Xin Đừng Lặp Lại Thất Bại Như Với Galileo

10 Tháng Bảy 201412:07 SA(Xem: 1857)
Sự khôn ngoan trong Kinh Thánh có thể chung đường với khoa học?

 galileo.jpg

Vào thế kỷ 16 và 17, tiến bộ về thiên văn học diễn ra nhanh hơn người ta, trong đó có các lãnh đạo Giáo hội, khó có thể hiểu được những ý niệm mới và thích nghi với chúng. Đó là một trong những lý do Galileo bị Tòa Điều tra lên án. Các lãnh đạo Giáo hội không có (hay dành) thời gian làm cho những khám phá mới trong khoa học hợp với quan điểm tôn giáo truyền thống. Vì thế họ đã làm những gì mà tất cả chúng ta làm trong những tình huống như thế: họ quyết liệt hơn trong việc duy trì quan điểm cũ. Đó vẫn còn là một trong những sự kiện gây ngượng nghịu trong lịch sử Giáo hội.

Có thể nói chắc chắn là chúng ta sẽ ngày càng cảm thấy bị áp đặt những quan điểm khoa học lỗi thời và giáo huấn dựa trên đó khi tiến bộ khoa học phát triển nhanh và rộng. Và cũng có thể chắc chắn rằng chúng ta hoặc sẽ làm ngơ những khám phá và kiến thức mới trong khoa học hoặc sẽ nỗ lực làm cho chúng hợp với những định kiến trước đây cho đến khi chúng ta buộc phải thừa nhận thực tế được chứng minh phải ưu tiên hơn những phỏng đoán trí tuệ đáng kính.

 

Chẳng hạn, các nhà thiên văn học đã thêm những sự chuyển động của các hành tinh như vòng ngoài vào khái niệm vũ trụ của Hy Lạp cổ đại để giải thích các hiện tượng quan sát được. Nhưng lại xảy ra nhiều rắc rối khi Copernicus trình bày mô hình lấy mặt trời làm tâm, thì thuyết địa tâm bị lên án.

 

Trên thực tế, mô hình được Copernicus trình bày, trong một cuốn sách ông ngăn không cho phát hành cho đến sau khi ông qua đời năm 1543 do ông sợ bị đối xử giống như Galileo, ít chính xác hơn mô hình truyền thống, nhưng rõ ràng mặc dù cần điều chỉnh, nó gần với các cơ sở lập luận có thể quan sát được hơn. (Sự điều chỉnh này đòi hỏi bỏ định kiến cho rằng sự chuyển động của các hành tinh đi theo đường tròn vì đường tròn là một mẫu “hoàn hảo”. Quỹ đạo của các hành tinh thật sự là hình elíp).

 

Tất nhiên, rốt cuộc chúng ta cũng đi đến chỗ chấp nhận trái đất không phải là tâm cố định của hệ mặt trời, mặc dù đến năm 1992 Đức Thánh cha Gioan Phaolô II mới tuyên bố Galileo đúng khi nói mặt trời là tâm của hệ mặt trời và rằng các chức sắc Rôma lên án ông là “nghi phạm lạc giáo” là sai.

 

Giáo hội Công giáo có tiếng tốt hơn khi nói đến các thuyết tiến hóa khoa học. Có lẽ một phần là do ngượng nghịu về vụ Galileo, giáo huấn Công giáo khá nhẹ nhàng với các quan điểm của Darwin và những người nối nghiệp ông và dành thời gian xem xét khả năng cần điều chỉnh hay hiểu các giáo huấn truyền thống theo những cách mới. Thay vì dùng những lời tường thuật trong Kinh Thánh để miêu tả cách sáng tạo, chúng ta sử dụng khoa học để miêu tả và sự khôn ngoan trong Kinh Thánh để hiểu.

