Quan Niệm Mặc Định Của Con Người Về Cướp Biển Thời Xưa

31 Tháng Mười 20146:58 SA(Xem: 2823)

Cướp biển không thích nuôi vẹt, cố ý chặt chân và giấu kho báu rất kém... là những bí mật không phải ai cũng biết.

Nhắc tới cướp biển, người ta thường nghĩ ngay tới những hình ảnh man rợ hay các trận chiến đẫm máu trên biển để cướp bóc của cải. Trong suy nghĩ của phần đông chúng ta, cướp biển là những kẻ độc ác và máu lạnh, giết người không ghê tay.

Tuy nhiên, các quan niệm trên không hoàn toàn là sự thật. Trải qua hàng trăm năm lịch sử, không ít sự thật về cướp biển đã bị che giấu hay nói quá lên bởi các thần thoại, phim ảnh, phương tiện truyền thông... Dưới đây là danh sách các lầm tưởng mà chúng ta thường gặp mỗi khi nhắc tới cướp biển.

1. Cướp biển khát máu và thích giết người bằng nghi lễ "tấm ván"

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Hình ảnh độc ác máu lạnh thường thấy của cướp biển trong các bộ phim hư cấu.

Đây có lẽ là điều đầu tiên hiện ra trong suy nghĩ mỗi người khi nghe cụm từ "cướp biển". Cụ thể, phần lớn chúng ta đều tin rằng, cướp biển thích tra tấn tâm lý của nạn nhân và lấy việc giết người làm thú tiêu khiển.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Tranh vẽ minh họa nghi lễ "tấm ván" nổi tiếng.

Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu lịch sử đã khẳng định đây hoàn toàn chỉ là một lời đồn đoán. Theo những ghi chép quý hiếm còn sót lại, cướp biển không hứng thú với việc giết người.

Bởi với cướp biển, của cải, vàng bạc mới thật sự là điều chúng mong muốn. Thực tế ghi nhận, ngay cả vào thời kì hoàng kim của cướp biển (1690 - 1730), chỉ có vài lần nghi lễ này được tiến hành mà thôi.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Tạo hình nghi lễ giết người có 1-0-2 của cướp biển trên màn ảnh.

Về phần tin đồn trên, lí do chính khiến mọi người tin nó là sự thật bắt nguồn từ cuốn tiểu thuyết Đảo kho báu của Robert Louis Stevenson năm 1883 và vở kịch Peter Pan của J.M. Barrie năm 1904. Hai tác phẩm nổi tiếng này có nhắc tới nghi lễ "tấm ván", từ đó khiến tin đồn về chúng lan rộng ra khắp nơi và trở thành niềm tin phổ biến.

2. Cướp biển khét tiếng thường nuôi vẹt trên vai

Nếu là fan ruột của những bộ phim cướp biển thì hình ảnh những tên trùm hải tặc nuôi vẹt trên vai có lẽ đã ăn sâu vào suy nghĩ của bạn. Song, nếu vì thế mà cho rằng, cướp biển thích có thú cưng thì chắc chắn bạn đã nhầm.

Chẳng những không yêu thương động vật, cướp biển còn lợi dụng những con vật bé nhỏ này để kiếm chác của cải.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa

Trong suốt thế kỷ XVII đến đầu thế kỷ XVIII, cướp biển hoành hành trên khắp Đại Tây Dương để cướp bóc vơ vét của cải. Thiên đường của chúng là vùng biển Caribbean và Trung Mỹ - nơi có lượng lớn tàu bè hàng hóa qua lại.

Đồng thời, đây cũng là quê hương những loài vẹt đầy màu sắc. Mặt khác, giai đoạn này ở châu Âu, tầng lớp quý tộc (nhất là ở Pháp) đã khởi xướng trào lưu chơi thú cưng vừa độc, vừa lạ.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Vẹt và các loài động vật hiếm là đối tượng săn lùng của những tên cướp biển.

Cũng vì lý do này mà những con vẹt ở Caribbean trở thành "mỏ vàng" đối với cướp biển. Theo những tài liệu còn sót lại tới nay, cướp biển thường xuyên săn lùng, bắt những con vẹt hay khỉ thật đẹp, đem về đất liền để buôn bán kiếm lời. Đặc biệt, chúng còn dùng những con vật này làm quà hối lộ cho các quý tộc nhằm thoát khỏi vòng tù tội.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Những con vẹt tuyệt đẹp sẽ trở thành món quà hối lộ tuyệt vời cho tầng lớp quý tộc châu Âu thời xưa.

