Câu Chuyện Sân Bay Ở Việt Nam

30 Tháng Mười 20144:52 CH(Xem: 953)

Việc trang Airlinequality.com xếp cả hai sân bay lớn nhất ở Việt Nam là Tân Sơn Nhất ở phía Nam và Nội Bài ở phía Bắc vào top những sân bay tệ nhất ở Châu Á làm tôi thấy vui. Vui vì ít ra cũng đã có một động thái từ phía bên ngoài đánh giá chất lượng của những sân bay ở Việt Nam. Điều đó chứng tỏ Việt Nam đang dần được để mắt tới so với việc bị bỏ xó từ nhiều năm trước, và trở thành một quốc gia bí ẩn như Bắc Hàn hiện nay. Có thể nói châu Á là nơi có nhiều vấn đề cần phàn nàn về ý thức và thái độ phục vụ trong ngành dịch vụ, và tất nhiên, Việt Nam lọt top chẳng có gì đáng ngạc nhiên, có chăng chút vui nho nhỏ vì thế giới cũng chịu đá động đến Việt Nam rồi đó.
blank

Chả lạ lẫm gì khi hai sân bay quốc tế của Việt Nam bị đánh giá là vệ sinh kém, dịch vụ tệ và thái độ kém thân thiện của nhân viên, vì điều này gần như là truyền thống vốn có của sân bay Việt Nam, và dường như khách trong nước cũng chẳng còn kêu ca phàn nàn gì nữa vì đã là chuyện thường rồi mà. Tôi còn nhớ lần tôi chuẩn bị cho chuyến bay từ Sài Gòn đi Narita, Nhật Bản, còn khoảng 30 phút nữa là máy bay cất cánh, tôi đã làm thủ tục xong xuôi và chạy ra ngoài trò chuyện với gia đình. Bảng hướng dẫn thì luôn để trạng thái “checking” và chưa chuyển sang trạng thái “boarding”, tôi thì cứ ung dung ngồi trò chuyện vì nghĩ còn những 30 phút nữa mới đến giờ bay. Thế là có một nhân viên mặt đất chạy ra gọi tên tôi với tâm trạng hối hả. Khi vào khu vực kiểm tra an ninh thì nhân viên ở đó có khoảng 4-5 người cả nam nữ chửi tôi như thể tôi là thằng cháu khó dạy (trong khi tuổi của họ cũng chỉ trạc tuổi tôi), “có thân mà không biết lo” – “bỏ nó lại cho nó biết ớn”. Đúng là tôi có cái sai của mình vì đã ung dung và lơ đễnh, thế nhưng thái độ phục vụ như vậy thì không thể chấp nhận được.

Khi bức xúc, tôi đem câu chuyện trên kể cho một chị bạn nghe. Chị ấy cũng chia sẻ một câu chuyện tương tự. Vốn chị ấy là một ca sĩ nổi tiếng nhưng giờ đây đã lập gia đình và không còn đi hát nữa. Vậy là trong một lần đi xuất ngoại du lịch, chị bạn khi quay về Việt Nam tới phi trường Tân Sân Nhất đã bị “hành hạ” bởi một nhân viên hải quan. Chị kể rằng từ xa khi xếp hàng đã quan sát thái độ làm việc của anh này, rất là hống hách với hành khách. Đến lượt chị, khi trình hộ chiếu thì anh ta phát hiện ra đây là một nữ ca sĩ nổi tiếng, thế là anh ta bắt chị phải đứng hát đúng bài hit ngày xưa rất được yêu thích của chị rồi mới cho qua. Nữ ca sĩ này cũng chẳng phải tay vừa, chị đáp trả bằng thái độ cương quyết: “Đề nghị anh nghiêm túc khi làm việc. Nếu anh còn hành xử như vậy thì tôi không chắc ngày mai anh còn tiếp tục làm việc ở đây đâu.” Có lẽ vì thấy chị bạn quá cương quyết nên anh ta đã chịu cho chị nhập cảnh.

