Thân Phận Nhà Báo Ngồi Dưới Đất , Vì Đâu? - Thân Phận Ông Nghị Ngồi Trên Ghế

31 Tháng Mười 20142:39 SA(Xem: 1078)
Thân Phận Nhà Báo Ngồi Dưới Đất – Vì Đâu?

 

Tôi rất đồng cảm với tác giả Lê Phú Khải trong bài SUY NGHĨ VỀ THÂN PHẬN NHÀ BÁO VIỆT NAM, khi đọc những dòng viết của anh:

“Xem hình ảnh phóng viên phải ngồi dưới sàn để tường thuật họp Quốc hội trên tuoitre.vn ngày 22/10/2014, là một nhà báo lâu niên, đã cả đời cầm bút “phục vụ” chế độ, tôi thấy ngậm ngùi, đau xót và căm phẫn” (1)

Nỗi Đau Xót và Căm Phẫn Của Anh Lê Phú Khải Qua Các Câu Hỏi

Anh đặt câu hỏi: “Người ta khinh miệt các nhà trí thức, các nhà báo… đến thế kia à?”

Anh ơi, nước Việt Nam có tự do báo chí không? Chắc chắn là không. Đã không có tự do báo chí, thì về bản chất, Việt Nam chỉ có một tờ báo với 700 tên gọi, 700 hình thức khác nhau. Đã không có tự do báo chí, thì nhà báo chỉ là người làm thuê, hay tôi dùng chữ ngày xưa nhé, là tôi đòi thôi.

Tôi đòi thì ông chủ, bà chủ muốn cho ngồi đâu, ăn đâu thì phải ngồi đó, ăn đó. Thậm chí không cho ngồi, không cho ăn cũng được nữa mà! Anh còn hỏi câu hỏi đó làm chi? Gặp chủ hiểu biết, nhân từ, tôi đòi dễ thở một chút, gặp chủ thiếu học, ác đức thì ngồi dưới đất cũng còn là may. Toàn Trị mà anh, nghĩa là cái ăn, cái học, tất tất mọi sinh hoạt đều nằm trong tay chủ. Có quyền gì mà đòi hỏi anh?

Nếu chỉ Toàn Trị thôi thì cũng còn đỡ, nghĩa là tôi đòi bị đày ải quá có thể tìm chỗ khác làm. Nhưng lại còn Độc Tài nữa chứ, nghĩa là dưới gầm trời này, trong nước Việt Nam này, chỉ có một ông chủ bà chủ đó mà thôi. Anh còn tính chạy đi đâu?

Anh lại hỏi: “Hay là họ quên mất thời đại này là thời đại thông tin, thế giới phẳng… nhà báo có một vai trò quan trọng trong thế giới @ đó!”

Họ quên hay không tôi không biết, nhưng tôi biết chắc rằng “vai trò quan trọng của nhà báo” đối với họ “chẳng là cái đinh gì cả”! Nhà báo chỉ có vai trò quan trọng và phát huy được vai trò đó khi đứng trên cái nền của quyền Tự Do Báo Chí. Cái quyền căn bản đó chẳng hề có trên đất nước này, vậy thì “vai trò” của nhà báo có gì là quan trọng đối với họ? Khi chính quyền đã phá bỏ được cái nền móng làm cho vai trò của nhà báo quan trọng, thì nhà báo chỉ còn hai con đường: bỏ nghề, hoặc làm nhà báo tôi đòi. Tất nhiên vẫn có những nhà báo nhẫn nhục chấp nhận vai trò tôi đòi để chờ ngày thực hiện ý chí của mình. Nhưng đó là chuyện cá nhân. Còn về mặt cộng đồng thì càng ngày càng ít đi các nhà báo có lương tâm chức nghiệp, trách nhiệm xã hội và càng nhiều các nhà báo viết chỉ-để-kiếm-tiền. Nghĩa là viết ca tụng cái mà họ biết chỉ đáng chê bai, viết đả phá, chửi bới cái mà họ biết là nên khuyến khích, ủng hộ, hoặc, viết bài về các sự kiện để nhận tiền từ các nhà tổ chức sự kiện! Rõ ràng, các nhà báo thực-là-nhà-báo ngày càng ít đi, và các nhà báo tôi đòi ngày càng nhiều.

Chắc hẳn ông bà chủ hài lòng về đội ngũ nhà báo này. Hài lòng và xem rẻ. Bởi các người tự nguyện nhận công việc như vậy thì không ông chủ nào tôn trọng. Lúc vui họ vuốt đầu, khi buồn họ đá đít!