3. Cướp biển giỏi là phải... cụt chân

Chúng ta có lẽ đã quá quen với hình ảnh những tên cướp biển chột mắt, cụt tay hoặc cụt chân trong các bộ phim nổi tiếng về đề tài này. Điều đó khiến không ít người đôi khi nghĩ rằng: cướp biển không bị thương mà chỉ cố tình giả trang và làm vậy cho "ngầu".

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Liệu đây có đơn thuần là một kiểu thời trang độc đáo?

Tuy nhiên, đó không phải là những tên hải tặc thật trong lịch sử bởi lẽ, cướp biển sợ cụt chân như sợ cái chết. Nguyên nhân là vì thời đó, y học chưa phát triển.

Đặc biệt, bạn sẽ không thể tìm thấy một bác sĩ giỏi lại gia nhập đội quân cướp bóc trên biển. Do đó, sau các trận chiến đấu, những tên cướp biển bị thương chi dưới sẽ phải cắt bỏ chân hoàn toàn. Và bác sĩ bất đắc dĩ chính là đầu bếp trên tàu.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Những trận chiến không khoan nhượng khiến không ít cướp biển phải cưa bỏ chân.

Với cách chữa trị tạm bợ này, hầu hết hải tặc đã bị cắt chân sẽ không còn sống được nữa vì mất máu hoặc vết thương nhiễm trùng. Một số trường hợp còn sống sót, họ cũng không thể tiếp tục làm cướp biển mà buộc phải giải nghệ vì không thể đủ sức tham gia các trận chiến như trước nữa.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Ngay cả trên phim, những tên cướp biển khét tiếng nhất cũng không bao giờ... cụt chân.

4. Cướp biển thường... giấu kho báu rất kỹ

Ai cũng nghĩ rằng cướp biển nào cũng có thói quen giấu kho báu rồi vẽ bản đồ để sau này tìm lại. Tuy nhiên, đây hoàn toàn là quan niệm "ảo" chỉ có trong thần thoại mà thôi.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Những tấm bản đồ như thế này từng là mục tiêu săn đuổi của rất nhiều người.

Kì thực, cướp biển là những kẻ hoang phí, thường xuyên đốt tiền cướp được vào rượu chè và cờ bạc. Họ hầu như không tích lũy được quá nhiều tiền để chôn thành kho báu.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Thay vì tích trữ của cải, cướp biển thường tiêu xài hoang phí chúng tại các quán rượu và chơi cờ bạc.

Thậm chí, trong lịch sử mới chỉ có ba trường hợp ghi chép về việc cướp biển chôn của cải. Đó là trường hợp của Francis Drake năm 1573, Roche Braziliano vào thế kỷ XVII và thuyền trưởng William Kidd năm 1699.

Đáng kể hơn, các kho báu này đều rất dễ được tìm ra mà chẳng cần tới bản đồ hay chỉ dẫn như trong các thần thoại. Điển hình như kho báu của thuyền trưởng Kidd được tìm ra bởi người Anh trên đảo Long và dùng làm bằng chứng kết tội hắn diễn ra ngay khi tên cướp biển còn sống.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Những kho báu khổng lồ như thế này... có lẽ chỉ có ở trên phim mà thôi!

