Tọa Đàm Tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn Về Bỏ Án Phạt Tử Hình

27 Tháng Giêng 201512:41 CH(Xem: 1924)
Tọa Đàm Tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn Về Bỏ Án Phạt Tử Hình 

Hồng Hải/Người Việt (tường trình từ Sài Gòn)

SÀI GÒN (NV) Hôm 26 tháng 1, 2015, tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, 3 tổ chức gồm Văn phòng Công Lý-Hòa Bình (thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn), Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự, và Vietnam UPR Working Group đã tổ buổi tọa đàm với chủ đề “Xóa bỏ hình phạt tử hình - Tiến tới xã hội văn minh.”

Cuộc tọa đàm có sự tham gia của hơn 50 người, trong đó có đại diện của lãnh sự quán Úc, Mỹ, Anh và đại diện khối liên minh Châu Âu (EU).



Đại diện các lãnh sự quán Úc, Mỹ, Anh và Liên Hiệp Âu Châu chăm chú theo dõi buổi tọa đàm.

Đây là một hoạt động định kỳ của các tổ chức xã hội dân sự độc lập tại Việt Nam trong nỗ lực phổ biến, giám sát, và đưa ra các tham vấn cho việc thực hiện các khuyến nghị ở kỳ Kiểm điểm Định kỳ Phổ Quát (UPR) của Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc vào tháng 5 năm 2014 vừa qua.

*Nỗi lòng của những gia đình có người thân bị án tử hình oan sai

Bắt đầu buổi lễ, anh Huỳnh Tấn Tâm đã đại diện cho UPR Working Group trình bày lý do của buổi tọa đàm: “Trong chu kỳ II của UPR năm 2014, Việt Nam đã nhận được gần 30 khuyến nghị liên quan tới việc xóa bỏ hình phạt tử hình. Đây là nhóm khuyến nghị lớn nhất trên tổng số các nhóm khuyến nghị UPR về quyền con người. Điều này cho thấy việc duy trì hình phạt tử hình tại Việt Nam đã nhận được sự quan tâm rất lớn của cộng đồng quốc tế...”

Tiếp đến là nhà hoạt đồng nhân quyền, blogger Cùi Các đã lên kể lại câu chuyện mà anh đã chứng kiến khi còn nhỏ, khi chính quyền tổ chức thi hành án tử hình của một tử tù.

Ông nói: “Việc thi hành án tử hình, và cho mọi người vào xem với lý do là ‘răn đe’ là không hợp lý. Nó chỉ giúp cho người dân cảm thấy ghê sợ những người cầm quyền mà thôi...”



Nhà hoạt động Phạm Lê Vương Cát kể lại câu chuyện chứng kiến việc thực thi án tử hình.

Tiếp đó là lời phát biểu của gia đình hai người đang bị kết án tử hình một cách oan sai là Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng.

Bà Nguyễn Thị Rưỡi, là dì của Hồ Duy Hải đau đớn kể: “Hải là một sinh viên khi ấy vừa mới tốt nghiệp cao đẳng. Con đường phía trước tưởng chừng như bằng phẳng, nhưng mọi dự tính cho tương lai của Hải bỗng dưng bị sụp đổ chỉ vì một bản án oan nghiệt trút xuống đầu. Bản án phúc thẩm số 281/2009/HSPT của Tòa Phúc Thẩm TAND Tối Cao tại Sài Gòn là một bản án oan trái vì xét xử phiến diện, thiếu khách quan bất chất kết quả giảm định khoa học, vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng và làm sai lệch hồ sơ vụ án...”

Còn ông Nguyễn Trường Chinh là bố của Nguyễn Văn Chưởng cho biết: “Đã hơn 8 năm qua, vợ chồng tôi liên tục có đơn kêu oan cho con trai, tháng nào cũng gửi đơn ‘kêu oan’ nhưng chưa được xem xét. Là người làm cha, làm mẹ chúng tôi tha thiết cầu mong các ông bà lãnh sự quán, hãy chú ý đến trường hợp của con tôi, cháu không phạm tội giết Thiếu Tá Nguyễn Văn Sinh, công an phường Đông Hải, quận Hải An, thành phố Hải Phòng.”