 

Ngày nay, nơi nào chúng ta có thể thấy có các lãnh đạo Giáo hội cố duy trì các kỷ luật, quan điểm và việc làm dựa trên các quan điểm khoa học (kể cả khoa học xã hội) lỗi thời? Nơi nào có thể thấy những tiến bộ trong khoa học tiến nhanh hơn khả năng đánh giá, kiềm chế, thay đổi, bác bỏ hay tái khẳng định những quan điểm cũ của chúng ta?

 

Rõ ràng những vấn đề về quá trình sinh sản và các vấn đề sự sống khác là những ví dụ điển hình hiện nay. Có sự phản ứng thường xuyên để duy trì quan điểm cũ. Đôi khi đó có thể là việc làm tạm thời trong khi tìm kiếm những biện pháp khác; có lúc dùng để chận trước việc đánh giá lại. Tuy nhiên, như Thánh Augustinô chỉ ra từ hồi thế kỷ thứ 5, giáo huấn không chiếu cố đến kiến thức khoa học cập nhật chỉ làm cho tín đồ và chính tôn giáo mang tai tiếng.

 

Các vấn đề hạn chế sinh đẻ, điều trị hiếm muộn, thụ thai nhân tạo, hiến tinh trùng và trứng, mang thai thế và những vấn đề như thế là các vấn đề “gây tranh cãi” thường được xử lý bằng cách sử dụng các khái niệm về luật tự nhiên và triết học mà không chiếu cố kiến thức hiện đại và do đó khiến cho Giáo hội dễ bị phản đối không phải vì lập trường của Giáo hội đúng hay sai, nhưng vì sự thiếu hiểu biết của những người tán thành giáo huấn đó.

 

Trong khi đó những tiến bộ y học trong việc duy trì hoạt động chức năng sinh học nêu lên những câu hỏi về những gì có thể và không thể làm trong các trường hợp mà chỉ cách đây vài năm không xảy ra vì chết là điều không thể tránh khỏi và dễ xảy ra.

 

Dĩ nhiên cũng có những vấn đề về sự sống từ lúc thụ thai đến lúc chết cần tính đến sự hiểu biết có được đặc biệt thông qua các môn khoa học xã hội. Chẳng hạn, bất chấp sự thật các lãnh đạo Giáo hội khăng khăng định nghĩa gia đình là một đơn vị gồm có một người bố, một người mẹ và con cái dù chúng ta luôn có các gia đình chỉ có bố hoặc mẹ.

 

Thượng Hội đồng về gia đình sắp tới sẽ bàn về một số vấn đề này, nhưng nếu các giám mục không khiêm tốn chăm chú lắng nghe những gì thế giới đã biết về sinh học, tâm lý học, xã hội học và nhân loại học, thì các cuộc thảo luận của các ngài sẽ bị làm ngơ và thậm chí còn bị khinh thường.

 

Trên thực tế chúng ta có thể thấy sự hiểu biết của người xưa có được sức sống mới khi dựa trên kiến thức mới. Nếu không chúng ta có thể thấy những gì được cho là chắc chắn và dựa trên thực tế thực sự lại dựa vào các dữ liệu không đúng để biện minh; sự biện minh không còn có ý nghĩa và chỉ lôi kéo Giáo hội, giáo huấn của Giáo hội, thầy giảng dạy và tín hữu vào các cuộc tranh luận vô ích với hiện thực.

 