Tiêu đề đã được KhoaHoc.com.vn đặt lại

Theo Mask, Today I Found Out, Mental Floss, Wikip

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày 16/09 vừa qua, Paris đã tổ chức ‘‘Ngày không xe hơi’’ lần thứ tư (Journée Sans Voiture). Theo bản tổng kết, kế hoạch này đã đem lại khá nhiều kết quả tích cực. Trên đà thành công, Tòa đô chính quyết định kể từ 07/10/2018 trở đi, 4 quận trung tâm thành phố Paris sẽ cấm hẳn xe hơi lưu thông mỗi Chủ Nhật đầu tháng.
Bốn thập niên trước, theo Giám đốc Nhà Tang lễ New York, chưa tới 5% số nhà tang lễ ở Hoa Kỳ có chủ sở hữu là phụ nữ. Nhưng ngày nay con số đó là khoảng 43% và đang tiếp tục tăng. Nhóm học viên tại một học viện chuyên về cung cấp dịch vụ tang lễ ở New York này đã phản ánh những thay đổi: hầu hết trong số họ là phụ nữ.
Cô gái nói với người yêu: - Anh ạ! Nhiều lúc em cảm thấy tình yêu của chúng mình cứ như chuyện tình Romeo và Juliet đấy… Chàng trai kêu lên sung sướng: - Thật vậy sao? - Em thấy lãng mạn lắm phải không? - Không phải giống ở chỗ lãng mạn mà là ở chỗ, bố em cũng dọa… giết anh.
Những Thần thoại về Đại hồng thủy ấy, tuy được sản sinh trong các nền văn minh khác nhau, nhưng lại giống nhau đến không ngờ. Giả như Đại hồng thủy đúng là ký ức của nhân loại thì nó đang nói với chúng ta điều gì? Nội hàm gì ẩn đằng sau một sự kiện từ thời viễn cổ trên quy mô toàn thế giới? Nó đã đặt ra cho nhân loại thật nhiều hoài nghi và giả thiết…
REIMS, Pháp (NV) – Đội tuyển nữ Hoa Kỳ vừa đánh bại đội nữ Thụy Điển hôm Thứ Năm, 20 Tháng Sáu, và lọt vào vòng 16 đội của Women’s World Cup 2019. Theo The New York Times, trung vệ Lindsey Horan ghi bàn thắng đầu tiên cho đội tuyển Hoa Kỳ ngay từ phút thứ ba của trận đấu. Đến phút thứ 50, tiền đạo Tobin Heath của Hoa Kỳ sút vào khung thành Thụy Điển, nhưng bị hậu vệ Jonna Anderson của Thụy Điển chặn lại. Tuy nhiên, khi chặn bóng, hậu vệ Thụy Điển tự ghi bàn vào lưới nhà và ghi bàn thắng thứ hai cho đội Hoa Kỳ. Trận đấu kết thúc với tỷ số 2-0.
Vào đầu thế kỷ 18, đồ sứ Trung Quốc tiến bước vào châu Âu, đem đến sự phát triển mang tính thời đại của nghệ thuật sứ cho châu lục này. Thông qua hội họa theo phong cách thời kỳ Phục Hưng, cùng với văn hóa rực rỡ thời vua Louis XIV, đồ sứ được tích hợp những hình vẽ, hoa văn đẹp, khảm nạm đá quý, mạ vàng v.v.., tái tạo phong tục dân gian, tạo ra một thời kỳ huy hoàng cho sứ thủ công châu Âu.
“Nailed It,” bộ phim tài liệu về hành trình của người tị nạn và di dân trong nghề nail tại Mỹ, nhằm đi tìm câu trả lời cho thắc mắc “Tại sao nghề nails gắn liền với người Mỹ gốc Việt?” Bộ phim qua đó làm rạng danh những người Mỹ gốc Việt thế hệ thứ nhất, trong suốt 44 năm qua, để làm nên một ‘kỹ nghệ nail’ ở Mỹ trị giá $8 tỉ như ngày nay. Adele Free Phạm, đạo diễn phim “Nailed It,” đã dùng kỹ thuật phim hoạt họa, cách quay gần và cách kết nối những đoạn phim khác thể loại ngắn, nhằm chú trọng vào những điều không những rất thân mật và sâu thẳm với cộng đồng người Việt hải ngoại, mà còn rất quen thuộc với mọi người.
Dù đó là Millie, Socks hay Bo, thú cưng của tổng thống đã ngự trị bên trong Nhà Trắng hơn một thế kỷ qua, nhưng truyền thống này đã bị Tổng thống Donald Trump phá vỡ. Phóng viên VOA tìm hiểu vai trò của những người bạn có lông này, đặc biệt trong mùa nghỉ lễ.
Người ta chứng kiến một cuộc chiến hình ảnh, tuyên truyền và gây ảnh hưởng dữ dội đến từ hai phía cứ như là Hoa Kỳ và Liên Xô làm mọi cách để chiếm lĩnh trái tim của người dân toàn cầu. Và cuộc chiến này cũng đã lan sang cả lĩnh vực nghệ thuật và âm nhạc. Nếu như nhạc jazz giờ là một phần đời sống thường nhật của những người mê nhạc, ít ai biết rằng dòng nhạc này từng có giai đoạn « lẫy lừng » trong lịch sử thế giới
Ấn Độ là một vùng đất đầy những điều kỳ bí. Nhiều tuyệt tác nhân tạo và tự nhiên tồn tại ở nơi đây luôn khiến mọi người kinh ngạc, thắc mắc và thậm chí sợ hãi. Làng sinh đôi - Bang Kodinhi Village - Kerela
Bảo Trợ