Huyện Kỳ Anh Đuổi 155 Học Sinh Cắp Sách Đến Trường

04 Tháng Ba 20153:52 SA(Xem: 2302)
Huyện Kỳ Anh Đuổi 155 Học Sinh Cắp Sách Đến Trường

VRNs (03.03.2015) – Hà Tĩnh – Nhà cầm quyền huyện Kỳ Anh đuổi 155 em thiếu nhi Công Giáo không được đến trường học trong niên khóa 2014 – 2015. Các em có độ tuổi từ 4 – 15 thuộc cấp Mần non, Tiểu học và Trung học cơ sở.

Hiện nay, các em đã nghỉ học và ở nhà. Các em thiếu nhi này thuộc Giáo xứ Đông Yên, thôn Đông Yên, xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh.

 

Thầy Hiệu Trưởng trường THCS Kỳ Lợi – huyện Kỳ Anh cho các bậc phụ huynh biết lý do con em của họ không được đến trường, bởi vì “danh sách của các em đã chuyển đến chỗ tái định cư mới của người dân Đông Yên – xã Kỳ Lợi cách chỗ ở hiện tại khoảng 30 km”.

Các bậc phụ huynh cũng cho hay, Thầy Hiệu trưởng nói, đây là lệnh của cấp trên nên bắt buộc nhà trường phải thi hành.

Được biết, hiện nay có 6 phòng học tại trường THCS Kỳ Lợi để trống do thiếu học sinh ghi danh đến trường, trong khi đó 155 học sinh bị nhà cầm quyền cấm cắp sách đến trường.

Nguyên nhân chính dẫn đến sự việc này bắt đầu từ năm 2012 khi nhà cầm quyền huyện Kỳ Anh cho triển khai dự án di dời dân tái định cư đối với 1000 hộ dân thuộc Giáo xứ Đông Yên. Nhưng, cho đến nay, có hơn 840 hộ di dời, còn lại 158 hộ vẫn chưa di dời bởi họ phản đối các lý do sau: Thứ nhất, mục đích di dời, giải tỏa chưa được sáng tỏ. Thứ hai, nhà cầm quyền huyện Kỳ Anh đã định mức tài sản vật chất của người dân không đúng giá bồi thường theo quy định của pháp luật. Thứ ba, khu tái định cư không đáp ứng được các điều kiện tối thiểu về đời sống như y tế, giáo dục, công ăn việc làm, thực hành các lễ nghi tôn giáo. Thứ tư, vùng đất thôn Đông Yên đã được ông cha xây dựng hơn 100 năm nay…

Xét về khía cạnh pháp lý, nhà cầm quyền tỉnh Hà Tĩnh đuổi 155 em học sinh không được đi học là vi phạm pháp luật, bởi vì “công dân có quyền và nghĩa vụ học tập” quy định tại Điều 39 Hiến pháp. Cũng vậy, Luật Giáo dục qui định : “Học tập là quyền và nghĩa vụ của công dân”. Điều 11 Luật Giáo dục cũng qui định: “Giáo dục tiểu học và giáo dục trung học cơ sở là các cấp học phổ cập. Nhà nước quyết định kế hoạch phổ cập giáo dục, bảo đảm các điều kiện để thực hiện phổ cập giáo dục trong cả nước. Mọi công dân trong độ tuổi quy định có nghĩa vụ học tập để đạt trình độ giáo dục phổ cập. Gia đình có trách nhiệm tạo điều kiện cho các thành viên của gia đình trong độ tuổi quy định được học tập để đạt trình độ giáo dục phổ cập”. Như vậy, việc nhà cầm quyền ngăn cản -bằng thủ thuật ‘chuyển danh sách’- Ban giám hiệu nhà trường ‘tuân theo’ là trắng trợn vi phạm quyền và nghĩa vụ học tập của các em.

