Chùm Khế Ngày Xưa

07 Tháng Bảy 20212:00 CH(Xem: 9327)

Mỗi lần về thăm quê cũ, tôi thường gặp lại những người quen với nhiều kỷ niệm xa xưa trong ký ức, trong quá khứ. Năm nay, trong chuyến về quê thêm một lần nữa, tôi chợt thấy xao động trong lòng khi gặp lại một người bạn thân quen từ hồi còn nhỏ xíu, nhưng cái kỷ niệm khó quên thuở ngày xưa vẫn nằm im trong tiềm thức tôi từ ngày ấy.

*o O o*

Hồi đó, tôi vừa lên tám chín tuổi, cái tuổi nghịch ngợm vui đùa vô tư như bao cô cậu tuổi hồn nhiên khác, cả đám chơi chung với nhau như chẳng bao giờ phân biệt đứa nào là trai, đứa nào là gái. Những trò chơi trốn bắt đi tìm, hay nhảy dây, đi ô…hầu như chẳng bao giờ nhàm chán cả!

chum_khe

Ngoài giờ đi học ở trường, có thể nói hàng ngày lũ nhỏ chúng tôi tìm đến nhau để vui chơi. Có khi đứng dưới gốc xoài lượm những trái xoài xanh nho nhỏ, chấm muối ăn đứa nào cũng nhăn mặt, chẳng phải vì xoài chua mà là xoài nhỏ quá còn cả vị chát nữa. Đôi khi may mắn được một trái đu đủ chín muồi dập nát, chỉ vì cây đu đủ quá cao, không đứa nào có thể trèo lên tận ngọn để hái, và có lẽ cũng vì thế nên nó mới còn đó đến độ chín muồi vàng lựng. Cả đám tìm vài cây sào tre nối lại bằng dây bẹ chuối rồi tìm cách đun đẩy cho trái đu đủ rớt xuống. Dù vậy, cả đám vẫn xẻ ra chia nhau ăn ngon lành.

Cái món được chiếu cố nhất là ổi xanh, loại ổi mà được gọi chung chung là “ổi đá”, vì trái thì nhiều lắm tuy không to, hột rất nhiều và cứng thì khỏi nói. Ổi xanh chấm muối ớt, nhắc đến bây giờ còn nhỏ nước miếng nữa là! Cái món này thì không bao giờ thiếu vì người nhà chẳng ai thèm đoái hoài tới, chỉ có đám con nít là thích thú nhâm nhi ngày này qua ngày khác.

Trước sân nhà tôi có một cây khế cổ thụ, cành lá sum suê, rất sây quả và cũng rất chua. Nó chua đến độ có lẽ chỉ dùng để nấu canh chua cá lóc mà thôi, ngay cả lũ nhóc chúng tôi cũng chỉ năm thì mười họa, những lúc chẳng tìm ra thứ gì khác, lúc đó mới rủ nhau trèo lên đùa chơi, hái vài trái chín mọng ăn cho vui mà thôi!

Tôi nhớ một buổi chiều, cả đám rủ nhau trèo cây khế vui chơi, tìm vài quả thật chín để nhấm nháp cho đỡ trống trải. Tôi là một trong mấy đứa con trai leo lên cành cao nhất, đám con gái không dám trèo lên những cành cao. Sương, một trong mấy đứa con gái cũng trèo lên cây khế, con bé cứ nhắm nhứ trèo lên cao nữa để tìm những chùm khế to và chín vàng nhất, tôi thấy con bé tìm cách leo lên cao thì cũng “hơi lo”, vì tôi đang ở vị trí cao nhất và tốt nhất trên cây khế, con bé Sương này thì luôn luôn chẳng chịu thua ai, ngay cả cái mục chạy thi thì tôi cũng rất vất vả để thắng con bé, và cũng đã có lần thua nó!

Thấy Sương cứ loay hoay nhìn lên một cành khế trĩu quá. Tôi chỉ vào mấy chùm khế và nói:

-Mày cứ ở đó, tao sẽ đạp nhánh cây xuống cho, mày muốn mấy trái chín đó phải không?

Sương mím môi trả lời:

-Tao sẽ leo lên tận nơi để hái mấy trái đó!

-Mày không với tay ra được đâu, tao đã thử rồi! Thôi mày ở đó tao đạp nhánh cây xuống, mày hái chia tao một nửa nha!

Sương nhìn lên, có lẽ con bé lượng sức cũng không thể nào lên được, có lên được cũng không hái được, vì chính tôi cũng muốn hái mà không cách nào ra tới được. Con bé đành nói:

-Ừ thì thôi, đạp xuống đi!

Tôi đạp cành cây cong oằn xuống, nhìn vẻ mặt tinh quái của con bé, tôi đoán thế nào nó cũng dành trái ngon nhất và chừa lại cho tôi trái nhỏ hơn, tôi chợt thấy “tưng tức” trong lòng. Khi tay con bé gần chạm vào chùm khế, tôi lại co nhẹ chân, con bé hái hụt la lên:

-Đạp xuống chút nữa, sắp hái được rồi!

