Đập Tan Chính Sách Tuyên Truyền Lừa Gạt

11 Tháng Mười 20144:59 CH(Xem: 2373)

VRNs (02.09.2014) – TDNL – Chế độ Cộng sản từng được xây dựng và đứng vững trên cái kiềng 3 chân: bạo hành, che giấu và lừa gạt (nói theo kiểu chơi chữ cho dễ nhớ là bạo lực, bít lấp và bịp lừa). Cái kiềng 3 chân này được rèn đúc nhờ lối giáo dục học đường nhồi sọ và giáo dục quần chúng tuyên truyền, được củng cố và bảo vệ bằng hệ thống công an kiểm soát, hàng ngũ trí thức giáo chức gia nô, mạng lưới truyền thông công cụ và bầy đàn dư luận viên đầy tớ. May thay, nhờ những phương tiện truyền thông hiện đại, nhất là internet với các mạng xã hội của nó, hai chân của cái kiềng là che giấu và lừa gạt đã phần nào bị bẻ gãy. Phần nào thôi, vì với những kẻ dù có học nhưng đã bị tẩy não, với những kẻ vì ít học nên ngây thơ khờ khạo, với những kẻ chỉ miệt mài chuyện kiếm cơm áo, tiền bạc và địa vị, thì trò che giấu và lường gạt của CS vẫn có hiệu quả. Thành ra cuộc chiến đấu của những công dân yêu sự thật và lẽ phải nhằm đập tan chính sách tuyên truyền láo khoét dối gian và giấu che bưng bít của CS vẫn phải tiếp tục lâu dài, với những bước tiến ngày càng dâng cao và mạnh mẽ.

 14100200

1- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng thái độ tẩy chay

          Mới đây, cuốn phim “Sống cùng lịch sử” được dựng với kinh phí một triệu đôla Mỹ (tiền thuế của nhân dân) nhằm ngợi khen tướng Võ Nguyên Giáp đã thất bại cách thê thảm. Nó đã chết ngay khi vừa xuất xưởng và công chiếu, bởi lẽ số khán giả chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ảo tưởng trước cuộc “lên đồng tập thể” mình đã khơi dậy nhân đám tang của ông, nhà cầm quyền quyết định đóng ấn lên kế hoạch “huyền thoại hóa” tay công thần và ngu trung này bằng bộ phim đồ sộ. Không huyền thoại hóa sao được khi đã có những nô ngôn bồi bút tô vẽ ông bằng những vần thơ như sau (xin trích): “Thánh Gióng về trời, Thánh Giáp về quê. Vì Dân Nước Người trở thành Bất Tử. Thành Núi thành Mây thành Ruộng Đồng, Sông, Bể. Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông. Thành Đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân. Thành Ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối. Thành Mặt trời cho trần gian nắng mới. Thành Mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng… Người không nghĩ mình sẽ hóa Thánh nhân. Khi nằm xuống cả non sông thương khóc. Cả non sông thành Rồng chầu Hổ phục. Tôn vinh Người vị Thánh của lòng Dân” (Bất Tử, Nguyễn Trọng Tạo). Thế nhưng huyền thoại đã tan vỡ, phim về anh hùng đã bị tẩy chay, vì công chúng biết đó thật ra là anh hèn, chỉ có tài nướng quân, chẳng chút công lao trong trận Điện Biên Phủ. Trước đây, vào năm 2000, bộ phim “Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long” tốn phí 120 tỷ (vẫn tiền thuế của nhân dân) cũng đã phải đắp chiếu vì bị công luận tố cáo là xuyên tạc lịch sử và tuyên truyền cho Tàu cộng. Đến năm 2003, bộ phim “Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Kông”, với tổn phí 15 tỷ và được báo chí công cụ quảng cáo là “chân thực và hấp dẫn” vẫn chỉ hấp dẫn được 25 người khi bán vé tại Hà Nội !

          Nhưng đòn tẩy chay đau hơn hết chính là từ các em học sinh đối với môn sử. Chưa bao giờ giới trẻ VN dốt và ghét môn sử như vậy. Như vào năm 2011, trong kỳ thi đại học, môn lịch sử mới chỉ ở một số trường công bố đã có hàng ngàn điểm 0. Năm 2012, các em trường PTTH Nguyễn Hiền (Sài Gòn) đã có một cuộc ăn mừng bằng hành động xé đề cương ôn thi sử ném xuống sân trường, khi nghe thông báo môn đó sẽ không đưa vào kỳ thi tốt nghiệp năm 2013. Kỳ thi tốt nghiệp PTTH năm nay (2024), lại xảy ra hiện tượng có một không hai trên thế giới, thật xứng với thế hệ Hồ Chí Minh: đó là tại những trường mang tên các anh hùng như Quang Trung (Hà Nội) chỉ có 1 thí sinh dự thi môn lịch sử, trường Nguyễn Thị Minh Khai (Sài Gòn) có 2, trường Lý Thường Kiệt (Đà Nẵng) có 3… Ai cũng biết đó là vì các sách giáo khoa sử (thậm chí các sách nghiên cứu sử) do chế độ biên soạn và ấn hành đa phần đều xuyên tạc sự thật một cách trắng trợn và tô son trát phấn cho đảng một cách vô liêm sỉ.