Ông nói thêm: “Trong giai đoạn điều tra, con tôi đã bị tra tấn, ép cung, nhục hình và đe dọa sẽ làm hại đến bố mẹ, em trai và vợ con nên buộc con tôi phải nhận tội, chờ đến khi ra tòa án xét xử công khai sẽ kêu oan. Nhưng nào ngờ tòa xử án mà chỉ căn cứ vào kết luận điều tra của công an, chứ không phải lời khai của bị cáo tại tòa...”

*Duy trì án tử hình là một tội ác

Ông Juan Zaratiegui Biurrun - Cố vấn chính trị của Phái Đoàn Liên Minh Châu Âu tại Việt Nam phát biểu: “Đối với Liên Minh Châu Âu thì việc tử hình là xâm phạm quyền sống của người khác. Ở Châu Âu, nếu một nước nào muốn tham gia vào khối EU thì trước hết họ phải bỏ án tử hình trong hệ thống pháp luật, đó là điều kiện tiên quyết. Xét về phương diện đạo đức, án tử hình không còn hợp thời, Liên Minh Châu Âu đã và đang yêu cầu Việt Nam phải chấm dứt áp dụng án lệnh này.”



Giới chức Sứ Quán Úc tại Sài Gòn, bà Felicity Sims, đang chia sẻ nỗi đau với bà Nguyễn Thị Bích là mẹ của tử tù bị án án oan sai Nguyễn Văn Chưởng.

Trong phần trình bày của mình, Tiến Sĩ Nguyễn Quang A cho biết: “Trong kỳ kiểm điểm nhân quyền vừa rồi (tháng 5, 2014) tại Liên Hợp Quốc, nhà nước Việt Nam đã bác bỏ phần lớn các khuyến nghị, như xóa bỏ áp dụng hình phạt tử hình ngay lập tức, trong tương lai gần, trong đó có việc từ chối tham gia nghị định thư bổ sung thứ hai của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị về việc xóa bỏ án tử hình.”

Luật gia Lưu Minh Vũ cũng nhận định rằng: “Chúng ta không thể rao giảng là ‘giết người là sai, phải chịu tội’ bằng cách giết người. Lấy đi một mạng sống, khi mà một mạng sống khác đã mất đi rồi, đó là sự trả thù chứ không phải công lý. Các bạn này nhìn những hình ảnh ở Việt Nam, có những đám đông người thân của người bị hại đã tấn công xe chở tù trên đường đi tới tòa hoặc ra khỏi tòa, hoặc gào thét hưng phấn bên ngoài nhà tù nơi một kẻ phạm tội bị hành quyết, cho thấy khao khát trả thù vẫn là lý do chính dẫn đến sự ưa thích án tử hình của công chúng...”

Bà Felicity Sims - lãnh sự quán Úc tại Sài Gòn cho biết: “Ở Úc án tử hình đã bị xóa bỏ lâu rồi. Và đó là quan điểm của chính phủ Úc. Tôi tham dự buổi tọa đàm này, với hy vọng sẽ gợi mở những vấn đề tác động đối với chính phủ Việt Nam trong việc không nên tiếp tục duy trì hình phạt tử hình, đặc biệt là các án tử hình có dấu hiệu oan sai. Với xu thế chung của nhân loại, chúng tôi tin tưởng rằng, tiến tới xóa bỏ hoàn toàn hình phạt tử hình đang dần chiếm ưu thế trong một xã hội nhân bản và văn minh.”



Tiến Sĩ Nguyễn Quang A trình bày về các khuyến nghị mà chính phủ Việt Nam đã chấp nhận từ Liên Hiệp Quốc.

Kết thúc buổi tọa đàm, Linh Mục Đinh Hữu Thoại, chánh văn phòng Công Lý và Hòa Bình DCCT phát biểu: “Lý lẽ phạm tội phải đền tội bằng hình phạt tử hình là không công bằng, bởi vì nổi thống khổ mà tử tù phải chịu đựng trước khi hành quyết có lẽ còn vượt xa những đau đớn mà nạn nhân của anh ta phải chịu. Chúng ta không thể nhân danh công lý để ‘giết người’, vì rõ ràng tử hình là một hành vi giết người. Chúng ta mong muốn một xã hội tốt đẹp, nên chắc chắn hành vi giết người, dù có được ‘vỏ bọc thi hành công lý’ cũng phải được dẹp bỏ...”

