Thôn Nữ Ấn Độ Khổ Vì Cảnh Không Nhà Xí

29 Tháng Sáu 20145:30 CH(Xem: 1048)
blank


Ở nông thôn Ấn Độ, mối họa cho phụ nữ khi đi vệ sinh ngoài trời được minh họa một cách đáng sợ vào tháng trước, khi hai cô gái bị mai phục, hiếp dâm tập thể, và treo xác lên cây. Nhưng khi việc đi vệ sinh ngoài đồng là rất phổ biến ở các ngôi làng tại đây, họ phải làm thế nào?

Cách thủ đô Delhi dưới 50 dặm, tại ngôi làng Kurmaali, phụ nữ thường đi ra đồng hai lần mỗi ngày vào lúc sớm hừng đông hoặc chạng vạng tối.

‘Ra đồng’ hầu như là cách đi vệ sinh duy nhất mà phụ nữ ở đây biết. Chỉ có 30 hộ gia đình trên tổng số 300 nhà ở đây có nhà vệ sinh riêng, và không phải nhà nào cũng có hệ thống thoát nước.

Phụ nữ thường đi theo nhóm ‘ra đồng’ cho an toàn. Mỗi lần thường mất khoảng 15 phút. Sau đó họ tách nhau ra và tìm những khoảng không riêng.

Kailash, 38 tuổi, đánh thức ba cô con con gái dậy vào 4 giờ mỗi sáng. Mỗi người sẽ mang một chai nước và đi ra ngoài.

“Chúng tôi luôn đi theo nhóm. Tôi không bao giờ để con gái mình tự đi,” Kailash nói.

Cô bé ít tuổi nhất là Sonu, 18 tuổi, nói: “Chúng em luôn đi thẳng đến nhà vệ sinh rồi quay về. Không bao giờ đi lối khác. Không bao giờ đi một mình. Và nếu thấy con trai, em phải kêu lên.”

blank

Điều hết sức quan trọng là phải đi đứng cẩn thận trên từng bước chân. Một khi mùa màng thu hoạch xong và cánh đồng trở nên trống trải, toàn bộ khu vực sẽ được dùng như một nhà vệ sinh ngoài trời.

Trong mùa thu hoạch, cánh đồng không sử dụng được. Vì thế họ sẽ phải đi thêm 15 phút nữa đến khu vực chưa được khai hoang.

Việc đi vệ sinh sẽ mất khoảng 45 phút đến một giờ đồng hồ, hoặc lâu hơn nữa.

Bóng tối bao phủ phụ nữ, cho họ thêm không gian riêng tư, nhưng cũng khiến họ trở nên dễ bị làm hại hơn. Vì vậy họ thường đi vệ sinh nhanh nhất có thể.

Luật bất thành văn ở đây là đàn ông chỉ đi vệ sinh vào rạng đông, nhưng thanh niên trẻ thường phá luật để quấy rối phụ nữ.

blank

Họ kể chuyện những người đi vệ sinh bị trêu chọc và sờ mó, dù không ai thừa nhận là đã xảy ra với mình.

Chị gái của Sonu là Seema nói cô sẽ không ngần ngại tát vào mặt lũ con trai nếu chúng dám động vào chị em của mình.

Họ nói có một phụ nữ ở làng dám đi ra đồng một mình, và đột nhiên bị lộ ra giữa ánh đèn xe tải chạy qua.

Người lái xe dừng lại và nhảy ra khỏi xe, buộc cô phải chảy trốn.

Mẹ của một trong hai cô gái bị treo cổ ở Utta Pradesh nói với tôi rằng bà luôn đi cùng con gái ra đồng, nhưng lần đó bà lại để chúng đi một mình. Quyết định mà bà sẽ ân hận suốt đời.

Nước thay giấy vệ sinh

Giấy vệ sinh chưa bao giờ xuất hiện ở làng, họ chỉ dùng nước lã. Sau khi đi đồng về, họ thường rửa sạch với xà bông.

Và họ cũng phải đợi trong thời gian khá dài để đi vệ sinh lần nữa sau khi màn đêm buông xuống, tầm khoảng 14-15 tiếng đồng hồ.

Phụ nữ không còn cách nào khác là phải nhịn đi ngoài, thậm chí là hàng giờ liền.

