Sinh Viên Suy Nghĩ Về Ơn Gọi Sinh Viên

18 Tháng Mười 201411:55 CH(Xem: 1448)

ongoi04“Hiện tại, tôi là ai?” 

“Nhiệm vụ của tôi là gì?”

Đã bao giờ bạn và tôi ngồi lại trong căn phòng trọ xinh xinh, hay ngồi đâu đó suy tư về 2 câu hỏi trên chưa?

Thiết nghĩ rằng, khi ta suy tư về hai câu hỏi trên, ta sẽ xác định được trách nhiệm và mục đích mà bản thân bạn và tôi cần chu toàn và đạt tới.

Ở câu hỏi một, chúng ta đều trả lời được rằng: “Tôi là Sinh Viên – Tôi là Tân Sinh Viên.” Vậy nhiệm vụ của tôi là học tập, rèn luyện, nghiên cứu để sau này có cơ hội tìm kiếm việc làm với mức lương thật tốt, ổn định cuộc sống.

Như thế đã đủ chưa các bạn?

Thưa rằng, chưa đủ, vì nếu đời sống sinh viên chỉ có như thế thôi thì thật nhàm chán.
Vậy câu trả lời đầy đủ cho câu hỏi một sẽ là: “Tôi là Sinh Viên Công Giáo.”
4 tiếng “Sinh” “Viên” “ Công” “Giáo” xác định hai nhiệm vụ lớn ta cần chu toàn:

Đó là: 
• Bổn phận là một Sinh Viên
• Bổn phận là một người Công Giáo
Hai bổn phận này cần được chu toàn cách đồng thời, mỗi giờ, mỗi ngày.

Mình xin không bàn về bổn phận một. Nhưng xin chia sẻ bổn phận hai của bạn và của tôi: một người Công Giáo là sinh viên.
Là một Sinh Viên Công Giáo, tôi phải giữ các giới răn, học giáo lý, tuân theo giáo luật tại môi trường giảng đường, nơi xóm trọ. Hàng ngày, hàng tuần tôi làm các công việc của một người Kitô Hữu là đọc kinh, cầu nguyện, tham dự Thánh Lễ, Rước Chúa mỗi tuần.

Làm những việc trên với niềm vui là ta đang chu toàn bổn phận của mình là một người công giáo. Tuy nhiên, trong giai đoạn hiện tại, bạn và tôi là một sinh viên, một sinh viên Công Giáo, ta có cơ hội và nên tham gia các hoạt động dành cho sinh viên Công Giáo tại khu mình ở, hoặc tại các giáo xứ lân cận khi điều kiện cho phép.

Bên cạnh đó, ta được mời gọi “hợp nhau để cầu nguyện,” để chia sẻ và giúp đỡ nhau, qua đó ta sống tinh thần Lời Chúa cách thiết thực nhất. Thiết nghĩ, cuộc sống sinh viên thật buồn khi hằng ngày ta chỉ đến giảng đường rồi về phòng lại tập trung ôn bài – đó có lẽ là cách học chưa khoa học; chúng ta còn cần biết sắp xếp thời khóa biểu cách khoa học, để kết hợp hài hòa chương trình học với các hoạt động ngoại khóa và tham gia các hoạt động Tôn Giáo một cách hợp lý.

Xét về đời sống thiêng liêng, việc ta cầu nguyện mỗi ngày thật quan trọng. Ta cầu nguyện để xin Chúa đồng hành, hướng dẫn ta trong quãng đường sinh viên, học tập xa gia đình với biết bao khó khăn, thiếu thốn và cám dỗ. Ta xin ơn để được Chúa soi sáng, nâng đỡ và ban bình an để khi gặp khó khăn, thử thách trong học tập, trong cuộc sống sinh viên, ta vui mừng đón nhận, vượt qua và tiến bước.

Bên cạnh đó, Chúa mời gọi ta sống tinh thần truyền giáo trong vai trò là sinh viên ngay tại nơi mình sống và học tập. Ta làm chứng bằng đời sống yêu thương, giúp đỡ bạn bè cùng lớp, anh chị em cùng xóm trọ và trong nhóm Sinh Viên Công Giáo. Ta làm chứng chính bằng đời sống của ta, cùng anh chị em  xây dựng tinh thần yêu thương-phục vụ trong gia đình Sinh Viên Công Giáo, cùng nhau sống Lời Chúa và đem Lời Chúa tới mọi người.

Đôi dòng chia sẻ trên mang suy nghĩ chủ quan nên không tránh khỏi sai sót, mong anh chị em đọc và góp lời xây dựng.

