Chuyện tình facebook

23 Tháng Năm 20143:04 CH(Xem: 1643)

Tình là tình nhiều khi không mà có.

Đó là một câu trong bản nhạc của Trần Thiện Thanh mà ai cũng biết, và câu tiếp theo là "tình nhiều lúc có cũng như không." Tui nhớ mãi 2 câu này để những khi "trống vắng" lôi ra nghêu ngao ngạo mình. 

blank

(Hình: Getty Images)

"Năm năm rồi không gặp, từ khi em lấy chồng", ừa, thiệt ra thì lâu hơn vậy nhiều, hoặc mới một năm đây thôi, tui đã không còn có vinh hạnh được ai nói tiếng "anh yêu", hay nói tóm lại là hổng có ai tỏ tình với mình nữa, vì không phải "thời gian làm tàn tạ nhan nhan sắc" của mình, mà phải nói ngược lại, cái nhan sắc của mình đã làm tàn tạ thời gian!

Ấy vậy mà úi cha ơi, bỗng một ngày đẹp trời tui được nghe tới hai lần hai chữ "Anh yêu" xuất phát từ một "khán giả" đi ngang qua bờ tường nhà mình, dòm thấy có bài thơ Đà Lạt bèn xin bài thơ. Và bây giờ, là cuộc đối thoại bên thềm ga facebook:

- Cho em chia sẻ bài Đà Lạt được không anh?

- Tự nhiên em gái. Chúc vui nha.

- Cảm ơn anh. Vì đọc nghe như tặng riêng ai, cứ như tỏ tình nên phải xin.

- Có cô bạn ở Đà Lạt nên một công hai chuyện vậy mà. Bài thơ được thích mới chính là niềm vui cho tác giả.

- Bạn gái anh thấy hợp. PN hả anh?

- Không phải bạn gái, đừng làm anh mừng khi cô độc. P đúng rồi, hai cô nương bạn nhau à? May là cái miệng hổng dám nói gì. Rất vui làm bạn là quý nhất.

- Không phải bạn anh ơi. Thấy commen trên tường nhà anh ướt át, lan man nên nghĩ thế thôi. Em cũng quê Đà Lạt nhưng đang ở Sài Gòn. PN em gởi kết bạn nhưng không được đồng ý.

- Sao vậy? Cùng quê mà. Không hiểu nổi.

- Chắc tại không quen.

- Em viết gởi vài chữ, anh nghĩ sẽ vui vẻ thôi.-Anh ở Sài Gòn từ 1965-1979 Trần Hưng Đạo/Cống Quỳnh.

- Vậy giờ anh ở đâu?

- Anh ở Bạc Liêu. Nhà ở Sài Gòn số 172 Trần Hưng Đạo.

- Miền Tây hả anh? Anh năm nay bao nhiêu tuổi rồi, 55t chưa? Anh có hay lên Sài Gòn không? Anh làm nghề gì?

- Trời! Hổng biết Bạc Liêu nổi tiếng công tử sao? Vùng 5 em à. Làm ruộng muối.

- Hay thật. Ở tận Đồng Bằng yêu tận Tây Nguyên. Anh được mấy cháu rùi? Giờ này không đi làm hay sao mà facbook vậy?

- Bữa nay được nghỉ một ngày. Không đọc báo về công tử Bạc Liêu à? 3 con gái. 8 cháu ngoại nhưng bị độc thân vì vợ đi lấy đại gia, chê thằng chồng làm ruộng muối. Hahaha

- Èo!

- Bởi dzậy mới làm thơ con cóc cho vui.

- Làm thơ con cóc? Thơ anh hay mà.

- Thiệt dậy sao? Làm tui đứng tim mừng hụt đi.

- Khiêm nhường thế. Cô nàng đang đợi anh ngỏ lời kìa. "Yêu người trong nỗi khát khao. Nhớ đôi mắt ướt giấu sao được tình? Dẫu anh chưa nói yêu mình. Khát khao, mong đợi chung tình được sao?"

- Vậy mà mấy thằng bạn ôn hoành nó nói thơ mày đem bán ve chai cũng hổng mua!

- Ý người ta thế còn không lo tranh thủ. Haha.

- Cô ấy ghẹo. Đừng thấy pháo nổ tưởng Tết. Em sợ lắm.

- Haha cẩn trọng dzậy cô độc đúng rồi. Cô nàng đó lãng mạng và táo bạo ghê nhỉ. Dám yêu dám nói.

- Hahaha. Hổng phải cẩn trọng mà bị xô té nhiều lần nên...

- Nên giờ đi hay đứng đều vững anh hơ. Tán trai ngay tường nhà mới chịu.

- Phụ nữ thời này khôn như bà Quan Âm, bả từ bi nhưng hổng từ tiền. Cái này mình thua đậm.

