NHỚ VỀ QUÊ MẸ

23 Tháng Bảy 20122:00 CH(Xem: 6287)

Sông Rhein* cuồn cuộn, đục ngầu

Đôi bờ thanh vắng mượn cầu bắc ngang

Cây xanh xõa tóc, mơ màng

Công viên ghế đá mênh mang gợi sầu

Mây chiều lờ lững về đâu?

Dạo buồn thơ thẩn trên cầu, ngắm sông

Hai bên phố xá, người đông

Đôi bờ thanh vắng cho sông chạnh lòng

Nhìn con nước cuốn xuôi dòng

Đơn côi, buồn nhớ, thầm mong ngày về!

Quê người, ngày tháng lê thê

Gieo neo, cay đắng, ê chề, xót xa!

Tủi thân, kiếp sống xa nhà!

Tình đời như bãi tha ma lạnh lùng!

Nhớ Quê Mẹ xa nghìn trùng:

Ngồi quanh bếp lửa bập bùng thâu đêm

Sương rơi, lá rụng bên thềm

''À ơi, con ngủ...'', êm đềm mẹ ru

Làng quê tắm trong sương mù

Trâu cùng với bác nông phu ra đồng

Giàn bầu, bí, mướp trổ bông

Mẹ già chăm bón từng vồng rau xanh

Đồng quê gió mát, trăng thanh

Bình minh chim hót trên cành líu lo

Đông về, rét mướt co ro

Con đường lầy lội quanh co vào làng

Bao cô thôn nữ dịu dàng

Chân đi nhè nhẹ, nhịp nhàng, khoan thai

Xuân về, nở rộ cành mai

Phất phơ trong gió, áo dài thướt tha

Nữ sinh duyên dáng, ngọc ngà

Hai hàng phượng vỹ ngắm tà áo bay...

Thu về với gió heo may

Lùa qua khóm trúc, lung lay cành đào

Cánh đồng lúa chín rì rào

Non xanh, nước biếc, ca dao trữ tình

Lòng mẹ như biển Thái Bình

Dạt dào sóng vỗ như kinh ban chiều

Việt Nam Quê Mẹ mến yêu!

Bao ngày xa cách, bấy nhiêu là tình!

 

Phan văn Phước cảm tác vào năm đầu tiên ở xứ người khi đứng nhìn sông Rhein gần nhà.

 

* Sông Rhein tức là sông Rhin. Chữ ''ei'' của tiếng Đức phát âm là /ai/.

 blank


Kính mời quý Vị nghe tâm tình của nhạc Sỹ Hoàng Giác về thời Quê Hương còn chinh chiến:


 

 Khúc Ca Ngày Mùa

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Em chào anh buổi tối, em chào anh buổi sáng- Em chào anh buổi chiều, say hello buổi trưa- Em gặp anh ban đêm, em từ giã ban ngày- Ban đêm ngắm những nụ quỳnh đang nở- Không gian đêm thật êm đềm dễ thở- Bóng tối mời chào gió mơn trớn lả lơi!.
Lời Cho Con Ngày xưa con mới chào đời Mẹ cha bồng ẵm ru lời ca dao Tình sâu nghĩa nặng dạt dào Đêm thâu thức trắng con đau, xót lòng Trời thu, nắng hạ, chiều đông Cơm no, áo ấm vui lòng mẹ cha Dầu cho thời cuộc bôn ba Nuôi con khôn lớn đi ra với đời Những mong con sẽ thành người Thành công, thành đạt như lời mẹ cha Giờ đây ba tuổi đã già Dựa vào bóng mẹ, nương nhờ tay con Ngày xưa con khóc từng cơn Mẹ dành ba dỗ cạn nguồn kinh thi Ngày xưa từng bước tập đi Mẹ đưa ba đẩy con thì cười vui Ngày nay ba đã già rồi Chân đi không vững, đứng ngồi không yên Gió đưa, sóng đẩy con thuyền Con, người có hiếu báo đền công cha Mai này đến mẹ cũng già Các con dìu bước mẹ cha đến cùng Đất trời khắc cốt ghi công Người con có hiếu động lòng Thiên cung. (30/8/2021 Viết cho các con) Đặng Xuân Hường
Nàng đi mãi mà không trở lại - Gió bên đường kéo liễu hát trong mưa - Và mặt nước bi bô lời than thở - Chiều buông rèm tàn tạ nắng buồn mơ. - Anh ngắm liễu bên hồ càng nhớ bóng - Ai ru mình trong trăng sáng nép vào anh
Bên nớ chiều nay nắng có vơi - Bên ni cháy bỏng một khung trời - Màu hoa rực lửa lòng nao nức - Cứ ngỡ ngày xưa thuở thiếu thời .- Gió lặng hàng cây ve réo rắt - Lâm ly nhạc khúc lệ sầu khơi
Ngập ngừng ôi tuổi học trò,- Nhớ tà áo trắng vẩn vơ bên đường.- Cùng chung dưới một mái trường,- Giá không đi học dễ thường quen nhau.- Mộng mơ những chuyện không đâu,- Xa xa từng giọt mưa ngâu cuối trời.
HẠNH PHÚC QUANH TA Một ngày vui trong từng giây phút Không chỉ là ánh mắt thân quen Không chỉ là mái ấm ngọn đèn Trong căn nhà bình thường hạnh phúc Một ngày vui trong mỗi nụ cười Có nụ cười rất đỗi xa xôi Có nụ cười tươi trong tổ ấm Tất cả là niềm vui tình người Bạn ơi! Thế giới này quanh ta Tất cả chung một mái nhà Dù trái tim mình nhỏ bé Nhưng tình người biển rộng bao la Một ngày vui từng giây hạnh phúc Cám ơn đời cuộc sống đẹp hơn Cám ơn người nâng đỡ tâm hồn Hạnh phúc không chỉ là "hạnh phúc" Mà còn ý nghĩa là: ..."luôn luôn Đem niềm vui cho người khác..." Thơ : Đặng Xuân Hường LỜI TRI KỶ Thơ:Hoa Hồng Tím Hoa Nếu một ngày con nước phải chia hai Không thể cùng ai viết những lời tri kỷ Mây không trôi và gió ngừng hoan hỉ Sắc cầu vồng cũng chỉ bảy màu thôi. Suối cạn nguồn sỏi đá cũng im hơi Trăng quạnh cô rơi vào không gian vắng Sương không long lanh trong bình minh ngời sáng Mưa rơi rớt buồn trên thềm vắng cô đơn…
Tôi ! bước chân lạc loài xứ lạ - Đang quay cuồng cơm áo ngựa xe - Thương mẹ già sống nơi Bình Giả - Ngóng hoàng hôn đợi bóng con về. - Tôi có người yêu ở Bình Giả - Nơi ấy còn hờn còn giân không ?
Phá thai trọng tội người ơi - Sao đành giọt máu để rơi xuống mồ - Những người nam nữ cặp bồ - Gánh phần trách nhiệm bạo thô của mình - Đâu rồi ông bố vô tình - Để cho mầm sống con mình đau thương
ĐỜI VẮNG EM RỒI SAY VỚI AI Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu, Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu. Thôi rồi, tay nắm tay lần cuối, Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau.
Có ai mà hiểu cho mình nhỉ Đưa tiễn về nơi chẳng phải quê- - Hai nửa chẳng nên một hả em ? Biết em chưa chịu sống êm đềm- Nên anh không dám bàn duyên phận- Hai đứa đành lòng lở dở thêm !.../11 Tháng Tư 2014(Xem: 2053) Thái Huy Long/
Bảo Trợ