Trách Nhiệm Của Việc Này Có Nguồn Gốc Từ Ai, Từ Đâu?

Trong tinh thần Cộng Đống Trách Nhiệm và Bao Dung, cố gắng tìm hiểu sự việc khách quan nhất để góp phần tìm ra những giải pháp hữu hiệu nhất, tôi xin thưa:

Trách Nhiệm đó có nguồn gốc, trước hết, ở các nhà báo.

Chẳng phải, ngay cả dưới thời Pháp thuộc, các nhà báo từng có những tờ báo Đông Dương, Nam Phong, Văn Hóa Ngày Nay, Thanh Nghị, Tri Tân, Phụ Nữ… những tờ báo tư nhân truyền bá bao điều hay, đẹp, hợp truyền thống dân tộc, hợp lẽ sống duy tân? Thay vì sống hòa bình với chúng, và thuận theo đà tiến hóa của thời thế, cùng nhau vun bồi thêm, cải tiến thêm, các nhà báo vứt tất cả chúng vô cái mà họ gọi một cách thiển cận và tự đắc “sọt rác lịch sử”. Những ai thấy trước điều tai hại này, như cụ Phan Khôi chẳng hạn, thì bị bao đồng nghiệp cánh nhà báo đập cho tả tơi!

Chẳng phải, từng có lúc, say máu chiến tranh, các nhà báo đã quên đi sạch các tiêu chuẩn đạo đức trung thực của nhà báo để mà chỉ biết tung hô và đả đảo? Cái gì của phe “địch, thù” thì tốt cũng viết thành xấu, cái gì của phe “ta, bạn” thì xấu cũng viết thành tốt. Hãy nhìn lại những cuộc “lên đồng tập thể” trong đó các nhà báo say men chém giết tước đi sinh mạng chính trị của các đồng nghiệp dám “Yêu ai cứ bảo là Yêu, Ghét ai cứ bảo là Ghét”. Các nhà báo, trong khi chém giết tập thể những Phan Khôi, Nguyễn Mạnh Tường, Lê Đạt, Trần Dần, Phùng Quán… tức là đang chém giết những người muốn chống lại sự “tôi đòi hóa” các nhà báo. Họ chết hết rồi, ai cứu được nhà báo khỏi phận tôi đòi đây? Đó là chuyện những năm 50-60 thế kỉ trước ở miền Bắc. Ở miền Nam, thuế TVA, các chương trình quốc kế dân sinh… đều bị các nhà báo công kích một cách vô lí và phá hoại tàn nhẫn. Miền Nam trù phú bị các nhà báo nói láo là bị bốc lột đói nghèo cùng cực, miền Nam Tự Do bị các nhà báo nói láo là nằm dưới ách nô lệ! Miền Nam có chương trình Cải Cách Điền Địa, Người Cày Có Ruộng được tiến hành sâu rộng và êm thắm, thực sự đem lại ruộng đất cho nông dân mà không có một oan khuất hay chết người nào, tốt đẹp biết bao, mà các nhà báo không bao giờ nhắc tới, lại ca ngợi cuộc Cách Mạng Nông Dân, Cải Cách Ruộng Đất trời long đất lở của miền Bắc. Cuộc nội chiến tương tàn thảm khốc do miền Bắc khởi xướng nhằm thôn tính miền Nam bị các nhà báo tung hô là cuộc chiến Giải Phóng Miền Nam. Các nhà báo đã góp phần phá tan thành trì Tự Do Dân Chủ chung của đất nước, bây giờ còn nơi nào trú ngụ để tránh phận “tôi đòi” đây?

Chẳng phải, từng có lúc, đê mê vì đắc thắng, các nhà báo hết mình ca tụng và suy tôn lãnh tụ? Trong bài viết của mình, anh Lê Phú Khải đề cập tới chủ tịch Hồ Chí Minh như một tấm gương nhắc nhở. Anh ơi, thời chủ tịch Hồ Chí Minh nắm đại quyền:

a) Tự do báo chí bị xóa đi triệt để

b) Sự kiện Nhân Văn Giai Phẩm tiêu diệt tất cả các nhà báo, nhà văn tiêu biểu cho tinh thần trung thực báo chí, và đặt cái búa, cái liềm đe dọa lên đầu tất các các nhà báo còn lại

c) Sự suy tôn lãnh tụ được đẩy cao. Cái bóng của chủ tịch Hồ Chí Minh bao trùm đất nước. Toàn bộ dân tộc phải đứng sau lưng một người. Không ai được có nhận định khác, suy nghĩ khác

Khi suy tôn và ủng hộ một lãnh tụ như vậy, có phải các nhà báo tự đặt mình trong một vị trí vô cùng thấp bé trước Bác và Đảng, và tự chuẩn bị cho mình thân phận tôi đòi?

