Bà Thatcher Đã Mất Hongkong Như Thế Nào?

25 Tháng Mười 20145:27 CH(Xem: 1061)

Bà Thatcher ĐÃ MẤT HONGKONG NHƯ THẾ NÀO?

blank
 
Bà Thatcher đã mất Hong Kong như thế nào? 
Mạnh Kim
FB  Mạnh Kim
Chuyến công du Bắc Kinh tháng 9-1982 của Thủ tướng Anh Margaret Thatcher là một trong những cột mốc quan trọng đưa đến việc Anh trao trả Hong Kong cho Trung Quốc. Trong chuyến đi này, khi hai bên còn thương thảo, Đặng Tiểu Bình đã dọa rằng nếu Anh không chấp nhận điều kiện Bắc Kinh, Trung Quốc có thể chiếm Hong Kong bằng vũ lực…

Tại sao phải trả Hong Kong cho Trung Quốc?
 
Vương quốc Anh sở hữu Hong Kong bằng ba hiệp ước, liên quan ba vùng đất trên lãnh thổ Hong Kong: Hiệp ước Nam Kinh 1842; Hiệp ước Bắc Kinh 1860 và Hiệp định mở rộng lãnh thổ Hong Kong 1898. “Nam Kinh Điều Ước” nói đến việc nhà Thanh chấp nhận nhượng vĩnh viễn (“thường viễn”) đảo Hong Kong (hòn đảo phía Nam Đặc khu Hong Kong hiện tại) – như một “chiến lợi phẩm” đối với Anh sau Cuộc Chiến Nha phiến lần thứ nhất; “Bắc Kinh Điều Ước” liên quan việc nhà Thanh chấp nhận nhượng vĩnh viễn bán đảo Cửu Long (sau Cuộc Chiến Nha phiến lần hai); và Hiệp định 1898 liên quan việc cho thuê khu Tân Giới trong 99 năm (hết hạn ngày 30-6-1997). 
 
Hiệp định 1898 trở thành nguồn gốc của mọi rắc rối. Đầu thập niên 1980, khi lãnh thổ Hong Kong phát triển thành khu kinh tế nổi trội, giới doanh nghiệp Hong Kong bắt đầu lo lắng về tương lai Hong Kong sau cột mốc 1997. Chiếu theo nội dung ba hiệp ước, chỉ khu Tân Giới là được trả cho Trung Quốc sau thời hạn 99 năm; trong khi đảo Hong Kong lẫn Cửu Long vẫn thuộc về Anh. Tuy nhiên, sau nhiều năm phát triển, cả ba khu đã hợp nhất thành một, xét về mặt kinh tế. Vấn đề gây lo ngại là, ba khu - đảo Hong Kong, Cửu Long và Tân Giới - sẽ thuộc về Anh hay Trung Quốc? Nếu thuộc về Trung Quốc, các hợp đồng thuê đất của giới doanh nghiệp bị ảnh hưởng như thế nào? Và còn các dự án đầu tư đan xen giữa ba khu vực vốn không hề được tách biệt bằng ranh giới địa lý cụ thể…? Tháng 9-1982, Thủ tướng Thatcher sang Bắc Kinh trong bối cảnh như vậy. Viết trên The Independent, tác giả Robert Cottrell đã thuật nhiều chi tiết hậu trường về chuyến đi trên…
blank
 
Chuyến công du của bà Thatcher, lần đầu tiên với một Thủ tướng Anh đương nhiệm, đã được báo chí Trung Quốc cố tình dìm thấp, như một sự kiện chính trị không đáng quan tâm. Trên Đài phát thanh quốc gia Trung Quốc, sự kiện Thatcher đến Bắc Kinh được “xếp” ở bản tin thứ tư, sau bản tin về chương trình làm việc Quốc hội, sau bản tin về công nhân mỏ Hà Nam; sau bản tin Kim Nhật Thành đến Tây An. Tháp tùng Thatcher là thư ký riêng Robin Butler; tùy viên báo chí Bernard Ingham; tân Toàn quyền Hong Kong Sir Edward Youde; và trợ lý thứ trưởng ngoại giao đặc trách châu Á-Thái Bình Dương Alan Donald (do bất đồng với Ngoại trưởng Francis Pym trong vấn đề Falklands nên bà Thatcher để ông ở nhà). Thatcher được tư vấn trước đó là nên đề cập tách bạch giữa vấn đề “chủ quyền” với “quản lý hành chính”, cụ thể: Vương quốc Anh có thể giao lại chủ quyền toàn bộ Hong Kong nếu Bắc Kinh đồng ý để Anh quản lý hành chính sau thời điểm 1997. 
 