Linh mục William Grimm, UCAN 5.07.2014
Nguon Dongten.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Kính thưa quý Đức cha, Đang khi bước đi trên những nẻo đường lịch sử như một lữ khách hành hương tiến về Thành đô Giêrusalem thiên quốc để được kết hiệp muôn đời với vị Hiền Phu và Đấng Cứu độ là Đức Kitô, Hội Thánh luôn tin tưởng phó thác vào Đức Maria, người đã vững tin vào Lời Thiên Chúa. Tin Mừng cho chúng ta biết, ngay từ thời khai nguyên Hội Thánh, các môn đệ của Chúa Giêsu đã ca tụng Mẹ Maria là người “có phúc hơn mọi người nữ” và vẫn luôn cậy nhờ lời Mẹ chuyển cầu. Không thể kể hết những tước hiệu và lời khẩn cầu mà lòng sùng mộ của c
WGPSG / Aleteia — Thánh Gioan tông đồ đã ghi lại những gì ngài trông thấy; ngài thấy thân xác Chúa đang thực sự trải qua cái chết; cho dù điều này khiến thánh Gioan suy tư về các bí tích… Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra (Ga 19, 33-34) Thánh Gioan, là chứng nhân và ghi lại sự kiện này trong Phúc Âm, đã không giải thích việc tuôn chảy “máu và nước” về mặt y khoa. Đối với Gioan – được ví như ‘chim phượng hoàng’ vì cái nhìn thiêng liêng thấu suốt của vị thánh sử này, Thiên Chúa đã gởi một thông điệp về máu và nước để nói đến bí tích Rửa Tội và bí tích Thánh Thể, nói đến lòng thương xót vô biên.
DẪN NHẬP Internet và mạng lưới toàn cầu (World Wide Web) là phát minh vĩ đại của nhân loại. Phát minh này có tác động lớn, làm thay đổi sâu sắc mọi mặt của đời sống con người. Giống như điện thoại ở những năm 1920 và truyền hình ở những năm 1950, Internet ngày nay đã trở thành phương tiện truyền thông nổi bật và chủ yếu. Internet có một số tính năng nổi bật như: tức thời, toàn cầu, phân tán, tương tác, tiếp cận không giới hạn, linh hoạt, dễ sửa đổi và dễ thích nghi. Nó mang tính bình đẳng, theo nghĩa bất cứ ai với phương tiện và kỹ năng cơ bản cũng có thể tham gia và hoạt động trên Internet.[1] Internet trở thành trung tâm kết hợp những người cùng khuynh hướng lại với nhau. Nhờ Internet, những người thường xuyên bị loại bỏ hoặc bị tôn giáo khai trừ, đều có thể tìm đến và hội nhập dễ dàng với những cộng đoàn tâm linh trực tuyến.
Hướng về Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội (Lễ Chúa Thăng Thiên), Kitô hữu chúng ta được mời gọi tìm hiểu và suy tư về chủ đề này, hầu có thể sử dụng hợp lý phương tiện truyền thông theo tinh thần Tin Mừng. Bài viết này mang nặng tính ‘đặt móng’, với hy vọng chỉ ra một định hướng nền tảng, dưới nhãn quan Kitô giáo, cho truyền thông xã hội Việt Nam. Cụ thể, bài viết trình bày ba điểm chính: thứ nhất, lược lại bản chất và ý nghĩa truyền thông theo Kitô giáo; thứ hai, nhìn lại thực trạng truyền thông xã hội của Việt Nam hiện nay và những thách đố của nó; thứ ba, nghĩ về một định hướng căn bản để trả lời cho những thách đố đó qua việc suy gẫm về Mẹ Maria như một gương mẫu tuyệt vời của truyền thông theo tinh thần Tin Mừng.
