Chương 12

13 Tháng Ba 20159:59 SA(Xem: 947)

Chương 12

Sau một cuộc chạy bộ qua mấy đồi cỏ, Dũng và Nga tiến vào khu rừng thông.
Vừa mệt, vừa quá xúc động cả hai dừng chân ngồi nghỉ. Nga ứa nước mắt mếu máo :
- Nga lo quá anh Dũng ơi ! Giờ này chắc Sáu Lung đang lùng kiếm tụi mình. Nếu hắn tóm được thì nguy.
- Ở đây đồi núi chập chùng, hắn biết mình đi lối nào mà tìm ? Với lại chắc hắn chỉ ra kiếm ngoài chợ thôi.
- Nhỡ hắn báo cảnh sát ?
- Hắn không dám đâu.
- Cả hai đứa đều không có lấy đồng xu nhỏ, biết làm sao bây giờ ?

Dũng thở dài :
- Dũng chưa biết tính sao cả. Chỉ biết là Dũng muốn cứu Nga thôi.
Cô bé quay lại nhìn Dũng với ánh mắt tin tưởng.
- Nga phục anh lắm. Anh giỏi và gan dạ như một người lớn vậy.

Dũng lặng lẽ mỉm cười. Trong thâm tâm, Dũng bỗng cảm thấy kiêu hãnh. Phải rồi, Dũng đâu có hèn yếu. Bao lận đận của cuộc đời với những thử thách gay go đã luyện cho Dũng nên người. Ồ, chưa đủ dày dạn như một người lớn, nhưng kinh nghiệm về lời khuyên của ông Hai Hòa anh thấy ông thật có lý khi bảo muốn đạt tới mục đích phải có nhiều nghị lực. Mục đích cứu thoát Nga nhất định Dũng phải đạt được.
Anh vùng nói :

- Nhất định Nga sẽ tìm được cha mẹ.
Nhưng hiện tại cả hai đang lạc lõng trên miền cao nguyên xa lạ này, đang lo sợ Sáu Lung, con người không chùn tay trước tội ác. Hai đứa có thể lẩn trốn, nhưng biết lẩn trốn được bao lâu sẽ lại sa vào tay của tên lưu manh ác độc kia ?
Dũng suy nghĩ miên man, trong lúc Nga mỏi mệt ngả đầu trên vai Dũng.
- Phải đi... phải đi gấp !

Dũng thầm nhủ như thế và anh đưa mắt nhìn về phía chân mây. Sương chiều đã tụ trắng từng đám, bảng lảng dưới chân đồi. Anh bảo Nga :
- Phải rời khỏi đây đêm nay. Qua ngày mai, Sáu Lung được thằng Sửu phụ giúp, có thể tìm ra bọn mình.
Và Dũng hỏi tiếp :

- Nga có sợ đi trong đêm tối không ?
- Có anh bảo vệ, Nga không sợ gì cả.
Dũng nắm lấy tay Nga, như để trấn tĩnh thêm.
- Vậy ta đi thôi !

Cả hai tiến sâu vào rừng thông, hướng theo phía mặt trời lặn. Lên cao rồi xuống dốc, hai đứa bỗng gặp một đường xe lửa xuyên thẳng giữa hai triền núi.

Dũng reo lên :

- Đường hoả xa ! Chúng mình không sợ lạc nữa. Cứ theo đường này mà đi, thế nào cũng tới một nhà ga.

Sau ngót hai giờ đi bộ, bắp vế mỏi rời, bàn chân sây sát vì vấp phải đá nhọn và gai, Dũng và Nga lả người trước một sân ga xép. Trên sân ga lố nhố ít chục hành khách đang đợi tầu. Họ tụm nhau từng đám dăm ba người nói chuyện rì rầm, hoặc ngồi bó gối dưới hiên ga cho đỡ lạnh. Ngôi ga xép nằm hẻo lánh giữa miền cao nguyên, chìm trong màn sương đêm lạnh lẽo nom thật buồn. Tiếng côn trùng đua nhau rỉ rả hai bên đường sắt càng tăng vẻ hoang liêu.

Dũng lắng tai nghe những lời trò chuyện của đám người hành khách. Họ là những người buôn rau, buôn trà, chờ chuyến tàu ra Nha Trang để chuyển hàng lên. Nghe nói, Dũng mừng thầm trong lòng. Không ngờ mà Dũng gặp may đến thế. Chuyến tàu đêm nay là cứu tinh của Dũng và Nga.

Một hồi còi từ xa vẳng lại, đường sắt trên sân ga rung chuyển báo hiệu đoàn tàu sắp tới.

Dũng bóp chặt tay Nga thì thầm :

- Tàu tới rồi Nga ạ.

- Chúng mình lên tàu này à ?

- Ừ, may quá, đây là chuyến tàu đêm đi Nha Trang.

- Nhưng tiền đâu lấy vé ?

- Cứ lên đại đi, rồi đến đâu hay đến đó.

- Nhỡ họ đuổi mình xuống ?

- Thì mình sẽ năn nỉ và thú thật là không có tiền mà muốn về thăm cha mẹ. Giữa đêm khuya chắc không ai nỡ đuổi mình dọc đường…

Đoàn tàu rầm rộ vào ga. Thừa lúc lộn xộn, Dũng kéo Nga leo lên ngồi ẩn sau mấy sọt hàng. Một hồi còi rú lên. Đoàn tàu lại từ từ chuyển bánh, rồi lao mình vào đêm tối. Tiếng bánh xe xiết nhanh trên đường sắt, toa tàu rung chuyển đều đều như ru mọi người vào giấc ngủ bình yên. Nga cảm thấy thơ thới. Cô bé thở hắt ra.

- Thế là thoát anh Dũng nhỉ ! Nga thật không ngờ…

Và nhắm mắt lại, Nga nghĩ đến sáng hôm sau đặt chân lên thành phố Nha Trang, đến ngôi nhà có những cây dừa phía trước vườn mà cô hy vọng sẽ tìm nhận ra được. Rồi tưởng tượng đến lúc gặp lại cha mẹ, mà Nga không còn hình dung nổi dáng người.
Cô ghé vào tai Dũng thì thầm :
- Anh Dũng nhỉ, không biết ba má thật của Nga ra sao ?

- Rồi Nga sẽ biết mà !... Có điều Dũng tin ba má Nga là người tử tế chứ không như Sáu Lung....
- Anh chắc không ?
- Tuy chưa biết, nhưng Dũng đoán thế.
Nga ngước mắt nhìn Dũng như chờ đợi anh giải thích, Dũng mỉm cười tiếp :
- Nga còn nhớ hôm đầu gặp Dũng, Nga đã nói gì không ?
- Nga nói gì với anh nhỉ ?

- Nga bảo Nga là con nhà giàu, có nhiều quần áo đẹp, và Nga chỉ đi bán vé số cho vui vậy thôi.
Nga mỉm cười :
- Nga nói dối anh vì dạo ấy Nga không muốn anh tọc mạch theo Nga.

- Dĩ nhiên... Nhưng Nga không che mắt Dũng được. Tuy lam lũ vì bị Sáu Lung đày ải, Nga vẫn có vẻ là con nhà tử tế. Điều ấy cả ông Hai Hòa cũng nhận thấy...

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám /post 29 Tháng Chín 2015 (Xem: 1054)/
Bảo Trợ