Cầu nguyện với Kinh Mân Côi

06 Tháng Năm 20142:00 CH(Xem: 1579)

Cầu nguyện với Kinh Mân Côi

blank
blank

Người Việt Nam chúng ta vốn có lòng sùng kính Đức Mẹ cách đặc biệt. Mỗi năm, cứ vào tháng Năm và tháng Mười, các giáo phận, giáo xứ, hội đoàn đều có những sáng kiến để bày tỏ lòng mến yêu dành cho Mẹ. Chẳng biết vì sao và từ khi nào, cứ mỗi khi nhìn lên ảnh Mẹ đang mỉm cười, ta đều cảm thấy một sự an ủi lạ thường. Ta có một niềm tin mạnh mẽ rằng Mẹ luôn đưa mắt đến ta, luôn thấu hiểu cho những nỗi niềm của ta, và sẽ nhận lời ta nguyện cầu xin Mẹ trợ giúp. Đặt mình trước mặt Mẹ, ta thấy mình như nhỏ lại, hệt như một người con ấm áp yên bình trong tay người mẹ hiền. Vì thế, ta vẫn hay chạy đến với Mẹ, cầu nguyện cùng Mẹ qua tràng chuỗi Mân Côi, với những lời Kinh Kính Mừng thân quen và suy gẫm những mầu nhiệm của Chúa. 

Đối với nhiều người, việc đọc Kinh Mân Côi chỉ là một trò chơi giết thời gian khi rảnh rỗi, hay đó là hình thức cầu nguyện chỉ dành cho người già và con nít. Có đôi khi, việc lặp đi lặp lại nhiều lần Kinh Kính Mừng làm chúng ta cảm thấy nhàm chán. Miệng thì đọc nhưng lòng cứ nghĩ ngợi những chuyện đâu đâu. Có người còn đọc nhanh thật nhanh những câu kinh, và đánh giá mức độ yêu mến của mình dành cho Mẹ bằng số lượng tràng hạt mình lần trong ngày. Chúng ta đã dành giờ cho Mẹ, sưu tầm những ảnh tượng thật đẹp về Mẹ, ấy là điều hết sức quý giá và đáng khen. Tuy nhiên, cũng giống như bao người mẹ khác, có lẽ Mẹ Maria mong muốn một điều gì đấy cao hơn, đậm đà hơn: đó chính là một thái độ mến yêu mà ta gửi gắm trong những câu kinh dâng lên Mẹ.

Dưới cái nhìn thiêng liêng, ta thấy nơi Kinh Mân Côi những mầu nhiệm then chốt, ghi lại những biến cố trọng đại trong cuộc đời tại thế của Đức Giêsu. Bắt đầu từ biến cố truyền tin, sau đó đến hàng loạt những sự kiện như thăm viếng, giáng sinh, dâng con, tìm con, chịu phép rửa, làm phép lạ tại Cana, giảng dạy, biến hình, lập bí tích Thánh Thể, cuộc thương khó, sống lại và lên trời. Chúng ta cũng được chiêm ngắm hình ảnh Mẹ trên trời cao vinh hiển, như là kết quả tất yếu của thái độ khiêm nhường Mẹ đã có khi tận hiến cả một đời cho Chúa. Ý thức mình chỉ là một tớ nữ hèn mọn của Chúa, hẳn là Mẹ Maria không bao giờ muốn mọi người ca ngợi mình. Điều Mẹ thật sự muốn là chúng ta cùng với Mẹ ngợi khen Chúa Chí Tôn, Đấng đã đoái thương thực hiện nơi Mẹ những điều lạ kỳ chưa từng có. Đi qua từng mầu nhiệm, Mẹ và ta nhìn lại công cuộc cứu độ mà Thiên Chúa đã thực hiện nơi Đức Giêsu. Qua chuỗi Mân Côi, ta được Mẹ dẫn đến với Con Yêu của mình, ta cùng với Mẹ ca ngợi Chúa vì tình thương lớn lao Người đã dành cho toàn thể nhân loại này.

Nếu chúng ta suy niệm Kinh Mân Côi trong tinh thần ấy, ta sẽ thấy trong mình bừng lên một niềm vui và một niềm hy vọng mới. Bất chấp ta tội lỗi thế nào, Thiên Chúa vẫn muốn đến gần chúng ta, muốn chúng ta cộng tác với Người. Cách thức Chúa chọn để cứu độ chúng ta thật sự khiến chúng ta bất ngờ, vì nó hoàn toàn nghịch lại với những gì mà trí tuệ con người có thể nghĩ tới. Ngài đã làm người như chúng ta, đã sống như chúng ta, đã chết vì chúng ta, và đã phục sinh cũng vì chúng ta. Ta tự hỏi mình là chi mà lại đáng được hưởng vinh dự ấy. Mẹ Maria đã trở thành một mẫu gương sáng ngời cho chúng ta. Bằng việc cùng đi với Chúa trong suốt hành trình thập giá của Người, Mẹ đã được cùng Chúa hưởng phúc vinh quang. Niềm hy vọng của chúng ta được tìm thấy nơi đây: loài người thấp bé của chúng ta có thể trở nên như Thiên Chúa nhờ công cuộc cứu độ của Đức Giêsu. 

