Mỹ Phải Trở Lại Vũng Lầy Irak

12 Tháng Tám 20147:06 SA(Xem: 1046)

Mỹ phải trở lại vũng lầy Irak

Chiến đấu cơ F/A-18C Hornet trong đội máy bay  đi oanh kích ở Irak. Ảnh chụp trên Hàng không Mẫu hạm USS George H.W. Bush, tại vùng Vịnh, ngày 08/08/2014
Chiến đấu cơ F/A-18C Hornet trong đội máy bay đi oanh kích ở Irak. Ảnh chụp trên Hàng không Mẫu hạm USS George H.W. Bush, tại vùng Vịnh, ngày 08/08/2014 Reuters
Mai Vân RFI

Chiến sự tại Irak đột nhiên sôi động trở lại, buộc Mỹ và phương Tây phải can thiệp. Le Monde hôm nay 11/08/2014 đã dành ảnh lớn trang nhất cho chiếc hàng không mẫu hạm George H-W Bush, với máy bay cất cánh đi oanh kích Lực lượng thánh chiến Nhà nuớc Hồi giáo (EI), với bên trên câu nói của ông Obama : « Sẽ không để hình thành một vương quốc Hồi giáo ở Syria và Irak ». Ở trang sự kiện bên trong, Le Monde nhìn thấy : « Barack Obama trở lại vũng lầy Irak ».

Theo Le Monde, từ khi cho quân đội mở lại chiến dịch ở Irak, câu hỏi đặt ra với chính quyền Mỹ là làm thế nào gây sức ép mạnh mà không sa lầy. Trên vấn đề này, Le Figaro nhận thấy rằng « con đường chật hẹp », tít bài xã luận trang nhất.

Tờ báo ghi nhận trước tiên là liên minh quốc tế mà Hoa Kỳ đã không thiết lập được trước khi tấn công chiếm Irak vào năm 2003, nay đang hình thành một cách tự nhiên để cứu giúp người Thiên chúa giáo vùng Kurdistan Irak chạy nạn. Pháp đã không hưởng ứng lời kêu gọi của George W Bush cách đây 13 năm, lần này đã chủ động vận động Liên Hiệp Quốc, và cử ngay Ngoại trưởng Fabius đến Irak.

Đến giờ các nước chỉ mới đặt ra vấn đề trợ giúp nhân đạo. Tuy vậy, khả năng can thiệp quân sự, dù chưa được chính thức nêu lên, sẽ không khỏi đặt ra một khi các cuộc oanh kích « với mục tiêu chọn lọc » của Mỹ cho thấy giới hạn của nó.

Le Figaro cho là quy mô can thiệp khó lường. Tờ báo so sánh : Ở Libya, Pháp và Anh đã mất nhiều tuần lễ oanh kích ồ ạt lực lượng của ông Khadafi. Bây giờ phải oanh kích như thế nào để cản trở kế hoạch của một ‘vương quốc Hồi giáo’ được võ trang cực kỳ hùng hậu và trên một địa thế rất phức tạp ?

Tờ báo cho rằng ai cũng thấy rõ là một cuộc chiến mới đang bắt đầu ở Irak, và trong một bối cảnh phức tạp, làm cho công việc của phương Tây thêm khó khăn : Họ hưởng ứng lời kêu gọi của lãnh đạo Kurdistan và Bagdad, trong lúc Israel tiếp tục chiến dịch ‘càn quét’ Hamas ở dải Gaza, gây nên nhiều thiệt hại nhân mạng nhưng không gặp trở ngại gì, bất quá là một sự quở trách, về nguyên tắc, của quốc tế.

Trong khi đó, Nga cũng đang nêu lên vấn đề ‘trợ giúp nhân đạo’ khẩn cấp ở Đông Ukraina, để cứu trợ người ly khai thân Nga bị bao vây và ném bom ở Donetsk.

Le Figaro nhắc lại Barack Obama bác bỏ mọi so sánh, nhưng tờ báo nhìn thấy là yếu tố Putin chỉ để lại một con đường eo hẹp cho Mỹ và Châu Âu ở Irak.

Le Figaro, trong hàng tít lớn, thông báo : « Pháp dấn thân vào Irak », nêu bật sự kiện Ngoại trưởng Pháp đã đến Bagdad và Erbil với hàng trợ giúp nhân đạo đầu tiên. La Croix nêu thảm cảnh người sơ tán với hàng tít ‘ Cứu giúp người Irak’.