 

2- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng ngòi bút vạch trần sự thật

          Cuộc triển lãm về Cải cách Ruộng đất tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia Hà Nội mới đây đã phải đóng cửa sau 3 ngày dù dự trù mở cửa 3 tháng, đó là vì ngay lập tức đã nhận được gáo nước lạnh, xô nước đá của công luận, cụ thể của những bài viết cho thấy nó vừa xuyên tạc các sự kiện lịch sử, vừa thóa mạ các oan hồn nạn nhân, vừa bao che bào chữa tội ác của cộng đảng. Tiếp đó, vô số bài nghiên cứu từ lâu và cũng không ít bài nghiên cứu mới mẻ tung bay nườm nượp trên mạng toàn cầu, đã cho quốc dân và quốc tế thấy được các mục tiêu đích thực (mà rất thâm độc) của biến cố “long trời lở đất” ấy, các thủ phạm chính yếu (luôn tự che giấu, ẩn mình) của cuộc tàn sát “kinh thiên động địa” ấy, đặc biệt là tên đầu đảng từng lấy bí danh CB để ra một bản cáo trạng vu khống trắng trợn, bịa đặt ngất trời về một người đàn bà vô tội vốn chính là ân nhân của hắn và đồng bọn hắn. Ở đây tưởng cũng nên nhắc tới hành động của đồng bào dân oan Dương Nội mặc những chiếc áo đỏ (in lời tố cáo tội cướp đất của cán bộ, đánh người của công an, phá lúa của nhà cầm quyền) kéo nhau đến xem cuộc triển lãm về cái biến cố tự nhận là “bước đi đầu tiên mang đến cho người dân tư liệu sản xuất và xóa bỏ chế độ phát canh thu tô, chế độ bóc lột của địa chủ” !

          Cũng từ nhiều năm nay, nhờ mạng lưới thông tin toàn cầu hiện đại, vô số tác phẩm vạch trần sự thật về chủ nghĩa và lịch sử, lãnh tụ và chế độ CS khắp thế giới lẫn tại VN (cũng như về mọi chế độ tội ác chống loài người) dưới hình thức sách điện tử, video clip, đĩa VCD đã phá tan bức tường bưng bít thông tin của các chế độ độc tài lẫn bức tường ngăn chận tự do (bên Berlin chẳng hạn) của các chế độ cộng sản. Bộ phim “Sự thật Hồ Chí Minh” của Phong trào Sài Gòn, tác phẩm “Đêm giữa ban ngày” của nhà văn Vũ Thư Hiên, tập thơ “Hoa địa ngục” của thi hào Nguyễn Chí Thiện, cuốn “HCM, nhận định và tổng hợp” của nhà biên khảo Minh Võ, bộ sách “Bên Thắng Cuộc” của nhà báo Huy Đức, mới đây là hồi ký “Đèn Cù” của chuyên gia tiểu sử Trần Đĩnh…. là những tác phẩm tiêu biểu tại VN (trong vô vàn tài liệu cũng rất giá trị khác), bên cạnh những tác phẩm quốc tế như “Giai cấp mới” của nhà chính trị Milovan Djilas, “Quần đảo ngục tù” của văn hào Alexander Soljenitsyne, “Bóng tối giữa trưa” của tiểu thuyết gia Arthur Koestler v.v… Tất cả là những cây búa tạ đã và đang từng ngày đập tan chính sách tuyên truyền lếu láo của Cộng sản.

