Chương 11

13 Tháng Ba 20159:57 SA(Xem: 1081)

Chương 11

Hết ngày hôm ấy và sang ngày hôm sau Dũng tìm cách đưa Nga rời khỏi Đà lạt. Anh gặp lại anh lơ xe quen, hỏi thăm đường đất và giờ khởi hành của các chuyến xe. Được biết ở Đà lạt ngoài những chuyến xe xuống Sài gòn, còn có những chuyến xe đi Nha Trang. Dũng liền nảy ra ý kiến đưa thẳng Nga ra Nha Trang, với hy vọng Nga sẽ tìm lại được ngôi nhà hồi nhỏ.

Anh lơ giới thiệu Dũng với một ông tài già lái xe vận tải chở hàng hóa đi Nha Trang. Ông Tài hứa cho Dũng và em gái - Dũng nhận đại như thế để mọi người khỏi nghi ngờ - đi nhờ xe với điều kiện phải chờ sẵn ngoài đầu tỉnh vào chín giờ sáng hôm sau. Khi xe ông đi qua, ông sẽ ngừng lại cho lên, nhưng nếu quá hẹn ông không chờ được.

Dũng mừng rỡ chạy về, lảng vảng quanh nhà Sáu Lung để chờ báo tin cho Nga hay. Gặp Nga đang kiếm những cành cây khô về làm củi đun, Dũng chạy lại nói :

- Nga, mai sáng chúng ta đi Nha Trang.
Nga bối rối :
- Ngày mai à !... Đi thật sao anh ?
- Một xe chở hàng đi Nha Trang nhận cho chúng mình đáp nhờ. Ông tài hẹn chúng mình chờ ở đầu tỉnh đúng chín giờ sáng.
Dũng kéo Nga ngồi khuất sau bụi cây để khỏi có người trông thấy, hăm hở tiếp :

- Tối nay Nga sửa soạn đi, rồi mai sáng, Nga cứ vờ đi bán hàng như thường lệ. Để khỏi có ai nghi ngờ, Dũng sẽ không đến đón Nga. Chúng mình hẹn nhau ở đầu tỉnh. Nga đứng nấp vào một chỗ, chừng nào xe đến, Dũng sẽ ra hiệu. Xe chạy rồi là Nga khỏi lo gì nữa. Hết phải làm tôi mọi cho Sáu Lung, và sẽ sung sướng được trở về với cha mẹ.
Thấy Nga lộ vẻ bối rối lo ngại, Dũng hỏi :

- Tại sao Nga cứ sợ sệt thế ? Nga run vì sợ Sáu Lung ? Hay là...
Dũng thở dài :
- Hay... Nga nghĩ đến thằng Sửu ?
Nga xoay hẳn người nhìn thẳng vào mặt Dũng :
- Ồ, anh Dũng, anh đừng nghĩ bậy ! Thằng Sửu là một học sinh mất nết cậy mình con nhà giàu nên cứ chạy theo trêu chọc Nga. Anh đừng tưởng vì hắn mà Nga không nhớ đến cha mẹ, không sốt sắng muốn tìm lại gia đình đâu.
Cô bé mỉm cười nhẹ nhàng :

- Mai chúng mình sẽ đi anh Dũng ạ. Nga nhất quyết rồi.
Và Nga bàn tính với Dũng phải làm sao cho Sáu Lung khỏi nghi ngờ.
Ngồi khuất sau bụi sim, đôi trẻ yên tâm bàn bạc. Chung quanh chúng những con chim sẻ chuyền cành ríu rít. Một đàn chim đậu trên bụi cây gần đó bỗng nhiên hoảng hốt bay vụt lên. Dũng nghi ngờ nhổm dậy, nhìn quanh, thoáng nghe như có tiếng động sột soạt.
Nga trấn tĩnh Dũng :

- Chắc lại một con chó hoang nào đấy. Ở đây chó hoang nhiều lắm, nhưng hễ thấy bóng người là chúng lủi mất.
Dũng yên tâm ngồi xuống. Dưới vòm trời xanh, bát ngát của cảnh sắc Đà lạt, Dũng quên hết mọi chuyện lo lắng. Anh chỉ muốn giây phút êm đềm này kéo dài tới chiều tối, tới mãi sáng ngày mai, rồi đưa Nga đi luôn khỏi hoàn cảnh hiện tại.
Nhưng Nga đã đứng lên :

- Thôi, sáng mai anh Dũng nhé. Nga sẽ đúng hẹn.