- Haha bản lĩnh phụ nữ hiện đại. Thua này thắng nọ anh ơi.

- Bây giờ thấy ai đứng sau lưng là phải liếc chừng.

- Sợ người ta ôm hay sợ móc túi?

- Té giập mật 3 lần sợ rùi cô nương ui!

- Ôi trời mới 3 lần mà bỏ của chạy lấy người. Chẳng thấy anh sợ dập mặt tí nào.

- Bỏ người chạy giữ của chứ.

-Ôm còn chết sớm! Móc túi thì dìa làm ruộng muối có tiền lại. Nhưng chi vậy? Buồn thêm. Lại thơ. Thơ thì chỉ có mạt.

- Haha!

- "Anh giang tay chờ thuyền em tới".

- Đàn ông thích nói nghe cho oai. Hổng biết ai giăng (bẫy) đón ai! Gượm tí đã!

- Ha ha. Thì ra là thế. Thơ thì chỉ mãi không thực tế.

- Người ta nói hột muối cắn làm hai. Ai zậy? Toàn là lủm trọn cục đường. À, cô nương nói sai rồi. Thơ là thật nhất của tâm hồn.

- Anh mâu thuẫn thật. Chẳng phải đọc Thơ nàng Tây Nguyên anh nói cô ấy ghẹo? Giờ bảo Thơ là thật của tâm hồn?

- Ơ hay. Thơ do tâm hồn xúc động bởi một nét chấm phá đẹp của đời sống, của con người... mới thành hình. Còn thơ đi ra đi vô, Vân Tiên cõng mẹ trở vô... Thì mỗi công dân Việt Nam đã là một thi nhân rùi.

- À hiểu ý chàng rùi. Thôi tới tan sở rùi, em phải dzề. Anh vui nhé. Tối nay em sẽ thả bom nhà anh. Ha ha.

- Chào cô nương.

- Ka ka tối nay nhà ai sẽ cháy!

 

***

Thế là trên vách tường trước cổng nhà tui thấy có dán lên câu:

"Anh yêu. Anh đang làm gì? Tối nay em về, em nhớ anh lắm. Hôn anh".

Đã nghe! sướng chưa, không những được gọi anh yêu mà còn được "âu yếm" hôn anh nữa chứ! Tui xỉu tại chỗ! Không phải là con tim tui chai đá hổng còn biết yêu là gì, tui xỉu vì má ơi, đùa kiểu này mà tưởng thiệt, thấy pháo nổ tưởng Tết, chỉ có "nhắm mắt, cho tôi tìm một thoáng thương đau"! Tui bèn đáp lễ, lễ phép trả lời cô gái tinh nghịch này, dựa theo tình hình thời sự có vài chuyện còn nóng hổi được nhiều dân cư trên mạng theo dõi, tui đáp rằng:

- Trời! Động đất cấp mấy đây? Tui hổng phải là cái giàn khoan bỗng dưng bị Việt Tàu đem ra tử hình, đọc bản án "anh yêu" rùi xúi nhân dân nhào vô "hoa tím em cài lên bắp vế" Kẻ thì "cùi chỏ sang ngang", người thì "đầu gối phũ phàng"! Thôi thôi đành phải mượn lại bản nhạc của Việt Khang: “Xin hỏi em là ai, sao đánh tôi chẳng chút nương tay?" cứu con với friends ơi!

-Đúng ra là tui đã lên chiếc máy bay của Malaysia đi Trung Quốc rồi. Chỉ vì bận làm bài thơ Đà Lạt bị trễ chuyến bay này. Rồi bữa sắp xuống phà bên Hàn Quốc cũng lại bận làm thơ nên phà tách bến mà hông hay. Giờ thấy hối tiếc làm sao đâu.

-Em yêu (quái). Em đang làm gì thì làm, chỉ xin đừng làm thịt anh. Anh già thịt dai hơn cá sấu, mà có một quán ăn ở SaiGon treo băng quảng cáo trước tiệm rao là: "không sợ thiếu đàn bà xấu, chỉ sợ thiếu cá sấu cho đàn bà ăn", như vậy thịt sấu của anh cũng hông an toàn. Còn "nhớ anh" chắc cưng viết thiếu hai chữ "hàng xóm", là ông đại gia. Chữ "hôn" cưng cũng viết thiếu chữ C đằng trước phải hông cưng?

Hôm sau, cô bé tàng hình đọc xong, phán:

- Em đang giúp anh đó thôi.

- Cô bé ơi, đây là hình ảnh chiếc máy bay của khủng bố đâm vào 2 tòa Twin Towers làm 2 tòa building đứng bên nhau như đôi tình nhân, ngỡ rằng hạnh phúc vĩnh cửu theo thời gian, không ngờ cháy bừng quỵ ngã chết trong đau thương đầy bất ngờ và kinh hoàng.