 

3- Đập tan chính sách tuyên truyền bằng hành động tranh đấu

          Thế giới đang rúng động vì cuộc biểu tình của hàng trăm ngàn người dân Hồng Kông, đặc biệt của các sinh viên đại học, nhằm đòi hỏi nhà cầm quyền Tàu cộng phải cho họ được bầu cử hàng lãnh đạo đặc khu này cách dân chủ vào năm 2017, như Bắc Kinh từ lâu đã hứa nhưng nay nuốt lời. Trong số đó nổi lên khuôn mặt chàng trai 17 tuổi Joshua Wong, “thủ lĩnh sinh viên” theo lời xưng tụng. Khắp năm châu đang vang rền lời của cậu: “Tôi chưa đủ tuổi hợp pháp để lái xe nhưng đủ lớn để thay đổi cả thế hệ”, “Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho thế hệ sau. Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi lúc này”. Lý do để Joshua Wong trở thành người hướng dẫn cuộc đấu tranh của sinh viên như thế, đó là vì tháng 6 năm 2011, khi mới 14 tuổi, cậu đã thành lập phong trào “Scholarism” gồm nhiều học sinh nhằm chống lại việc bắt buộc các trường trung tiểu học Hồng Kông từ 2015 phải đưa vào giảng dạy “Mô hình Trung Quốc”, bao gồm chuyện chào cờ Trung Quốc, học lịch sử về tính ưu việt của của chế độ cộng sản, của nhà cầm quyền Bắc Kinh, chuyện “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”… Cha của Joshua Wong, người từng chạy trốn chế độ tàn ác này hàng chục năm về trước và rất nhiều cư dân Hồng Kông khác đã phẫn nộ khi thấy trong sách giáo khoa sử sắp tới không hề nhắc đến những biến cố to lớn mà đẫm máu tại Trung Quốc như Cách mạng Văn hóa 1966-1976, hay thảm sát Thiên An Môn 1989. Phong trào “Scholarism” của Wong đã thu thập được 20 ngàn chữ ký cho kiến nghị hủy bỏ sách giáo khoa này. Sau đó, phong trào đã gia tăng thành viên không thể tưởng tượng: vào tháng 9 năm 2012, Scholarism tụ họp được 120.000 người biểu tình – trong đó có 13 người tuyệt thực – chiếm trụ sở chính quyền Hồng Kông, buộc lãnh đạo đặc khu phải rút lại chương trình giáo dục thân cộng.

          Cuộc tranh đấu của sinh viên Hồng Kông trong tinh thần bất bạo động ấy ngày càng thêm quyết liệt, thêm ý nghĩa và thêm thu hút. Nay nó được sự hưởng ứng của các cô thầy, cha mẹ của họ, rồi của các người lớn (trong phong trào Chiếm giữ Trung tâm -Occupy Central), của các bạn nhỏ tuổi (học sinh) và bây giờ là hầu như của khắp thế giới. Người ta đặc biệt chú ý tới sự tham dự của nhiều chức sắc tôn giáo cao cấp, cụ thể là Hồng y Giu-se Trần Nhật Quân, nguyên lãnh đạo Giáo phận Công giáo tại đặc khu này. Là một giám mục nhưng ngài không chỉ “giám” (xem xét) và “mục” (nhìn vào) nhưng còn dấn thân, đồng hành bên cạnh dân chúng nữa.

          Một sự trùng hợp thú vị là trong thời điểm tại Hồng Kông xảy ra cuộc biểu tình xuống đường thì tại VN cũng xảy ra cuộc biểu tình trên mạng với chiến dịch, phong trào “Chúng Tôi Muốn Biết” do Mạng lưới Blogger khởi xướng và nay được sự ủng hộ đồng hành của hầu hết các xã hội dân sự, của hàng ngàn công dân, cũng như của nhiều đoàn thể và cộng đồng người Việt hải ngoại. Đây là một hình thức đấu tranh, về mặt tiêu cực là đập tan chính sách và luận điệu tuyên truyền xưa nay của đảng CS luôn cho mình “gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình” (HP 4), cũng như của một nhà nước luôn ngoác miệng tuyên bố “của dân, do dân và vì dân” nhưng hành động thì hoàn toàn ngược lại. Về mặt tích cực là đòi hỏi Cộng sản, trong tư cách đảng lãnh đạo và nhà cầm quyền, phải thỏa mãn quyền được biết nhiều mặt của con người và công dân Việt Nam. Cụ thể trước mắt là công bố những văn kiện của hội nghị Thành Đô vốn như đang che giấu nhiều cam kết và quyết định vô cùng tai hại cho đất nước của đảng CS. Sau những bài viết và lời kêu gọi mang tính khởi động, rồi sẽ đến những hành động quyết liệt hơn, chẳng hạn như đòi gặp gỡ Quốc hội, tọa kháng trước các cơ quan nhà nước, đưa yêu sách lên hàng lãnh đạo chính trị, xuống đường biểu tình đông đảo như tại Hồng Kông. Đã đến lúc chính nhân dân phải nắm lấy vận mệnh của mình và của Dân tộc.

