Chuyện Suy Tư - Chiếc Cầu Vòng

07 Tháng Ba 20159:14 SA(Xem: 4469)

Một ngày nọ, các màu sắc trên thế giới tranh cãi nhau kịch liệt. Mỗi màu tuyên bố mình là màu đẹp nhất, quan trọng nhất, ích lợi nhất, đáng quý nhất.
blank

Màu xanh lá cây: Chắc chắn tôi là quan trọng nhất. Tôi là dấu chỉ của sự sống, của hy vọng. Tôi là màu của lá, của cỏ cây. Không có tôi, các súc vật đều chết đói. Bạn cứ nhìn bao quát các đồng lúa. Các rừng xanh, bạn sẽ thấy màu của tôi chiếm vị trí ưu tiên.

Màu xanh da trời cắt ngang: bạn đừng chỉ nhìn mặt đất mà hãy ngẩng đầu nhìn bầu trời rồi nhìn xuống nước biển màu xanh da trời, rồi nước từ trời đổ xuống trên biển cả, diễn tả sự sống, sự bình an, sự dịu dàng. Tuyệt vời chứ!

Màu vàng: các bạn quá nghiêm túc. Tôi thì đem lại niềm vui, sự ấm áp cho con người, nào màu vàng đậm của mặt trời, sự vàng dịu của mặt trăng, nụ cười vàng thắm của hoa hướng dương. Tất cả đều tươi sáng như những nụ cười. Làm ấm trái tim con người là rất cấn thiết!

Màu da cam: Tôi mới là màu của sức khỏe và sức mạnh. Tôi không hiện diện bên ngoài nhưng diễn tả một sức sống. tôi trao tặng nhiều sinh tố qua các lương thực hàng ngày như quả cam, củ cà rốt, quả xoài, trái đu đủ mà ai cũng vừa thích nhìn vừa thưởng thức, vừa tăng thêm sinh lực, đúng không các bạn?

Màu đỏ hét lớn: tôi là sức sống của tất cả mọi người, là máu huyết chảy âm thầm nuôi sống bạn từng giây phút. Tôi còn là màu của tình yêu ( màu hồng thắm) của trái tim nồng nàn đỏ rực, không có tôi là hết sống!

Màu đỏ tía: Tôi là màu của vương tước, của quyền năng. Các bậc vua chúa, các Hồng y, Giám mục đã chọn màu của tôi để diễn tả uy quyền và sự khôn ngoan. Không ai dám đặt vấn đề, chất vấn tôi. Mọi người đều lắng nghe tôi và tuân phục tôi.

Màu chàm: khiêm tốn hơn các màu khác nhưng không kém tự tin: “xin đừng quên tôi, tôi là màu của thinh lặng. Các bạn ít quan tâm đến tôi nhưng thiếu tôi, các bạn sẽ nông nổi vì tôi là biểu tượng cho tư duy, suy niệm và nước ngầm chảy trong lòng đất. Các bạn cần đến tôi để dung hòa, để cầu nguyện và giữ bình an”.

Thế là các màu sắc xô đẩy nhau để chiếm vị trí ưu tiên, làm nên một chiến trường rầm rộ. Bỗng nhiên nổi lên một ánh sáng chớp lòe cùng với sấm sét vang trời. Một trận mưa đổ xuống ào ào. Các màu sắc hoảng loạn, trốn không được nên chen đến gần nhau để dựa vào nhau, giúp nhau tự bảo vệ khỏi trận mưa rào và cơn sấm.