Dân Nga : Nạn nhân cuộc chiến thương mại Nga-Âu

Báo Pháp hôm nay trở lại với cuộc đối đầu Phương Tây-Nga trên hồ sơ Ukraina, mà Kiev - theo Le Figaro và Les Echos - đang lo ngại Mátxcơva can thiệp vào Donetsk, trong khi La Croix nêu bật trở lại « cuộc chiến thương mại giữa Nga và Châu Âu ».

Trên chủ đề này Le Monde nêu lên khía cạnh khác trong bài báo trang quốc tế : « Ở Matxcơva, cấm vận nông sản của ông Putin đánh thức nổi lo ngại thiếu ăn ». Và như thế theo Le Monde khế ước « tự do chính trị hạn chế đánh đổi lấy tự do tiêu thụ » sẽ bị đặt lại.

Tác giả mở đầu bài phân tích với nhận xét hóm hỉnh : Không còn ô liu Hy lạp nữa rồi, cũng không còn phô mát Mozzarella của Ý hay Camembert của Pháp, thịt jambon Tây Ban Nha... Nguyên nhân là vì Nga đã cấm nhập nông sản từ phương Tây để trả đũa trừng phạt.

Nhưng nạn nhân đầu tiên của biện pháp trả đũa này, theo Le Monde, chính là người Nga. Tờ báo phân tích là đã có một khế ước bất thành văn giữa Putin và người dân Nga từ khi ông vào điện Kremly năm 2000 – nhất là đối với thành phần khá giả nhất - và có thể tóm tắt như sau : Đánh đổi một số quyền tự do – chính trị ... để có thể ăn sung mặc sướng, có những sản phẩm có chất lượng, đi du lịch v..v...

14 năm qua, hợp đồng này được tôn trọng : Người Nga đi nghỉ ở Pháp, Ý, du ngoạn Thái Lan là chuyện bình thường.

Hợp đồng này, theo bài báo, hiện đã bị vi phạm, bị tác động trên hai yếu tố cơ bản : sự ổn định và quyền lựa chọn. Cho nên quyết định cấm vận nông sản của Nga sẽ có những hệ quả bất ngờ.

Lãnh đạo Nga theo Le Monde vẫn tỏ ra lạc quan, khẳng định tăng nhập khẩu từ các nước khác như Brazil, Thổ Nhĩ Kỳ… Nhưng trong dân chúng, nhiều người còn bị sự thiếu hụt thời kỳ Liên Xô cũ ám ảnh.

Le Monde nhắc lại : Hồi thập niên 1990, những cửa hàng Matxcơva trống rỗng. Theo tờ báo nhiều người từ hôm thứ Năm vừa qua, đã đổ xô đến các siêu thị lớn ngoại ô để mua thực phẩm về trữ.

Truyền thông Nga quy tội cho phương Tây và cho là Nga chỉ tự vệ mà thôi, và Le Monde ghi nhận là trong cuộc thăm dò dư luận mới đây có đến 61% người Nga đánh giá là đất nước họ bị đe dọa. Nhưng tờ báo nêu câu hỏi : người Nga sẽ chấp nhận trả giá đến đâu, vì lòng ái quốc, cho một cuộc chiến không triển vọng ở Ukraina ?

Le Monde nêu bật một yếu tố khác, là không phải chỉ có vấn đề đơn thuần vật chất mà còn có vấn đề tâm lý. Với đời sống được nâng cao, vấn đề giá cả và chất lượng thức ăn, còn thể hiện sự tôn trọng của bản thân. Nhiều người còn bị hình ảnh trên những kệ dài cửa hàng thời Xô Viết chỉ đầy thức ăn đóng hộp ám ảnh. Dĩ nhiên là sẽ không rơi vào tình trạng thê thảm này nhưng trên mạng, kỷ niệm về thời kỳ này bắt đầu trỗi dậy, sôi nổi, cho thấy chính quyền Nga chưa vẽ được một tương lai cho đất nước.

Trung Quốc : "Tấn công" vào Bắc Cực

Nhìn về Châu Á hôm nay, Le Figaro một mặt chú ý đến Trung Quốc muốn « tấn công vào Bắc Cực ». Nói cách khác, cũng như các nước Nga, Hoa Kỳ, Na Uy, Canada, Bắc Kinh cũng nhòm ngó đến nguyên liêu tại cực này và mơ ước đến những con đường hàng hải đi qua khu vực.

