Có chức danh “quản trị viên mục vụ” không?

12 Tháng Bảy 20122:00 CH(Xem: 3945)

Có chức danh “quản trị viên mục vụ” không?

Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô, giáo sư phụng vụ tại Đại học Regina Apostolorum (Nữ Vương các Thánh Tông Đồ), Rôma

Hỏi: Trong giáo phận của tôi, Đức Giám mục đã chỉ định một số giáo dân (thường là nữ tu) để điều hành các giáo xứ. Lý do được đưa ra cho các sự chỉ định này là do chúng ta đang trải qua một tình trạng thiếu linh mục. Điều xảy ra trong các tình huống này là người giáo dân này được phụ trách một hoặc nhiều giáo xứ, và được được gọi là “quản trị viên mục vụ”. Một hoặc nhiều linh mục được chỉ định để phục vụ trong các cộng đồng này, và mỗi vị được gọi là "thừa tác viên bí tích". 

blank


Các quản trị viên mục vụ này mang áo alba, thường lên tiếng trong thánh lễ, tham gia vào việc giảng, và có tiếng nói cuối cùng trong các quyết định của giáo xứ (vài ví dụ, như liệu có xông hương trong Thánh lễ không, giờ giấc cử hành Thánh lễ, cộng đoàn dâng lễ bằng tiếng Latinh hay không, vv). Tôi có một số câu hỏi liên quan đến các quản trị viên mục vụ, họ là ai và họ được phép làm gì theo luật của Giáo Hội? Trước tiên, liệu tên gọi quản trị viên mục vụ là hợp pháp không? Thứ hai, liệu các quản trị viên mục vụ được Giáo Hội cho phép một cách hợp pháp không? 

Giám mục địa phương của chúng tôi trích dẫn Điều 517, 2 (Bản dịch Việt ngữ của Bộ Giáo Luật do các Linh Mục Nguyễn Văn Phương, Phan Tấn Thành, Vũ Văn Thiện, Mai Đức Vinh thực hiện) để biện minh cho việc chỉ định các giáo dân phụ trách việc chăm sóc mục vụ cho các giáo xứ, nhưng Điều 517, 2 nói: "Nếu vì thiếu các linh mục, Giám Mục giáo phận xét thấy cần phải ủy thác sự tham gia thi hành công tác mục vụ cho một phó tế hoặc cho một người nào khác không có chức linh mục, hoặc cho một cộng đoàn, thì ngài cần phải đặt một linh mục có quyền hành và năng ân dành cho một Cha Sở để lo điều hành việc săn sóc mục vụ". Nhiều quản trị viên mục vụ địa phương đã tham gia vào giảng thuyết trong một số nhà thờ ở khu vực. Điều xảy ra là trong khi linh mục chỉ giảng một vài phút, thì một giáo dân (có thể là quản trị viên mục vụ hay không) nói khoảng 6-8 phút nữa. Đức Giám mục địa phương biện minh cho hành vi này trong một bức thư có đoạn: "Tuy nhiên một số vị chủ tịch trong địa phận, đồng ý với một điều khoản khác của các qui định giáo phận, cho thấy là hữu ích khi sử dụng “đối thoại” trong bài giảng, chẳng hạn, bằng cách chia sẻ bài giảng với một thừa tác viên khác của Giáo Hội...”

Trong trường hợp trên, nhà giảng thuyết có chức thánh bắt đầu bài giảng, rồi mời một hay vài nhà giảng thuyết được cho phép phát triển một phần của bài... Hơn nữa, sự thực hành này phù hợp với “Huấn thị Liên bộ về một số vấn đề liên quan sự cộng tác của các tín hữu không chức thánh trong thừa tác vụ thánh của các linh mục”, được ban hành bởi Tòa Thánh vào ngày 15-8-1997 (Điều 3, § 3)". - J.N., bang New York, Mỹ.