Tôi bật cười:

-Tao mỏi cẳng quá, mày hái mau mau lên, cứ nhấp nhổm vậy!

Tôi lại đạp cành cây lần nữa, Sương một tay giữ cành cây nhỏ, còn tay kia con bé rán vươn ra xa hơn để hái, tôi căn chùm khế vừa chạm bàn tay con bé là tôi lại co nhẹ chân, Sương với theo chùm khế, chợt…rắc…rắc…Bịch!!!

Ôi! Trời ơi, con bé Sương rớt xuống đất. Tôi xanh mặt, cả đám vội vàng tụt xuống khỏi cây khế, con Sương còn nằm xoài trên đất. Một đứa la lên:

-Đầu con Sương chảy máu!

Lúc đó, mấy người trong nhà cũng chạy ra xem sự việc. Đầu con Sương bị xước vào một cành khế gãy nên chảy máu. Mẹ Sương cũng vừa chạy tới đưa Sương về. Đám nhóc kể lại câu chuyện cho mọi người. Tôi bị một trận đòn chẳng phải vì tội làm con bé ngã xuống cây khế (vì chẳng ai biết, tôi cũng không dại khai ra!), mà vì tội rủ đám nhóc trèo lên cây khế chơi, chứ chua lè như thế mà ăn uống được gì!

Từ dạo đó, con bé Sương hình như thù tôi lắm! Tôi cũng hơi áy náy trong lòng vì đã đùa dai làm con bé ngã xuống. Có lẽ nó cũng chẳng biết là tôi cố tình làm như thế, nó có vẻ thù tôi là vì cái danh vị số một trong đám con gái của nó bị cú té làm mất giá đi. Vết thương trên đầu nó cũng khá lâu mới khỏi, mặc dù chỉ bị rách da, nhưng anh Y tá trong xóm phải cắt một mảng tóc và khâu mấy mũi. Mái tóc của nó có vẻ mất tự nhiên khi bị hổng một mảng, nhìn hơi buồn cười, có lẽ điều này làm cho con bé hận tôi lâu nhất!

Tuổi ấu thơ qua đi, thấm thoát gần mười năm trôi qua. Tôi và Sương cùng chung trường Trung học. Cái “tai nạn” thuở còn ngây thơ hình như cả hai đứa cũng quên mất lâu rồi. Trong trái tim tôi, hình ảnh con bé “không chịu thua ai” càng lúc càng dễ thương! Cái tình hàng xóm hầu như che mất cái rung cảm trong trái tim tôi, tôi linh cảm hình như Sương cũng thế, chúng tôi không dè dặt khi cùng vui chơi, sinh hoạt chung trong trường, trong làng xóm, nhưng cất dấu rất kỹ cái tình cảm rung động đầu đời của tuổi mới lớn.

Thế rồi khi chúng tôi chưa xong Trung học , gia đình Sương dọn đi thành phố. Tôi cảm thấy buồn suốt cả năm, hình như mất mát một điều gì!

Mấy năm sau đó, đất nước chinh chiến điêu linh khắp nơi, gia đình Sương lâu lâu mới trở về thăm quê một lần. Tôi gặp lại Sương, hai đứa nhìn nhau thoáng chút e thẹn ngại ngùng. Tôi chưa kịp nói gì, chưa thổ lộ được chút tâm tư nào cả thì Sương lại theo mẹ trở về thành phố.

Cho đến một ngày, khói lửa trên quê hương càng rực cháy, những ngày loạn ly vô cùng hỗn độn, cha mẹ bảo tôi ra vùng biển tá túc nơi nhà người chú tránh những điều bất ngờ nơi vùng quê hẻo lánh này.

Tôi cũng lo lắng nghe lời cha mẹ, lên xe đò ra đi, và đó cũng là lần cuối tôi nhìn thấy cảnh làng quê yêu dấu với những con đường đất đỏ bụi mờ!

*o O o*

Hơn hai mươi năm sau, tôi trở về quê hương thăm cha mẹ, bà con hàng xóm. Cây khế trước nhà cũng đã xác xơ hơn rất nhiều. Tôi nhìn cây khế, cái kỷ niệm thuở bé trèo hái vui chơi vẫn còn trong tâm trí.

Lần về quê thứ ba, tình cờ tôi gặp lại Sương cũng từ thành phố về thăm quê. Nàng trông rất trẻ trung, cái vẻ tinh nghịch ngày xưa vẫn hiện trên đôi mắt sáng vui tươi. Đã gần tuổi bốn mươi, nhưng cái cảm giác xao động khi gặp lại một người bạn thân quen thuở xưa rất khó diễn tả. Sương vén mái tóc dài cười bảo tôi:

-Chùm khế của anh đây! Còn nhớ không hay quên mất rồi?

Tôi cười mà nghe lòng thổn thức:

-Nhớ chứ sao không!