Theo Le Figaro, Trung Quốc có tầm nhìn xa : những tuyến đường này chưa thể mở trong hàng chục năm nữa, nhưng Bắc Kinh đã nhìn xem đó như con đường thay thế trong trường hợp Biển Hoa Đông bị phong tỏa do leo thang với Nhật Bản, và đã mua một tàu phá băng nguyên tử của Nga. Vả lại theo Le Figaro, Nhật cũng vừa đặt mua 3 tàu phá băng.

Indonesia : Mẹ tìm được con sau 10 năm bị mất tích vì sóng thần

Mặt khác tờ báo nhìn sang Indonesia, thuật lai câu chuyện cảm động của một bà mẹ tìm lại được đứa con gái nhỏ sau 10 năm bị...s óng thần cuốn đi. Tờ báo trích thành tựa câu nói của bà mẹ : « Khi thấy nó, tim tôi nói ngay : Đó là con gái tôi ».

Đây là câu chuyện của Jamaliah Rangkuri, sống tỉnh Aceh. Con gái bà bị sóng thần ngày 26/12/2004, cuốn đi. Khi ấy cô bé chỉ mới 4 tuổi.

Bà Rangkuri kể lại câu chuyện như trong một giấc mơ : một hôm bà được người anh thông báo là đã nhìn thấy một em học sinh trên đường về nhà tại một làng ở Aceh, giống như con gái của bà, và đã gởi cho bà bức hình cô gái.

Trả lời phóng viên của Le Figaro bà nhắc đi nhắc lại : « Tôi không tin, không tin, nhưng khi xem bức ảnh, tim tôi nói ngay : đó là con gái của tôi ».

Bà Rangkuri kể lại cảnh kinh hoàng động đất rồi sóng thần đổ ập vào, chồng bà thúc bà kéo mấy đứa con chạy đi, bà lo cho đứa con trai lớn, chồng bà, ông Serpi, ôm đứa con gái nhỏ và một cậu con trai 8 tuổi. Nhưng ông Serpi bị nước cuốn, chỉ kịp để đưa con trai lên một tấm ván, cô bé gái bị nước cuốn đi mất. Bản thân ông Serpi bám được vào một thân cây đang trôi.

Cô bé rốt cuộc đã được một ngư dân cứu và lớn lên trong làng chài, nay đã 14 tuổi.