Đáp: Đây là một câu hỏi rất phức tạp, pha trộn các chủ đề vốn trực tiếp liên quan đến giáo luật và các chủ đề liên quan đến luật phụng vụ. Tất nhiên, luật phụng vụ là luật không kém hơn giáo luật. Tuy nhiên, luật phụng vụ không phải lúc nào cũng được viết với độ chính xác pháp lý của giáo luật, và đôi khi là mô tả hơn là qui định.

Với sự tôn trọng các khía cạnh giáo luật, tôi sẽ cần được hướng dẫn bởi các nhà bình giải có thẩm quyền, vì đây không phải là chuyên môn của tôi. Nhiều người trong số các nhà bình giải này nói rằng Huấn thị Liên bộ Ecclesiae de Mysterio cung cấp một sự giải thích xác thực của Điều 517, 2, và xác định các giới hạn của Điều ấy.

Hiểu như thế, tôi sẽ cố gắng giải quyết các câu hỏi như sau.

Trước tiên là: Chức danh "quản trị viên mục vụ" là hợp pháp không? Huấn thị Ecclesiae de Mysterio, số 1.3, cho biết: "Thật là trái pháp luật khi các tín hữu không chức thánh chu toàn các chức danh như “mục tử”, “tuyên úy”, “điều phối viên” “người điều hành”, hoặc các chức danh khác tương tự, vốn có thể gây lẫn lộn vai trò của họ và vai trò của vị Mục tử, người luôn phải là Giám mục hay Linh mục". Chú thích đi kèm với đoạn văn này (số 58) là: "Các ví dụ này phải bao gồm tất cả các diễn đạt ngôn ngữ, vốn trong các ngôn ngữ của các nước khác nhau, là tương tự hoặc tương đương, và nói lên một vai trò chỉ đạo của lãnh đạo, hay sự hoạt động thay thế như vậy".

Tôi muốn nói rằng bởi vì chức danh quản trị viên nói lên một vai trò lãnh đạo trong tiếng Anh phổ thông, và được sử dụng tương tự trong giáo luật để chỉ một linh mục hay Giám mục trong một vai trò chỉ đạo (ví dụ, giám quản giáo phận hoặc giám quản tông tòa), chắc chắn nó có thể dẫn đến sự nhầm lẫn, và sẽ là trái pháp luật trong ánh sáng của Huấn thị Ecclesiae de Mysterio.

Mặc dù các tài liệu chính thức không đề xuất một chức danh thích hợp, một chuyên viên giáo luật nổi tiếng gợi ý rằng "người cộng tác đời sống giáo xứ" có thể phục vụ mục đích ấy, bởi vì điều này diễn tả tốt hơn rằng một người hoặc một nhóm người có sự chia sẻ, hoặc tham gia vào công tác vụ mục vụ, nhưng không trực tiếp hướng dẫn nó.

Thứ hai là: Hình ảnh được mô tả trong Điều 517,2 về một người hoặc vài người được phép chia sẻ trong việc chăm sóc mục vụ là hợp pháp, khi tất cả các điều kiện cần thiết được đáp ứng. Theo các chuyên viên giáo luật, các điều kiện này là:

- Sự sắp xếp được thiết lập bởi vị Giám mục, vì Ngài có quyết định thận trọng về sự cần thiết của vấn đề.

- Sự sắp xếp này là đặc biệt và đòi hỏi một sự thiếu hụt thực sự các linh mục để điền vào mọi vị trí trong giáo phận. Nếu tình hình thiếu hụt này xảy ra, thì khả năng thực hiện Điều luật này được tính đến. Huấn thị Ecclesiae de Mysterio, số 75, gợi ý rằng trước khi sử dụng Điều 517, 2 “các khả năng khác có thể được sử dụng, chẳng hạn dùng các linh mục về hưu vẫn có khả năng làm mục vụ, hoặc uỷ thác nhiều giáo xứ cho một linh mục, hay cho một coetus sacerdotum [một nhóm hoặc toán linh mục]”.