Đặc biệt trong lứa tuổi giáo dục phổ cập, gia đình có nghĩa vụ đấu tranh ‘cho các thành viên của gia đình trong độ tuổi quy định được học tập để đạt trình độ giáo dục phổ cập’ như Luật định.  Điều 20 Luật Giáo dục cũng đưa ra qui định: “Cấm lợi dụng các hoạt động giáo dục để xuyên tạc chủ trương, chính sách, pháp luật của Nhà nước, chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chia rẽ khối đoàn kết toàn dân tộc, kích động bạo lực, tuyên truyền chiến tranh xâm lược, phá hoại thuần phong mỹ tục, truyền bá mê tín, hủ tục, lôi kéo người học vào các tệ nạn xã hội. Cấm lợi dụng các hoạt động giáo dục vì mục đích vụ lợi”. Rõ ràng nhà cầm quyền tỉnh Hà Tĩnh và Ban giám hiệu trường đã có hành vi “lợi dụng hoạt động giáo dục” để đạt mục tiêu buộc cha mẹ học sinh phải di dời.

Cần nhấn mạnh Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em qui định rõ không được phân biệt đối xử với trẻ em tại Điều 4: “Trẻ em, không phân biệt gái, trai, con trong giá thú, con ngoài giá thú, con đẻ, con nuôi, con riêng, con chung; không phân biệt dân tộc, tín ngưỡng, tôn giáo, thành phần, địa vị xã hội, chính kiến của cha mẹ hoặc người giám hộ, đều được bảo vệ, chăm sóc và giáo dục, được hưởng các quyền theo quy định của pháp luật”.

Điều này xác định, hành vi tự ý “chuyển trường” các em học sinh -do chính kiến của cha mẹ các em chống lại chính sách di dân, giải tỏa không phù hợp- của nhà cầm quyền Hà Tĩnh và nhà trường là “phân biệt đối xử” với các em. Điều 5 Luật này cũng qui định: “Trách nhiệm bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em: 1. Việc bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em là trách nhiệm của gia đình, nhà trường, Nhà nước, xã hội và công dân. Trong mọi hoạt động của cơ quan, tổ chức, gia đình, cá nhân có liên quan đến trẻ em thì lợi ích của trẻ em phải được quan tâm hàng đầu. 2. Nhà nước khuyến khích và tạo điều kiện để cơ quan, tổ chức, gia đình, cá nhân ở trong nước và nước ngoài góp phần vào sự nghiệp bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em”.

Về quyền của trẻ em, Luật này quy định tại Điều 6: “1. Các quyền của trẻ em phải được tôn trọng và thực hiện. 2. Mọi hành vi vi phạm quyền của trẻ em, làm tổn hại đến sự phát triển bình thường của trẻ em đều bị nghiêm trị theo quy định của pháp luật.”

Luật này cũng nghiêm cấm các hành vi ‘cản trở việc học tập của trẻ em’ tại Điều 7. Và khẳng định “trách nhiệm bảo đảm quyền được học tập’ tại khoản 1, Điều 28: “Gia đình, Nhà nước có trách nhiệm bảo đảm cho trẻ em thực hiện quyền học tập; học hết chương trình giáo dục phổ cập; tạo điều kiện cho trẻ em theo học ở trình độ cao hơn”.

Cùng lúc, báo Vietnamnet.vn có bài viết: ‘Nhà cầm quyền tỉnh Hà Tĩnh cho ‘doanh nghiệp nước ngoài thuê đất vượt cả quyền chính phủ’. Nguồn báo này dẫn chứng, “cho doanh nghiệp nước ngoài thuê đất vượt cả thẩm quyền của Chính phủ, đấu thầu thiếu minh bạch, bồi thường giải phóng mặt bằng có dấu hiệu vi phạm pháp luật”… “Đặc biệt, những sai phạm đó có nguy cơ gây thất thoát ngân sách Nhà nước với số tiền lên đến hơn 493 tỉ đồng”.

Phải chăng, cùng với Vũng Ánh, Hà Tĩnh đang muốn tách ra, thành lập khu tự trị mới, với những luật lệ mới và ngang nhiên bất tuân pháp luật hiện hành?

Theo VRNs

Phải chăng chính quyền Hà Tĩnh sử dụng “chính sách ngu dân” để cưỡng chế người dân?

VRNs (02.03.2015) – “Trẻ em hôm nay thế giới ngày mai!”

Trẻ em là rường cột của quê hương đất nước, là tương lai của xã hội mai sau. Đầu tư cho trẻ em là đầu tư về lâu về dài. Các em là những cây non mỗi ngày mỗi lớn cao, tương lai các em sẽ là rường cột cho đất nước mình. Các em cần làm nên sự nghiệp vĩ đại hiển hách, đem lại hòa bình cho thế giới, đem lại hạnh phúc cho nhân loại.