Grentchen R.Crowe Anthony Lai dịch từ simplycatholic.com WHĐ - Dễ dàng nhận thấy rằng người Công Giáo đã quá quen với chuỗi Mân Côi. Chúng ta thường mua các tràng chuỗi làm quà kỉ niệm, hoặc mang chúng theo bên mình, hoặc thậm chí là đeo chuỗi trên người – nhưng chúng ta quên đi sức mạnh to lớn của chuỗi Mân Côi mỗi khi chúng ta thực sự cầu nguyện bằng tràng chuỗi ấy. Điều đó thật đáng buồn, vì những lời cầu nguyện bằng chuỗi Mân Côi có thể mang lại câu trả lời cho rất nhiều vấn đề khó khăn trong thế kỷ XXI này.
1. Thánh Mátthêu chịu tử đạo ở Êthiôpia. Người ta đã dùng gươm để giết chết ngài. 2. Thánh Máccô chết ở Alexandria, Ai cập. Người ta đã dùng những con ngựa để kéo bừa ngài qua các đường phố cho đến chết. 3. Thánh Luca bị treo cổ ở Hy Lạp vì ngài đã giảng rất hùng hồn về sự lầm lạc, hư mất. 4. Thánh Gioan chịu tử đạo bởi hình phạt bị thiêu sống trong cái bồn khổng lồ chứa đầy dầu đang sôi, trong cuộc tàn sát ở Rôma. Tuy nhiên, Ngài đã đựơc cứu sống một cách nhiệm lạ. Rồi ngài bị kết án đi đày trong các hầm mỏ ở nhà tù trên đảo Pátmô. Thánh Gioan đã viết Sách Khải Huyền tại đảo này. Sau này, Tông đồ Gioan đựơc trả tự do và trở về thi hành sứ vụ giám mục của Edessa, Thổ Nhĩ Kỳ. Ngài qua đời trong lúc tuổi già. Ngài là vị tông đồ duy nhất qua đời một cách bình an.
Phan Tấn Thành Từ lễ Phục sinh đến lễ Chúa Thánh Thần Hiện xuống, Kinh Truyền tin được thay thể bằng Kinh Lạy Nữ Vương Thiên đàng. Kinh này phát xuất từ đâu? Thật là một câu hỏi được đặt ra đúng thời nhân mùa đại dịch. Theo một lưu truyền, kinh này được sáng tác từ trời nhân mùa đại dịch năm 590 tại Rôma, thời đức giáo hoàng Grêgôriô Cả.
Lúc 11h ngày 12/04, ĐTC Phanxicô dâng Thánh Lễ Chúa Nhật Phục Sinh. Sau Thánh Lễ, Đức Thánh Cha đọc sứ điệp Phục Sinh và ban phép lành toàn xá urbi et orbi (cho Roma và toàn thế giới). Vatican News Tiếng Việt xin gởi đến quý độc giả toàn văn sứ điệp. Chuyển ngữ: Mai Kha, SJ - CTV Vatican News
Adalberto Sisti OFM Tóm tắt. I. Đẹp và tốt: 1. Từ ngữ; 2. Vẻ đẹp theo Kinh thánh; 3. Nguồn gốc cái đẹp. II. Phản ánh của vẻ đẹp trên thế giới: 1. Bầu trời, mặt trời và mặt trăng; 2. Thảo mộc và động vật. III. Vẻ đẹp của con người: 1. Những nhân vật và nhân tố của vẻ đẹp; 2. Hương thơm và trang điểm; 3. Những giá trị và giới hạn. IV. Vẻ đẹp những công trình của con người: 1. Nghệ thuật; 2. Đời sống. (Nguồn: Nuovo Dizionario di Teologia Biblica, Ed. Paoline, Cinisello Balsamo, 1988, 161-168. Các chú thích của người dịch) ————————
Chuyển ngữ: Phêrô Bùi Huy Ngọc Nguồn: Righetti M., “La Domenica de Passione o Domenica in Palmis”, in Storia Liturgica 2, Ancora, Milano 1969, 184-195. Chúa nhật thương khó hay Chúa nhật lễ lá. Như chúng ta đã biết, tên gọi và nguồn gốc của Chúa nhật này trong nghi lễ Roma là "Cuộc Thương Khó của Chúa", được các giáo phụ Latinh thế kỷ IV-V nhắc đến và trong một số sách phụng vụ cổ đại[1]. Sau này nó được kết hợp với những cành cọ ở đông phương, nên gọi là Dominica palmarum o in palmis - Chúa nhật Lễ lá, như chúng ta thấy trong sách lễ Gelasiano (Reg. 316), đều có cả hai cách gọi. Sau đó, nghi thức làm phép lá ở các quốc gia bên kia dãy núi Alpi đã mang đến sự nổi bật khác thường cho tên gọi này, và từ đó không có tên gọi nào khác ngoài tên này.
Bảo Trợ