Được biết có rất nhiều nhà hoạt động nhân quyền khác đã bị an ninh Cộng Sản Việt Nam ngăn chặn khi đến tham dự buổi tọa đàm này như anh Hoàng Dũng, Nguyễn Hồ Nhật Thành hay cô Hoàng Vi...
Nguon Nguoi-viet.com


Xung quanh hội thảo xóa bỏ án tử hình

Kính Hòa, phóng viên RFA
Buổi Hội thảo xóa bỏ án tử hình tại Dòng Chúa Cứu Thế ngày 26 tháng 1, 2015
Buổi Hội thảo xóa bỏ án tử hình tại Dòng Chúa Cứu Thế ngày 26 tháng 1, 2015
blank Dòng Chúa Cứu Thế

Ngày thứ hai 26/01/2015 tại Dòng Chúa cứu thế ở Thành phố Hồ Chí Minh diễn ra một buổi hội thảo của các tổ chức xã hội dân sự Việt nam về việc xóa bỏ án tử hình. Việc này cũng bị gây trở ngại từ phía cơ quan công quyền theo như ông Huỳnh Công Thuận, một nhà hoạt động xã hội dân sự tại Sài gòn. Ông Huỳnh Công Thuận cho Kính Hòa Đài Á châu tự do biết là ông bị ngăn cản không cho ra khỏi nhà trong suốt hai ngày.

Ông Huỳnh Công ThuậnNgày 26 tháng giêng có buổi hội thảo về việc xóa bỏ án tử hình, đặc biệt có hai gia đình của tử tội Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng, và có các phái đoàn của lãnh sự Đức cũng như các nước Âu châu tham gia. Người ta không có mời trực tiếp từng người, mà tôi thì có chân trong các tổ chức xã hội dân sự, những người có điều kiện, phát biểu tốt, đến tham dự được thì đến, chứ không mời cá nhân. Trong đó có (nhóm) liên tôn giáo, nhất là hai gia đình chánh thì được mời, và người ta đến đây từ hồi hôm qua.

Kính Hòa: Nghe nói là Ông bị một số người nào đó chặn không cho ra đường phải không ạ?

Ông Huỳnh Công ThuậnDạ đúng rồi ạ. Từ sáng ngày chủ nhật, mà tôi không hiểu là chuyện gì. Thường thường những người hoạt động nhân quyền như chúng tôi bị chận khi có một sự cố gì kiểu như biểu tình. Sáng sớm họ không cho ra, đuổi tôi vô, xe tôi phải để ngoài đường nguyên một ngày. Tới trưa đi ăn cũng không được. Hơn mười người đứng hai bên của luôn. Họ giả dạng là côn đồ, mà tôi cũng gọi họ là côn đồ luôn vì rõ ràng là như vậy. Tôi gọi báo công an, họ trả lời là ừ à rồi không thấy đâu. Mà tôi cũng tôn trọng pháp luật, chiều nay tôi làm đơn tố cáo rồi, còn giải quyết như thế nào là việc của họ.

Sáng sớm họ không cho ra, đuổi tôi vô, xe tôi phải để ngoài đường nguyên một ngày. Tới trưa đi ăn cũng không được. Hơn mười người đứng hai bên của luôn. Họ giả dạng là côn đồ, mà tôi cũng gọi họ là côn đồ luôn vì rõ ràng là như vậy

Ông Huỳnh Công Thuận


Mà cái này là công khai chứ có cái gì đâu. Các này tôi nói thiệt, như dân gian người ta nói như là chó cùng cắn giậu chứ chẳng biết đúng sai gì nữa. Cái này cả thế giới người ta đều biết mà, có tôi hay không có tôi thì cũng …

Kính Hòa: Khi ông ra đường như vậy thì họ có đụng chạm gì tới thân thể không?

Ông Huỳnh Công ThuậnHồi sáng họ nhào vô họ đánh tôi. Họ đứng bên ngoài họ chỉ  vô nói là cấm không được đi đâu hết. Tôi hỏi lại rất là đàng hoàng là anh là ai mà cấm tôi như vậy? Thế là họ điện thoại kêu tới thêm một người nữa, là sếp của mấy người này. Rồi họ quăng xe nhào vô, hai tên đánh tôi rầm rầm, bà con xung quanh thấy họ hung hãn quá cũng không dám can thiệp.

Kính Hòa: Những người này ông có quen mặt không?

Ông Huỳnh Công ThuậnĐúng ra là quen mặt, vì họ cứ theo dõi rình rập tôi, rồi tôi bị đánh, bị giựt điện thoại nữa. Tôi cũng đã từng thưa họ, chỉ đích danh họ, nhưng mà không tới đâu hết. Họ cũng từng truy sát tôi đập đầu tôi ngoài ngân hàng ở bến Chương Dương, tôi phải nằm bệnh viện bảy ngày, đầu bị khâu mấy mũi. Những người này là có dính líu đến vụ đó hết.