Gặp Đặng Tiểu Bình
 
Từ phi trường, Thatcher được đưa đến Nhà khách Điếu Ngư Đài rồi dự lễ đón tiếp tại Đại lễ đường Nhân Dân, nơi bà có cuộc hội đàm ngắn với đồng cấp Triệu Tử Dương. Trong tiệc tối, Triệu bắt đầu làm nóng vấn đề Hong Kong, dù cuộc họp thượng đỉnh giữa hai nguyên thủ chưa chính thức diễn ra: “Trong quan hệ song phương của chúng ta, có những vấn đề để lại từ lịch sử cần phải được giải quyết thông qua con đường thương nghị”. Thatcher trả lời: “Chúng ta chưa bắt đầu bàn đến vấn đề Hong Kong. Tôi sẽ theo đuổi vấn đề quan trọng này với ông vào ngày mai”. Tuy nhiên, “vào ngày mai”, Bắc Kinh đã gây sức ép tâm lý trước. Sáng hôm đó, tại hành lang Đại lễ đường Nhân Dân, ngay trước căn phòng mà Thatcher chờ bên trong, họ Triệu đứng với một nhóm phóng viên Hong Kong và bất ngờ tuyên bố: “Trung Quốc chắc chắn sẽ lấy lại chủ quyền Hong Kong”! Bắc Kinh muốn đánh tiếng rằng chuyến đi của bà Thatcher sẽ chẳng có ý nghĩa gì. 
 
Thatcher đến Bắc Kinh trong tình trạng không được khỏe. Bà đã tỏ ra mệt trong chuyến công du bốn ngày tại Nhật trước đó. Vào thứ năm 23-9, sau cuộc gặp với họ Triệu, bà gần như không thể tỉnh trong suốt chương trình hòa nhạc Beethoven do sinh viên Học viện âm nhạc Bắc Kinh biểu diễn. Bà còn phải đến Học viện nghệ thuật trung ương; dự chương trình ra mắt sách của Hội đồng Anh; và có mặt trong tiệc tối với giới doanh nghiệp Anh tại khách sạn Kiến Quốc (“Bắc Kinh Kiến Quốc phạn điếm”) trước khi trở về phòng nghỉ lúc tối mịt. 
 
Sáng hôm sau, thứ sáu 24-9, Thatcher bắt đầu gặp Đặng Tiểu Bình. Tại Đại lễ đường Nhân Dân, Đặng ngồi cùng Ngoại trưởng Hoàng Hoa, Phó Thủ tướng Chương Văn Tấn và đại sứ Trung Quốc tại Anh, Kha Hoa. Gặp Thatcher, Đặng đốp: Trung Quốc không thể làm gì khác hơn là lấy lại chủ quyền toàn bộ Hong Kong vào năm 1997; và Bắc Kinh sẽ làm điều đó, bất luận Anh muốn hay không. Hong Kong - bà Thatcher trả lời – phải hiểu là thuộc về Anh, với sự ràng buộc của ba hiệp ước có giá trị pháp lý quốc tế, trong đó có hai hiệp ước liên quan vấn đề nhượng vĩnh viễn. Trung Quốc không thể bác bỏ thực tế này. Nếu muốn lấy lại toàn bộ Hong Kong, cách duy nhất là phải làm theo luật, thông qua việc thay đổi các điều khoản của ba hiệp ước, với sự đồng ý của Anh… Thatcher nói thêm, bà hiểu “sự quan trọng” của “vấn đề chủ quyền” đối với Trung Quốc, nhưng điều mà Chính phủ Anh quan tâm chủ yếu là phải có một bộ máy quản trị hành chính Anh duy trì tại Hong Kong sau năm 1997, để bảo đảm “sự ổn định và thịnh vượng” của lãnh thổ. Thatcher hàm ý, một Hong Kong mà Anh đã giúp xây dựng thành trung tâm thương mại mậu dịch quốc tế không thể phút chốc bị tuột mất về tay Trung Quốc.
 
