Quan Niệm Mặc Định Của Con Người Về Cướp Biển Thời Xưa

31 Tháng Mười 20146:58 SA(Xem: 2749)

Cướp biển không thích nuôi vẹt, cố ý chặt chân và giấu kho báu rất kém... là những bí mật không phải ai cũng biết.

Nhắc tới cướp biển, người ta thường nghĩ ngay tới những hình ảnh man rợ hay các trận chiến đẫm máu trên biển để cướp bóc của cải. Trong suy nghĩ của phần đông chúng ta, cướp biển là những kẻ độc ác và máu lạnh, giết người không ghê tay.

Tuy nhiên, các quan niệm trên không hoàn toàn là sự thật. Trải qua hàng trăm năm lịch sử, không ít sự thật về cướp biển đã bị che giấu hay nói quá lên bởi các thần thoại, phim ảnh, phương tiện truyền thông... Dưới đây là danh sách các lầm tưởng mà chúng ta thường gặp mỗi khi nhắc tới cướp biển.

1. Cướp biển khát máu và thích giết người bằng nghi lễ "tấm ván"

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Hình ảnh độc ác máu lạnh thường thấy của cướp biển trong các bộ phim hư cấu.

Đây có lẽ là điều đầu tiên hiện ra trong suy nghĩ mỗi người khi nghe cụm từ "cướp biển". Cụ thể, phần lớn chúng ta đều tin rằng, cướp biển thích tra tấn tâm lý của nạn nhân và lấy việc giết người làm thú tiêu khiển.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Tranh vẽ minh họa nghi lễ "tấm ván" nổi tiếng.

Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu lịch sử đã khẳng định đây hoàn toàn chỉ là một lời đồn đoán. Theo những ghi chép quý hiếm còn sót lại, cướp biển không hứng thú với việc giết người.

Bởi với cướp biển, của cải, vàng bạc mới thật sự là điều chúng mong muốn. Thực tế ghi nhận, ngay cả vào thời kì hoàng kim của cướp biển (1690 - 1730), chỉ có vài lần nghi lễ này được tiến hành mà thôi.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Tạo hình nghi lễ giết người có 1-0-2 của cướp biển trên màn ảnh.

Về phần tin đồn trên, lí do chính khiến mọi người tin nó là sự thật bắt nguồn từ cuốn tiểu thuyết Đảo kho báu của Robert Louis Stevenson năm 1883 và vở kịch Peter Pan của J.M. Barrie năm 1904. Hai tác phẩm nổi tiếng này có nhắc tới nghi lễ "tấm ván", từ đó khiến tin đồn về chúng lan rộng ra khắp nơi và trở thành niềm tin phổ biến.

2. Cướp biển khét tiếng thường nuôi vẹt trên vai

Nếu là fan ruột của những bộ phim cướp biển thì hình ảnh những tên trùm hải tặc nuôi vẹt trên vai có lẽ đã ăn sâu vào suy nghĩ của bạn. Song, nếu vì thế mà cho rằng, cướp biển thích có thú cưng thì chắc chắn bạn đã nhầm.

Chẳng những không yêu thương động vật, cướp biển còn lợi dụng những con vật bé nhỏ này để kiếm chác của cải.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa

Trong suốt thế kỷ XVII đến đầu thế kỷ XVIII, cướp biển hoành hành trên khắp Đại Tây Dương để cướp bóc vơ vét của cải. Thiên đường của chúng là vùng biển Caribbean và Trung Mỹ - nơi có lượng lớn tàu bè hàng hóa qua lại.

Đồng thời, đây cũng là quê hương những loài vẹt đầy màu sắc. Mặt khác, giai đoạn này ở châu Âu, tầng lớp quý tộc (nhất là ở Pháp) đã khởi xướng trào lưu chơi thú cưng vừa độc, vừa lạ.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Vẹt và các loài động vật hiếm là đối tượng săn lùng của những tên cướp biển.

Cũng vì lý do này mà những con vẹt ở Caribbean trở thành "mỏ vàng" đối với cướp biển. Theo những tài liệu còn sót lại tới nay, cướp biển thường xuyên săn lùng, bắt những con vẹt hay khỉ thật đẹp, đem về đất liền để buôn bán kiếm lời. Đặc biệt, chúng còn dùng những con vật này làm quà hối lộ cho các quý tộc nhằm thoát khỏi vòng tù tội.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Những con vẹt tuyệt đẹp sẽ trở thành món quà hối lộ tuyệt vời cho tầng lớp quý tộc châu Âu thời xưa.