Bài phóng sự trên Le Figaro kết bằng đức tin và hy vọng của bà mẹ : Tìm lại được con gái như một phép lạ, bà cho biết là sẽ tiếp tục khuấy động trời đất và cầu nguyện để tìm lại người con trai bị nước cuốn đi. Nếu còn sống nay cũng 18 tuổi.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tác giả : Dược sĩ Cao Xuân Thanh Ngọc James Carville chiến lược gia của đảng Dân chủ cho rằng hiện nay có một trào lưu chính trị ông ta gọi là trào lưu Donald Trump chống lại những chủ trương cho các TT Mỹ thiết lập từ thời Bill Clinton và điều đáng nói là đảng Cộng Hòa trước thì chống nhưng nay đồng thuận với trào lưu này. Ông ta nói rằng cần thổi phồng mọi sự kiện lên nhắm đánh thắng không chỉ TT Trump mà cả đảng Cộng Hòa nhằm làm cho đảng Cộng Hòa phải nhụt chí mà từ bỏ trào lưu chính trị Donald Trump.
Vào ngày 30/6, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã thông qua Luật an ninh Quốc gia Hong Kong tai tiếng. Trong đó, điều luật 38 đã cho phép quyền hạn kiểm soát của ĐCSTQ bành trướng tới mọi ngóc ngách trên thế giới. Điều này hiện đang khiến mọi tầng lớp kinh ngạc và phẫn nộ, gọi điều 38 là "kẻ thù của thế giới".
Ngày 01/07/2020 là cuộc trắc nghiệm đầu tiên đối với luật an ninh Hồng Kông vừa được Bắc Kinh ban hành. Mạnh tay khai tử mô hình « một quốc gia, hai chế độ », bội ước với quốc tế về quy chế đặc biệt dành cho vùng từng là thuộc địa cũ của Anh, phải chăng ông Tập Cận Bình đã trông thấy trước phương Tây sẽ bất lực trước sức mạnh của Trung Quốc và bỏ rơi phe dân chủ Hồng Kông ?
Suy thoái nghiêm trọng’ Hiện tượng ‘từ chức’, ‘từ quan’ về hình thức là quan chức tự nguyện rời bỏ với những lý do cá nhân, nhưng thực ra thường che giấu ‘sự bất đồng’ hoặc một động cơ có chủ đích, vụ lợi tuỳ bối cảnh.
Hồ Pangong Tso tại vùng Ladakh, nằm trên dãy Himalaya ở độ cao khoảng 4.350m, trải dài qua biên giới hai nước Ấn Độ và Trung Quốc (ảnh: Google Maps). Khả năng đã tới lúc Ấn Độ và Trung Quốc nói lời chia tay sau cuộc đụng độ biên giới chết người cùng những hoạt động leo thang căng thẳng khác đang diễn ra trên dãy Himalaya. Hãng Reuters hôm 25/6 công bố các bức ảnh vệ tinh chụp ngày 22/6 được công ty vũ trụ Maxar Technologies (Mỹ) cung cấp, cho thấy Trung Quốc đang xây dựng nhiều công trình tại thung lũng Galwan thuộc dãy Himalaya. Đây cũng là nơi xảy ra vụ đụng độ giữa quân đội Trung – Ấn hôm 15/6. Các công trình mới được xây dựng gồm các cấu trúc dựa vào vách đá và một cấu trúc được cho là trại mới đang được xây dựng gần đó với tường hoặc rào chắn, cùng lều bạt ngụy trang. Giới chuyên gia nhận định hoạt động xây dựng này cho thấy hai bên ít khả năng xuống thang căng thẳng.
Đại dịch virus corona đã cho thấy sự tăng tiến về sức mạnh kinh tế và quân sự của Trung Quốc. Tuy nhiên, theo ý kiến của nhà tư vấn doanh nghiệp Francis Journot trên Le Figaro, một khi Bắc Kinh không tôn trọng quy định của các tổ chức quốc tế, thì không được chiếm một chiếc ghế nào tại đây. RFI xin giới thiệu bài viết. Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) hay Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc : Trung Quốc đã đầu tư vào các định chế quốc tế, nhưng lại vi phạm những quy định của các tổ chức nà
Ngày 15/06/2020, một vụ đụng độ đẫm máu đã bất ngờ xẩy ra giữa binh lính Ấn Độ và Trung Quốc tại thung lũng Galwan vùng Ladakh, ở khu vực biên giới có tranh chấp giữa hai nước trên vùng Himalaya. Dù không dùng đến súng đạn, mà chỉ dùng gậy, đá và tay không, cuộc giáp lá cà đã khiến cho 20 binh sĩ Ấn Độ thiệt mạng, và một tổn thất được cho là nặng hơn phía Trung Quốc, nhưng bị Bắc Kinh hoàn toàn che giấu.
Có thể nói quan điểm đường lối kết tội vụ Hồ Duy Hải là một lề lối giải quyết án có tính chất khung, có thể áp dụng trong nhiều vụ án khác. Cho nên nếu nói Hồ Duy Hải bị oan thì chính cái lề lối nhận thức và lối làm án là cái gây oan cho Hồ Duy Hải. Mẹ Hồ Duy Hải: "Từ hiền lành chất phác tôi thành người đàn bà dữ dằn." Ở đây cần thừa nhận một điều là Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao gồm những người có chuyên môn kinh nghiệm xét xử có thể đã thực sự tin rằng việc kết án Hồ Duy Hải có tội là đúng đắn công lý. Các Thẩm phán đó đã hằn sâu nhận thức về một đường lối làm án, một lề lối nh
Sau những diễn biến gần đây, Biển Đông tiếp tục trở thành “điểm nóng” thu hút sự quan tâm của toàn thế giới. Đợt “sóng trào” lần này bắt đầu từ việc Malaysia đệ trình ranh giới thềm lục địa mở rộng của nước này ra ngoài khu vực 200 hải lý lên Uỷ ban Ranh Giới Thềm Lục địa của Liên hợp quốc (CLCS) năm 2019 và kể từ đó, các công hàm khác của các bên liên quan cũng được đưa ra.
tôi không nghĩ rằng quân đội Trung Quốc khiếp hãi trước những tổn thất đáng kể. Trung Quốc không là một nền dân chủ phương Tây. Những người đang điều hành Trung Quốc chẳng phải được bầu lên mỗi bốn năm. Họ không lo lắng cho những tổn thất đó. Năm 1979, Trung Quốc mất rất nhiều binh sĩ trong cuộc chiến chống Việt Nam. Nhưng điều đó không quan trọng đối với Trung Quốc, bởi vì nước này đã đạt được mục tiêu chiến lược của mình.
Bảo Trợ