Chuyện Suy Tư - Người Hành Khất Linh Mục

16 Tháng Mười Một 20194:41 CH(Xem: 2802)
NGƯỜI HÀNH KHẤT LINH MỤC 

Có lẽ hầu hết các bạn đều biết đến tên Scott Hahn. Ông là một học giả Kinh thánh và mục sư Tin lành đã gia nhập Công giáo. Scott Hahn có một người bạn là linh mục, vị linh mục đó đến viếng thăm Giáo Đô Roma. 
blank
Trong lần đó, vị Linh mục được gặp gỡ Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Vào ngày hẹn, vị Linh mục có nhiêu thời gian rảnh rỗi. Giống như những du khách, ngài quyết định đi tới một nhà thờ chính toà để kính viếng thăm và cầu nguyện. Trên những bậc thềm của nhà thờ thường hay có những người hành khất, cảnh này rất quen thuộc ở Rome. 

Nhưng tình cờ, vị Linh mục đã nhận ra một người có gương mặt rất quen trong số những người hành khất. Sau khi vào đền thánh cầu nguyện khuôn mặt của người hành khất đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí của ngài. Vị linh mục đó đã cố nhớ lại xem mình đã gặp người hành khất đó ở đâu đó. Cuối cùng, ngài đã nhớ ra, ngài chạy vội đến người hành khất đang ngồi ở ngoài Vương Cung Thánh Đường và hỏi. 

“Tôi biết anh. Hình như chúng ta đã học chung ở chủng viện phải không? ” 
Người hành khất gật đầu xác nhận. Vị linh mục nói với người hành khất: 
“Như vậy anh là một linh mục!” 
Người hành khất trả lời “Tôi không còn là một linh mục nữa. Tôi đã sa ngã và mọi sự đã kết thúc rồi. Làm ơn để cho tôi yên” 

Vị Linh mục chợt nhớ cuộc hẹn sắp tới của mình với Đức Thánh Cha. “Tôi đi đây và tôi sẽ cầu nguyên cho anh. ” 

Người ăn xin với bộ mặt quen thuộc trả lời "Cỏn nhiều việc đang chờ bạn. ” 

Sau đó, vị Linh mục bỏ lại người hành khất trên bậc thềm và đi dự buổi tiếp kiến Đức Thánh Cha. Những cuộc tiếp kiến với Đức Thánh Cha thường thì rất long trọng nhưng ngắn ngủi. Một số người được đặc ân được gặp gỡ riêng cùng lúc và khi Đức Thánh Cha tiến về phía bạn, vị thư ký trao cho ngài một cỗ tràng hạt đã làm phép và Đức Thánh Cha tận tay trao cho bạn. Vào lúc này, người ta có thể hôn nhẫn của Đức Thánh Cha và nói điều gì đó cách chân thành, chẳng hạn xin ngài cầu nguyện cho bạn, nói rằng bạn đang cầu nguyện cho ngài, hay cám ơn ngài về sự phục vụ cho GH. 

Tuy nhiên, khi Đức Thánh Cha đến gần, vị Linh mục đã không cầm được lòng và bộc phát 
“Xin Đức Thánh Cha cầu nguyện cho bạn con. ” 
Không chỉ thế, vị Linh mục đã kể toàn bộ câu chuyện. Đức Thánh Cha có vẻ đăm chiêu và ngài hứa sẽ cầu nguyện cho người hành khất đó. Khi ra khỏi phòng, ngài thì thầm điều gì đó với một người trợ tá ở lối đi. 


