Con cái đang quan sát chúng ta

25 Tháng Năm 20142:30 SA(Xem: 2463)

Con cái đang quan sát chúng ta

Chúng ta truyền thông điệp ngay lập tức đến con cái mình bằng chính những hành động của chúng ta

Tác giả: Matt Warner

Con trai tôi chưa tròn hai tuổi. Cậu bé chưa biết chữ “i”, nhưng có thể sử dụng một chiếc điện thoại di động tốt hơn một em bé sinh ra trong thập niên 1950. Cậu chưa thể kiểm soát được giọng nói, nhưng hoàn toàn tự tin sử dụng thiết bị điều khiển TV từ xa. Điều này nghe có vẻ ấn tượng, nhưng gần đây khiến tôi phải ngập ngừng.

Có lẽ cậu bé bỏ ra nhiều giờ mỗi tuần để học chữ, số, động vật, màu sắc, nhưng hằng ngày cậu có nhiều giờ quan sát bố (và mẹ) sử dụng thành thạo những thiết bị di động và điều khiển từ xa như thể họ đang hít thở không khí hay ăn uống. Cậu không phải là người bù nhìn. Cậu đang quan sát và học hỏi.

Description: http://www.fathersforgood.org/ffg/en/images/warnerfam_land.jpg

Hình ảnh: Matt Warner và vợ, Lauren, cùng với hai con nhỏ của họ.

Hay, nói cách khác, liệu anh ta có kết luận rằng bạn thờ một khung hình chữ nhật rực rỡ treo trên tường? Và cuộc sống của bạn xoay quanh một dụng cụ ma thuật cất trong túi cứ vài phút lại kêu vo vo và bip bip?Điều đó khiến tôi nghĩ về lượng thời gian chúng ta dùng để làm những việc khác nhau – và điều đó nói gì về chúng ta. Nếu một người ngoài hành tinh theo dõi nhà của bạn, người ấy có thể kết luận gì về bạn? Liệu anh ta có kết luận rằng Thiên Chúa và đời sống cầu nguyện là trung tâm toàn bộ cuộc đời bạn không? Và liệu anh ta có kết luận rằng bạn tự hào về công việc khiêm tốn hằng ngày không? Anh ta có nghĩ rằng những con người nhỏ bé tấn công vào chân bạn khi bạn bước qua cửa có nằm trong số những quà tặng quí giá nhất của bạn không? Và qua cách thức người mẹ được đối xử, liệu anh ta có cho rằng mẹ của chúng là nữ hoàng của thiên hà này không?

Con cái chúng ta không khác gì nhiều. Thật vậy chúng chỉ biết những gì chúng ta tỏ bày cho chúng. Chúng học hỏi từ những gì chúng ta làm và chúng ta là loại người nào khi ở cạnh chúng, hơn là học từ những bài tập chúng ta làm với chúng hoặc những trường nào chúng ta cho chúng theo học. Cách chúng ta sử dụng thời gian là một bài học lớn đối với chúng, và sẽ định hình nên chúng cũng như định hình nên chính chúng ta vậy.

Không có tội nào là tội riêng lẻ của cá nhân. Tất cả tội không chỉ ảnh hưởng đến bản thân chúng ta mà còn ảnh hưởng đến người khác nữa. Khi tôi trở thành một người chồng, rồi một người cha, điều này trở nên thật một cách sâu sắc hơn nhiều đối với tôi. Những thói quen của tôi như bồn chồn đứng ngồi không yên với điện thoại, xem TV quá nhiều, hoặc cho dù là thói quen xấu nào khác đi nữa, chúng không chỉ làm tổn thương linh hồn tôi mà còn làm tổn thương vợ, con và cả gia đình chúng tôi.

Đón nhận trách nhiệm và làm một cái gì đó về trách nhiệm đó, là điều cốt yếu để trở thành người cha tốt và là người đàn ông thật sự. Mùa Chay này là thời gian hoàn hảo để vĩnh viễn từ bỏ những thói quen xấu đó.