Đó chỉ là một nét văn hóa làm việc và hành xử của nhân viên ở cảng hàng không Việt Nam mà thôi. Còn một đặc sản nữa của nơi đây mà ai đã từng xuất ngoại đều có lẽ đã nếm phải đó là vấn nạn ăn cắp hành lý của khách và nhận hối lộ. Câu chuyện thứ nhất như sau, chả là bạn học chung với tôi ở Mỹ lần đó bay về Việt Nam thăm gia đình vào dịp hè. Trong vali hành lý có mang theo một chiếc máy ảnh cổ nghe nói là trị giá cả 9 nghìn đô la Mỹ, mang về hộ cho một người bạn. Khi đến sân bay Nội Bài, cậu chàng phát hiện hành lý mình có dấu hiệu bị xâm phạm nên mở vali ra xem thì mới biết chiếc máy ảnh đó cùng một vài chai nước hoa hàng hiệu đã không cánh mà bay. Cậu liên hệ các bộ phận ở sân bay thì đều bảo là không nhìn thấy, không biết gì cả. Vốn biết nét đặc sản tai tiếng này ở các cảng hàng không Việt Nam nên cậu chàng lập tức gọi điện thoại cho người thân vì cậu có người thân làm quan chức cao cấp trong một Bộ ở Hà Nội. Chỉ chưa đầy 10 phút sau, một nhân viên kiểm tra hành lý đã tay xách nách mang đem ra trả cho anh chàng đầy đủ máy ảnh và số nước hoa trên, còn xin lỗi rối rít. Cũng chẳng mất mát gì nên cậu cũng im lặng cho qua. Thế nhưng câu hỏi đặc ra là nếu như cậu bạn đó không có người thân là quan chức cấp cao thì số hành lý đó sẽ ra sao?

Câu chuyện thứ hai lại là một kinh nghiệm của những người họ hàng của tôi ở Mỹ. Từ ông tôi cho đến cậu tôi đều rất bức xúc với thói vòi vĩnh tiền hối lộ của nhân viên sân bay. Ông tôi nói đã đi đến sân bay của các nước nhưng chưa thấy nơi nào mà nhân viên sân bay lại kém lịch sự và hay vòi vĩnh tiền của khách như vậy. Ông nói rằng cả chặng về và chặng đi đều phải kẹp 20 đô la vào hộ chiếu quốc tịch Mỹ để nhân viên an ninh không làm khó làm dễ. Nếu ai mới đi chưa biết thông lệ này là y như rằng sẽ bị hạch sách đủ đều, có khi nhân viên an ninh còn bắt đứng đó chờ, trong khi anh ta ngó trời ngó đất và hát nghêu ngao ra vẻ ta đây không quan tâm.

Có một thông tin cho rằng muốn được vào làm ở sân bay thì phải chi rất nhiều tiền hoặc phải quen biết rất rộng. Do đó, các nhân viên ở sân bay đa phần phải kiếm thêm tiền bù đắp lại khoản chi ra bằng cách ăn cắp và ăn hối lộ. Riêng bản thân tôi cho rằng, dù thế nào đi chăng nữa thì điều cơ bản nhất của con người là phải đối xử văn minh với nhau bao gồm phải lịch sự, nhã nhặn, không ăn cắp và làm tiền hành khách. Chẳng lẽ những điều cơ bản này những nhân viên ở sân bay Việt Nam không được học ở phổ thông hay gia đình hay sao?

Khi trang Airlinequality.com đăng tải thông tin hai sân bay lớn nhất ở Việt Nam lọt top những sân bay tệ nhất châu Á, Cục Hàng không Việt Nam đã đưa ra phản hồi trên các kênh thông tin chính thức của chính phủ Việt Nam rằng kết quả đánh giá đó không phản ánh đúng sự thật và cho rằng đó chỉ là kết quả bầu chọn từ người truy cập qua mạng. Chính bản thân tôi cảm thấy phản hồi này của Cục Hàng không là ngớ ngẩn bởi vì nếu kết quả này xuất phát từ bầu chọn của người truy cập thì tính khách quan của nó càng cao và phản ánh càng đúng vấn đề. Chính hành khách đã từng trải nghiệm tại sân bay Tân Sơn Nhất và Nội Bài mới là những người đánh giá chính xác nhất, vậy thì Cục Hàng Không Việt Nam phản bác kết quả đó là vì lý do gì? Có phải vì xấu hổ mà chối bỏ? Nếu anh cho rằng anh đã làm đúng, vậy anh hãy chứng minh. Đừng chỉ phản hồi bằng lời nói suông.

