Chương 03

13 Tháng Ba 20159:39 SA(Xem: 1088)

Chương 03

Dũng quay về cửa nhà Bưu điện thì cô bán vé số đã có mặt ở chỗ thường lệ. Thật khó phân biệt được cô bé rách rưới nghèo nàn sáng nay ở vùng ngoại ô Khánh Hội, với cô bé đỏm đáng lúc này đang ngồi bán vé số ở cửa Bưu điện.
Thấy Dũng đến, cô bé vẫn làm lơ, nhưng thỉnh thoảng đưa mắt cho Dũng như cầu khẩn : "Đừng đến gần nói gì với tôi cả. Hãy gắng chờ ".

Dũng hiểu ý, đứng nguyên chỗ. Xế chiều đang lúc đông khách anh chợt để ý đến một gã đàn ông, áo sơ mi bỏ ra ngoài quần, mẩu thuốc lá ngậm lệch trên môi, bỗng nhiên xuất hiện. Hắn tới chỗ cô bé, nói gì với cô ta rồi lẩn mất. Chừng một giờ sau hắn tới nữa, dặn dò thêm điều gì rồi đi luôn.
Hành vi đó làm Dũng chú ý, nhất là sau khi gã đàn ông đi rồi, cô bé nhìn Dũng với cặp mắt còn hoảng hốt hơn nữa.

Dũng đâm ra hồi hộp. Chờ mãi cô bé mới sửa soạn ra về, và sau khi đã trông trước ngó sau, cô kín đáo ra hiệu cho Dũng theo mình. Dũng liền cất xe, lững thững theo sau, vừa đi vừa làm ra vẻ thản nhiên huýt sáo.
Cô bé bước nhanh qua nửa đường phố, rồi cẩn thận dè chừng, rẽ vào một đường hẻm giữa hai vách tường cao. Đường hẻm đi vào một cái sân hoang cỏ mọc lấn giữa những hàng gạch xô lệch.
Cô bé lo lắng hỏi Dũng :

- Không ai thấy anh vào đây chứ ?
- Không.
Cô bé thở dài :
- Sáng nay anh sang Khánh Hội làm gì ? Tại sao anh cứ theo tôi hoài vậy ?
Dũng đáp :
- Tôi không có ý gì cả. Ở cửa nhà Bưu điện chúng ta đều là bạn với nhau... Tôi nhận thấy hình như cô có điều gì lo buồn, và sợ hãi muốn giấu nên hôm qua cô đã nói dối tôi...

- Anh có giận không ?
- Ồ, giận gì... Vì chính tôi cũng đã nói dối mà.
Cô bé ngẩn người nhìn Dũng. Anh tiếp :
- Lúc ẩn mưa tôi nói là ba má tôi ở nhà quê. Nhưng thực ra thì tôi chỉ còn có má. Vì thế tôi phải đi bán báo để kiếm thêm tiền ăn học.
Ngưng một lát, anh hỏi :

-Tên cô là gì?
- Nga.
- Gì Nga ?
- Không biết, chỉ thấy gọi là Nga thôi.
- Ai gọi ? Ba má cô à ?
- Không !
Một bóng dơi ẩn trong kẽ vách vỗ cánh bay ra. Cô bé hoảng hốt toan vùng chạy.

- Tại sao lúc nào Nga cũng có vẻ hoảng sợ thế ?
Nga lặng im, ngồi xuống một bực thềm. Ánh điện của dãy nhà trước mặt bật sáng chiếu hắt vào mảnh sân hoang. Dũng nhìn Nga nói :
- Nếu Nga coi tôi là bạn... hay hơn nữa như một người anh, Nga có thể cho tôi biết rõ xem tôi có thể giúp Nga được gì không ?
- Anh có lòng tốt đối với tôi, tôi rất cảm ơn. Nhưng mà...