Bán nguyệt san Tự do Ngôn luậnXã luận, số 204
Theo VRNs

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dịch viêm phổi Vũ Hán đã lan rộng trên toàn thế giới và các video giả do chính quyền Trung Quốc dàn dựng để quảng bá cho cái gọi là ‘thành tựu phòng chống dịch’ liên tục bị phơi bày. Ngày 23/3 cư dân mạng đã lan truyền cảnh quay bệnh nhân xuất viện tại Vũ Hán, trong đó đạo diễn hô "Sẵn sàng! Khóc!", và bệnh nhân ngay lập tức nước mắt lưng tròng. Trong đoạn video ngắn này cho thấy tại hành lang của một bệnh viện ở Vũ Hán, có 4 nhân viên y tế mặc quần áo bảo hộ đầy đủ và một trong những bộ quần áo bảo hộ của nhân viên y tế có dòng chữ "hữu cầu tất ứng". Trên quần áo bảo hộ của một số nhân viên y tế khác cũng viết những từ này, và một số còn vẽ hoa văn.
Nguyễn Ngọc Chu - - 1. Vào thời điểm 9 h sáng ngày 24/3/2020 Chinese virus đẫ cướp đi 16 514 sinh mạng và lây nhiễm cho 378 848 bệnh nhân. Con số này sẽ còn tiếp tục tăng kinh khủng trong các ngày tới. Là tội đồ mang đến đại họa cho toàn thế giới, ông Tập Cận Bình đã không biết che mặt ngồi trong phòng kín ăn năn hối lỗi, lại vác mặt rêu rao đóng vai kẻ cứu thế. Hôm 21/3/2020, Tập Cận Bình đã điện đàm với lãnh đạo Đức, Pháp, Tây Ban Nha, Serbia - đang là nạn nhân của Chinese virus với giọng giả nhân giả nghĩa.
Nhiệt liệt chúc mừng đại dịch ở Mẽo cuốc, Chúc dịch bệnh ở tiểu Nhật Bản (tên gọi kiểu miệt thị) kéo dài (lâu lâu dài dài) ". Cái biểu ngữ "hoành tráng" này (ảnh trên) ở một nhà hàng tại thành phố Thẩm Dương, tỉnh lị tỉnh Liêu Ninh, Nhưng chính quyền sở tại không bắt nhà hàng đó gỡ đi. Trung Quốc là một nước lớn, có nền văn minh lâu đời thật đấy, nhưng đó hình như chỉ còn là trong quá khứ. Với những gì thể hiện gần đây, nhất là trong đại dịch này, quả khiến cho thế giới bàng hoàng về sự man rợ của nó.
BÁO CHÍ HÃY DỪNG NGAY VIỆC ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM - Bài trên báo Thanh Niên Hùng Văn Hùng – Anh chị em Việt Kiều hãy chia sẽ cho cộng đồng cùng xem. Trong những ngày qua ,1 số tờ báo tại VN đưa tin : VIỆT KIỀU CÁC NƯỚC ĐANG ĐỔ VỀ VN TRỐN DỊCH. Thông tin này đã gây ngộ nhận thậm chí ” bức xúc” của những “công dân yêu nước” Họ cho rằng ,thấy VN miễn phí phòng và trị dịch nên những người nầy đổ về. Họ không chấp nhận Chính phủ lấy tiền thuế của họ để chống dịch miễn phí cho “VIệt kiều” Tôi nhận ra đã có sự đánh tráo khái niệm ‘Việt kiều ‘.
Luân Lê Dân tình lại xôn xao vì quảng cáo trên truyền hình cho sản phẩm bò húc mà “mình uống đi cho khoẻ” vì nó “nhảm nhí”. Ngoài quảng cáo chẳng ra làm sao này, mỗi lần đi vào thang máy đập vào mắt tôi là đoạn quảng cáo về thuốc tiêu chảy với câu thoại được một nhóm người hát giọng opera lặp lại nhiều lần “không phải lúc này đâu”. Thật không thể tưởng tượng nổi những sản phẩm truyền thông nhố nhăng và thậm chí rất vô văn hoá lại được trình chiếu rầm rộ. Như trong hình là một chương trình (Kèo này ai thắng) được phát trực tiếp trên VTV3 vào lúc 21 giờ với hàng loạt hoạt cảnh với nội dung mà kiểu “mình uống đi cho khoẻ”, nhưng rõ ràng đến thô thiển hơn nhiều. Nếu đây là một chương trình dành riêng cho người lớn (như Sex Hole của Mỹ) thì đi một lẽ, nhưng nó là một chương trình phát trên toàn quốc.