- Sự sắp xếp đòi hỏi việc bổ nhiệm một linh mục giám đốc với quyền hạn và năng ân của một mục tử. Linh mục giám đốc không phải là mục tử của giáo xứ (việc này là theo Điều 526, 1), nhưng là lãnh đạo cộng đồng. Giáo xứ như vậy là trống ngôi về mặt kỹ thuật. Việc linh mục giám đốc có quyền hạn và năng ân của mục tử có nghĩa là ngài sẽ có tiếng nói cuối cùng về các quyết định hành chính và mục vụ.

- Sự sắp xếp liên quan đến việc uỷ thác một sự chia sẻ về chăm sóc mục vụ cho các phó tế hoặc giáo dân. Họ tham gia vào việc chăm sóc mục vụ, nhưng không thực thi việc chăm sóc đầy đủ các linh hồn, bởi vì công tác này chỉ có thể ủy thác cho một linh mục mà thôi. Trong việc chỉ định công tác ấy, Giám mục nên ưu tiên cho các phó tế trước khi chỉ định người khác.

Có một ít dấu hiệu chính thức cho các chức năng thực tế của những người đã được giao phó nhiệm vụ này. Chắc chắn nó có nghĩa là cung cấp ít nhất sự chăm sóc mục vụ tối thiểu, loại trừ những gì là dành riêng cho một linh mục có chức thánh, để cho giáo xứ không phải bị đóng cửa. Nếu một giáo dân được giao các chức năng này, thì người này (nam hay nữ) cũng có thể đòi hỏi thêm việc ủy quyến của các năng ân xem ra cần thiết.

Trong số các nhiệm vụ mà giáo dân có thể thực hiện, trong sự cộng tác với vị linh mục giám đốc, là việc quản trị thông thường, tổ chức và chỉ đạo các chương trình giáo lý, chuẩn bị cho việc lãnh nhận các bí tích, và giúp đỡ các bệnh nhân và người túng thiếu.

Tùy thuộc vào mức độ thiếu linh mục, họ cũng có thể được giao phó một số chức năng phụng vụ, ví dụ, hướng dẫn việc cử hành Phụng vụ Lời Chúa với việc cho Rước lễ khi vắng mặt linh mục và mang Mình Thánh cho người bệnh. Nếu tình trạng linh mục là rất khan hiếm, thì giáo dân có thể được giao cho việc rửa tội, chứng hôn và làm nghi thức tang lễ. Trong những dịp như vậy, vì vắng mặt linh mục, họ cũng có thể được mời gọi rao giảng Lời Thiên Chúa.

Huấn thị Ecclesiae de Mysterio, các số 2-4, cho biết: "Điều 766 của Bộ Giáo luật (Codex Canonici Iuris) thiết lập các điều kiện, theo đó cơ quan thẩm quyền có thể cho phép các tín hữu không chức thánh rao giảng trong nhà thờ hay trong nhà nguyện (in ecclesa vel oratorio). Sự sử dụng từ ngữ admitti possunt (có thể cho phép) cho thấy rõ ràng rằng đây không phải là một quyền lợi, vì đây là quyền riêng và đặc biệt của Giám mục, hoặc một năng quyền mà các linh mục và phó tế được hưởng...

"§ 4. Trong một số khu vực, các hoàn cảnh có thể phát sinh, trong đó có sự thiếu hụt của các thừa tác viên có chức thánh, và các tình hình thường xuyên, có thể kiểm chứng cách khách quan, của nhu cầu hay lợi ích xuất hiện, có thể đề nghị sự chấp thuận các tín hữu không có chức thánh được phép giảng.

"Việc giảng thuyết trong nhà thờ hoặc nhà nguyện của các tín hữu không có chức thánh chỉ có thể được phép như là sự hỗ trợ cho các thừa tác viên có chức thánh, và cho các lý do đặc biệt đã được dự kiến bởi luật phổ quát của Giáo Hội, hoặc bởi Hội đồng Giám mục địa phương. Tuy nhiên, nó không thể được xem như là sự thường xảy ra, hoặc không là một sự thăng tiến đích thực của hàng giáo dân".