Chiều tối hôm đó, vị Linh mục nhận được cú điện thoại từ một nhân viên của toà thánh Vatican. Họ nói với vị Linh mục rằng ngài và người hành khất được mời tới để dùng bữa tối với Đức Thánh Cha. Phấn khởi và bồn chồn, vị linh mục chạy vội tới nhà thờ nơi ngài đã gặp người bạn học của mình. Chỉ còn lại vài người ăn xin, thật là may mắn (hay có lẽ do ơn Chúa), người bạn học năm xưa vẫn còn đó. Ngài tới gần bạn mình và nói 

“Tôi đã gặp Đức Thánh Cha và ngài nói sẽ cầu nguyên cho anh. Nhưng còn hơn thế nữa, ngài đã mời chúng ta tới gặp gỡ riêng để ăn tối với ngài 

Người hành khất nói: 
“Không thể nào, nhìn kỹ tôi đi. Tôi chỉ là đổng giẻ rách. Tôi đã không tắm gội từ lâu rồi... rồi quần áo cùa tôi... ” 

Nhận ra sự nghiêm trọng của tình huống (và hiểu được rằng người ăn xin này được phép ăn cơm tối với Đức Thánh Cha) vị Linh mục nói 
“Tôi đang mướn một phòng ở khách sạn gần đây, ở đó anh có thể tắm rửa và cạo râu, và tôi có quần áo vừa vặn cho anh. ” 

Một lần nữa, nhờ ơn sủng của Thiên Chúa, người hành khất đồng ý. Sau đó, họ cùng tới dùng bữa tối với Đức Thánh Cha. 
Vào lúc bữa ăn kết thúc, trước khi ăn tráng miệng, Đức Thánh Cha đi về phía vị Linh mục, nhưng vị này không hiểu được ngài đang có ý định gì. Cuối cùng, vị thư ký của Đức Thánh Cha nói nhỏ với vị Linh mục“Ngài muốn chúng ta ra khỏi phòng”, 

lúc đó vị Linh mục và vị thư ký đi ra ngoài, để Đức Thánh Cha ở lại một mình với người hành khất. 

Một lúc sau, người hành khất rưng rưng nước mắt bước ra khỏi phòng. Vị Linh mục hỏi 
“Chuyên gì đã xảy ra vậy? ” 
“Đức Thánh Cha xin tôi giải tội cho ngài ”, người ăn xin nức nở. 

Sau khi lấy lại bình tĩnh, người hành khất nói tiếp “Tôi nói với ngài, ‘Thưa Đức Thánh Cha, hãy nhìn con đi. Con chỉ là đứa ăn xin. Con không còn là một Linh mục ’. 
Đức Thánh Cha nhìn tôi và nói rằng 

‘Con ơi, một lần là Linh mục thì suốt đời là Linh mục và con không phải chỉ có con là người ăn xin. Trước mặt Chúa ta cũng là một kẻ ăn xin, ta cầu xin Chúa tha thứ tội lỗi cho ta ’. 

Tôi nói với ngài tôi không xứng đáng ở trong Giáo hội, nhưng ngài bảo đảm với tôi rằng với tư cách là Giám mục Rôma, ngài có quyền phục chức cho tôi ngay lúc đó và tại đó Vị linh muc hành khất nói tiếp rằng đã lâu lắm rồi tôi đã không giải tội đến độ Đức Thánh Cha đã phải giúp tôi đọc lời xá giải. 

Vị Linh mục bạn hỏi “Nhưng anh ở trong đó khá lâu. Chắc chắn việc xưng tội của Đức Thánh Cha đâu có lâu như vậy? 

Người linh mục hành khất mới nói: “Không, việc xưng tội của Đức Thánh Cha không có lâu như vậy đâu, nhưng sau khi tôi đã giải tội cho ngài xong, tôi đã xin ngài giải tội cho tôi ” 

Những lời nói cuối cùng của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II với người con hoang đàng này là một mệnh lệnh. Đức Thánh Cha đã giao cho vị Linh mục mới được hoà giải nhiệm vụ đầu tiên: 

“Con hãy đi và làm mục vụ cho những người vô gia cư và ăn xin trên bậc thềm ở chính ngôi thánh đường mà con đã ở đó. ” 

Sưu tầm tại : thanhnhacvietnam.net

Linh-Mục-ăn-xin

(Prêtre-mendiant)

Xin được giới thiệu cùng Bà Con bài viết:

1- Bản tiếng Việt

Linh-Mục-ăn-xin (Prêtre-mendiant; Beggar-Priest)

Bản bằng tiếng Việt (do tôi sao lại) khác với nội dung ở phần 2. Cho nên, tôi ghi: ''Ông Scott Hahn có người bạn Linh mục ở Roma đến viếng Vatican để được gặp Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II.'', chứ ông ấy không phải là người (''trong cuộc'') làm trung gian giữa Đức Thánh Cha và Linh-Mục-ăn-xin!