Nếu ta để ý một chút về kết cấu của kinh Mân Côi, ta sẽ thấy hàm chứa trong đó một triết lý sống rất thâm sâu về cuộc đời. Cuộc đời là tổng hợp của những thăng trầm lẫn lộn. Không biết có bao giờ các bạn thắc mắc là tại sao đã có các mầu nhiệm vui, lại còn có những mầu nhiệm mừng? Vui và mừng, có khác gì nhau không? Cái khác nhau nằm ở chỗ, ta chỉ có thể đi đến cái “mừng”, khi ta đã vượt qua được chữ “đau thương”. Khởi đầu là niềm vui, rồi đến một chút xán lạn hơn. Nhưng ta sẽ luôn phải đối diện với những đau thương trong cuộc đời mình. Nhưng nỗi đau không phải là điểm đến của con cái Chúa. Chúa Giêsu đến là để giúp ta vượt qua những điều ấy để hướng đến một niềm hạnh phúc lớn lao hơn trên Nước Thiên Đàng. Thế nên, đọc Kinh Mân Côi, ta được mời gọi đón nhận hết tất cả những biến cố xảy đến trong cuộc đời, cả vui lẫn buồn, với một niềm tin chắc chắn rằng nếu ta luôn giữ lòng trung kiên với Chúa, ta cũng sẽ được vui hưởng phúc Thiên Đàng với Ngài.

