Chương 04

13 Tháng Ba 20159:41 SA(Xem: 933)

Chương 04

Luôn mấy ngày liên tiếp Dũng không có dịp gặp Nga, tuy hàng ngày cả hai vẫn có mặt tại cửa nhà Bưu điện. Mỗi lần định tới gần chỗ Nga ngồi, Dũng lại nhận được những dấu hiệu ngầm của Nga bảo đừng đến. Hình như Sáu Lung đã bắt đầu nghi ngờ điều gì.

Có lẽ tại chiều hôm nọ, mải nói chuyện với Dũng nên Nga về hơi trễ. Hoặc hắn đã bắt gặp những dấu hiệu thân thiết trao đổi giữa hai người mà mấy hôm nay Dũng thấy Sáu Lung lảng vảng ở cửa Bưu điện luôn. Có lần hắn còn đến bên Dũng, hỏi mua tờ báo rồi làm bộ thản nhiên bảo :

- Này, sao cậu không đem báo đi nơi khác mà bán, có phải đắt khách hơn đứng mãi ở đây không?
Lời khuyên của Sáu Lung phải chăng là một lời dọa nạt ? Nhưng Dũng không mấy quan tâm. Anh chỉ buồn không được gần Nga để bàn tính nốt câu chuyện. Mấy chiều nay trước khi thu xếp ra về, Nga đều kín đáo ra dấu cho Dũng đừng đi theo. Dũng đành ấm ức quay ngả khác.
Lúc Dũng về đến nhà, ông Hai Hòa nhìn điệu bộ và nét mặt của Dũng cũng biết ngay tâm trạng của anh.
- Chắc hôm nay lại không gặp con nhỏ bán vé số rồi !

Ông Hai đoán thế vì Dũng không giấu ông điều gì. Hôm Dũng nói với ông về Nga, thoạt tiên ông chỉ mỉm cười, cho rằng tuổi trẻ thường hay có nhiều ý tưởng bông lông. Có thể là Nga đã nói dối với Dũng. Cô bé lúc đầu chả đã khoe nhà mình ở đường Tự Do. Tới khi bị Dũng bắt gặp tại một xóm nghèo bên Khánh Hội thì lại bịa luôn ra chuyện thất lạc cha mẹ, khiến Dũng vốn sẵn có thiện cảm nên vội tin ngay. Nhưng một buổi đi qua nhà Bưu điện thấy vẻ mặt và dáng dấp thanh tú của Nga, ông lẩn thẩn nghĩ : "Nom con nhỏ không phải con nhà hèn hạ. Biết đâu nó chẳng là con nhà tử tế và bị thất lạc gia đình thật" ? Từ đó ông liên kết với niềm hy vọng của hai đứa trẻ.

Ông bảo Dũng :
- Phải làm sao biết rõ được hơn nữa kia, chứ nguyên một cái tên Nga không thôi chưa đủ để khám phá ra tông tích của nó.
Dũng gật đầu đồng ý :

- Vâng, để lần sau gặp Nga, cháu hỏi lại nó xem.
Nhưng đã mấy hôm liền, Dũng đều ấm ức về không. Mãi đến bữa nay khi vừa mang báo đến cửa nhàBưu điện, Dũng mới thấy Nga chạy đến khẽ nói.
- Chiều nay Nga về sớm hơn mọi khi. Hẹn gặp ở chỗ hôm nọ.
Quả nhiên, chuông đồng hồ trên tháp nhà Thờ Đức Bà vừa gõ bảy tiếng và mặc dù người qua lại còn đông, Nga đã thu xếp dọn hàng. Dũng cũng vội khóa xe cất giấu một chỗ, vội vã đi theo.
Vào đến khoảng sân gạch hôm trước, Nga nói :