Thứ ba là: Liệu các người này có thể giảng trong Thánh Lễ không, và liệu việc một linh mục bắt đầu bài giảng và một người khác tiếp tục bài giảng là một trường hợp "đối thoại" hay không?

Huấn thị Ecclesiae de Mysterio, số 3.3, cho biết: "Khi một sự hỗ trợ trình bày và cung cấp sự hỗ trợ này không ủy thác nhiệm vụ rao giảng cho người khác, thừa tác viên chủ lễ nên thận trọng sử dụng sự “đối thoại” trong bài giảng, phù hợp với các qui tắc phụng vụ".

Chú thích liên quan nhắc đến số 48 của Chỉ dẫn cho Thánh Lễ trẻ em, viết: "Bài giảng giải thích Lời Chúa phải được làm nổi bật trong tất cả các Thánh Lễ trẻ em. Đôi khi bài giảng dành cho trẻ em nên trở thành một cuộc đối thoại với các em, trừ khi tốt hơn các em nên lắng nghe trong thinh lặng".

Trong ánh sáng của điều này, tôi không thể thấy làm thế nào cách thực hiện được mô tả bởi độc giả của chúng tôi có thể được xếp hạng là "đối thoại". Thuật ngữ này đòi hỏi việc sử dụng một định dạng hỏi đáp trong bài giảng như một công cụ sư phạm. Không ai có thể mong chờ linh mục khởi đầu một bài giảng, và cho phép một thiếu niên tiếp tục nói tiếp phần ngài bỏ dở.

Thay vì cuộc đối thoại, sự thực hành này được xem là vì mọi mục đích thực tiễn "ủy thác nhiệm vụ rao giảng cho người khác", và do đó trái với các qui tắc của huấn thị.

Vì vậy, tôi sẽ kết luận rằng việc giải thích về Huấn thị Ecclesiae de Mysterio, số 3.3, là không chính xác, và do đó việc thực hành được mô tả bởi độc giả của chúng tôi là trái với các qui tắc phụng vụ hiện nay. (Zenit.org 10-7-2012)