 

****

Hổng biết người đẹp giấu mặt này nghĩ sao sau khi đọc bản tự thú của tui, giai nhân vô hình này hôm sau lại dán thêm một câu nữa, giống như đâm ngọn dao ân huệ vào trái tim kẻ thù, giúp cho chết ngọt ngào không đau đớn, theo kiểu kiếm sĩ Nhật Bản, cô rất dễ thương vô tư gởi lời nhắn:

"Ghé nhà thăm anh yêu. Ngày mới nhiều niềm vui nha anh yêu".

Nói thiệt, tui cô đơn cô độc "đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn", nghe lời đường mật này tưởng tượng có chút ấm trong cái cõi lòng hiu hắt quạnh quẽ của mình. Nhưng suy đi nghĩ lại, dù tâm hồn thơ có lai láng mấy cũng chỉ nhận những lời của người ngoài hành tinh mà thôi, thà chịu cảnh "đi cho hết một đêm hoang vu trên mặt đất" như Phạm Công Thiện, có lẽ còn bình yên hơn.

 

***

Cô gái vô hình kia ơi, dù sao cũng cảm ơn cô cùng, vì có nhã ý đùa nghịch cho kẻ hèn này có được chút cảm tưởng trẻ trung yêu đời, nên xin phép cô mượn chút hạnh ngộ trong thế giới ảo facebook để ghi lại tạp bút này cho thân hữu đọc cho vui đời tị nạn.