Anh Khải ơi, tấm hình làm anh căm phẫn chỉ mới hé lộ một phần thân phận tôi đòi của báo giới. Tôi tin rằng sự thực còn nhiều hơn. Một quan chức tuyên giáo của đảng trách mắng các nhà báo vì đăng một tường thuật đúng sự thật. Nỗi ê chề này có nhà báo tự trọng nào chịu nổi hở anh? Và, nhìn rộng ra, thân phận cả dân tộc này có khác gì đâu?

Trong thế giới văn minh ngày nay, tôn trọng con người và tôn trọng quyền con người là một giá trị sống cốt lõi. Sự Bình Đẳng giữa mỗi thành viên trong cộng đồng là đương nhiên. Bất hạnh thay cho Việt Nam, dân tộc nằm dưới một chính thể mà trong đó dân chúng không có bất kì một quyền tự do căn bản nào. Hai chữ “tôi đòi” dùng ở đây không phải để chỉ bất kì người dân nào, nhà báo nào, mà để vạch rõ ý muốn của chính quyền. Một ý muốn mà nhiều người dân, trong đó có rất nhiều nhà báo thực-là-nhà-báo, phản kháng để giành lại quyền được sống như người dân đường hoàng trong một chính thể thực chất Dân Chủ, Tự Do và Pháp Trị.

Trần Quí Cao
Nguon Basam.info

Thân Phận Ông Nghị Ngồi Trên Ghế

Tôi rất đồng cảm với tác giả Lê Phú Khải khi đọc những dòng viết của anh: “Xem hình ảnh phóng viên phải ngồi dưới sàn để tường thuật họp Quốc hội trên tuoitre.vn ngày 22/10/2014, là một nhà báo lâu niên, đã cả đời cầm bút “phục vụ” chế độ, tôi thấy ngậm ngùi, đau xót và căm phẫn”.

Cùng chia với anh những ngậm ngùi, đau xót và căm phẫn cho các nhà báo, tôi đồng thời lại có nỗi ngậm ngùi riêng. Ngậm ngùi cho những người ngồi trên ghế!

Thực sự, có lẽ ít người hiểu nổi, tại sao người ta có thể yên tâm, bình thản ngồi trên ghế họp, bàn chuyện với nhau, thỉnh thoảng cười đùa, khôi hài với nhau khi có những người khác đang ngồi bệt dưới đất làm việc sát bên chân ghế của mình!

Một tập đoàn lừng danh thế giới của Hoa Kì, những năm 1990 có doanh số gần 200 tỉ đô la (gấp khoảng 2,5 lần GDP Việt Nam lúc đó), thường tổ chức các buổi họp toàn cầu tại một trong các văn phòng lớn của mình. Những năm 1990, một buổi họp được tổ chức tại Thụy Sĩ. Tập đoàn đang ứng dụng chương trình 6-Sigma và mỗi nhân viên tham gia chương trình cấp độ Black Belt được yêu cầu tiến hành một khảo cứu nâng cao năng suất làm việc. Một nhân viên cấp thấp có sáng kiến được đánh giá hay và được mời trình bày tại buổi họp. Buổi họp gồm Tổng Giám Đốc mỗi nước, các Giám Đốc Chức Năng từng vùng, điều phối bởi ông Phó Chủ Tịch Toàn Cầu phụ trách kinh doanh, họp trong một tuần, và anh nhân viên kia chỉ tham dự 2 tiếng đồng hồ để trình bày. Do sơ suất, phòng họp thiếu 1 ghế (anh nhân viên kia thực ra không cần ngồi, vì đa số thời gian anh đứng trình bày bên màn chiếu). Ông Phó Chủ Tịch đi bộ sang phòng kế bên khiêng một chiếc ghế về. Lúc đó mọi người mới ngồi xuống và buổi trình bày bắt đầu.

Ý Nghĩa của việc này:

1) Không ai có thể ngồi họp khi chỉ dù một người còn chưa có chỗ ngồi. Tôn trọng Con Người là một trong các giá trị cốt lõi của tập đoàn đó.

2) Thay vì nhờ người khác (nhân viên khách sạn, chẳng hạn), người điều phối buổi họp tự đi khiêng ghế vì muốn xin lỗi về sự sơ suất của buổi họp.