Đối với tôi, đó chính là thói quen quá bận tâm đến chiếc iPhone và quá quen cầm thiết bị điều khiển từ xa. Đối với bạn, có lẽ đó lại là một thói quen khác: đọc báo, đánh gôn, làm việc quá nhiều, lên mạng, chơi trò chơi trên video, hay cải tiến xe trong gara. Cho dù thói quen đó là gì – cho dù tự bản thân nó là vô tội hoặc thâm chí còn tốt nữa – hãy suy nghĩ xem thời gian bạn tốn cho nó nói gì về bạn và những ưu tiên của bạn. Nó đang dạy cho vợ con bạn điều gì? Nó đang tác động đến gia đình của bạn như thế nào? Bạn có thể làm những điều gì khác tốt hơn cho vợ con và cho bản thân với ít thời gian trích ra từ đó?

Mùa Chay này là thời gian thuận tiện để làm những điều chỉnh tích cực. Và không phải vì một người lạ giả tưởng đến từ một thế giới xa xôi, nhưng vì những người bạn yêu thương nhất trong thế giới này.

Lê Quang Tỵ

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Là người Kitô hữu, chúng ta không chỉ có bổn phận xây dựng thế giới, mà còn xây dựng Giáo Hội và Nước Trời, trong hiện tại và tương lai, nghĩa là làm sao để Chúa Kitô thống trị thế giới và mọi tâm hồn. Cách tốt nhất và căn bản nhất vẫn là bắt đầu từ chính gia đình của chúng ta. Vì gia đình chính là một giáo hội nhỏ/04 Tháng Bảy 2012(Xem: 4762) NGUYỄN CHÍNH KẾT - SimonHoaDalat/
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau. Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác./11 Tháng Tám 2012(Xem: 6298) Lệ Oanh st /
"Mẹ yêu con". Điều này tưởng là tất nhiên không cần nhắc lại; nhưng một lời nói dịu dàng như vậy trong khung cảnh thích hợp hẳn sẽ làm con bạn rất hạnh phúc và chẳng thể nào quê - Trong quá trình phát triển tâm hồn của bé, những lời nói của mẹ đóng một vai trò hết sức quan trọng./14 Tháng Sáu 2012(Xem: 4742) LThH st (Theo Phunu) /
Tư duy quyết định vận mệnh, tư duy quyết định tâm tính, tư duy quyết định phương thức giáo dục, tư duy cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con trẻ. Cha mẹ có tư duy tích cực sẽ dễ dàng bồi dưỡng ra đứa trẻ có tư duy tích cực, cha mẹ với tư duy tiêu cực dễ dàng tạo ra đứa trẻ có tư duy tiêu cực.
Nếu người kéo xe là bạn, trên có bố, mẹ, dưới có vợ và con, chỉ cần một giây sơ sẩy trượt chân thôi, bạn có thể giữ lại cả gia đình hay không? Có thể trong mắt người khác, bạn chỉ là cây cỏ, nhưng với gia đình, bạn là cả một bầu trời. Làm một người đàn ông, sống là phải gánh vác. Làm một người phụ nữ, sống là phải có trách nhiệm. Người đàn ông mệt, là bởi vì không có người phụ nữ ở đằng sau hỗ trợ đẩy xe. Người phụ nữ mệt, là bởi vì không có người đàn ông kéo xe ở phía trước Bố mẹ mệt, là bởi vì không có con cái có khả năng gánh vác. Con cái mệt, là bởi vì không có một mái nhà đúng nghĩa mái nhà. Thế nên, sống trên đời, đừng để bản thân quá thoải mái, bởi vì họ rất cần sự tồn tại đúng nghĩa, tồn tại thực sự của chúng ta chứ không phải chỉ có để xưng hô rồi để đó.
Khác với các bà mẹ phương Đông thường chăm chút từng ly từng tí cho con, các bà mẹ phương Tây lại có phần “làm ngơ” các con của mình. Tuy nhiên, trẻ em phương Tây lại được đánh giá là khá ngoan và tự lập rất tốt. Tôn trọng con trẻ Tuy các con còn nhỏ nhưng các bà mẹ phương Tây không vì thế mà bỏ đi sự tôn trọng “nhỏ nhoi” đối với con mình. Khi đến chơi nhà bạn và được mời thức ăn, các bé được toàn quyền nói Có hoặc Không đối với món ăn đó. Rất ít khi các mẹ Tây ngăn cản con không được ăn (do sĩ diện hoặc e ngại làm phiền) hay ép con chọn món ăn được mời (để lấy lòng gia chủ). Ngoài ra, khi con mắc lỗi, hầu như bố mẹ không bao giờ quát mắng con nơi công cộng mà thường có những buổi “nhỏ to tâm sự”. Trẻ nhỏ với tính bắt chước cao cũng học theo sự tôn trọng này một cách vô thức và lâu dần hình thành thói quen tôn trọng người khác. Do đó, những trẻ được bố mẹ tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ, hữu hảo với bạn bè, và không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người lớn.