Dù không biết mặt mũi cô ra sao, nhưng qua cuộc đối thoại với nick name cô, tôi cũng nhận ra điều là những người thiếu tình cảm, hay cần có tình cảm, để làm chút niềm vui trong cuộc sống, có khi, đơn lẻ của mình. Chỉ mong cô sẽ gặp được người để trái tim của mình phát sinh ra tình yêu thật sự, và chúc cho cô sẽ được hạnh phúc với tình yêu đến với mình.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bộ nào vỗ béo Ngân hàng -Khác nào siêu nạc cho đàn bầy heo -Lãi vay ngày một trèo leo -Bệnh phù Thống Đốc sao đèo nổi xe -Chuyện này mắt thấy tai nghe -Trên trang điện tử o oe mấy dòng/30 Tháng Năm 2012(Xem: 4070) Sỹ Hành/
Nữ nghệ sĩ Phùng Há tên thật là Trương Phụng Hảo, sanh ngày 30 tháng 4 năm 1911 tại làng Điều Hòa, tổng Thuận Trị, huyện Châu Thành Tỉnh Mỹ Tho, Việt Nam. Bà mất ngày 05 tháng 7 năm 2009, tại nhà riêng xây trong khuôn viên chùa Nghệ sĩ Gò Vấp, Saigon, hưởng thọ 99 tuổi./09 Tháng Sáu 2012(Xem: 4163) /
Đến màn thứ hai để quảng cáo cho những chai dầu gió Thần Dược, là phần tôi rất khó quên, là những bài học ca dao “đầu đời” bình dân, đầy vần điệu do ông thầy võ múa máy, ngâm nga lớn tiếng: -“Đàn bà đau bụng chổng khu, - Xức vô một tí, xách cái dù đi chơi!” - -“Đàn bà chồng bỏ chồng chê, - Xức vô một tí, chồng mê về liền!”/31 Tháng Năm 2012(Xem: 4617) /
Tiếng Việt thì mênh mông lắm, bởi vậy tôi dùng đề tài "Nhâm nhi cà phê" thay vì "Uống Cà Phê" để viết lại cái thú được ung dung nhấm nháp, từng ngụm cà phê để thưởng thức hương vị. Đám bạn già chúng tôi bây giờ có cả đống thời giờ dư thừa mà không biết ai để cho bớt, nên đành nhâm nhi cà phê vậy!
Xưa nay chỉ thấy tô phở bò, gà theo chân người Việt tỵ nạn tràn lan và nổi danh toàn thế giới; còn tô hủ tiếu quê mình hình như đã tàn phai nhan sắc. Chớ hồi xưa trong nước, nhứt là Lục tỉnh Nam Kỳ tô hủ tiếu quê mình vẫn vô địch quyền vương, độc cô cầu bại. Tô phở Bắc mon men về tới cái đất Mỹ Tho danh trấn giang hồ về hủ tiếu cũng đành phải chịu xếp ve luôn. Mỹ Tho có cả hàng chục tiệm hủ tiếu chỉ loe ngoe vài ba tiệm phở tái, nạm, gầu… Phở Bắc chỉ làm ‘đại ca’ trên chốn giang hồ Sài Gòn, ngay cả vô Chợ Lớn cũng phải chào thua. Hủ tiếu là của người Tàu, người Quảng Đông; còn người Triều Châu thì ăn hủ tiếu bò vò viên, tức ‘ngầu dục viễn’! Nổi tiếng nhứt là hủ tiếu Mỹ Tho! Nó khác với hủ tiếu Nam Vang, phở Bắc, bún bò Huế, bún mắm Sóc Trăng. Hủ tiếu Mỹ Tho của người Quảng Đông nhưng bánh hủ tiếu lại do người Việt ở Gò Cát, bên bờ kia sông Bảo Định, vùng ven thành phố Mỹ Tho làm.
Trong thời gian làm việc tại Việt Nam vừa qua, tôi viết rất nhiều về kỹ năng, phẩm chất, và chia sẻ nhiều công cụ giúp các bạn trẻ phát triển bản thân. Tuy nhiên, tôi nhận thấy có rất nhiều trường hợp bản thân các bạn trẻ không biết mình thiếu kỹ năng gì, hoặc tưởng là mình đã có kỹ năng rồi, nên không có kế hoạch rèn luyện. Hôm nay, đứng từ góc độ ngược lại của người sử dụng nhân sự, tôi muốn chia sẻ với các bạn những triệu chứng bệnh thường ngày tại nơi làm việc mà tôi ghi nhận được. Những căn bệnh này chính là nguyên nhân gây ra sự mất tập trung, cản trở việc phát triển bản thân. 1. Bệnh im: do lớn lên trong môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quen nghe và im. Khi bắt đầu làm đi làm, thói quen này trở thành bệnh. Sếp giao việc xong, làm xong không xong cũng im. Gặp vấn đề giữa chừng không giải quyết được cũng im. Sếp không hỏi tới thì im luôn, cho qua.
– Bia ôm: Đàn ông nhân danh đi uống bia nhưng vào bar rồi lại uống ít mà tay chân thì làm việc nhiều. Các em chiêu đãi tự nhiên như người Hà Nội, mở bia lia lịa, giấu dưới bàn, đổ ra sàn gạch… rồi khổ chủ cứ tự nhiên trả tiền trước đứng dậy ra về mà… vẫn sướng! – Cà-phê ôm: Hình thức gần giống như bia ôm, nhưng một ly cà phê có thể lên hàng chục ngàn đồng nếu biết lợi dụng câu giờ ôm và tận tình thám hiểm thì không đến nỗi phí tiền phí bạc! Mvznymk – Karaokê ôm: Chưa có thú tiêu khiển nào thanh lịch và văn minh hơn hình thức ôm nầy. Khách vào mở nhạc, miệng hát mà tay chân thì làm việc thoải mái… đến một lúc nào đó chẳng biết mình đang hát cái gì và hát đến đâu nữa thì, một là ra về, hai tiếp tục dẫn em lên thiên thai hay đi xuống địa ngục!…
Facebook Bây giờ đa số ai cũng chơi Facebook. Facebook phổ biến đến nỗi người già, người trẻ ai cũng có riêng một trang FB. Thói quen hay bệnh mê FB đến một cách tự nhiên đầy quyến rũ làm điên đảo con người. Buổi sáng vội vã vào FB xem một lượt có gì mới không, like cho bạn bè vài cái. Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi vừa ăn vừa bấm FB, gửi vài cái hình góp mặt bạn bè. Buổi tối "lướt phây", messenger bấm bấm chuyện trò say sưa quên cả thời gian. Nấu món gì ngon trước khi cho chồng cho con ăn, cho FB ăn trước. Trang trí cho thật mỹ thuật, chụp vài tấm hình gửi ngay vào FB rồi chốc chốc mở xem bạn bè có comment gì không để trả lời. Có ai khen bấm "Thank you" kèm cái hình có con vật nhảy nhảy, cái bông lắc lư hoặc cái mặt cười rạng rỡ.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Đời người dài ngắn cũng chỉ có trăm năm. Trên hành trình ấy, 20 tuổi là sống với thanh xuân, 30 tuổi là sống cùng sự nghiệp, 40 tuổi thì sống bằng trí tuệ, còn 50 tuổi mới thực sự là cuộc sống đích thực của mỗi người. Đàn ông tuổi 50… Đối với nam giới, bước vào tuổi 50 là bước vào độ tuổi có phong thái trọn vẹn nhất. Thấu hiểu và sâu lắng, chín chắn lại điềm nhiên, trên nét mặt của họ thường mang nét ung dung, khoáng đạt, thể hiện sự trưởng thành sau khi đã vượt qua trăm điều cay đắng của đời người. Chỗ đứng của người đàn ông là sự nghiệp. Nếu công việc có thể thử thách năng lực, thể nghiệm sự tài hoa, tôn vinh giá trị của bản thân, và khiến họ phải một mình gánh vác mọi trọng trách, vậy thì công việc ấy chính là nơi họ gửi gắm trọn vẹn tinh thần, là toàn bộ vốn liếng và là một phần trong cuộc đời của họ.
Bảo Trợ