Người dân một nước Tự Do Dân Chủ, nếu xem và hiểu được tấm hình trên, nghĩ gì về Việt Nam mình? Những người ngồi chính là Đại Biểu Quốc Hội đó, về danh nghĩa tương đương Dân Biểu hay Thượng Nghị Sĩ của nước khác đó.

1) Họ ngồi trong tòa nhà hiện đại nhất Việt Nam, trong một phòng họp tối tân và tiện nghi mà họ lấy tiền của dân để xây nên. Họ ngồi đó tự cho rằng mình đang thay mặt Dân bàn việc Nước, bàn việc Nước để lo cho Dân. Dân ở đâu? Bên ngoài tòa nhà Dân đang đứng ngoài nắng chờ họ ra trao bản thỉnh nguyện nhờ họ chuyển cho chính quyền, thì họ chẳng thèm mở cửa ra nhìn Dân một chút. Bên trong tòa nhà Dân ngồi đó, bệt xuống đất vươn cổ lên mà ngóng họ, thì họ thản nhiên bàn chuyện rôm rả. Mà đám Dân ngồi-dưới-đất này thuộc giới cũng khá đặc biệt, báo giới, về danh nghĩa là tai mắt của muôn người…

Họ có do Dân chọn lựa hay không, họ có sẽ Vì Dân hay không?

2) Tuy nhiên, điều quan trọng hơn với tôi là: tại sao các ông Nghị có thể ngồi như vậy? Những giá trị sống cốt lõi của các ông Nghị là gì?

Nói thật, thường dân như tôi, bảo tôi ngồi như thế tôi không dám. Không phải bời vì ngợp trước tòa nhà hoành tráng, văn phòng cao sang, địa vị tót vời. Mà bởi vì cái việc ngồi đó ra ngoài xa quá cái giá trị sống mà tôi quí trọng, tàn phá nhiều quá nhân cách của tôi, xúc phạm mạnh quá lòng tự trọng của tôi.

Chắc rằng, trong số những ông nghị ngồi đó, cũng có người áy náy. Than ôi, biết làm sao bây giờ, khi các vị đã chấp nhận làm ông hghị cho một Quốc Hội không xứng danh, nghĩa là không do dân lựa chọn, mà do đảng CSVN chỉ định, cho nên Quốc Hội đó chỉ có nhiệm vụ phục vụ đảng CSVN, làm vật trang trí cho chính thể. Vị trí xã hội của các vị có thể cao hơn các nhà báo ngồi-bệt-dưới-đất kia, nhưng vai trò thì cũng vậy. Thân phận thì cũng vậy!

Hổm rày, đọc bài viết của anh Lê Phú Khải, tôi liên tưởng tới hình ảnh khác. Đi ra đường, gặp một kẻ mạnh hiếp đáp người yếu. Kẻ mạnh chửi mắng, đấm đá người yếu ngã lăn xuống đường, rồi tót lên ghế ngồi một cách đắc thắng. Tôi xót xa cho người bị đánh ngã lăn ra đường, và tôi thương hại cho kẻ hớn hở hiếp đáp người yếu. Người bị đánh ngã chỉ bị chảy máu ngoài da, còn kẻ hiếp đáp người đã có khuyết tật sâu trong tâm hồn.

Như vậy thì, trong tấm hình được bàn tán nhiều trong những ngày gần đây, thân phận người ngồi bệt dưới đất và thân phận kẻ ngồi trên ghế, thân phận nào đáng ngậm ngùi hơn?