Dũng yên lặng, chờ đợi...
Cô bé bỗng ôm mặt nghẹn ngào :
- Tôi khổ lắm anh ạ... Nhưng anh phải hứa là những điều tôi nói ra anh phải giữ kín không được nói hở với ai, kẻo mang họa cho cả hai đấy.
- Nga cứ tin tôi đi.
Cô bé thở dài, kể :

- Tôi nói với anh nhà tôi ở đường Tự Do và làm ra vẻ con nhà khá giả là nói láo đấy. Sự thật tôi không có gia đình.
Bên Khánh Hội, khu tôi ở, ai cũng tưởng tôi là con gái Sáu Lung, người mà hồi chiều anh thấy lảng vảng quanh tôi đó. Nhưng không phải. Tôi có cha mẹ của tôi và tôi biết cha mẹ tôi thương yêu tôi lắm. Không hiểu sao, cha mẹ tôi lạc mất tôi lúc tôi mới lên bốn hay năm tuổi. Tôi chỉ nhớ mang máng được nét mặt dịu hiền của mẹ tôi và tên tôi là Nga. Tôi không nhớ tôi họ gì, vì lúc ấy tôi còn nhỏ quá. Sau này lớn lên, tôi có hỏi Sáu Lung về tông tích của tôi thì hắn giận dữ đánh mắng làm tôi sợ luôn không dám đá động đến nữa. Hắn cho tôi bán vé số và bắt làm nhiều việc khác cho hắn có tiền xài. Hồi xưa hắn cũng sống bám vào vợ. Nhưng vợ hắn chán cảnh bỏ đi rồi. Bây giờ hắn lại sống nhờ vào tôi mà hắn nói với mọi người là con gái của hắn.

Nga nói những điều ấy luôn một mạch như sợ có ai nghe thấy. Rồi bỗng nắm lấy tay Dũng, cô năn nỉ :
- Anh Dũng, anh nhớ đừng nói với ai về điều tôi vừa cho anh biết nghe. Anh chưa biết Sáu Lung đâu. Hắn dữ lắm, dám đánh chết tôi luôn. Hắn cấm tôi không được trò chuyện với ai, phải ngồi một chỗ ở cửa Bưu điện và khi đi cũng như khi về phải theo một đường nhất định. Thỉnh thoảng hắn lại lảng vảng canh chừng tôi...
Nga toan đứng lên, Dũng ngăn lại.
- Khoan đã. Tại sao Nga không tìm cách trốn khỏi nanh vuốt của Sáu Lung, và đi tìm cha mẹ thật của Nga, nếu Nga biết chắc là cha mẹ hãy còn ?

Câu hỏi của Dũng hầu như càng làm cho Nga khiếp đảm.
- Chết... không được ! Nga chẳng bao giờ dám nghĩ đến điều ấy.
- Hắn không phải là cha đẻ của Nga, hơn nữa ở với hắn Nga có được sung sướng đâu...
- Đành thế, nhưng mà Nga sợ lắm !
Chuông đồng hồ ở tháp nhà thờ Đức Bà thong thả điểm tám tiếng. Nga giật mình đứng lên.
- Thôi trễ rồi, tôi phải về đây. Chắc Sáu Lung thế nào cũng đi tìm. Từ ngày mai, gặp Nga ở cửa Bưu điện, anh phải làm như không quen đấy nhé. Có việc gì nhờ anh giúp, Nga sẽ hẹn sau.

Cô bé mỉm cười dịu dàng :
- Nga rất bằng lòng được coi anh như anh trai của Nga.
Rồi xách vội chiếc lẵng đựng vé số, Nga lanh lẹ bỏ đi. Còn lại một mình, Dũng ngồi xuống chỗ Nga vừa ngồi, nghĩ đến số phận của Nga mà ái ngại. Cô bé ấy không ngờ lại lâm vào hoàn cảnh đáng thương đến thế.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám /post 29 Tháng Chín 2015 (Xem: 1054)/
Bảo Trợ