***

Sáng hôm sau, Dũng dậy thật sớm ra chực sẵn ngoài đầu tỉnh. Bình minh bừng sáng rọi những tia nắng ấm xuyên qua màn sương ướt lạnh. Hơi sương tan dần, tản mát như những làn khói trắng. Một giờ đồng hồ qua. Ngoài chợ có lẽ người họp đã đông. Nga vẫn chưa tới. Dũng mong ngóng từng giây, sốt ruột đứng không yên bên vệ đường. Anh nhớn nhác nhìn quanh thầm mong Nga đừng gặp điều gì trắc trở. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng ngả bóng những cây thông trên mặt đường. Chiếc xe vận tải từ trong tỉnh ra, tiếng động cơ nổ ròn tiến lại nhấn còi giục cấp bách. Dũng bấn loạn chạy ra đường. Ông tài già ló đầu hỏi :

- Đi chứ ? Còn em cậu đâu ?
Dũng giơ hai tay lên trời, dáng điệu thất vọng.
- Nó chưa tới kịp. Ông tài làm ơn chờ chúng cháu một lát được không ?
Ông tài lắc đầu :
- Trễ rồi ! Chủ xe là người Huê Kiều khắt khe lắm. Thôi cậu liệu cách khác vậy.
Chiếc xe đò rồ máy chạy. Dũng nhìn theo, lòng băn khoăn khổ sở. Rồi như điên cuồng Dũng cắm cổ chạy bay về phía nhà Sáu Lung. Anh nấp vào bụi sim hôm trước, thở dốc, và nhìn quanh chờ đợi. Lâu lắm vẫn không thấy bóng Nga. Hay Nga đã đi rồi, và cô bé ở ngoài chợ ?

Dũng trở lại con đường mòn. Được một quãng anh chợt thấy bóng thằng Sửu thấp thoáng sau đám cỏ lau. Dũng cúi mình bò tới. Anh bỗng cắn chặt môi cho khỏi bật tiếng kêu :
- Ồ !
Nga đang đứng trước mặt Sửu, dáng điệu căm giận.
Giọng cô bé như lạc hẳn đi :
- Anh Sửu, tại sao anh khốn nạn thế ?
- Tôi không muốn cho Nga đi.
- Ai bảo với anh là tôi có ý định bỏ trốn ? Tại sao anh biết ? À, thôi tôi hiểu rồi, chiều qua anh đã theo rình chúng tôi, anh nấp sau bụi cây làm đàn chim bay lên. Lúc ấy Dũng đã nghi ngờ, nhưng tôi không dè lại là anh !
Quá giận cô bé cười nhạt :

- Anh đã nghe trộm được câu chuyện của chúng tôi. Anh lại tưởng tôi là con gái Sáu Lung, nên đã hèn nhát lén đến báo cho hắn biết để hắn giam giữ tôi lại. Nhưng tôi nói thật cho anh biết : tôi không phải là con hắn, tôi còn cha mẹ và tôi sẽ đi tìm.
Thằng Sửu nhăn nhở :

- Nga không đi đâu được, phải ở lại đây với tôi !
- Anh là đồ đểu. Đi hay ở là quyền của tôi, việc gì đến anh. Anh tưởng giữ được tôi à. Tôi sẽ đi, anh hiểu chưa, cả anh lẫn Sáu Lung không làm cóc gì tôi được.
Thằng Sửu nãy giờ vẫn nhơn nhơn nét mặt đứng nhìn Nga, bỗng tiến lại nắm lấy tay cô :
- Nga phải ở lại, nghe chưa !
Nga hét :