Trần Quí Cao

Nguon Basam.info

Ý kiến bạn đọc
04 Tháng Mười Một 20143:14 SA
Khách
Không phải riêng thân phận phóng vien làm báo chụi cảnh ngồi dưới đất làm việc đâu. Mà cả dân tộc vietj nam sẽ chịu cảnh đói nghèo vì: Đập hội trường cũ là một di sản số 1 của chế độ HCM gắn với các sự kiện trọng đại của đất nước và với Chủ tịch HCM và vãn còn nguyên giá trị sử dụng. Vậy mà dập phăng đi, tưởng xây mới thì thế nào té ra chỉ để tiêu tiền của dân còn: Công năng sử dụng thì đó người tuyên tuyền cho chế độ còn phải ngồi đất thì quá rõ rồi. Kiến trúc thì như nơi trưng bày quần áo thời trang của các chị em, lại con toàn chấn song sắt nữa chứ. Xung quang thì bon dựa vào nghiên cứu khảo cổ đào bới làm hỏng long mạch, xây nhà wc công cộng ỉa đái bên Hoàng Thành làm xú uế nơi linh khí và nơi thờ các tiên đế thì làm sao chả sinh ra lũ chuột bọ ăn cướp hết của dân của nước, mua bằng chạy chức hèn nhát trước bon xâm lấn biển đông và biên giới. Về phong thủy thì khoe có 3 trung tâm phong thủy nhưng bọn chúng bị tàu mua chuộc và xỏ mũi để làm nọi gián phá hoại đất nước bằng phong thủy rôi. Cứ nhình từ trung tâm hội nghị quốc gia đến trụ sở mới của bộ CA ở 47 phạm văn đông và tieu biểu nhất cho trí tuệ đó là nhà quốc hội mới mà anh chị em phóng viên (tai, mắt, mồm của đảng nhà nước, quốc hội chính phủ và của nhân dân việt nam) phải ngồi dưới đất để làm việc giống mấy bà mấy chị ngồi ăn xin ở ga hàng cỏ thi đủ thấy lũ phản động đang phá hoại đất nước này như thế nào. Nếu không tieu diệt bọn chúng thì đừng mong gì đát nước phát triển, nhân dân được hạnh phúc mà chỉ có nhóm lợi ích vơ vét hết của dân ôm chân ngoại bang phá đất nước việt mà thôi. Nếu Đảng và nhà nước thật sự lo cho dan lo cho sự cường thịnh thị phải hành động ngay để trừng trị và loại bọn chúng ra khỏi guồng máy công bộc của dân để những người thật sự có tâm đức, trí dũng ngồi vào các vị trí đó thì dân việt nam mới có cơ mở mày mở mặt với thé giới với cha ông ta mà thôi. Vài dòng suy nghĩ góp sức xây dựng đất nước việt nam giàu mạnh, nhân dân ai cũng được no ấm hạnh phúc. Cầu trời Phạt trợ giúp để bọn tham quan phản dan hại nước phải bị lộ nguyên hình và bị trừng trị, bị quả báo ngay bây giờ. Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát xin người linh ứng cho lời xin trên đây linh nghiệm.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nếu ở các quốc gia khác, có một hệ thống tòa án độc lập thì có thể khởi kiện được chứ ở Việt Nam thì vô phương. - “Trao quyền xác định độ mật cho người thủ trưởng đơn vị rộng quá nên có thể dẫn đến việc sử dụng tùy tiện dấu mật. Như vậy người ta sẽ lợi dụng che đậy những gì người ta không muốn cho công chúng giám sát.”.....Qui cả trách nhiệm (lộ bí mật) cho cả công dân và nhà báo là không đúng.
"Sự xâm phạm và coi thường nhân quyền đã dẫn đến những hành động tàn bạo xâm phạm tới lương tâm của nhân loại, và việc xây dựng một thế giới trong đó con người được tự do ngôn luận và tín ngưỡng, không còn phải chịu nỗi sợ hãi và cùng cực được coi là nguyện vọng cao cả nhất của loài người, "Nhân quyền phải được pháp luật bảo vệ để mỗi người không buộc phải nổi loạn như là biện pháp cuối cùng để chống lại chế độ cường quyền và áp bức,..."
Về mặt xã hội mà nói, đến giờ phút này, chỉ còn những đảng viên ngoan ngoãn thì mới nghe lời lãnh đạo, chứ đảng viên trí thức, đảng viên có lương tri thì đã không hoàn toàn như vậy. ....Họ gây hiềm khích bằng cách nói Công giáo là ngoại lai, nhưng ngay chính Phật giáo cũng là tín ngưỡng du nhập. Nhưng các đạo sinh ra trong nước như Cao Đài, Hòa Hảo cũng bị đánh te tua. Nói chung đó là thủ đoạn chia rẽ tôn giáo của chính mấy anh CS. Và dù bị lợi dụng thế nào, từ tên ai, cũng cần phải hiểu đó là thủ đoạn của Cộng sản.