Lạy Chúa Giê-su yêu dấu của chúng con, xin Ngài soi sáng cho chúng con được “biết việc phải làm, cùng khi làm xin Chúa giúp đỡ cho mỗi kinh mỗi việc chúng con, từ khởi sự đời sinh viên tới khi ra trường. Amen!”
Nguon Dongten.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nếu là người từng tham dự nhiều buổi diễn thuyết hoặc hội thảo bạn sẽ dễ dàng bắt găp những kiểu bắt đầu bài thuyết trình tẻ nhat theo một mô tuýp nhàm tai. Vậy có cách nào bắt đầu một bài thuyết trình mà có thể khiến cả hội trường phải chăm chú lắng nghe hay không? Hãy cùng chúng tôi tham khảo một phương pháp hữu hiệu được diễn giả Conor Neill chia sẻ trong buổi đào tạo diễn thuyết của mình.
Tâm tình tạ ơn trong dịp Lễ Tạ Ơn
Lại một ngày nhà giáo nữa đi qua. Những cánh thiệp. Những đoá hoa. Và những gói quà đủ kích cỡ đủ màu sắc. Tôi nhìn thấy những gương mặt hân hoan, của học trò, của thầy cô giáo và những nét âu lo của cả phụ huynh. Khi em gửi cho thầy cô một món quà, em gói trong ấy bao là tình cảm dễ thương và đáng quí. Chính những tình cảm ấy, chứ không phải tự những món quà, là sự khích lệ quí báu để thầy cô còn đủ can đảm đứng trên bục giảng. Hãy thử tưởng tượng, một ngày kia khi không còn tình nghĩa thầy trò, thì có ai còn can đảm chọn nghề giáo ?
CÁC NHÂN VẬT: Người cha – Người anh – Người em – Gia nhân PHẦN A Người anh: Thưa cha, hôm nay con thấy cha có chuyện buồn phiền. Người cha: Hôm nay là một trong những ngày buồn nhất đời cha. Người anh: Thưa cha, con có thể chia sẻ nỗi lòng của cha không ? Người cha: Chiều hôm nay em con đến tỏ ý định bỏ nhà ra đi. Người anh: Thật như vậy sao ?
100 câu đố về lịch sử VN Đào Hữu Dương 1. Vua nào mặt sắt đen sì? 2. Vua nào trong buổi hàn vi ở chùa? 3. Tướng nào bẻ gậy phò vua? 4. Tướng nào dùng bút đánh lừa Vương Thông? 5. Ngựa ai phun lửa đầy đồng? 6. Voi ai nhỏ lệ ở dòng Hóa Giang? 7. Kiếm ai trả lại rùa vàng? 8. Súng ai rền ở Vũ Quang thủa nào? 9. Còn ai đổi mặc hoàng bào? 10. Nữ lưu sánh với anh hào những ai? 11. Nhà thơ lên đoạn đầu đài? 12. Tướng Tàu chui ống chạy dài Bắc phương? 13. Tướng Nam chẳng thiết phong vương? 14. Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha? 15. Anh hùng đại thắng Đống Đa? 16. Đông du khởi xướng bôn ba những ngày? 17. Lũy Thầy ai đắp, ai xây? 18. Hồng-Sơn Liệp-Hộ, triều Tây ẩn mình? 19. Vua Bà lừng lẫy uy danh? 20. Ấu nhi tập trận, cỏ tranh làm cờ? 21. Vua nào nguyên-súy hội thơ? 22. Hùng-Vương quốc-tổ đền thờ ở đâu? 23. Đại vương bẻ gẫy sừng trâu? 24. Rừng Lam khởi nghĩa áo nâu anh hùng? 25. Hại dân bán nước tên Cung? 26. Đục chìm thuyền địch dưới sông Bạch-Đằng? 27. Lý
Trải qua nhiều lần leo lên rồi lại bị trượt xuống ở một sườn núi dựng đứng phủ đầy tuyết trắng, chú gấu con cuối cùng đã được đoàn tụ với gấu mẹ. Đoạn video chia sẻ hành trình nỗ lực và không bao giờ từ bỏ của một chú gấu con khi leo một sườn núi phủ đầy tuyết trắng tại Nga đã thu hút sự chú ý của người dùng mạng trên thế giới.
Người Công Giáo nói gì về lễ hội Halloween?
Em hẳn là đã quá mệt mỏi rồi, đã quá đau khổ và cô đơn nữa, bởi nếu em nói ra được với một ai đó có thể bao dung và chỉ cho em thấy con đường sáng, thì em đâu thể tiếp tục giữ ý định vứt đi đứa con của mình. Có lẽ em còn quá trẻ và ít trải nghiệm để hiểu về giá trị của tình yêu trong mối tương quan với trách nhiệm. Có lẽ em cũng sinh ra và lớn lên trong một môi trường hoàn toàn vô Thần mà chẳng tin những gì gọi là báo ứng, luân hồi, nên càng không thể hiểu được sự thiêng liêng của sinh mệnh có được tấm thân người. Có lẽ em cũng chưa thấu hiểu giá trị của việc hy sinh và lo sợ trước một tương lai u ám bị phê phán, đàm tiếu.
Vào khoảng 20 giờ 30 ngày 18/10 tại sân chơi giữa hai tòa HH1 và HH2 thuộc khu chung cư HH Linh Đàm (Hoàng Mai, Hà Nội), nhiều người dân bất ngờ nghe tiếng động lớn sau đó đã bàng hoàng phát hiện thi thể một trẻ sơ sinh còn nguyên dây rốn dưới sân chung cư. Vào cuộc điều tra, công an quận Hoàng Mai đã xác định mẹ của em bé là nữ sinh viên Đinh Thị V.A, 21 tuổi, thường trú tại Quảng Bình, hiện đang là sinh viên năm thứ tư một trường đại học ở Hà Nội, theo báo Lao Động đưa tin. Bước đầu tại cơ quan công an, nữ sinh viên V.A khai nhận rằng vào tối 18/10 sau khi sinh con, thấy cháu bé không khóc, không thở nên cho vào túi bóng ném từ cửa thông gió nhà vệ sinh xuống đất. Quả là một sự việc không thể đau lòng hơn! Phật gia có giảng duyên phận, đứa trẻ đến thế gian là có mối nhân duyên với cha mẹ. Nhưng vừa mới ra đời đã bị kết thúc sinh mệnh, em sẽ phải đợi rất lâu rất lâu nữa mới được chuyển sinh lần kế tiếp. Vậy trong thời gian chờ đợi ấy chẳng phải em sẽ sống trong một hoàn cảnh
Phá thai, cùng lời nhắn gửi đến các bạn trẻ
Bảo Trợ