Kỷ niệm chùm khế ngày xưa vẫn còn đó! Tình cảm ngày xưa cũng còn đây! Thời gian chỉ xoá nhoà đi những gì người ta đã gặt hái được, những gì còn mơ ước, chưa với tới sẽ tồn tại trong lòng. Nếu có gì khó hiểu nhất trong tâm trí con người thì có lẽ chính là những nỗi niềm vẫn nằm im trong tiềm thức, khi nó thức dậy làm mình ngẩn ngơ!

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Trong các cha xứ về ở làng Ba, Vinh Trung lâu nhất là Cha Phêrô Trần Đình Trọng, khoảng mười tám năm, từ năm 1967 cho đến khi ngài qua đời vào năm 1985. Lâu như vậy cũng có thể vì thời cuộc vào thời điểm đó, và cũng nhờ đó Cha Trần Đình Trọng đã để lại nhiều ký ức, nhiều kỷ niệm trong lòng giáo dân Vinh Trung cho đến tận bây giờ./05 Tháng Chín 2014(Xem: 5563) Đặng Xuân Hường/
Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để kiếm sống, ông đã làm mọi công việc của một thanh niên hè phố, chẳng có nghề ngỗng nào nhất định. Khi thì theo một nhóm sơn đông mãi võ, khi tháp tùng đoàn cải lương lưu diễn đây, mai đó./17 Tháng Năm 2012(Xem: 5357) Đoàn Thạch Hãn/
Nói đến ngôi trường làng, lớp trẻ bây giờ và có lẽ lớp tuổi trên dưới năm mươi ở Bình Giã mấy mươi năm trước, không ai là không một thời cắp sách đến ngôi trường làng. Cái tuổi hồn nhiên, ngây thơ được đến trường ê a học vài chữ thấy sao nhớ thương chi lạ! blank Có một bài hát ngắn của những năm đầu tiên đi học, chắc chẳng mấy ai quên : "A b c là ba chữ đầu. Ô ê kia đầu có nón che. Học cho chăm đừng có khóc nhè”! Cái thuở mà học trò cắp sách đến trường chỉ vỏn vẹn cuốn tập, lọ mực tím, cây bút. Cặp sách, bút pilot, alpha...hồi đó còn là một xa-xí phẩm đối với học trò. Cha mẹ lo cày cấy, thu hoạch chẳng được bao nhiêu, làm sao có thể có đủ tiền bạc để mua sắm những thứ tốn tiền đó. Có sách vở bút mực là đã tương đối đầy đủ rồi. Đi học trường Tiểu học, tay ôm mấy cuốn tập, tay xách lọ mực tím, và đi chân đất! Bây giờ mỗi lần nghe đến "mực tím" tưởng tượng thấy dễ thương, hồn nhiên và rất gợi nhớ tuổi học trò.
Tôi vừa đọc bài " Những đức tính Tốt và Xấu của người Việt " trên trang mạng tiengnoigiaodan.net của Ông Đào Văn Bình. Tôi rất vui và đắc ý vì ông Bình đã có cái nhìn " quy tư " về con Người chính mình và đồng bào mình./12 Tháng Năm 2012(Xem: 6195) Nguyễn Quang/
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử.../09 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4568)/
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh ("Tây tiến", thơ Quang Dũng) Xa nhìn thấp thoáng trong mây muôn bóng quân Nam chập chùng... (1) Câu hát ấy, từ bao năm nay vẫn cứ theo tôi, theo tôi mãi. Câu chuyện bắt đầu tư những ngày xa xưa, thuở tôi còn là cậu học trò nhỏ vừa bước vào năm học đầu tiên của một trường trung học ở thành phố cao nguyên có cái biệt danh nghe buồn buồn là "Buồn-muôn-thuở". Cậu học trò ấy, vào mỗi sáng thứ Hai, cùng chúng bạn đứng xếp hàng ngay ngắn trước sân cờ nao nức chờ đợi phút giây được tham dự vào nghi thức thượng kỳ đầu tuần trong bầu không khí thật trang nghiêm giữa sân trường thuở ấy.
“Thế là cậu đã nhẹ nhàng ra đi, rời xa cái thế giới mà cậu đã để lại rất nhiều sau hơn 80 năm góp mặt và đã sống tràn đầy từng phút từng giây. Trước hết, là một nhạc sĩ, cậu đã để lại hơn 200 nhạc phẩm, đã làm phong phú đời sống tinh thần và tình cảm của hàng triệu người nghe, và sẽ còn làm rung động tâm hồn hàng triệu người yêu nhạc nữa trong những thế hệ mai sau. Là một nghệ sĩ tài danh, cậu không kiêu căng lập dị. Trái lại, cậu đã luôn luôn cư xử khiêm tốn, nhún nhường, tôn trọng người khác như tác phong của con người có văn hóa, một đức tính đã khiến cậu được nhiều người mến mộ và noi gương. Là một nghệ sĩ chân chính, cậu đã không để đồng tiền làm vẩn đục tâm hồn. Cậu không đòi hỏi những ca sĩ trình diễn nhạc phẩm của mình phải trả tiền tác quyền mà chỉ nhận tiền của những ban nhạc lớn nhưng hầu hết số tiền thu được cậu đã đem tặng cho các hội từ thiện.
Bảo Trợ