...30% TRONG SỐ 2,8 TRIỆU CÔNG CHỨC “KHÔNG CÓ CŨNG ĐƯỢC” ........Với các số liệu được Bộ Tài chính đưa ra như vậy, trên giấy tờ, ngân sách của Việt Nam đã “thặng dư khoảng 12.100 tỷ đồng sau 11 tháng”. Tuy nhiên, trang Trithucvn lưu ý đến một thông tin mâu thuẫn mà Tổng cục Thống kê đã công bố vài tuần trước cho thấy tính đến ngày 15/11/2018 ngân sách “đã thâm hụt khoảng 6.100 tỷ đồng”.
Trước hết cần nói ngay cả 3 đặc khu - Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc - đều đang được triển khai dồn dập. Không hề có chuyện hoãn, chứ đừng nói gì đến ngưng, 3 dự án này bất kể có luật hay không. Các chứng cớ đã rất hiển nhiên: - Ngay từ ngày đầu, chính bà Kim Ngân nói trước Quốc hội: BCT đã có quyết định về 3 đặc khu, QH phải soạn cho ra luật để tiến hành. Nghĩa là QH không phải là nơi lấy quyết định có làm hay không. Quyết định đó đã có rồi, do ông Đinh Thế Huynh thay mặt BCT ký, và cho đến nay quyết định đó chưa hề được rút lại.
Ngày 30 tháng 11 năm 2018 – dưới sự chỉ đạo trực tiếp của huyện Yên Thành, tại trụ sở UBND xã Khánh Thành tổ chức một ngày đấu tố Linh mục Anton Đặng Hữu Nam vu cáo nhiều điều và đòi trục xuất Linh mục Nam ra khỏi giáo xứ. Trong cuộc đấu tố này có sự hiện diện của chính quyền cấp tỉnh, huyện, các đài truyền hình tỉnh và các huyện, thành phần chủ yếu là công an, cựu chiến binh, phụ nữ, đoàn viên và hội cờ đỏ. Tại đây Nguyễn Đình Thọ, Phan Đình Đệ, Nguyễn Xuân Ngô, Nguyễn Văn Hoàng, Phạm Công Sơn, Nguyễn Công Nam, Phạm Thị Thuận, Phạm Thị Bé, Phạm Thị Ngàn… đua nhau tố tội và báo cáo thành tích đã lập công: đã từng chửi bới, đột nhập vào nhà thờ, nhà xứ, dọa đánh, đòi giết Linh mục Nam.
Bộ trưởng, chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng cho biết Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã chỉ đạo thành lập tổ công tác đặc biệt do phó thủ tướng Trương Hòa Bình làm tổ trưởng để xử lý các vụ việc nổi cộm. "Ví dụ như trong mấy tháng gần đây bà con tỉnh phía Nam ra Hà Nội nhiều, với nhiều bức xúc của nhân dân chưa được giải quyết, xử lý như vụ việc Thủ Thiêm. Để dịp Tết bà con hạn chế ra Hà Nội, Thủ tướng yêu cầu mời bí thư các tỉnh, thành tham gia tổ công tác này để giải quyết các vụ việc nổi cộm"
Hôm 8/12 Uỷ ban Chống tra tấn Liên Hiệp Quốc chính thức ra văn bản bày tỏ lo ngại về những quy định trong luật của Việt Nam cho phép các giới chức có thể thực hiện việc tra tấn người dân mà không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật hoặc chỉ phải chịu những án phạt quá nhẹ. Quan ngại này được nêu ra trong kết luận của Uỷ ban nhằm đánh giá về việc thực hiện Công ước Chống tra tấn của Việt Nam.
Sông Hóa chỉ là một nhánh sông nhỏ tách ra từ sông Luộc tại địa phận An Khê; thế nhưng nó đã in dấu trong lòng người Việt từ thế hệ này sang thế hệ khác chỉ vì nó khắc ghi lời thề của một dũng tướng: “Phen này không phá xong giặc Nguyên, ta thề không trở lại khúc sông này nữa”. Con sông đã trôi đi hàng nghìn năm nhưng câu nói của Hưng Đạo Vương như còn âm vang trong cỏ cây trời nước. Ngài nói câu ấy khi voi chiến bị sa lầy ở bờ sông Hóa; ngay trước phút xuất quân đánh trận Bạch Đằng với danh tướng giặc là Ô Mã Nhi.
Những người nắm quyền ở Đà Nẵng dường như đang quên mất quyền lực của họ đến từ đâu và họ ngồi đó để làm gì. Họ ngang nhiên coi công thổ thành phố như của riêng, khi thì giành giật lẫn nhau, lúc thì chia phần với nhau, cho bản thân, gia đình và vòng thân hữu. Họ cười vào mũi người dân chúng ta, cười cả vào khẩu hiệu ‘dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra’ trong mỗi cuộc thương thảo ăn chia... Là người Đà Nẵng, bạn có thấy đau không?
Bảo Trợ