- Sáu Lung vừa bị té sái chân, phải nằm ở nhà, nên hôm nay chúng mình có thể gặp nhau nói chuyện được.
Nga ngồi xuống thềm gạch xích một khoảng rộng cho Dũng ngồi bên. Sau mấy ngày chờ đợi mới được dịp gần nhau, cả hai đều mừng rỡ chưa biết nói gì. Im lặng một lát, Dũng nói :
- Dũng mong gặp Nga quá. Những điều Nga kể cho Dũng nghe hôm trước làm Dũng thắc mắc hoài, và nóng lòng muốn giúp Nga...
Nga vội cướp lời :

- Đừng nhắc đến chuyện ấy nữa, anh Dũng ạ. Anh thừa biết là Nga không thể làm gì được.
- Nhưng Dũng tin chắc gia đình của Nga không bỏ Nga đâu. Nga không tin là có ngày sẽ gặp lại cha mẹ à ?
Nga lắc đầu thở dài.
Dũng tiếp :
- Nga đừng vội nản chí. Tôi sẽ giúp Nga, và cả ông Hai Hòa nữa.
- Chết ! Anh nói cả với ông Hai à ? Nga đã dặn anh không được nói hở ra với bất cứ ai cơ mà !
- Nga đừng lo, ông Hai Hòa tốt lắm. Hôm nghe Dũng thuật lại ông ái ngại cho hoàn cảnh của Nga và hứa sẽ sẵn sàng giúp đỡ.

Nga vẫn buồn bã lắc đầu.
Dũng nói :
- Nga không tin sao ?
- Xin lỗi anh, Nga tin ở lòng tốt của anh và của ông Hai lắm, nhưng Nga vẫn không chắc có làm gì được.
- Nga cũng không tin rằng Nga còn cha mẹ hay sao ?
- Có… Nhưng còn Sáu Lung ?

- Nga đừng sợ. Thế nào Dũng cũng tìm thấy cha mẹ của Nga, Dũng nhất định thế.
Lời nói quả quyết của Dũng lay động Nga. Cô bé ngập ngừng nói :
- Anh làm Nga sợ quá.
Dũng tiếp :
- Nga thử cố ôn lại những kỷ niệm cũ xem có nhớ thêm được điều gì không ?
- Nga đã nói với anh hết rồi.
- Thì cứ thử nữa coi.

- Đã bảo là Nga chỉ nhớ được có thế. Nga không nhớ tên họ của Nga. Hình ảnh của cha mẹ Nga bây giờ cũng lu mờ rồi, Nga không thể nhớ rõ được nữa.
- Còn ngôi nhà của gia đình Nga ?
- Hình như có những cây dừa mọc ở ngoài vườn. Nhưng ở miền Nam này chỗ nào chả có dừa.
- Nhà Nga có vườn à ?
- Có.
Suy nghĩ giây lát Dũng nói tiếp :
- Chắc Sáu Lung phải biết rõ lý lịch của Nga chứ nhỉ ?
- Nga không biết.

- Hắn luôn luôn canh chừng Nga, ngăn cấm Nga không được trò chuyện với người khác, tất hẳn phải đề phòng điều gì chứ ?
- Chắc vậy... nhưng Nga đã nói với anh là hắn làm biếng lắm, hắn chỉ sợ Nga không mang đủ tiền về cho hắn thôi.
- Có bao giờ Nga bắt gặp hắn nói chuyện với ai về Nga không ?
- Không.
- Thế Nga cũng không rõ tại sao lại bị thất lạc với cha mẹ à ?
- Nga chỉ nhớ là ngày xưa Nga được má cưng chiều lắm, thế thôi.

Im lặng một lát, Dũng lại hỏi :
- Trong cuộc sống hằng ngày của Sáu Lung, Nga có nhận thấy điều gì khác lạ không ?
- Hắn chỉ suốt ngày ngoài quán rượu... và lảng vảng canh chừng Nga thôi.
- Có khi nào hắn rời Sài gòn đi đâu xa không ?
- Thỉnh thoảng, một năm độ vài lần, hắn vắng nhà chừng vài ngày.