Trước nay, người ta nói nhiều đến phép tính “nhiệm mầu” của hôn nhân, đó là 1+1=1 để nói lên sự hợp nhất nên một trong vợ chồng. Nghĩa là trong hôn nhân, hai bạn trở nên một trong tình yêu, cùng chia sẻ một định mệnh và cùng chịu trách nhiệm với nhau, vì nhau. Như ông bà ta thường nói “Vợ chồng như đũa có đôi”. Tuy nhiên, ngày nay, một số người muốn thay đổi phép tính, thay vì nói: 1+1=1 thì họ dùng công thức khác, rất toán học và lại bao hàm ý nghĩa đặc biệt, đó là 0,5+0,5=1. Nghĩa là trong hôn nhân mỗi bạn sẽ là một nửa của nhau, họ tìm đến nhau để cuộc hôn nhân được vuông tròn, họ sẽ kết hợp là MỘT trong tình yêu, trong cuộc sống, trong gia đình. Như lời Thánh Kinh đã viết: “Người đàn ông sẽ kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thân xác” (Mt 19, 5; x. St 2, 24).
Để nuôi dưỡng và giáo dục một đứa trẻ thành người, các giáo sư của đại học Harvard University khuyên cha mẹ đừng lơ là “Golden 7 Years” (7 năm vàng) đầu đời của con. Theo Healthline, các nghiên cứu về “7 năm vàng” này rất quan trọng, vì bước qua năm thứ tám, trẻ có sẵn một số kỹ năng cần thiết để tiếp tục con đường học tập và làm việc trong cả cuộc đời của bé sau này. Nhà triết học Hy Lạp vĩ đại Aristotle từng nói: “Hãy đưa tôi một đứa trẻ, đến khi nó 7 tuổi, tôi sẽ cho bạn thấy cháu bé là con người thế nào.” Trí tưởng tượng bắt đầu hình thành và phát triển từ khi trẻ lên ba. (Hình minh họa: Free-Photos/Pixabay) Nhưng cũng có nhiều người thắc mắc và tự hỏi, liệu có nghiên cứu nào ủng hộ giả thuyết của Aristotle không. Nói cách khác, có sách vở nào dành cho cha mẹ, để chắc chắn những đứa con mình sẽ thành công và hạnh phúc trong tương lai không?
Phạm Quỳnh – nhà báo, nhà văn hoá lớn của Việt Nam đầu thế kỷ 20, trong “Thượng Chí văn tập” – do chính ông tuyển chọn các bài viết đăng trên “Nam Phong tạp chí”, khi bàn về gia tộc, có lời rằng: “Ngày xưa xã hội có cái thể chế nhất định, sự sinh hoạt của người ta trong gia đình có tính cách vững vàng, chắc chắn. Bây giờ ở các nơi đô hội tỉnh thành lớn không đâu được như thế nữa… Trí thức người ta nhân đó cũng một mở mang ra, tư tưởng cũng mở rộng thêm ra, và dần dần muốn bao quát lấy cả nhân loại. Trong khi ấy thì cái trật tự về đạo lý luân thường bị điên đảo đi nhiều, không được vững vàng như trước nữa. Có lẽ rồi cũng có ngày chỉnh đốn lại, vì phàm người ta đã tụ họp thành xã hội, thì tất phải có một cái dây liên lạc gì mật thiết với nhau, không thời không thành xã hội được.
Chúng ta ngày ngày bỏ công dốc sức vì con cái, tại sao chúng lại cho rằng công sức của chúng ta không đáng giá, tại sao chúng lại không cảm nhận được lòng tốt của cha mẹ, cứ luôn đòi hỏi này nọ? iện trạng nhiều gia đình hiện nay là: Cha mẹ nuôi dưỡng con khôn lớn mà con không biết cảm ơn cha mẹ. Bạn đã dành những thứ tốt nhất cho con cái nhưng chúng lại để lại những thứ xấu nhất cho bạn. Đó là kết quả của sự giáo dục con của bạn. Nguồn: Cmoney Biên dịch: Nam Phương
Bảo Trợ