Cũng mong Bà Con thông cảm bản tiếng Việt không ''hoàn toàn'' giống với nội ở phần 2 và 3 a,b,c. Riêng phần 2 có lời khẳng định của tác giả Henrik Roycourt ở chỗ P.S (Tái Bút) rằng ông Scott Hahn kể lại câu chuyện cho tác giả sau khi ông Henrik Roycourt từ Roma trở về.

Phan văn Phước

blank

Có lẽ nhiều người biết Scott Hahn, học giả Kinh Thánh và mục sư Tin Lành, đã gia nhập Công Giáo. (Xin xem về Scott Hahn ở: Scott Hahn - Wikipedia, the free encyclopedia.)

Ông Scott Hahn có người bạn Linh mục ở Roma đến viếng Vatican để được gặp Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II. Vào ngày hẹn, vị Linh mục có nhiều thời gian rảnh rỗi. Như những du khách khác, ngài tới kính viếng Nhà Thờ Chính Tòa và cầu nguyện. Trên các bậc thềm của nhà thờ, thường có những người hành khất là cảnh rất quen thuộc ở Roma.

Tình cờ, vị Linh mục nhận ra gương mặt rất quen trong số những người hành khất. Khi Linh Mục vào Đền Thánh cầu nguyện, khuôn mặt của người hành khất đó cứ xuất hiện trong tâm trí của mình. Ngài cố nhớ lại mình đã gặp người hành khất đó ở đâu. Cuối cùng, ngài chạy vội đến ông ấy đang ngồi ở ngoài Vương Cung Thánh Đường và nói: ''Tôi biết anh. Hình như chúng ta đã học chung ở chủng viện, phải không?''

Người hành khất gật đầu. Vị linh mục nói: ''Như vậy anh là linh mục!''

Người hành khất trả lời: ''Tôi không còn là linh mục nữa. Tôi đã sa ngã và mọi sự kết thúc rồi. Làm ơn để tôi yên.''

Vị Linh mục chợt nhớ cuộc hẹn sắp tới của mình với Đức Thánh Cha và nói: ''Tôi đi đây và sẽ cầu nguyện cho anh.''

Người ăn xin trả lời: "Vâng. Còn nhiều việc đang chờ bạn.''

Sau đó, vị Linh mục đi dự buổi tiếp kiến Đức Thánh Cha. Những cuộc tiếp kiến ngài thường rất long trọng, nhưng ngắn ngủi. Một số người được đặc ân gặp riêng Đức Thánh Cha cùng lúc và, khi ngài đi về phía họ, vị thư ký trao cho ngài một tràng hạt đã được làm phép và ngài trao tận tay người gặp riêng ngài và người ấy có thể hôn nhẫn ngài và chân tình nói điều gì đó, chẳng hạn: Xin ngài cầu nguyện cho mình, và mình luôn cầu nguyện cho ngài hay cám ơn ngài về sự phục vụ Giáo Hội. Tuy nhiên, khi Đức Thánh Cha đến gần, vị Linh mục không cầm lòng được, bèn thưa: ''Xin Đức Thánh Cha cầu nguyện cho bạn của con.''

Không chỉ thế, vị Linh mục còn kể về người bạn hành khất. Đức Thánh Cha ra vẻ đăm chiêu và hứa cầu nguyện cho ông bạn ấy. Khi ra khỏi phòng, ngài thì thầm với một người trợ tá ở lối đi.