Sau chuyến công cán dài ngày hai nước Ấn Độ và Anh với 13 người của “Tổ biên tập văn kiện về kinh tế - xã hội cho ĐH Đảng XIII” do Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng dẫn đầu, về nước ông Bộ trưởng này đã tổ chức liên hoan ăn uống linh đình mừng thành công của chuyến đi và tiễn thứ trưởng vào làm Phó Bí thư Nghệ An với sự tham dự của gần 200 người, có cả ca sĩ hát múa…
Trong khi cả thế giới lên cơn sốt vì đại dịch vi khuẩn Tàu, ai mà mới có triệu chứng đáng ngại là tìm cách để thử nghiệm và cách ly. Tại nước CHXHCNVN, nơi mà các đỉnh cao trí tuệ tuyên bố "khiêm nhường" là đã kiểm soát được dịch bệnh vào tuần trước, một người có nguy cơ nhiễm bệnh đã giở trò "đánh tráo cách ly" - cử người khác thay thế mình khi bị đưa đi cách ly.
Giải Phóng Gì Đâu? Phan Huy Giải phóng gì đâu? Cuộc chiến này! Chiêu bài giải phóng để lừa ai ? Chẳng qua là đạo quân xung kích Đánh mướn không công cho ngoại lai. Giải phóng gì đâu? Ai giải ai? Miền Nam dân chủ tự do đầy Hay là Miền Bắc chìm nô lệ Đói rét lầm than ngày tiếp ngày. Giải phóng gì đâu? Chiếm đóng thôi! Gông cùm, tù ngục khắp nơi nơi Người dân xa lánh như hùm sói Cột đèn biết nói cũng kêu trời. Giải phóng gì đâu? Kẻ cướp ngày! Đổi bạc mấy lần, dân trắng tay Chiếm nhà đuổi đất, dân than khóc Vẫn cứ ngang nhiên, mặc kệ mầy. Giải phóng gì đâu? Đảng bạo quyền! Tham tàn, bạc ác, lũ cuồng điên Tự tung, tự tác, làm vua chúa Còn muốn trị vì đến vạn niên. Giải phóng gì đâu? Bác đảng ơi! Nam quan, Bản giốc, giặc thu rồi Cao nguyên, hải đảo, còn hay mất? Phung phí máu xương của giống nòi. https://fdfvn.wordpress.com
Lời dẫn của Le Van Quy: Ngày 21.3.2010, khi cả nước nhộn nhịp tổ chức Lễ hội kỷ niệm 1970 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng thì “nước lạ” kế bên cũng tổ chức “Miếu Hội Phục Ba Tướng Quân” tại Đông Hưng. Việt Nam đã gửi đoàn Văn Công sang giao lưu và các ông bà trong Đoàn Văn Công cũng thắp nhang quỳ lạy khấn vái truớc bức tượng của Mã Viện, một người đóng vai Thi Sách múa may quay cuồng rồi đến tạ tội với Mã Viện, còn hai bà phụ nữ thì nhập vai Hai Bà Trưng quy hàng, rót rượu, dâng kiếm lên Mã Viện để tạ lỗi. Ai có chút liêm sĩ nghe thấy chuyện này cũng đau lòng ! Rồi mới đây chính quyền Hà Nội lại định tổ chức "Sinh nhật" cho Hai Bà, không biết ngày sinh của Hai Bà có chính xác không, nhưng dư luận không đồng tình nên đành hủy bỏ (mỗi lần tổ chức lễ hội chắc cũng
Phạm Xuân Nguyên - CÁC NHÀ THƠ NÊN XẤU HỔ TRƯỚC HAI CÔ GIÁO LÀM THƠ Hai cô giáo dạy văn trung học, họ không phải là nhà thơ, nhưng họ đã viết nên những câu thơ của họ để nói về hiện tình đất nước thời họ sống. Cô giáo Trần Thị Lam ở Hà Tĩnh viết bài “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” (2016) giữa những ngày vùng biển quê nhà đang bị ô nhiễm nặng nêu lên những câu hỏi về những vấn đề nhức nhối của đất nước mong được chia sẻ và tìm một lời giải đáp. Cô giáo Chu Ngọc Thanh ở Gia Lai viết bài “Đất nước ở trong tim” (2020) ca ngợi sự đồng lòng đồng tâm của chính phủ và người dịch trong việc phòng ngừa và ngăn chặn dịch cúm COVID-19 mong lan tỏa niềm vui.
Bảo Trợ