Nguyễn Trọng Đa
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Xin gửi bài này đặc biệt đến các Bà Mẹ trong Hội các Bà Mẹ Công Giáo mà Thánh Nữ Monica là Thánh Bổn Mạng, nhất là các Bà Mẹ đang đau khổ trong nước mắt để cầu nguyện cho chồng và cho con.../25 Tháng Tám 2012(Xem: 8569) Lm. Anphong Trần Đức Phương - Tinmungnet /
Phan Tấn Thành Dẫn nhập Trong các tín biểu, lời tuyên xưng về Giáo hội (Ecclesia) thường được kèm theo vài tính từ, với con số thay đổi. Tín biểu Epistula Apostolorum (khoảng năm 170) chỉ gồm năm mệnh đề, và mệnh đề thứ bốn là: “et in sanctam Ecclesiam” (Denz-Sch 1). “Thánh thiện” là đặc điểm cổ nhất, nói lên sự thuộc về Thiên Chúa. Trong “Tín biểu các thánh tông đồ”, ngoài “sancta” khi thêm “catholica” (sanctam Ecclesiam catholicam); bên Đông phương, tín biểu của Cyrillô Giêrusalem (khoảng năm 348) viết «una santa Chiesa catholica» (Denz-Sch 41) và của Epiphaniô năm 374 “una sola sancta Ecclesia catholica et apostolica” (Denz-Sch 42), đưa đến công thức của công đồng Constantinopolis năm 381 « unam sanctam catholicam et apostolicam Ecclesiam». Trong lịch sử thần học, đã có những quan niệm khác nhau về bản chất của bốn đặc tính này cũng như công dụng của chúng.
Nhiều sách về Đức Mẹ đã được các học giả Tin lành viết, nhiều cuốn cổ vũ người Tin lành nhìn sát hơn vào Đức Mẹ. Nhiều câu chuyện về các Phật tử và những người ngoài Công giáo đã đến viếng Đền Đức Mẹ Lộ Đức. Mặt khác, các tín đồ Hồi giáo cũng rất tôn trọng Đức Mẹ. Thật vậy, Đức Mẹ được nói đến nhiều lần trong kinh Koran, sách thánh của Hồi giáo, nhiều hơn cả trong Kinh thánh!/17 Tháng Bảy 2014 (Xem: 4787) /
NHỮNG SAI PHẠM CỦA SỨ ĐIỆP TỪ TRỜI 5. Các vấn đề liên hệ đến Hội Thánh. ▶5.1. Chối bỏ Huấn quyền của Hội Thánh. *SỨ ĐIỆP 06-04-2011. "...không một ai trong các con xứng đáng để phán xét hoặc tra xét về người khác. Không ai có quyền hạn hoặc hiểu biết thiêng liêng để đưa ra bất cứ sự đánh giá nào về đạo đức nơi người khác" NHẬN ĐỊNH. Nói như thế bà Maria Divine Mercy rõ ràng đã phủ nhận Huấn quyền của Hội Thánh. ▶5.2. Phủ nhận vai trò của Chúa Thánh Thần trong Hội Thánh. *SỨ ĐIỆP 12-04-2012. "Cơ mật viện Hồng Y bầu Giáo hoàng mới là những người theo bè Tam điểm, là tổ chức độc ác của Satan." NHẬN ĐỊNH. Rõ ràng bà Maria Divine Mercy không tin rằng Thánh Thần của Đức Kitô vẫn đang hiện diện và hoạt động trong Hội Thánh, không ngừng hướng dẫn Hội Thánh đạt đến chân lý toàn vẹn của Đức Kitô.
Nguồn gốc của mọi thiên chức linh mục Chủ đề linh mục là đề tài rất được quan tâm và mang tính thời sự trong thế kỷ qua. Công Đồng Vaticanô II đã dành trọn một tài liệu cho chủ đề này với sắc lệnh Presbyterorum Ordinis; năm 1992, thánh Gioan Phaolô II đã gửi tới toàn thể Hội Thánh tông huấn hậu thượng hội đồng Pastores Dabo Vobis, về việc huấn luyện các linh mục trong bối cảnh hiện nay; tiếp đến, khi công bố năm thánh linh mục 2009-2010, Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI đã phác thảo cách vắn gọn nhưng rất sâu sắc dung mạo linh mục dưới ánh sáng cuộc đời của Cha Sở xứ Ars. Cùng với đó là vô số những suy tư của nhiều tác giả trên thế giới được thực hiện và nhiều cuốn sách viết về chân dung và sứ vụ của linh mục qua dòng thời gian, trong đó rất nhiều tác phẩm có giá trị.