3. Cướp biển giỏi là phải... cụt chân

Chúng ta có lẽ đã quá quen với hình ảnh những tên cướp biển chột mắt, cụt tay hoặc cụt chân trong các bộ phim nổi tiếng về đề tài này. Điều đó khiến không ít người đôi khi nghĩ rằng: cướp biển không bị thương mà chỉ cố tình giả trang và làm vậy cho "ngầu".

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Liệu đây có đơn thuần là một kiểu thời trang độc đáo?

Tuy nhiên, đó không phải là những tên hải tặc thật trong lịch sử bởi lẽ, cướp biển sợ cụt chân như sợ cái chết. Nguyên nhân là vì thời đó, y học chưa phát triển.

Đặc biệt, bạn sẽ không thể tìm thấy một bác sĩ giỏi lại gia nhập đội quân cướp bóc trên biển. Do đó, sau các trận chiến đấu, những tên cướp biển bị thương chi dưới sẽ phải cắt bỏ chân hoàn toàn. Và bác sĩ bất đắc dĩ chính là đầu bếp trên tàu.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Những trận chiến không khoan nhượng khiến không ít cướp biển phải cưa bỏ chân.

Với cách chữa trị tạm bợ này, hầu hết hải tặc đã bị cắt chân sẽ không còn sống được nữa vì mất máu hoặc vết thương nhiễm trùng. Một số trường hợp còn sống sót, họ cũng không thể tiếp tục làm cướp biển mà buộc phải giải nghệ vì không thể đủ sức tham gia các trận chiến như trước nữa.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Ngay cả trên phim, những tên cướp biển khét tiếng nhất cũng không bao giờ... cụt chân.

4. Cướp biển thường... giấu kho báu rất kỹ

Ai cũng nghĩ rằng cướp biển nào cũng có thói quen giấu kho báu rồi vẽ bản đồ để sau này tìm lại. Tuy nhiên, đây hoàn toàn là quan niệm "ảo" chỉ có trong thần thoại mà thôi.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Những tấm bản đồ như thế này từng là mục tiêu săn đuổi của rất nhiều người.

Kì thực, cướp biển là những kẻ hoang phí, thường xuyên đốt tiền cướp được vào rượu chè và cờ bạc. Họ hầu như không tích lũy được quá nhiều tiền để chôn thành kho báu.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Thay vì tích trữ của cải, cướp biển thường tiêu xài hoang phí chúng tại các quán rượu và chơi cờ bạc.

Thậm chí, trong lịch sử mới chỉ có ba trường hợp ghi chép về việc cướp biển chôn của cải. Đó là trường hợp của Francis Drake năm 1573, Roche Braziliano vào thế kỷ XVII và thuyền trưởng William Kidd năm 1699.

Đáng kể hơn, các kho báu này đều rất dễ được tìm ra mà chẳng cần tới bản đồ hay chỉ dẫn như trong các thần thoại. Điển hình như kho báu của thuyền trưởng Kidd được tìm ra bởi người Anh trên đảo Long và dùng làm bằng chứng kết tội hắn diễn ra ngay khi tên cướp biển còn sống.

Quan niệm mặc định của con người về cướp biển thời xưa
Những kho báu khổng lồ như thế này... có lẽ chỉ có ở trên phim mà thôi!