- Bỏ tay tôi ra !
Dũng theo dõi màn kịch, tim khua rộn như trống đập. Thấy Sửu nắm chặt tay Nga, anh vùng đứng lên. Nga hoảng hốt kêu, Sửu quay lại.
Dũng cố trấn tĩnh nói :
- Nga đừng sợ, có Dũng đây !
Và nhìn Sửu, Dũng gằn giọng :

- Bỏ tay ra.
Thằng Sửu không thèm đáp lại. Hắn lừ lừ nhìn Dũng, nghiến mạnh quai hàm, rồi bất thình lình vung mạnh một quả đấm vào mặt Dũng. Như hôm ở Vũng Tàu đánh nhau với Tâm, Dũng ngã xuống đất.
- Anh Sửu !
Nga khẩn khoản ngăn Sửu lại. Nhưng hắn không nghe, phóng người đè lên Dũng, trong lúc anh đang lồm cồm bò dậy, và cuộc vật lộn tiếp diễn.
Nga hoảng sợ mếu máo :

- Anh Dũng ! Chạy đi, anh Dũng !
Dũng không đời nào bỏ cuộc, dù Sửu vạm vở hơn. Mỗi lần bị đánh ngã, Dũng lại bật dậy như chiếc lò xo và đánh trả lại. Sửu điên cuồng đấm đá. Nhưng trước sự lanh lẹ của Dũng hắn thở dốc lên. Rồi thừa lúc hắn sơ hở, Dũng quật hắn ngã sóng soài. Nóng lòng hạ địch thủ Dũng xông lại toan đè lên người hắn. Nhưng Nga vội hét :
- Anh Dũng... coi chừng ! Hắn có dao !
Dũng kịp nhìn thấy lưỡi dao Sửu vừa bật ra. Một cú đá làm lưỡi dao văng đi xa.
- Đồ khốn !
Thu hết can đảm, và tin chắc vào sự lanh lẹ của mình, lại nóng lòng muốn cứu Nga, Dũng cảm thấy mạnh dạn, nắm thế chủ động. Sửu bị Dũng cho liên tiếp đo đất hai lần. Đến lần thứ ba, hắn ngã vào một mỏm đá, đau quá dậy hết nổi. Dũng cởi dây lưng trói hắn lại, lôi hắn bỏ bên vệ đường.

Rồi Dũng gạt mồ hôi quay lại tìm Nga, gặp Nga ôm mặt khóc sau bụi cây. Lúc thấy lưỡi dao lóe sáng trong tay Sửu, sợ quá Nga chạy đi kêu cứu, nhưng chỉ chạy được đến đó thì Nga muốn ngất xỉu. Khi thấy Dũng, cô bé bàng hoàng.
- Anh Dũng !
Dũng đỡ Nga đứng lên :
- Nga đừng sợ nữa. Thằng Sửu không làm gì được chúng mình nữa đâu.
Nga run rẩy :

- Nga sợ quá.... tưởng hắn đâm chết anh mất. Hắn đâu rồi ?
- Hắn nằm trên đường mòn. Lát nữa Sáu Lung có đi qua sẽ cởi trói cho hắn. Bây giờ chúng ta phải đi ngay, phải chạy cho mau mới thoát, Nga ạ.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dâng Chúa một ngày. Khi hừng đông, hạt sương còn trên lá Một ngày vui thức dậy với Ngài Dâng lên Chúa, Chúa ơi Một ngày dài Sẽ bắt đầu nảy mầm ca ngợi Và chồi non Thánh đức vươn lên Trổ hoa sốt mến, chuỗi niềm tin Con dâng lên Chúa Lời kinh hoà với ánh mặt trời Chiếu toả khắp nơi nơi
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Khúc Diễm Tình Ca trong vườn Địa Đàng
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Bảo Trợ