Trải qua lịch sử, Chúa nhật sau lễ Phục sinh đã được gọi bằng nhiều danh xưng khác nhau: Chúa nhật tám ngày sau lễ Phục sinh, Chúa nhật “Áo trắng” (in Albis), bởi vì các tân tòng cởi chiếc áo trắng mà họ đã lãnh nhận khi lãnh các bí tích khai tâm vào đêm Vọng Phục sinh, đánh dấu việc kết thúc giai đoạn huấn giáo khai tâm. Tại vài Giáo hội bên Ấn độ (tục truyền do thánh Tôma tông đồ thành lập), Chúa nhật sau lễ Phục sinh được gọi là chúa nhật thánh Tôma, bởi vì bài Phúc âm thuật lại cuộc gặp gỡ của Người với Chúa Kitô. Gần đây, Đức Gioan Phaolô II muốn thêm một danh xưng nữa, đó là “Chúa nhật kính Lòng Chúa Thương Xót”. Trong Năm Thánh 2000, Đức Gioan Phaolô II đã ấn định rằng trong toàn thể Hội thánh, Chúa nhật sau lễ Phục sinh, ngoài danh hiệu Chúa Nhật Áo trắng, sẽ còn được đặt tên là Chúa nhật kính Lòng Chúa Thương Xót.
Hôm thứ Sáu 12 tháng Hai, 2021, Mùng Một Tết Tân Sửu, Phòng Báo Chí Tòa Thánh đã công bố Sứ điệp Mùa Chay Thánh 2021 của Đức Thánh Cha Phanxicô. Nguyên bản tiếng Ý và các ngôn ngữ khác có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ. Sứ điệp Mùa Chay 2021 của Đức Thánh Cha Phanxicô “Nào chúng ta lên Giêrusalem” (Mt 20:18) Mùa Chay: Thời gian canh tân Niềm tin, Hy vọng và Tình yêu Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu đã mặc khải cho các môn đệ ý nghĩa sâu sắc nhất trong sứ vụ của Người khi loan báo cho họ cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh của Người để hoàn thành Thánh ý Chúa Cha. Sau đó, Ngài mời gọi họ chia sẻ sứ mạng này để cứu độ thế giới.
WHĐ (15.2.2021) – Nhân kỷ niệm 60 năm thành lập hàng Giáo phẩm Việt Nam (1961 – 2021), chúng tôi xin được đăng bản dịch chính thức của Hội đồng Giám mục Việt Nam về Tông thư thành lập hàng Giáo phẩm Việt Nam – “Jam In Pontificatus” của Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII gửi hàng Giáo phẩm Việt Nam ngày 14.1.1961. * * *
Thứ Tư Lễ Tro năm nay sẽ rơi vào ngày 17 tháng Hai. Hôm thứ Ba, Vatican đã đưa ra hướng dẫn về cách các linh mục có thể xức tro vào Thứ Tư Lễ Tro trong bối cảnh đại dịch coronavirus. Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích đã công bố một chỉ dẫn vào ngày 12 tháng Giêng, hướng dẫn các linh mục đọc công thức xức tro một lần cho tất cả mọi người có mặt, thay vì cho từng người. Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ. Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích Công văn số 17/21 Chỉ dẫn cho ngày Thứ Tư Lễ Tro Việc xức tro trong thời gian xảy ra đại dịch Vị Linh mục đọc lời nguyện làm phép tro. Ngài rảy nước thánh lên tro, không nói gì cả. Sau đó, ngài nói với tất cả những người hiện diện chỉ một lần duy nhất công thức như được ghi trong Sách Lễ Rôma, áp dụng công thức ấy cho tất cả mọi người nói chung:
Ngày 1 tháng 10 năm 2010, Hội đồng Giáo hoàng về Công lý và Hòa bình đã ra thông báo về án phong chân phước cho ĐHY Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận. Thông báo viết: “Ngày 22 tháng 10 tới, tức 3 năm sau khi loan báo việc mở Án phong chân phước, sẽ có phiên họp trọng thể mở cuộc điều tra ở cấp giáo phận về đời sống, các nhân đức và đời sống thánh thiện của Đấng Đáng Kính, ĐHY Việt Nam Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, người đã là Phó Chủ Tịch Hội đồng Giáo hoàng về Công lý và Hòa bình từ năm 1994 và là Chủ tịch Ủy Ban này từ ngày 24 tháng 6 năm 1998 đến ngày 16 tháng 9 năm 2002”. Theo thông báo của Tòa Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Tp. Hồ Chí Minh về việc điều tra án phong chân phước và phong thánh cho Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, do Đức Hồng Y GB Phạm Minh Mẫn ký ngày 1 tháng 1 năm 2012, chúng ta cùng tìm hiểu đôi nét về cuộc đời của Đấng Đáng Kính, Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận.
Bảo Trợ