Từ những đám mây mù mịt, có tiếng vang nổi bật: Hỡi các ngươi là những màu sắc chỉ biết cạnh tranh về giá trị riêng tư của mình, các ngươi có biết ai tạo nên sắc đẹp và duy nhất của ngươi không? Chính Thiên Chúa, Đấng Sáng Tạo, nguồn gốc của mọi nét đẹp, mọi màu sắc và mọi mỹ cảnh dưới mặt đất cũng như trên bầu trời. Chính Ngài tặng cho bạn một sắc đẹp riêng tư, độc nhất vô nhị để khi kết hợp cùng nhau, các bạn tạo nên một Cầu Vồng đa sắc, không họa sĩ nào làm nổi. Ngài yêu thương mỗi màu một cách riêng biệt. Mỗi màu là một áng hy vọng, một niềm tin. Sau khi cho đổ nước mưa xuống để rửa sạch những vết bẩn trần gian, Ngài cho hiện lên chiếc Cầu Vồng đa sắc để mọi người nhìn ngắm và biết nhận ra cái đẹp xuyên qua sự quý trọng những khác biệt của nhauđược kết hợp thành một tổng thể tuyệt vời: HIỆP NHẤT TRONG ĐA NĂNG ĐA SẮC       
MT.
Theo www.ubmvgiadinh.org/
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ở một khu rừng nọ, muôn loài muông thú sống rất thanh bình hạnh phúc. Cho đến khi Sư Tử vốn được bầu làm Chúa Sơn Lâm nhiều năm liền, một minh quân vừa oai phong lại vừa nhân từ, đang trong thời thịnh trị bỗng lăn đùng ra chết không rõ vì nguyên do gì./17 Tháng Năm 2012(Xem: 4646) Lm. LÊ QUANG UY /
Người ta truyền tụng rằng tại Nam Thiên Đệ Nhất Động có một vị sư tu hành đắc đạo. Có lúc sư ngồi thiền cả tháng, không ăn không uống, không lay động để thể hiện trí tuệ dũng mãnh của của Phật. Có lúc ngài tụng Kinh Hoa Nghiêm, Kinh Pháp Hoa, Kinh Viên Giác…tiếng như sư tử hống, vang vọng cả sơn lâm để thể thế gian có thể nghe rõ lời kinh, để thể hiện lòng từ bi của Phật. Có lúc đi đứng, nằm ngồi giữ nghiêm giới luật, từng động tác, từng cử chỉ đều giữ gìn chánh niệm để thể hiện tính trang nghiêm của chư Phật. Có lúc ngài thị hiện thành người chèo đò đưa khách thập phương hành hương, thỉnh thoảng nói vui một vài câu Phật pháp làm tỉnh ngộ lòng người. Có lúc ngài biến hóa thành một cậu bé luẩn quẩn ở bến đò, nhưng nói ra câu nào cũng khiến các cụ tấm tắc khen thầm tại sao có người uyên thâm Phật pháp đến như vậy. Phải chăng đây là Thiện Tài Đồng Tử tái sinh?
Phương Tấn 1* DANH HỌA LEONARDO DA VINCI VÀ “BỮA ĂN TỐI CUỐI CÙNG” CỦA CHÚA JESUS. Tôi đến Ý nhiều lần, đã đi thăm tòa thánh Vatican, chụp hình đóng giả “võ sĩ giác đấu” ở đấu trường La Mã, dạo thuyền trên kênh Venice, đùa giỡn cùng biển Rosolina, xoay gót chân cầu may trên hình con tê giác ở sân nhà thờ Milan. Và mới đây, tôi đã “vung tay xuống tấn” chống đỡ cả tháp nghiêng Pisa – một di sản văn hóa thế giới được Unesco công nhận từ năm 1987. Riêng “nụ cười bí ẩn” của nàng Mona Lisa mà danh họa Leonardo da Vinci đã mất 10 năm để vẽ và một số nhà khoa học thế giới đã tính được nụ cười hàm chứa 83% hạnh phúc, 9% khinh mạn, 6% sợ hãi và 2% giận dữ, tôi đã được nhìn ngắm không phải tại Ý mà tại bảo tàng Louvre nước Pháp.
Câu chuyện về 5 chú khỉ và 1 nải chuối dưới đây tưởng chừng như đơn giản nhưng nó lại ẩn chứa những bài học, hiện tượng xảy ra trong cuộc sống đôi khi khiến chúng ta phải giật mình. Chuyện kể rằng, có 5 con khỉ bị nhốt trong một căn phòng. Giữa phòng là một cái thang, trên đỉnh thang là nải chuối. Mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, người ta lại phun nước lạnh vào những con còn lại, làm chúng rất khổ sở. Sau một thời gian, mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, những con
Sau khi phải tốn cả tiếng đồng hồ với cha tôi tại nhà bank chỉ để cho ông cụ chuyển một số tiền, tôi nói: -Tại sao mình không dùng internet, ba? -Tại sao phải qua internet? Ông hỏi lại. -Tại vì mình sẽ không tốn hàng giờ vô bổ ở đây. Không chỉ nhà bank, ba có thể đi shopping mua bất cứ thứ gì từ internet. Mọi chuyện đều dễ dàng. - Nếu vậy thì ba sẽ không cần ra khỏi nhà ư? -Đúng vậy, -Tôi cao hứng kể tiếp- Bất cứ món gì ba muốn, Amazon có thể mang đến tận cửa cho mình. Và những lời sau đây của cha tôi đã làm tôi chợt tỉnh -Con thấy không, từ khi vô đây ba đã có dịp gặp gỡ chuyện trò 4 người bạn cũ. Có dịp trao đổi với nhân viên nhà bank, và họ bắt đầu biết ba là ai. Ba đang ở một mình. Đây là nơi ba sẽ cần đến. Ba muốn gặp mặt từng người họ để tạo sự quan hệ cá nhân với nhau. Ba có đủ thì giờ để làm việc này.