Thế nhưng, chính quyền huyện Kỳ Anh – tỉnh Hà Tĩnh đã đuổi học 155 em học sinh Công Giáo thuộc Giáo Xứ Đông Yên – xã Kỳ Lợi – huyện Kỳ Anh trong độ tuổi Mầm Non, Tiểu Học và Trung Học Cơ Sở.

Trước khi bắt đầu năm học 2014 – 2015, các bậc Cha Mẹ của các em đã chuẩn bị đầy đủ hành trang cho các em cắp sách tới trường. Thế nhưng, khi đến ngày Khai Giảng năm học mới các bậc phụ huynh đưa con em của mình đến nhập học thì nhận được thông báo là các em không có danh sách trong lớp học của Trường.

Hình số 1

Qua tìm hiểu sơ bộ, phụ huynh của các em thắc mắc tại sao lại không có danh sách của các em trong năm học mới này? Thầy Hiệu Trưởng của trường THCS Kỳ Lợi – huyện Kỳ Anh đã trả lời: “danh sách của các em đã chuyển đến chỗ tái định cư mới của người dân Đông Yên – xã Kỳ Lợi cách chỗ ở hiện tại khoảng 30 km.” Các bậc phụ huynh thắc mắc tại sao chúng tôi chưa chuyển lên chỗ tái định cư mới và hiện giờ vẫn đang ở tại thôn Đông Yên – xã Kỳ Lợi – huyện Kỳ Anh, vậy sao nhà trường lại bắt chuyển các em lên trên đó? Lên trên đó ở cùng với ai khi các em đang còn rất nhỏ? Thầy Hiệu Trưởng dường như cũng đồng cảm tâm trạng với các bậc phụ huynh nên đã thốt nên lời: “thật lòng chúng tôi không muốn như vậy vì các em cũng là những trò ngoan của mái trường nhưng vì lệnh cấp trên nên bắt buộc chúng tôi phải thi hành.”

Dù rằng hiện tại Trường THCS Kỳ Lợi – huyện Kỳ Anh vẫn để trống 6 phòng học vì không có đủ học sinh theo học. Tuy nhiên, vì các em không có danh sách trong lớp học nên khi đến trường thầy cô đã không cho các em vào lớp để tiếp tục học hành. Cho nên năm học 2014 – 2015 các em tại thôn Đông Yên – xã Kỳ Lợi trong độ tuổi 4 – 15 đã phải nghỉ học ở nhà không được cắp sách tới trường.

Vậy đâu là nguyên nhân dẫn đến tình trạng nêu trên?

Qua tìm hiểu được biết, vào cuối năm 2012 chính quyền huyện Kỳ Anh – tỉnh Hà Tĩnh triển khai cuộc di dân tái định cư đối với Giáo Dân xứ Đông Yên lên chỗ tái định cư mới. Cũng từ đây giữa chính quyền và người dân đã bắt đầu xảy ra những mâu thuẫn sâu sắc.

Trên mảnh đất mà người dân Đông Yên – xã Kỳ Lợi – huyện Kỳ Anh sinh sống đã có hơn 100 năm bề dày lịch sử. Chính nơi đây Ông Bà tổ tiên đã nhìn thấy những ưu đãi mà Thượng Đế ban tặng cho hậu duệ con cái mai sau và cũng chính vì thế mà họ đã quyết định dừng chân lập nghiệp trên mảnh đất màu mỡ này. Hôm nay (trước thời điểm di dời tái định cư) nhìn vào Giáo Xứ Đông Yên ai cũng phải trầm trồ thán phục bởi sự phồn thịnh về vật chất lẫn tinh thần của người dân nơi đây: nhà cửa cao tầng mọc lên san sát, đường làng ngõ xóm người dân tự vận động “nông thôn hoá”, thành lập các xí nghiệp chế biến hải sản,… thu nhập của người dân ngày càng tăng cao.

???????????????????????????????

Tuy nhiên, khi chính quyền huyện Kỳ Anh – tỉnh Hà Tĩnh thực hiện chính sách di dời người dân thôn Đông Yên lên chỗ tái định cư mới nhưng không đạt được sự đồng thuận trong dân và cũng từ đó đã tạo nên Đông Yên ngày hôm nay. Một Đông Yên hoang tàn đổ nát, con người mất niềm tin vào cuộc sống, trẻ em bơ vơ không được tới trường,….