Tối hôm đó, vị Linh mục nhận được điện thoại từ một nhân viên của Tòa Thánh Vatican. Vị ấy nói với vị Linh mục rằng ngài và người hành khất được mời dùng bữa tối với Đức Thánh Cha. Phấn khởi và bồn chồn, vị linh mục vội chạy tới ông bạn học năm xưa. Chỉ còn lại vài người ăn xin, thật là may mắn (hay có lẽ do ơn Chúa), người bạn ấy vẫn còn đó. Ngài liền nói: ''Tôi đã gặp Đức Thánh Cha. Ngài nói sẽ cầu nguyện cho anh. Nhưng còn hơn thế nữa, ngài mời chúng ta tới gặp riêng để ăn tối với ngài.''

Người hành khất nói: ''Không thể nào, nhìn kỹ đi. Tôi chỉ là đống giẻ rách. Tôi không tắm gội từ lâu rồi... quần áo của tôi...''

Cảm thông hoàn cảnh của bạn mình, vị Linh mục nói: ''Tôi đang mướn phòng ở khách sạn gần đây. Anh cứ thoải mái, tắm rửa, cạo râu. Tôi có quần áo vừa vặn cho anh.''

Cám ơn Chúa, người hành khất đồng ý. Sau đó, họ tới dùng bữa tối với Đức Thánh Cha.

Trước khi dùng tráng miệng, Đức Thánh Cha đi về phía vị Linh mục vốn chưa hiểu ngài có ý định gì. Cuối cùng, vị thư ký của Đức Thánh Cha nói nhỏ với vị Linh mục: ''Ngài muốn chúng ta ra khỏi phòng.''

Vị Linh mục và thư ký đi ra ngoài để Đức Thánh Cha ở lại một mình với người hành khất.

Một lúc sau, người hành khất ra khỏi phòng, rưng rưng nước mắt. Vị Linh mục hỏi: ''Chuyện gì đã xảy ra vậy?''

Người ăn xin nức nở: ''Đức Thánh Cha xin tôi giải tội cho ngài!''

Lấy lại bình tĩnh, người hành khất nói tiếp: ''Tôi thưa với ngài: Xin Đức Thánh Cha nhìn con đi. Con chỉ là đứa ăn xin. Con không còn là Linh mục! Đức Thánh Cha nhìn tôi và nói: 'Con ơi, đã được truyền chức Linh mục thì suốt đời là Linh mục và không phải chỉ có con là người ăn xin. Trước mặt Chúa, chúng ta đều là kẻ ăn xin! Chúng ta cầu xin Chúa tha thứ tội lỗi cho chúng ta. Tôi nói với ngài tôi không xứng đáng ở trong Giáo Hội! Nhưng ngài bảo đảm rằng, với tư cách là Giám mục Rôma, ngài có quyn cho phép tôi cử hành Bí Tích Giải tội. Lâu lắm rồi, tôi không giải tội cho ai nên Đức Thánh Cha giúp tôi đọc lời xá giải.''

Vị Linh mục bạn hỏi: ''Nhưng anh ở trong đó khá lâu. Chắc chắn việc xưng tội của Đức Thánh Cha đâu có lâu như vậy?''

Người ''linh mục hành khất'' trả lời: ''Việc xưng tội của Đức Thánh Cha không có lâu như vậy đâu! Nhưng, sau khi giải tội cho ngài, tôi xin ngài giải tội cho tôi.''

Những lời nói cuối cùng của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II với người con hoang đàng ấy là một mệnh lệnh. Đức Thánh Cha liền giao cho vị ''Linh mục vừa được hòa giải'' nhiệm vụ mới: ''Con hãy đi và làm mục vụ cho những người vô gia cư và ăn xin trên bậc thềm của chính Ngôi Thánh Đường là nơi mà con từng hiện diện.''



Bản tiếng Pháp

(sao từ Link: Jean-Paul II et le pouvoir de la confession)

Jean-Paul II et le pouvoir de la confession

Voici une histoire rapportée par Scott Hahn dans le cadre de l'émission de Mère Angelica sur le canal américain EWTN. C'est un fait vécu qui a été corroboré par des personnes dignes de foi.