Đây là điều mà Đặng không muốn nghe. Chưa lần nào kể từ khi quan hệ hai nước được bình thường hóa năm 1972 mà một thủ tướng Anh dám trực tiếp lên tiếng phản đối việc trao trả Hong Kong. Thế mà bây giờ, một thủ tướng Anh muốn quay ngược đồng hồ và nói với Trung Quốc bằng thứ ngôn ngữ của thực dân thế kỷ 19, biện bạch những sự sai trái trong hai Cuộc chiến Nha phiến, buộc Trung Quốc phải một lần nữa mất mặt thừa nhận sự yếu đuối và nỗi nhục năm nào. Nếu đồng ý để Anh ở lại Hong Kong sau năm 1997, Đặng nói, ông chẳng khác bọn bán nước nhà Thanh đã trao đất Trung Quốc cho Anh bằng các hiệp ước phi pháp và vô giá trị. Bắc Kinh không thể chấp nhận điều đó. Cờ Anh phải biến mất. Toàn quyền Anh phải biến mất. Và chỉ Trung Quốc mới có thể quyết định chính sách nào thích hợp cho tương lai Hong Kong. Vương quốc Anh chỉ có thể “hợp tác” trong tiến trình chuyển giao. Mà nếu không cùng Trung Quốc thỏa thuận chuyển giao trong vòng hai năm, Bắc Kinh sẽ đơn phương tuyên bố chính sách riêng về số phận Hong Kong… Cuối cùng, để thêm phần nặng cân, Đặng dọa sẽ dùng vũ lực nếu cần: “Tôi có thể bước vào (Hong Kong) và lấy lại tất, ngay trong chiều nay”! 
 
Cuộc gặp kết thúc. Không có kết quả cụ thể. Bản tuyên bố chung sau đó ghi: “Lãnh đạo hai nước đã tiến hành các buổi nói chuyện sâu rộng trong một bầu không khí hữu nghị về tương lai Hong Kong. Cả hai nguyên thủ đã thể hiện quan điểm rõ ràng về vấn đề. Hai nguyên thủ đồng ý tổ chức các cuộc đàm phán thông qua các kênh ngoại giao sau chuyến công du này nhằm đạt được mục đích chung là duy trì sự ổn định và thịnh vượng cho Hong Kong”. 3g chiều cùng ngày, Tân Hoa Xã đã xỏ lá khi thuật: bản tuyên bố chung nêu rõ “quan điểm Chính phủ Trung Quốc về việc lấy lại toàn bộ Hong Kong là trước sau như một”! Bản tin này xuất hiện ngay thời điểm Thatcher tổ chức cuộc họp báo riêng. Khi được phóng viên hỏi về nội dung bản tin Tân Hoa Xã, bà Thatcher vẫn duy trì quan điểm riêng: “Có ba hiệp ước đang tồn tại. Chúng tôi sẽ bám chặt vào các hiệp ước trừ khi chúng tôi quyết định khác đi. Ở thời điểm này, chúng tôi bám chặt vào các hiệp ước”. Trước thái độ của Thatcher, Bắc Kinh tức giận. Chỉ một mình Triệu Tử Dương đến dự tiệc chia tay bà Thủ tướng tổ chức tại Đại lễ đường Nhân Dân. 
 