Câu Chuyện Ổ Bánh Mì và Lão Già Kỳ Quặc Bạn có tin vào nhân quả báo ứng? Chờ tới khi nó đổ xuống đầu bạn, lúc ấy muốn trốn cũng không kịp. Nhân quả thường đến muộn nên đôi lúc ta tưởng là nó không có. Có một người phụ nữ khi nướng bánh mì cho gia đình mình luôn làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy. Và một người gù lưng đều đặn đến để lấy ổ bánh mì đó. Thay vì nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!” Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người gù lưng đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!” Người đàn bà rất bực bội. Bà thầm nghĩ: “Không một lời cám ơn, ngày nào người gù này cũng đến lấy bánh ta làm rồi lải nhải giai điệu khó chịu ấy! Hắn ta muốn ám chỉ điều gì?”
Chuyện kể rằng có một anh tài xế chở bệnh nhân tâm thần cho bệnh viện tâm thần. Trong một lần đưa đón, anh ta để lạc mất ba bệnh nhân do sai sót. Vì để bảo toàn công việc của mình, anh ta đã lái đến trạm xe bus gần đó rồi mời chào chở miễn phí cho những ai về cùng đường. Nhờ thế, anh lừa được ba người hoàn toàn bình thường lên xe rồi chở thẳng vào bệnh viện. Và sau cùng, trải qua rất nhiều nỗ lực, ba người họ mới có thể thoát khỏi trại tâm thần. Khi họ được rời đi, các phóng viên biết chuyện mới đến mời phỏng vấn để tìm hiểu thực hư ra sao. Phóng viên đã hỏi cả 3 người: Khi anh bị đưa vào trại tâm thần, anh đã dùng cách nào để tự giải cứu mình? Anh chàng định luật học trả lời: Tôi nghĩ, tôi phải ra khỏi đó bằng mọi giá, tôi cần chứng minh bản thân mình không có bệnh. Phóng viên: Anh chứng minh bằng cách nào?
Họ lấy nhau vì tình, những năm đầu đời êm đẹp lắm, con cái lần lượt ra đời đủ cả nếp tẻ. Ai cũng khen đẹp, hạnh phúc. Công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió. Họ laị thông minh, nhạy bén nắm bắt xu hướng thị hiếu của thị trường nên việc kinh doanh phát triển nhanh. Dư phước tiền kiếp trổ hoa kết quả, chừng mươi năm sau đã trở thành đaị gia, tiền rừng bạc biển, của cải nhiều vô số nhưng sự đời đôi khi laị éo le thay! Tiền ngày càng nhiều thì hạnh phúc laị vơi cạn dần, gia tài phình to ra thì tình nghĩa đạo lý laị teo tóp và tàn lụi đi. Người vợ ngày càng tỏ ra ham tiền vô độ và tham vọng quá lớn. Người chồng thì cũng có những biểu hiện quái lạ khác người, khác đời. Chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh liên miên, ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cự lớn. Không khí trong nhà khi thì lạnh như hầm bạc trong nhà băng, khi thì cháy ngùn ngụt như trận chiến; đến đỉnh điểm thì kéo nhau ra toà.
Sau khi thiền sư Bankei qua đời, một người mù sống gần chùa của thiền sư nói với một người bạn: “Bởi vì tôi mù, tôi không thể quan sát sắc mặt người ta, nên tôi phải xét tư cách của họ qua giọng nói. Thường thì khi tôi nghe một người chúc mừng người khác về chuyện vui hay thành công nào đó, tôi cũng nghe một âm bí mật của ganh tị. Khi chia buồn với người khác về mất mát của họ, tôi cũng nghe thích thú và thỏa mãn, cứ như là người chia buồn thật sự vui vì có cái gì đó để lại cho họ hưởng trong thế giới riêng của họ. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi thì giọng nói của Bankei luôn luôn thành thật. Khi thiền sư bày tỏ hạnh phúc, tôi chẳng nghe gì khác ngoài hạnh phúc, và khi thiền sư bày tỏ buồn rầu, tôi chẳng nghe gì khác ngoài buồn rầu.
Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình. Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng : - Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ ?
Bảo Trợ