Un prêtre ami de Scott Hahn se trouvait à Rome pour une visite au Vatican où il devait également rencontrer Jean-Paul II. En route vers la basilique Saint-Pierre, il est passé devant une église et a décidé de s'arrêter pour y prier. Or, sur le seuil de l'église, il aperçut un mendiant qui lui a semblé familier, mais il ne se savait pas pourquoi. Il est entré dans l'église, a prié quelques instants, puis est sorti. C'est alors qu'il a identifié le mendiant: c'était un confrère du Séminaire qui avait été ordonné prêtre avec lui!

Décontenancé, il a commencé à lui parler. Le mendiant lui avoua non sans réticence qu'il avait fichu en l'air son sacerdoce et avait été réduit à cet état. Le coeur brisé, le prêtre n'a pu parler avec lui que quelques minutes afin de ne pas être en retard pour la rencontre prévue avec le Saint-Père. Il s'y rendit et se retrouva bientôt dans la file d'attente avec beaucoup d'autres pour être reçu en audience. Arrivé devant le Saint-Père, il oublia les recommandations qu'on lui avait faites et, abandonnant tout protocole, il tomba aux pieds de Jean-Paul II, lui parlant de son ami prêtre devenu mendiant, et lui demandant son conseil. La réponse du Pape fut brève.

En sortant de l'audience, le prêtre s'est précipité de nouveau à l'église. Son ami était toujours là. Il lui donna l'incroyable nouvelle: ''Vite, nous avons rendez-vous pour un dîner privé avec le Saint-Père!'' Le mendiant objecta qu'il était dans un état terrible, sale, en guenilles, et qu'il n'avait rien à porter. Son ami lui dit: ''Écoute, je n'y vais pas sans toi. Allons à mon hôtel, j'ai un rasoir et quelques vêtements de rechange qui devraient te faire...''

Arrivés juste à temps au Vatican, ils ont été conduits dans les appartements privés du Saint-Père, et ils ont dîné. À la fin du repas, Jean-Paul II demanda à l'ami de Scott de le laisser seul avec le mendiant et d'attendre dans le hall. Une fois sorti, le Saint-Père s'est tourné vers le prêtre-mendiant, et lui dit: ''Père, voulez vous bien entendre ma confession?'' Le prêtre-mendiant bégaya qu'il n'était plus un prêtre. Le Pape répliqua que quand on est prêtre, c'est pour toujours. Le mendiant alors lui objecta qu'il était défroqué, et n'avait plus le droit d'exercer son ministère. Le Saint-Père répondit qu'il était Pape et qu'il pouvait le rétablir immédiatement dans ses fonctions.

À bout d'arguments, le mendiant-prêtre ne pouvait faire autrement que s'exécuter... Tout de suite après, il tomba aux pieds du Pape, et en sanglotant, lui a demandé d'entendre sa confession à son tour. En le renvoyant, le Saint-Père lui signifia qu'il le désignait à nouveau au service d'une paroisse, et qu'il lui confiait un ministère auprès des mendiants!

P.S. Pour la véracité de ce fait (reçu originellement en anglais) et dont je ne doutais guère (car Scott Hahn et Mère Angelica sont des personnes de grande confiance), j'ai pris la peine de poser la question au département du Dr. Scott Hahn, et j'ai eu la réponse ce matin: ''Yes, that is the story just as Scott relayed it to me after he returned from Rome.'' (Institute of Applied Biblical Studies, dont le courriel est:office@scotthahn.com) C'est donc en toute assurance que je fais suivre cette histoire en espérant qu'elle portera des fruits.