- Hắn đi đâu ?
- Không biết.
Dũng trầm ngâm :
- Khi hắn trở về, Nga có thấy gì thay đổi không ?
- Không, hình như hắn rủng rỉnh có tiền và uống rượu nhiều hơn. Nhưng hỏi làm gì những điều ấy cho Nga thêm buồn !
Dũng ngồi im. Cả hai yên lặng nghe thời gian êm đềm trôi, và thầm tiếc giây phút hội ngộ qua đi mau chóng. Tiếng chuông nhà thờ chậm rãi ngân lên tám tiếng.

Dũng thở dài :
- Nhanh quá. Đã tám giờ rồi.
Nga đứng lên :
- Nga phải về thôi !
- Hôm nay Sáu Lung phải nằm nhà. Nga để Dũng đưa về nhé !
Nga phản đối. Nhưng rồi nể lời Dũng, cô bé giao hẹn :

- Anh chỉ được đưa Nga về lần này thôi, và chỉ tới cầu thôi nhé.
Đi bên cạnh Nga, Dũng có cảm tưởng như đang được cùng cô em gái đi dạo. Đường phố Sài gòn thật đẹp và hầu như thâu ngắn lại. Chẳng mấy chốc đôi trẻ đã lên tới cầu Quay. Ánh trăng giãi lên trên mặt nước chảy dưới chân cầu lăn tăn những gợn bạc lóng lánh.
Dũng chỉ xuống mặt sông, bảo :

- Nga coi, đẹp quá nhỉ !
Nhưng khi quay lại anh bỡ ngỡ thấy Nga đang đăm chiêu nhìn xuống giòng sông.
- Nga nghĩ gì thế ?
- Nga sợ.
- Sợ gì ?
- Đêm rồi Nga nằm mê, thấy gặp toàn những chuyện kinh khủng. Nga sợ sẽ có sự không may xảy đến...
Dũng tìm lời an ủi và để Nga khuây lãng, anh chỉ sang hai bên bờ sông tràn ngập ánh trăng :
- Nga coi kìa, những ngôi nhà bên bờ sông rung rinh dưới nước, đẹp ghê…

Nga nhìn theo. Đột nhiên cô bé nắm chặt lấy tay Dũng nói như trong cơn mê sảng :
- Ồ, những ngôi nhà... những ngôi nhà trắng. Anh Dũng à, ngày xưa Nga cũng ở một thành phố có những ngôi nhà như thế ven bờ biển.
- Thành phố ấy tên là gì ?

- Nga không nhớ, nhưng Nga tin rằng Nga sẽ nhận ra được nếu có kịp trở lại thành phố ấy. Nga chắc một ngày kia Nga sẽ tìm được ngôi nhà đã sống thời nhỏ và gặp lại cha mẹ.
Nhớ lại kỷ niệm sung sướng thời thơ ấu, Nga ứa nước mắt mếu máo :

- Má !... má ơi... con khổ quá ! Biết ba má ở đâu bây giờ ?
Dũng cắn môi đứng lặng nhìn Nga. Có tiếng chân khua rộn lên cầu, Nga giật mình, và như chợt tỉnh, cô bé hoảng hốt bỏ Dũng chạy vội về bên Khánh Hội.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dâng Chúa một ngày. Khi hừng đông, hạt sương còn trên lá Một ngày vui thức dậy với Ngài Dâng lên Chúa, Chúa ơi Một ngày dài Sẽ bắt đầu nảy mầm ca ngợi Và chồi non Thánh đức vươn lên Trổ hoa sốt mến, chuỗi niềm tin Con dâng lên Chúa Lời kinh hoà với ánh mặt trời Chiếu toả khắp nơi nơi
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Khúc Diễm Tình Ca trong vườn Địa Đàng
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Bảo Trợ