Khi tìm hiểu thực tế trong việc di dời TĐC (Tái Định Cư) mới hay, thôn Đông Yên nằm giữa hait hôn là Tân Phúc Thành và thôn Hải Thanh. Trong việc TĐC này thì hai thôn Tân Phúc Thành và Hải Thanh lại không bị ảnh hưởng gì, cuộc sống của người dân hai thôn này vẫn bình thường không xảy ra chuyện gì. Nhưng ngược lại, người dân Thôn Đông Yên – xã Kỳ Lợi (nguyên cả một Xứ Đạo có hơn 1000 hộ dân sinh sống) lại bị tàn phá tan hoang như bãi chiến trường sau chiến tranh. Phải chăng nhà cầm quyền Tỉnh Hà Tĩnh muốn xoá sổ Xứ Đạo có lịch sử hơn 100 năm hình thành và phát triển???

Nhà cầm quyền tỉnh Hà Tĩnh đã tìm mọi cách, mọi thủ đoạn để hòng giải phóng mặt bằng. Thế nhưng khi người dân thôn Đông Yên tìm hiểu sự việc giải phóng mặt bằng để nhằm mục đích gì thì chính quyền huyện Kỳ Anh – tỉnh Hà Tĩnh đã không thể trả lời một cách chính đáng. Vì vị trí địa lý của thôn Đông Yên không thuộc vào vùng “đặc khu kinh tế Vũng Áng” cũng không vì lý do “an ninh quốc gia”. Vậy chính quyền huyện Kỳ Anh muốn giải phóng mặt bằng thôn Đông Yên để làm gì? Trong khi hai thôn Tân Phúc Thành và Hải Thanh nằm hai đầu của thôn Đông Yên lại không bị giải phóng mặt bằng là sao? Đây vẫn là câu hỏi lớn đối với chính quyền huyện Kỳ Anh – tỉnh Hà Tĩnh trong việc di dời TĐC đối với người dân thôn Đông Yên.

Cũng vì những khúc mắc chưa rõ ràng giữa người dân thôn Đông Yên với chính quyền huyện Kỳ Anh và nhất là trong việc đền bù chưa thỏa đáng nên 158 hộ dân vẫn chưa di dời lên chỗ TĐC mới. Qua tìm hiểu thực tế tại sao những hộ dân vẫn còn ở lại không chịu chuyển lên chỗ TĐC mới vì những lý do sau:

  • Mục đích di dời , giải tỏa chưa được sáng tỏ.
  • Chính quyền huyện Kỳ Anh – tỉnh Hà Tĩnh đã định mức tài sản vật chất của người dân không đúng giá bồi thường theo quy định của pháp luật.
  • Chỗ ở nơi TĐC mới không đáp ứng những điều kiện sống căn bản về: y tế, giáo dục, công ăn việc làm, sinh hoạt tôn giáo,…
  • Nơi đây (thôn Đông Yên) vẫn là quê cha đất tổ mà Ông Bà tổ tiên đã gầy dựng qua bao thế hệ và nay là con cháu tiếp tục nối dõi,…

Chính vì thế mà những hộ dân nơi đây không muốn rời bỏ xứ sở của mình để đến một vùng đất xa lạ để bắt đầu cuộc sống mới trong khi còn những bức xúc chưa được chính quyền huyện Kỳ Anh giải quyết một cách thấu tình đạt lý.

???????????????????????????????

Một người dân đang ở lại chia sẻ: “chúng tôi không thể từ bỏ mảnh đất mà ông cha để lại cho con cháu để đi đến một nơi không bảo đảm các quyền lợi chính đáng. Trong khi ở đây chúng tôi có cuộc sống ổn định, có công ăn việc làm, cơ sở vật chất đầy đủ. Ngược lại, cuộc sống nơi TĐC không có việc làm, không có thu nhập,…” – ông Trần Việt Hoa chia sẻ.