Henrik Roycourt

3- Links tiếng Anh:

a- Pope John Paul II and the Beggar Priest | CatholicMom.com

b- The Beggar and Pope John Paul II - Works by Faith Ministries

c- John Paul II and the Beggar Priest | Vocation Blog

Quý vị có thể xem bài ở Giáo Phận Bắc Ninh: Linh Mục là “Cha”

 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình. Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng : - Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ ?
Nhân sinh tại thế, thông minh chỉ là thiên bẩm nhưng thiện lương lại là lựa chọn. Thiện lương vốn dĩ là một phẩm đức quý giá của con người, cũng là sức mạnh tiềm ẩn vô biên mà bẩm sinh mỗi người khi sinh ra đều có. Trong bất kể hoàn cảnh khó khăn nào, bạn hãy kiên trì thực hiện thiện lương, nhân ái. Bởi chỉ khi biết yêu thương người khác, ta mới có thể được sống trong vòng tay ấm áp của tình người. Và mỗi mầm lành thiện lương gieo xuống ắt sẽ đem lại cho ta quả phúc báo ngọt ngào. Truyện kể rằng: xưa kia có một lão nhân ở vùng nọ vừa qua đời, lão nhân có một người con trai hiền hậu trung thực tuổi ngoài 40. Gia tộc lão nhân vốn dĩ là danh gia vọng tộc, mộ phần tổ tiên theo lệ xưa nay đều được xây dựng rất lớn, vậy nên người con trai cũng muốn tìm một mảnh đất tốt để cất cho cha mình một ngôi mộ lớn.
“Mỗi lần giờ ra chơi nó lại ngồi dưới dốc cây gần cổng lớn của trường để nhìn tụi bạn nhà giàu mua những cây kem lạnh. Chỉ nhìn thôi, vì nhà nó nghèo lắm. Ba nó không biết đang ở đâu, mẹ nó đi làm mướn cho người ta để nuôi nó học đã khó khăn, chứ nói gì đến tiền ăn quà vặt của nó. “Ực”, nó cố nén nước bọt trong miệng lại, hai mắt nhắm nghiền, cái đầu nó cúi xuống lắc qua lắc lại thật mạnh nhiều lần cho thoát khỏi cái cảm giác thèm thuồng. Không ai biết cảm giác của nó, chỉ có ông lão ngồi gần đó đã quan sát nó nhiều lần. "Cháu ơi", ông thò đôi bàn tay gầy gò đầy nếp nhăn vẫy thằng nhỏ lại. “Chuyện gì vậy, mình có quen ông đâu, chắc bảo mua vé số đây mà, mình có tiền đâu mà mua”, trong đầu nó nghĩ thầm. Nhưng vì tò mò nó vẫn quay đầu lại.
Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẩn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẩn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu. Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẫn tránh mọi người như chủ nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu cũng luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi nỗi uất ức. Một hôm, Jim thấy cô gái phía trước làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống nhặt thì một gói khác lại rơi khỏi tay. Jim chạy đến, nhặt hai cái gói lên đưa trả cô gái. - Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt
NHỮNG CHIẾC VỎ SÒ Trong khu chợ ở ngôi làng ven biển, một cậu bé 6 tuổi đi chơi cùng em gái 4 tuổi. Cô bé dừng lại trước một tiệm bán đồ chơi. Cậu bé hỏi em gái: - Em muốn mua gì à? Cô bé chỉ tay vào một con búp bê treo bên ngoài cửa tiệm và ngước đôi mắt trong veo nhìn anh trai. Cậu bé bèn lấy con búp bê và nắm tay em gái đi vào trong cửa hàng. Cô bé hớn hở bước theo anh. Người chủ tiệm mỉm cười chào hai đứa trẻ. Cậu anh trai hỏi: - Thưa ông, con búp bê này bao nhiêu ạ? Người chủ tiệm hỏi lại: - Thế con có thể trả cho ta bao nhiêu nào? Cậu bé cho tay vào túi quần và lấy ra một nắm vỏ sò đưa cho người chủ tiệm. Ông chủ nhận nắm vỏ sò và bắt đầu đếm một cách cẩn thận như thể đang đếm những đồng tiền. Trong lúc đó, cậu bé rất lo lắng, rụt rè hỏi: - Từng ấy có đủ không ạ? Ông chủ tiệm trả lời một cách nghiêm túc: - Đủ con ạ, vẫn còn thừa lại đây này.