Mà tôi cũng thấy hơi lạ, vì trước đây mỗi lần có sự cố thì họ mời tôi tới đồn công an cả ngày luôn. Còn lần này thì họ giữ tôi tại nhà chứ không phải ở đồn công an. Tôi nghĩ là việc này họ làm để ném đá giấu tay. Tại vì tôi thưa sẽ không được vì họ giấu mặt, không xưng danh là ai hết, mặc dù mình biết họ là ai, người ta chối, đâu có nhận đâu. Nếu giữ tôi ở đồn công an thì tôi có thể thưa cái đồn đó được.

Tôi không có đòi hỏi cái gì khác, trừ khi luật quá sai ví dụ như điều 258, thì chúng tôi sẽ phản đối, còn ngoài ra thì chúng tôi yêu cầu thi hành theo cái luật của họ

Ông Huỳnh Công Thuận


Kính Hòa: Sau nhiều lần bị phiền nhiễu, bị mời lên đồn công an, rồi sự việc hai ngày qua, ông cho là vì lý do gì mà ông bị như vậy?

Ông Huỳnh Công Thuận: Ở thành phố này, và cả ở nước Việt nam thì tôi là một trong những người đòi hỏi về nhân quyền. Mà nhân quyền của tôi là nhân quyền cho người Việt nam, ở trong nước Việt nam, theo pháp luật của nước Việt nam. Tôi không có đòi hỏi cái gì khác, trừ khi luật quá sai ví dụ như điều 258., thì chúng tôi sẽ phản đối, còn ngoài ra thì chúng tôi yêu cầu thi hành theo cái luật của họ.

Cái đó quá dễ cho nhà cầm quyền mà! Yêu cầu làm theo cái luật của họ mà. Khi làm ra luật thì họ đã có phần lợi và đẩy phần thiệt về cho người dân rồi. Mà khi đem cái luật ra để xài đàng hoàng cũng không được nữa. Chính chỗ đó là tôi luôn luôn đòi hỏi theo pháp luật. Yêu cầu người dân và cán bộ cũng phải theo pháp luật. Chính cái chỗ đó gây khó chịu cho người ta. Tôi không chửi bới, tôi không đòi hỏi làm theo cái luật bên Tây bên Tàu gì cả, chính chổ đó gây khó chịu cho người ta. Người ta không dùng luật để cản trở tôi được, nên họ đã chận ngang xương, họ dùng côn đồ.

Vừa rồi là ông Huỳnh Công Thuận thuật lại cho chúng tôi sự việc ông bị cản trở và hành hung không đến dự buổi hội thảo về vấn đề xóa bỏ án tử hình. Chúng tôi cũng liên lạc được với bà Rưỡi, dì của tử tù Hồ Duy Hải, một trong hai gia đình có người mang án tử hình dự hội thảo này.

Bà Rưỡi cho chúng tôi biết:

Mình thấy án tử hình là vô nhân đạo. Không phải vì Hồ Duy Hải bị án oan mà tôi nói như thế, mà từ hồi còn nhỏ, còn đi học, tôi biết có án tử hình là tôi không thích. Rồi bây giờ gia đình có cháu Hồ Duy Hải mang án oan. Bảy năm nay tôi sống trong nơm nớp lo sợ cái ngày đó. Biết rằng mình bị hàm oan nhưng mà mình là người dân thấp cổ bé miệng, biết có ai nghe mình nói hay không, biết mình có được giải oan hay không! Cái ngày đó nó nằm trong tâm khảm tôi bảy năm nay, tôi rất là sợ. Thành thử khi tham dự buổi hội thảo hồi sáng này tinh thần tôi thấy rất phấn chấn.

Ông Hồ Duy Hải bị kêu án là đã giết chết hai nhân viên bưu điện tại một địa phương tại tỉnh Long An, tuy nhiên người ta cho rằng không có chứng cứ là ông Hải phạm tội. Vụ án tử hình ông Hồ Duy Hải gây nhiều phản đối trong công luận, và việc phản đối này đã dân đến việc hoãn thi hành án và chính phủ Việt nam đã lập một tổ làm việc liên ngành để tra xét lại vụ án.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