Thiết nghĩ sân bay quốc tế như một cánh cổng chào đón hành khách từ khắp thế giới đến Việt Nam. Cổng chào càng tốt càng đẹp thì ấn tượng ban đầu của hành khách đối với Việt Nam càng cao. Vậy nhưng cơ sở vật chất tồi tàn và thái độ phục vụ cũng như cung cách hành xử kém văn minh đã để lại một ấn tượng xấu không chỉ cho hành khách quốc tế mà cả hành khách trong nước. Hy vọng Cục Hàng Không nên nhìn nhận đúng vấn đề và có biện pháp cải thiện chứ đừng phản hồi chung chung và để sự việc trôi qua một cách nhẹ nhàng như thể đây chỉ là một cuộc bầu chọn, có gì mà phải lo lắng?

* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Đài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.


Cao Huy Huân

Sinh trưởng ở Việt Nam và học tập tại Hoa Kỳ. Là một đại diện cho thế hệ sinh ra và lớn lên sau bước ngoặt lịch sử 1975. Luôn theo dõi sao sát những diễn biến xảy ra trong nước và nêu lên cảm nghĩ của một thế hệ hậu bối thông qua blog dưới một lăng kính trong vắt và đa chiều.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tuy chưa có quyết định khởi tố, nhưng tội ác đã phơi bày, cho dù ai đó đang tìm cách lập lờ và phủ nhận nó. Nay đã có đủ chứng cứ và cơ sở pháp lý khởi tố hình sự đại án quốc gia này. Người dân Thủ Thiêm đã nêu đích danh những kẻ chủ mưu và thủ ác là các quan chức lãnh đạo Đảng bộ và UBND Tp. HCM qua các thời kỳ từ 2001 đến nay. Bọn này đâu chỉ mắc sai phạm mà chúng còn là các tội phạm hàng đầu trong đại án Thủ Thiêm. Người dân Thủ Thiêm không chỉ khẳng định suông, mà họ đã thống kê, lên danh sách, tên tuổi, giới tính, chức vụ cụ thể của bọn chúng, và công khai đòi truy tố hình sự bọn tội phạm mang danh cộng sản này.
#GNsP – Khi thế giới kỉ niệm 70 năm ngày nhân quyền quốc tế thì cũng là những năm dài mong ước của nhân loại đang còn dang dở. Ở Việt Nam, những lý tưởng cao đẹp của bản tuyên ngôn bị nhòa đi khi thành tích nhân quyền không thể tệ hơn. Chỉ trong năm nay hàng trăm người dân thể hiện quyền của mình đã bị bắt giữ và kết án cao nhất từ trước tới nay. Hàng trăm những người bị cầm tù mà thế giới coi đó là những tù nhân lương tâm là hàng trăm câu chuyện về cuộc đời và những hoạt động của họ cho một Việt Nam tốt đẹp và đáng sống hơn.
Trong khi Mỹ và Mexico đang cố hết sức để giảm bớt sức hấp dẫn của giấc mơ Mỹ, nhiều người trong đoàn lữ hành vẫn khăng khăng cho rằng nó tốt đẹp hơn nhiều so với thực tế họ phải đối mặt tại quê nhà, bao gồm bạo lực và nghèo đói cùng cực.
Chính phủ Kenya hứa mang đến công ăn việc làm cho dân địa phương, đền bù cho chủ đất dọc theo tuyến đường sắt Madaraka Express do Trung Quốc xây dựng. Tuy nhiên, trong khi các nhà thầu Trung Quốc đang tiến hành đào bới xây lắp, một số dân Kenya nói họ vẫn đang phải đợi. Những người khác nói rằng tuyến đường sắt này đã gây hư hại nhà cửa, phá huỷ cảnh quan, khiến cuộc sống của họ tệ đi trông thấy