Vào đầu tháng Sáu vừa qua, một linh mục ở Ý phát hiện ra đã có ai đó vẽ lên tường nhà thờ của ngài những khẩu hiệu xúc phạm Đức Mẹ và ủng hộ phá thai. Khẩu hiệu viết: “Tự do nạo phá thai (dành cho cả bà Maria nữa)”. Có thể khẩu hiệu ám chỉ đến Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa, người mang thai Chúa Giêsu bởi quyền năng Thiên Chúa. Để đáp lại, linh mục Andrea đã viết một bức thư ngỏ cho người phá hoại ấy trên Facebook, và bức thư đã được lan truyền rộng rãi. Bức thư viết Thân gửi người vẽ tường vô danh, Tôi lấy làm tiếc khi bạn không lấy ví dụ từ chính mẹ bạn. Bà ấy đã can đảm khi thụ thai, cưu mạng bạn trong lòng và sinh ra bạn. Bà ấy có thể đã phá thai chính là bạn. Nhưng không. Bà ấy nuôi nấng bạn, mớm cho bạn ăn, tắm rửa và mặc quần áo đẹp cho bạn. Và giờ đây bạn được sống và tự do. Nhưng bạn lại dùng sự tự do ấy, để nói với chúng tôi là, tốt hơn là những con người như bạn không nên hiện diện trên thế giới này.
Câu chuyện giữa tượng gỗ và tượng đồng hé lộ bao điều bí ẩn của đời sống tín ngưỡng và bài học cho con người thời hiện đại... Một sớm mùa hạ, trong một ngôi chùa cổ ở ngoại vi thành phố, không gian thật tĩnh lặng, những giờ phút tĩnh lặng hiếm hoi ở một nơi hương khói ngập tràn. Mới đầu hạ mà nắng sớm đã chói chang, làm nổi bật cái vẻ cổ kính của tường vách rêu phong, mái ngói nâu sồng của ngôi chùa cổ
Một con tàu đang lênh đênh trên biển thì gặp bão to và bị đắm. Chỉ có hai trong số những thủy thủ trên tàu đủ sức bơi đến một hòn đảo gần đó. Họ sống sót nhưng không biết làm gì để sinh tồn nên quyết định cầu nguyện. Tuy nhiên, họ muốn xem ai có lời nguyện cầu thỉnh tới được Đức Chúa Trời nên đã phân chia lãnh thổ, mỗi người ở một nửa hòn đảo. Điều đầu tiên, họ cầu nguyện để có thức ăn. Sáng ngày hôm sau, người đàn ông đầu tiên nhìn thấy một cây đầy trái ngọt ở trên phần đảo của mình, giờ thì anh ta không lo bị đói nữa. Người đàn ông kia lại ở mảnh đất cằn cỗi rất khó khăn để tìm đủ thức ăn cho mình. Sau một tuần, người đàn ông đầu tiên thấy cô đơn. Anh ta quyết định cầu xin một người vợ. Ngày hôm sau, một con thuyền khác bị đắm và chỉ có một người phụ nữ duy nhất sống sót bơi được vào bờ đảo của anh ta. Ở bên kia hòn đảo, vẫn không có gì xảy ra cả.
Cuộc tranh luận có một không hai của EINSTEIN – Nhà khoa học vĩ đại nhất của mọi thời đại đã được ghi lại như sau: Giáo sư : Con trai, con là một người tin có Thiên Chúa phải không?
Một cô gái xinh đẹp cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống hôn nhân và muốn giết người bạn đời của mình. Cô ấy chạy đến bên mẹ và nói: "Mẹ ơi, con mệt mỏi với chồng con lắm rồi, con không còn muốn chung sống với anh ấy nữa. Con muốn giết anh ấy nhưng sợ luật pháp bắt con phải chịu trách nhiệm, mẹ có thể giúp được không? " Người mẹ trả lời: - Được, con gái của mẹ, mẹ có thể giúp con, nhưng có một nhiệm vụ nhỏ kèm theo.
Bảo Trợ