Tháng 10-1983, khi các cuộc đàm phán bế tắc và thậm chí có thể đổ vỡ, thị trường Hong Kong bắt đầu hỗn loạn. Đồng đôla HK tụt dốc không phanh. Cuối cùng, London nhân nhượng và Bắc Kinh cũng lùi một bước. Công thức “nhất quốc, lưỡng chế” kéo dài 50 năm đã giúp cả hai cùng đỡ mất mặt. Ngày 19-12-1984, hai bên ký tuyên bố chung về việc Anh trao trả Hong Kong… Một số ý kiến nói rằng Anh đã trong tình thế rất yếu khi đàm phán. Cách trở địa lý khiến Anh không thể bảo vệ Hong Kong bằng quân sự là một vấn đề. Còn có nhiều yếu tố khách quan, chẳng hạn Hong Kong lệ thuộc gần như hoàn toàn nguồn nước từ Quảng Đông. Bất luận thế nào, người ta vẫn chỉ trích và cho rằng bà Thatcher thất bại khiến Hong Kong bị tuột mất khỏi Anh. 10 năm sau sự kiện chuyển giao 1997, trả lời báo chí, cá nhân Thatcher cũng thừa nhận bà cảm thấy tiếc về “tình huống bất khả kháng” mà bà đối mặt khi đàm phán; bà thấy “thất vọng” và “buồn” khi không thể thuyết phục Bắc Kinh để Anh tiếp tục hiện diện ở Hong Kong, dù với tư cách người thuê đất.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau khi đảng CSVN ký kết Hiệp định biên giới Việt Nam - Trung Quốc vào cuối năm 1999 và Hiệp định vịnh Bắc bộ vào cuối năm 2000, người ta để ý đến thái độ kỳ lạ của Tổng bí thư ĐCSVN Lê Khả Phiêu. Tại sao ông ta muốn nhượng bộ để ký Hiệp định trước ngày cuối năm? Người ta tìm ra là Phiêu bị tình báo TQ chụp hình lúc đang ngũ với một nữ điệp viên TQ vào năm 1988, từ đó Phiêu bị tình báo TQ nắm tóc. Trong 12 năm sau đó, bên ngoài Phiêu là đảng viên CS Việt Nam nhưng bên trong Phiêu làm việc cho đảng CS Trung Quốc.
Xin hiến kế cho Thủ tướng Tôi: Linh mục Đặng Hữu Nam rất đồng cảm với Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc khi ông kêu gọi: “Phải đồng cam cộng khổ với Chính phủ trả nợ công”! Tôi xin hiến kế với Thủ tướng: Người ta thường nói: “Đảng viên đi trước, làng nước theo sau”, trong khi đó Đại biểu Quốc hội “xin tiền chia tay khi xuất cảnh là 5 USD - một phần ăn sáng”! Tôi xin đề nghị 4.000.000 đảng viên làm gương trước bằng việc nhịn ăn sáng trong một tháng để đồng cam cộng khổ với Chính phủ. 5 USD x 23.000 = 115.000 đồng. 115.000 x 30 = 3.450.000 đồng. 3.450.000 x 4.000.000 = 13.800.000.000.000 đồng! Một ý tưởng rất khả thi, rất mong Thủ tướng lắng nghe! Chúc Thủ tướng thành công trong việc quản lý, lãnh đạo đất nước! Lm. Đặng Hữu Nam danlambaovn.blogspot.com
CÓ THẬT HÀNG NGÀY TRÊN FB CÓ TỚI 70% BÀI CHỬI BỚI, NÓI XẤU, XUYÊN TẠC VỀ ĐẢNG VÀ CHẾ ĐỘ? - Có người nói với Thủ tướng rằng ngày nào họ đọc hàng trăm bài viết trên FB cũng thấy có khoảng 70% số bài nói xấu, xuyên tạc về chế độ và lãnh đạo. Thủ tướng cũng đã tin và công bố. Tôi viết status này nói cho Thủ tướng hiểu đôi chút về FB rồi từ đó thẩm định lại độ chính xác của con số 70% này. Thực tế dân không quá nhớ quá yêu Đảng và Chính phủ vậy đâu! Chỉ sống với người thân với bạn bè cũng không đủ thời gian, lấy đâu ra chuyện suốt ngày chúng tôi nghĩ về các vị để luôn luôn bị stress, mệt óc mệt tim! Dưới đây, tôi lần lượt chứng minh cho Thủ tướng rõ từ hai góc độ kỹ thuật và tâm thế con số 70% đó đều là dựng chuyện.
Trong khi cả thế giới chăm chú nhìn về diễn biến ở Hồng Kông trong tuần qua, phần lớn trong số 1.4 tỉ người Trung Quốc ở lục địa, ngay bên kia biên giới, thì lại hầu như không hay biết gì cả. Bản tin của Bloomberg News hôm Thứ Hai, 17 Tháng Sáu, nói rằng trong lúc hàng triệu người xuống đường ở Hồng Kông để phản đối dự luật dẫn độ, một cuộc chiến khác cũng âm thầm diễn ra dọc theo ‘tường lửa’ của Bắc Kinh.