VIỆT NAM KHÔNG NÊN NÓI DỐI MỘT CÁCH TRƠ TRẼN VỀ TỰ DO BÁO CHÍ VÀ TỰ DO INTERNET VỚI HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC Trần Đình Thu Dự kiến ngày 22/1/2019, Việt Nam sẽ tham gia đối thoại về Báo cáo quốc gia UPR tại Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc ở Geneva, Thụy Sỹ. (UPR via HRS.org.vn).
Các trường hợp vi phạm y đức ở Trung Quốc không ngừng tiếp diễn. Gần đây, Ủy ban Y tế Sức khỏe tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc đã công bố vài trường hợp được ghi nhận, BL Daily tổng hợp đưa tin. Một bệnh nhân đã quyết định điều trị phẫu thuật tại bệnh viện Hoàng Cương Danh Sỹ, bệnh viện đã thu 2.000 tệ (khoảng 6,7 triệu đồng) cho chi phí phẫu thuật theo giá niêm yết trên bảng giá.
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Càng “tinh giản” nhân sự thì guồng máy cai trị của nhà cầm quyền Việt Nam càng phình ra to hơn, dù hàng năm đều có các cuộc họp thúc đẩy cải cách hành chính để vừa tăng hiệu năng vừa tiết giảm ngân sách. Hôm Thứ Bảy, 1 Tháng Mười Hai 2018, tờ Đất Việt dẫn nhận định của ông Mạc Văn Tiến, Viện Nghiên Cứu Khoa Học Dạy Nghề, Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội (LĐ-TB-XH) cho biết “sau 3 năm thực hiện Nghị Quyết 39, tổng biên chế cả nước không giảm còn tăng lên hơn 11,000 người.”
TRỜI ƠI! MỘT BẦY QUỸ DỮ ĐỘI LỐT CẢ BAN GIÁM HIỆU - MỘT BẦY QUỶ DỮ Với hành động “lấy cung” một cách cưỡng buộc với các học sinh dưới 13 tuổi, họ đã không coi nhân phẩm và luật pháp ra bất cứ thể thống gì. Chúng, tức là ban giám hiệu Trường THCS Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình, đã thực hiện việc lấy lời khai với 19 câu hỏi đặt ra dành cho toàn bộ các học sinh trong lớp tham gia vào vụ tát bạn 231 cái (giáo viên tên Thuỷ vừa trực tiếp tát vừa bắt những học sinh thực hiện hành vi tra tấn và nhục hình này).
Dấu lặng cuối tuần: ANH XE ÔM VÀ CÔ GÁI ĐIẾM - GÁI ĐIẾM NHƯNG NÓ HƠN XA CÁI THỨ CÓ ĐỊA VỊ XÃ HỘI MÀ VÔ CẢM! - Tác giả Khuyết danh - Trời bừng sáng sau cơn mưa đêm…Bầu không khí tươi mát ùa vào căn phòng trực cấp cứu của bệnh viện. Cô y tá trẻ mặc bộ blouse trắng nhận ca trực, cô vừa lật cuốn sổ ghi chép của ca trước vừa sửa lại bình hoa tươi trên bàn. Hai má cô ửng hồng, đôi mắt long lanh và làn môi xinh tươi như hoa hồng mới nở.
Nhóm nông dân ở Vĩnh Long đóng hơn 1,000 áo quan giúp người nghèo - VĨNH LONG, Việt Nam (NV) – Suốt 10 năm qua, trại đóng hòm từ thiện ở ấp Đông Hưng 2, xã Đông Thành, thị xã Bình Minh, do một nhóm lão nông thành lập đã đóng hơn 1,000 chiếc áo quan giúp người nghèo khỏi cảnh quấn chiếu khi họ qua đời.
Bảo Trợ