Chúng ta đừng ngại cầu nguyện với Kinh Mân Côi. Đừng đeo tràng chuỗi Mân Côi chỉ như đồ trang sức. Hãy biến cuộc đời mình thành hiện thân của chuỗi Mân Côi, hãy để những mầu nhiệm ấy được sống lại trong cuộc đời mình. Khi ấy, ta sẽ cảm thấy mình thật gần gũi với Chúa và với Mẹ biết bao.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Mẹ của con, ôi cao vời khôn sánh Dạy dỗ con nào ai biết bao điều Nên con viết cho Mẹ biết bao nhiêu Cầu xin Chúa ban ơn lành cho Mẹ./12 Tháng Năm 2012(Xem: 9682)/
Ngày còn nhỏ, tôi rất mê đọc truyện kiếm hiệp, và hình ảnh một môn sinh hoàn tất công việc học hỏi, bái tạ thầy để xuống núi luôn luôn là một hình ảnh gây xúc cảm. Người môn sinh sau một thời gian rất dài theo thọ giáo đã được vị thầy khả kính truyền hết bí quyết võ thuật, kiếm thuật...đôi khi cả những tuyệt chiêu mà chỉ có những môn sinh tài đức vẹn toàn mới được thầy thương mến truyền cho/24 Tháng Bảy 2012(Xem: 6420) Đặng Xuân Hường/
Khi cuộc sống trở nên phức tạp, hãy tìm sự an ủi nội tâm nơi Lời Chúa. Dưới đây là tuyển tập các đoạn Thánh Kinh nhằm thêm sức mạnh trong những lúc khó khăn của cuộc đời. 1 - “Đừng sợ, vì Ta đã chuộc ngươi về, đã gọi ngươi bằng chính tên ngươi: ngươi là của riêng Ta! " (Is 43, 1). 2 - “Kẻ cậy chiến xa, người nhờ chiến mã, phần chúng tôi, chỉ kêu cầu danh CHÚA là Thiên Chúa chúng tôi” (Tv 20,8). 3 - “Và toàn thể đại hội này sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà ĐỨC CHÚA ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của ĐỨC CHÚA và Người sẽ trao các người vào tay chúng ta!” (1 Sm 17, 47). 4 – “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào ĐỨC CHÚA, và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân.” (Gr 17,7)
Ngày nay nền móng gia đình, tế bào cơ bản của xã hội nhân loại, đang càng ngày càng bị xói mòn một cách khủng khiếp bởi những trào lưu tự do luyến ái thái quá, nam nữ sống chung không cần hôn thú hay kiểu sống “tiền dâm hậu thú” mà gọi là “sống thử”.../11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 6477) /
Ở Việt Nam hiện nay, nhiều cơ sở Giáo Hội sử dụng giáo dân làm nhân viên thường trực có trả lương, để đảm nhiệm nhiều công việc càng ngày càng đa dạng. Hình thức nhân dụng này đã trở thành phổ biến trong các Giáo Hội Tây Phương, nhất là Hoa Kỳ. Hiện Giáo Hội Hoa kỳ đang được coi là định chế tôn giáo sử dụng nhiều nhân viên giáo dân hơn cả, có lẽ chỉ thua Chính Phủ Liên Bang. Hiện tượng này có những hệ luận tốt xấu, được Francis Maier đề cập tới trong một tham luận đăng trên www.frinstitute.org của Viện Đức Tin và Lý Trí./ 20 Tháng Tám 2012(Xem: 6980) /
Mẹ ơi! Hãy để con ra đời sống với Mẹ, con chính là hình ảnh của Mẹ, là hình ảnh của Thượng Đế, đừng giết con, đừng xoá đi thân xác con, là hình ảnh Thượng Đế trong lòng Mẹ. Mẹ giết sự sống của con là Mẹ đã giết Thượng Đế, Đấng ban sự sống cho Mẹ và cho con, Đấng đã sinh ra Linh hồn của Mẹ và của con! Linh hồn con đang run rẩy, thể xác con đang âu lo, con mong muốn được gặp Mẹ trên cõi đời Mẹ đang sống!/08 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5805)/
Ơn gọi luôn luôn phải đến từ hai phía: Chúa gọi và tôi đáp trả. Vậy trong đời sống dâng hiến đâu là yếu tố quyết định: Chúa (chọn) gọi hay tôi (chọn) đáp trả? Câu trả lời quá rõ ràng rồi: Chúa gọi. Nếu Chúa không gọi thì tôi đâu biết đáp trả ai hay đáp trả cái gì. Chúa luôn là người đi bước trước. Thế nhưng vẫn còn một câu hỏi khác nữa cần phải đặt ra đó là “Có phải ý Chúa muốn tôi đi tu hay không?” Nghe hơi kỳ kỳ rồi đấy, đã bảo là Chúa gọi tôi rồi mà bây giờ còn hỏi lại tôi đi tu có phải là ý Chúa hay không. Cứ từ từ suy nghĩ, một vấn đề nghe có vẻ vô lý như vậy nhưng thực ra vẫn có cái lý của nó. Chúng ta biết rằng chữ “ơn gọi” ngày nay không còn được dùng để chỉ riêng cho đời sống dâng hiến nữa. Một người không đi tu thì họ có ơn gọi lập gia đình hoặc là ơn gọi độc thân.
Tiếp tục loạt bài giáo lý về cầu nguyện, trong buổi tiếp kiến chung trực tuyến vào sáng thứ Tư 05/05, Đức Thánh Cha Phanxicô đã trình bày về đề tài chiêm niệm. Theo ngài, không có đối nghịch giữa cầu nguyện và hành động. Trong Tin mừng chỉ có một tiếng gọi duy nhất, đó là theo Chúa trên con đường tình yêu. Bác ái và chiêm niệm đồng nghĩa với nhau. Hồng Thủy - Vatican News
Trong buổi tiếp kiến chung trực tuyến sáng ngày 14/4/2021, tiếp tục bài giáo lý về việc cầu nguyện của người Kitô hữu, Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích rằng lời cầu nguyện thuộc về chính bản chất của Giáo hội;nếu thiếu cầu nguyện thì Giáo hội không thể thực hiện sứ mệnh truyền giáo và phục vụ người khác. Hồng Thủy - Vatican News Trong bài giáo lý tại buổi tiếp kiến chung trực tuyến sáng thứ Tư 14/04 Đức Thánh Cha suy tư về vai trò của Giáo hội như trường học tuyệt vời của việc cầu nguyện. Bắt đầu từ cha mẹ chúng ta, những người dạy chúng ta cầu nguyện, gieo vào tâm hồn chúng ta hạt giống được chín mùi qua đời sống của Ki-tô hữu. Bên cạnh đó, gương sáng của những tín hữu sống đức tin, việc tham dự vào đời sống của giáo xứ và Thánh lễ, giúp chúng ta không chỉ phát triển đời sống cầu nguyện ở mức độ cá nhân nhưng còn được đón nhận di sản cầu nguyện và tu đức phong phú của Giáo hội.
Chợt Ngài bỗng kêu lên một tiếng lớn rồi tắt thở! Thân xác Ngài rũ xuống, thập giá rung lên nhè nhẹ! Chiều đang dần tàn, cảnh hoàng hôn thật thê lương trong ráng chiều màu tím thẫm ảm đạm! Post 30 Tháng Ba 2013(Xem: 3284)/10 Tháng Tư 202011:00 SA(Xem: 4361)
Bảo Trợ