Nha Trang là thành phố ven biển, khí hậu ôn hoà quanh năm. Tuy nhiên trong vài năm trở lại đây tình trạng phá nát quy hoạch thành phố với các dự án ven biển, trên núi đã khiến nơi đây thường xuyên ngập lụt, sạt lở thậm chí thiệt hại cả về tính mạng con người, Đặc biệt hơn, các sai phạm trong những dự án đất đai biến của công thành của tư luôn bị chìm xuồng một cách khó hiểu. Ai bảo kê những sai phạm này?
Sáng 14 Tháng Sáu, chính quyền CSVN tại Sài Gòn tiến hành cưỡng chế quán bún bò Dũng Đinh ở phường 4, quận 8, vốn được cộng đồng mạng biết đến với khẩu hiệu “chống Trung Cộng” và thông báo ở cửa “không phục vụ khách Trung Quốc.” Nhiều blogger chia sẻ rằng họ thường xuyên đến ăn bún bò ở quán không chỉ vì tô bún ngon mà còn vì đồng cảm với các dòng chữ dán ở quán: “Nước free tự chọn, chúng tôi không bán nước,” “Hỡi người yêu nước Việt Nam, tẩy chay hàng lạ, dùng hàng nước ta…”.....Quán bún Sài Gòn nổi tiếng ‘cấm khựa’, ‘không bán nước’ bị cưỡng chế
HẢI PHÒNG, Việt Nam (NV) – Dù sắp nghỉ hưu nhưng quan chức “lãnh đạo” tại thành phố Hải Phòng vẫn đi nước ngoài để “tìm hiểu, học tập kinh nghiệm.” Đây là trò lấy tiền thuế của dân đi du hí vẫn diễn ra dài dài ở Việt Nam. Tờ Giáo Dục Việt Nam (GDVN) hôm 9 Tháng Năm cho hay một phái đoàn của “Hội đồng nhân dân thành phố Hải Phòng” đi ba nước Belarus, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha từ ngày 3 Tháng Sáu đến 12 Tháng Sáu để “tìm hiểu, học tập kinh nghiệm về xây dựng cơ chế, chính sách, phát triển và quản lý đô thị, quản lý kiến trúc, quản lý di sản văn hóa lịch sử.”
Tóm tắt bài viết Trung Quốc nói rằng, có 800.000 ủng hộ luật sửa đổi Hồng Kông. Cư dân mạng Hồng Kông: "Có lời nói dối nào vô liêm sỉ hơn không?". Cách thức gian dối để dựng lên những giả mạo ủng hộ sửa đổi luật. Doanh nhân Hồng Kông: "Không làm giả thì không phải ĐCSTQ, không phải ĐCS Hồng Kông. Đề nghị họ hãy xuống đường để ủng hộ chính phủ Hồng Kông. Đừng nói 800.000 người, 8.000 người sẽ không có (kể cả những người được trả tiền) trong một ngày nắng nóng như thế này". Thông tin nói có hàng trăm nghìn người ủng hộ luật dẫn độ Hồng Kông do báo Trung Quốc đại lục đưa tin – đã bị vạch trần là gian lận. Cộng đồng mạng Hồng Kông đã giận dữ mắng rằng: “Có lời nói dối nào vô liêm sỉ hơn không?”.
Kỹ sư Nguyễn Ngọc Ánh là một điển hình về quyền tự do ngôn luận bị giam hãm và chà đạp tại Việt Nam. Chỉ bằng việc bước xuống đường bày tỏ về tình hình ô nhiễm môi trường của đất nước, lên facebook để nói về thực trạng xã hội, nhưng anh Nguyễn Ngọc Ánh bị nhà cầm quyền Việt Nam coi là mối nguy cho sự tồn vong của chế độ.
THỪA THIÊN-HUẾ, Việt Nam (NV) – Cầu Lợi Nông ở thành phố Huế xây hơn triệu đô đã hoàn thiện hơn sáu tháng qua, nhưng chưa thể sử dụng do không có đường dẫn ở hai bên đầu cầu. Theo báo Thừa Thiên-Huế, nhiều tháng nay người dân hai phường An Đông và xã Thủy Thanh (thị xã Hương Thủy, Huế) cảm thấy bất bình bởi vì cây cầu bắc qua sông Lợi Nông ở phường An Đông được xây dựng với kinh phí 32 tỷ đồng ($1.37 triệu), do Ban Quản Lý Phát Triển Đô Thị tỉnh Thừa Thiên-Huế làm chủ đầu tư đã xây xong từ lâu nhưng không thể sử dụng do không có đường dẫn hai bên lên cầu. Đơn vị thi công xây dựng cầu đã rút khỏi công trường nhiều tháng trước.
Bảo Trợ