Tiêu đề đã được KhoaHoc.com.vn đặt lại

Theo Mask, Today I Found Out, Mental Floss, Wikip

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Người đứng đầu đảng cầm quyền của Hàn Quốc mới bị chỉ trích sau khi nói với một quan chức Việt Nam rằng đàn ông nước mình “chuộng” các cô dâu Việt hơn phụ nữ nước khác. Ông Lee Hae-chan, Chủ tịch Đảng Dân chủ Hàn Quốc, nói với Phó Thủ tướng Việt Nam Trịnh Đình Dũng tại Seoul rằng “nhiều đàn ông Hàn lấy phụ nữ Việt Nam vì chuộng họ hơn là phụ nữ các nước khác”, theo Korea Times.
Khi chứa chất nhiều tâm sự, người ta thường tìm một người bạn mà khề khà kể lể. Một cách khác là ngồi im lìm trải lòng xuống trang giấy, viết những vần thơ. Còn nặng bụng quá thì giản dị là trút quách xuống cái lỗ cầu tiêu. Cả ba đều là những cách trút bầu tâm sự. Tuy nhiên cũng tùy việc, tùy người, tùy lúc mà trút. Nhưng có một loại người nghe ai nói ngang cũng gật đầu bảo “Phải.” Ai nói ngược cũng bảo “Phải.” Ai nói xuôi cũng bảo “Phải.”
Tokyo biết rõ cuộc tấn công vào Trân Châu Cảng sẽ khiến “người khổng lồ” ở phía bên kia đại dương tỉnh giấc, vậy tại sao họ vẫn quyết định tấn công? - Trân Châu Cảng là địa danh lịch sử nổi tiếng nhất của quần đảo Hawaii (Mỹ). Hải cảng nước sâu này nằm ở phía Tây thành phố Honolulu
Ngư dân người Palestine sử dụng 700 chai nhựa làm thuyền để đánh bắt cá ngoài khơi Rafah.
1. Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ (khoảng 113 tỷ VNĐ) cho bà lão. Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.
Kể từ khi Tổng thống John Adams và đệ nhất phu nhân Abigail Adams tổ chức bữa tiệc Giáng sinh tại Nhà Trắng vào tháng 12 năm 1800, mùa đông tại dinh thự Tổng thống Mỹ tràn ngập các hoạt động lễ hội khác nhau. Năm nay, đệ nhất phu nhân Melania Trump đã trang hoàng Nhà Trắng với chủ đề ái quốc mang tên "Bảo vật của nước Mỹ".
Tiếng Việt bị khủng bố. Theo các nhà nghiên cứu ngôn ngữ học và nhà khảo cổ học, vào lúc sơ khai người vn chỉ có ngữ âm, tức là chỉ có âm thanh, để giao tiếp với nhau chứ không có chữ viết như ngày nay, trải qua một ngàn năm dưới thời Bắc thuộc, người vn dùng chữ Hán để phiên âm ra chữ viết cho tiếng vn, thời gian này chữ viết vẫn còn mới mẻ và ít người dùng, hơn nữa lúc này vn bị người HÁN đô hộ, và tiếng vn gần như bị xóa sổ. Theo vận nước nổi trôi từ thế hệ này qua thế hệ khác, các vua chúa vn đã giành độc lập từ tay người HÁN, lúc này chữ viết vẫn chưa hoàn chỉnh, cho đến năm 1651, chích xác nhất vào giữa thế kỷ 17, một nhà truyền giáo người PHÁP qua vn truyền đạo thiên chúa, họ học tiếng vn và dùng chữ Latin cho dễ đọc để tạo ra chữ viết, người vn thấy tiếp thu dễ dàng và lấy đó làm ngôn ngữ chính cho quốc gia. Đến năm 1915 khi phong trào báo chí và các nhà văn ra đời, khi đó chữ quốc ngữ mới phổ biến rộng rãi trong xã hội, tuy nhiên vẫn còn hạn chế rất nhi
Từng được sử dụng từ lâu trong y học cũng như giải trí, thuật thôi miên - một trong những bí ẩn lớn nhất của con người - đang dần được giải mã nhờ nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ. Từ thế kỷ 18, người ta đã phát hiện ra rằng trí não có thể bị ám thị điều khiển để sai khiến cơ thể. Nhưng sau hàng thế kỷ sử dụng thôi miên để gây tê và chữa bệnh cho bệnh nhân, người ta vẫn chưa thể trả lời liệu đó chỉ là sự tuân theo ám thị của nhà thôi miên
Nam Mỹ là một vùng đất tập hợp những quốc gia nằm về phía Nam kênh đào Panama. Mỗi một quốc gia ở đây đều có điểm văn hóa riêng biệt của họ. Nếu Brazil có vũ điệu Samba nóng bỏng, Chile và Peru có những vũ điệu dân gian pha trộn giữa thổ dân Inca với Spain, thì Argentina nổi tiếng với điệu vũ Argentino Tango độc đáo riêng biệt của mình. Đây là một trong những nét văn hóa đặc biệt của thủ đô Buenos Aires Argentina.
Nhằm giải quyết vấn nạn “tè bậy” ở kinh đô ánh sáng, chính quyền thủ đô Paris đã cho lắp một loạt chỗ đi tiểu “lộ thiên” ngay trên vỉa vè một số khu phố cổ trung tâm. Những bệ tiểu màu đỏ tươi có tên “Uritrottoir”, được thiết kế “mở”, bên trên có chậu hoa, bên trong chứa rơm để chuyển hoá thành phân hữu cơ dành cho các công viên và vườn hoa trong vùng.
Bảo Trợ