Nhưng năm ngoái, Sonu bị đau bụng bất thường.

blank

“Nó cần đi vệ sinh khẩn cấp, nên tôi đổ đầy chai nước và đưa nó ra đồng vào ban ngày,” bà Kailash nói. “Tôi ở với nó trong ba tiếng đồng hồ. Tôi trải tấm thảm dưới cây để nó nghỉ vài phút mỗi khi ngừng đi. Và chúng tôi phải ngồi đó cho đến khi nó không còn buồn đi ngoài nữa.”

Họ không muốn nói về chủ đề này, nhưng phụ nữ ở Kurmaali thừa nhận là trong trường hợp khẩn cấp, họ thường dùng bô đặt ở bên trong nhà.

Rất khó để khử trùng nó, vì vậy sau một vài ngày khi nó bốc mùi, họ phải vứt đi. Họ nói rõ với tôi là luôn thấy kinh tởm khi bàn về vấn đề này.

‘Cách tự nhiên’

Trên thực tế, nhiều người nghĩ rằng đi vệ sinh ngoài trời là cách tự nhiên để đi ngoài.

Seema, con gái cả của bà Kailash, sống vài năm ở trường nội trú mà có nhà vệ sinh riêng. Cô nhanh chóng quen với nó, nhưng cho rằng loại nhà vệ sinh này chỉ cần thiết trong cuộc sống hiện đại.

“Trường học và nhà nghỉ ở trong những tòa nhà lớn, nhưng lại không có đồng xung quanh, nên họ phải xây nhà vệ sinh,” cô nói.

Ở ngôi trường duy nhất tại Kumaali dành cho khoảng 300 học sinh, tôi thấy có hai nhà vệ sinh nhưng rõ ràng là không được sử dụng. Một cái thì không có cửa, cái còn lại đầy gạch và rác rưởi.

Khi tôi hỏi quản lý trường vì sao như vậy, ông ta hỏi ngược lại là tại sao lại cần có nhà vệ sinh. Ngôi trường ở ngay cạnh cánh đồng, ông chỉ tay, khiến cho những phụ nữ đi cùng tôi nổi giận. Họ nói con trai có thể đi vệ sinh ở cánh đồng vào ban ngày, nhưng con gái thì không.

Cái giá chết người

blank

Hầu hết đàn ông trong làng là những người lao động chân tay hoặc lái xe. Một số làm việc đồng áng.

Trong số ít những người có nhà vệ sinh riêng là Santraj, làm nghề thợ xây, sống bên cạnh Kailash.

Ông xây nó tám năm trước, với chi phí 10 nghìn rupee (100 đô la), gấp đôi mức thu nhập trung bình hàng tháng của dân làng.

Nhà vệ sinh đặt trên hai hố sâu khoảng 3,5m, và ông nói không bị bốc mùi. Cái hố sẽ phải được dọn một lúc nào đó, nhưng thường kéo dài 10 năm.

blank

Nhưng tại sao Santraj và một số có nhà vệ sinh, trong khi người khác thì không?

Ông nói đó là bởi ông có bốn đứa trẻ, trong khi hầu hết các gia đình khác có ít nhất là sáu đứa.

Thêm vào đó, thiếu nhà vệ sinh thường không ảnh hưởng đến nam giới.

“Con trai đi đâu cũng được, vào bất cứ lúc nào,” ông nói. “Chỉ có phụ nữ mới cần được bảo vệ và che chắn.”

Thậm chí ở trong thành phố, việc đàn ông tiểu tiện ở góc tường là khá phổ biến.

blank

Ở Kumaali, rất thú vị khi xem các gia đình chi tiêu số thu nhập ít ỏi như thế nào.

Đường phố điểm xuyết một vài chiếc xe máy và một chiếc ô tô, những đồ vật đắt giá thường được dùng làm của hồi môn.

Của hồi môn của bà Kailash không có xe máy, nhưng chồng của bà mua một chiếc TV và chảo vệ tinh, dù điện chỉ có trong khoảng bốn tiếng mỗi ngày là nhiều nhất.

Ông ấy đã có thể xây một cái nhà vệ sinh, với quỹ hỗ trợ từ nhà nước. Nhưng dù ông đối xử với vợ rất tốt, không uống rượu hay đánh đập bà Kailash, nhà vệ sinh không phải là ưu tiên của ông.