Một người dân đã đi TĐC nhưng vẫn quay về chỗ ở cũ chia sẻ trong nước mắt: “lúc đầu nhà nước hứa hẹn nhiều điều, thế nhưng sau khi nhận tiền đền bù thì số tiền đó không đủ để dựng nhà dựng cửa, cuộc sống trở nên túng thiếu khi không có việc làm, không có thu nhập. Vì thế, chúng tôi phải quay về để tiếp tục nghề cũ để kiếm sống.Nếu ở trên đó (nơi TĐC) thì chỉ có chết đói cả nhà mà thôi.” – Chị Mai Thị Hoà

Một gia đình giấu tên chia sẻ cuộc sống của những gia đình nơi ở TĐC mới: “hầu hết mọi người không có công ăn việc làm nên sinh ra nhậu nhẹt, bài bạc, trộm cắp,…Vì thế mà cuộc sống của những người TĐC vô cùng khó khăn. Ai cũng muốn quay về quê hương nhưng về đâu khi chính quyền đã cho xe Cẩu đến phá nát nhà tan hoang đổ nát.”

Trước những khó khăn và tồn tại như vậy nên những hộ dân còn lại không muốn rời bỏ xứ sở để đến một vùng đất mới không có tương lai. Vì thế, chính quyền huyện Kỳ Anh đã dùng nhiều biện pháp để cưỡng chế người dân thôn Đông Yên chuyển lên khu TĐC mới. Tuy nhiên, 158 hộ dân còn lại quyết bám trụ quê hương đến cùng cho dù có phải mất tính mạng đi chăng nữa.

Chính quyền huyện Kỳ Anh – tỉnh Hà Tĩnh đã dùng đến biện pháp không cho các con em của 158 hộ gia đình còn ở lại được tiếp tục đi học ở trường THCS Kỳ Lợi. Với sự chỉ đạo của cấp trên, ban giám hiệu nhà trường đã chuyển danh sách của 155 em học sinh trong độ tuổi mầm non và THCS Kỳ Lợi lên nơi TĐC mới cách nhà 30 -40 km. Trong khi gia đình của các em vẫn còn bám trụ lại cuộc sống nơi đây thì mỗi ngày các em làm sao có thể vượt 30-40 km để tới trường?

Những Ước Mơ Của Các Em Nhỏ

Hiện giờ, toàn bộ 155 em học sinh đều phải ở nhà vì các em không được tới trường THCS Kỳ Lợi để cùng bạn bè học tập.

Tình cờ, tôi gặp một toán em nhỏ đang ngồi nhặt đá trước đống đổ nát của cảnh vật xung quanh và hỏi thăm về ước mơ của các em sau này sẽ làm gì?

Em Đậu Thị Tú Anh 13 tuổi chia sẻ: “Em muốn sau này sẽ trở thành Bác Sỹ để có thể giúp đỡ mọi người.”

Em Đậu Thị Mỹ Thương 12 tuổi nói lên mơ ước của mình: “em muốn sau này mình sẽ trở thành một Nữ Tu

Và mong ước hiện giờ của các em là sẽ được cắp sách tới trường như bao bạn bè, được học tập, được vui chơi, được thầy cô và bạn bè yêu mến, được ở lại trên mảnh đất thân thương này.

Nhìn những ánh mắt thơ ngây và hồn nhiên của các em không ai không suy nghĩ: “liệu rồi tương lai của các em sẽ về đâu khi không được học hành? Và tương lai của Đất Nước sẽ như thế nào khi tuổi trẻ được ươm mầm trong một môi trường xã hội như thế này?”

???????????????????????????????

Kết

Đất Nước của chúng ta sau này như thế nào là tuỳ thuộc vào các thế hệ của tương lai. Vì thế mà Trẻ Em cần được chăm sóc và dạy bảo trong những điều kiện tốt nhất. Tuy nhiên, chính quyền Hà Tĩnh đã dùng “chính sách ngu dân” đối với 155 em học sinh thuộc xóm Đông Yên – xã Kỳ Lợi – huyện Kỳ Anh để ép những hộ dân còn lại phải ra đi đến nơi ở TĐC mới. Việc làm này hoàn toàn sai trái với Pháp Luật hiện hành và còn ảnh hưởng sâu sắc đến tinh thần của các em học sinh.

Vì vậy, chúng tôi tha thiết kêu gọi những tổ chức bảo vệ nhân quyền tiếp tục theo dõi và lên tiếng bảo vệ quyền lợi chính đáng cho những người có liên quan. Nhất là đối với 155 em học sinh không được tiếp tục cắp sách tới trường.

CTNLT Chu Mạnh Sơn

Theo VRNs
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