“Nhà vệ sinh không quan trọng với đàn ông,” ông Kailash nói.

“Và phụ nữ cũng không thể tức giận vì điều này. Họ không làm như thế ở đây.”

blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Facebook Bây giờ đa số ai cũng chơi Facebook. Facebook phổ biến đến nỗi người già, người trẻ ai cũng có riêng một trang FB. Thói quen hay bệnh mê FB đến một cách tự nhiên đầy quyến rũ làm điên đảo con người. Buổi sáng vội vã vào FB xem một lượt có gì mới không, like cho bạn bè vài cái. Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi vừa ăn vừa bấm FB, gửi vài cái hình góp mặt bạn bè. Buổi tối "lướt phây", messenger bấm bấm chuyện trò say sưa quên cả thời gian. Nấu món gì ngon trước khi cho chồng cho con ăn, cho FB ăn trước. Trang trí cho thật mỹ thuật, chụp vài tấm hình gửi ngay vào FB rồi chốc chốc mở xem bạn bè có comment gì không để trả lời. Có ai khen bấm "Thank you" kèm cái hình có con vật nhảy nhảy, cái bông lắc lư hoặc cái mặt cười rạng rỡ.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Đời người dài ngắn cũng chỉ có trăm năm. Trên hành trình ấy, 20 tuổi là sống với thanh xuân, 30 tuổi là sống cùng sự nghiệp, 40 tuổi thì sống bằng trí tuệ, còn 50 tuổi mới thực sự là cuộc sống đích thực của mỗi người. Đàn ông tuổi 50… Đối với nam giới, bước vào tuổi 50 là bước vào độ tuổi có phong thái trọn vẹn nhất. Thấu hiểu và sâu lắng, chín chắn lại điềm nhiên, trên nét mặt của họ thường mang nét ung dung, khoáng đạt, thể hiện sự trưởng thành sau khi đã vượt qua trăm điều cay đắng của đời người. Chỗ đứng của người đàn ông là sự nghiệp. Nếu công việc có thể thử thách năng lực, thể nghiệm sự tài hoa, tôn vinh giá trị của bản thân, và khiến họ phải một mình gánh vác mọi trọng trách, vậy thì công việc ấy chính là nơi họ gửi gắm trọn vẹn tinh thần, là toàn bộ vốn liếng và là một phần trong cuộc đời của họ.
Vợ tôi còn 69 ngày , 96 tiếng nữa là gia nhập Hội người cao tuổi, nhưng mụ bảo không thích vào cái Hội ấy vì mụ nghĩ mình còn trẻ.Tôi và mụ đã có cháu nội, cháu ngoại, con dâu , con rể đầy đủ. Cả tôi và mụ cũng không còn trẻ trung gì, cả một đời mụ vất vả vì chồng con nên nhan sắc cũng tàn tạ theo tháng ngày…Vả lại mụ không phải là típ người giữ được dung nhan “vượt thời gian”, nhìn cũng thương! Con người ta có nhiều cách để níu kéo thanh xuân nhưng cách của mụ thì không thể chấp nhận được… Mới đây, con gái tặng mụ một chiếc xờ-mát-phôn rất hiện đại, nó còn cài đặt cả phần mềm chỉnh sửa ảnh rất chuyên nghiệp, khỏi nói mụ vui như thế nào, mụ cười toe toét… Từ ngày có cái xờ-mát-phôn mới, mụ xao nhãng nhà cửa. Buổi sáng, mụ đi tập thể dục quanh hồ với hội bạn già đến tận trưa mới về vì các mụ bận seo-phì.
Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí. Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già,
Nhiều người Việt Nam và Tàu (Trung Quốc) có cùng một suy nghĩ giống nhau: Đó là hay cười nhạo người Tây phương ngu ngốc, không hiểu chuyện đời, “não không có nếp nhăn, ” và bản thân họ lấy làm tự mãn. Vậy rốt cuộc thông minh theo kiểu người Việt Nam và Tàu Trung Quốc là như thế nào? (HN) (*) Tác giả bài này là một người đang sống trong nước cho nên quý vị đọc sẽ thấy nhiều chữ hơi “lạ”! (TVG)
Người Mễ tánh tình cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senõr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen. Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ thì xứ Mỹ này ra sao .....31 Tháng Năm 2012 (Xem: 4368) Tân Ngố
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Bảo Trợ