NHỚ CHA

07 Tháng Tư 20142:00 CH(Xem: 3611)

 

NHỚ CHA
chacon-3-contentĐêm nay, buồn ngắm sao trời
Trăng non lơ lững, nhớ thời thiếu niên:
Bóng cha thấp thoáng ngoài hiên
Xem chừng con có ngồi yên học bài...
Thấy con chăm chỉ, miệt mài
Cha khen, nói: ''Học thành tài, nghe con!
Trước khi lo việc Nước Non
Tu nhân, tích đức lúc còn tại gia!
Chưa ngoan, cha mới rầy la!
Một mai, cha chết, con là mồ côi!
Cha-con mình sẽ chia phôi!
Cha nằm nghĩa địa, con ngồi khóc cha!
Bấy giờ, con mới xót xa:
Tình thâm phụ-tử, ruột rà héo hon!
Những lời cha dạy, la con
Dù cha đã mất, lòng còn khắc, ghi!...''
Sao cha đành vội ra đi?
Mẹ thành góa bụa, con thì mồ côi!
Khóc cha đã đổ mồ hôi
Dầm mưa, dãi nắng, chờ ''chồi trổ bông''...
Vì con, lam lũ ngoài đồng
Rau, cà, khoai sắn* cha trồng nuôi con!!!
Đêm nay, ngồi dưới trăng non
Tóc đen chớm bạc, lòng còn thơ ngây:
Lời cha như vọng quanh đây!
Mất cha, nhớ thuở sum vầy năm xưa!!!
Đức Quốc, 25.3.96
Phan văn Phước
* Sắn: khoai mì ở miền Nam.
 
Xin được thưa vài lời cùng quý vị Độc Giả:
Là người Công Giáo, tôi tuân giữ Mười Điều Răn, mà Điều Thứ Bốn là ''Thảo Kính Cha Mẹ'', tức là Giới Răn ''đứng'' sau Ba Giới Răn Đầu đối với Thiên Chúa. Ông Cố Ngoại của tôi là Phật Tử thuần thành. Bà Ngoại vợ cũng là Phật Tử có Pháp Danh. Tôi đã từng về Quê Ngoại dự nhiều Nghi Lễ của Phật Giáo, nhất là Ngày Lễ Giỗ ở Bên Làng Ngoại. Khi Bà Ngoại vợ mất, tôi cũng quỳ xuống để Thầy Bên Phật Giáo cắt một nắm tóc là dấu chỉ ''Lòng Hiếu Thảo'' đối với Đấng Sinh Thành Nhạc Mẫu (người Tin Lành). Khi nghe cuốn băng ''Đại Hiếu'' của Bà Con Phật Tử, tôi chảy nước mắt giống như, bây giờ, đang nghe Ca Khúc của Công Giáo và Bản ''Nhớ Cha'' của Thanh Ngân, Phật Tử, là tác giả và là người trình diễn Ca Khúc cảm động ấy.
 
Kính mời quý Vị thưởng thức hai bản Tình Ca tuyệt vời:
- Ca Khúc thứ nhất là lời rất cảm động của Bà Con Công Giáo nguyện xin Chúa chúc lành cho Cha Mẹ: CauChoChaMe2 - YouTube
- Ca Khúc thứ hai do tác giả Thanh Ngân trình diễn: NHỚ CHA - NSUT Thanh Ngân.avi - YouTube


MƯỜI THƯƠNG KÍNH DÂNG CHA
Một thương cha đã sinh con!
Hai thương cha đã mỏi mòn, xanh xao!
Ba thương cha đã cần lao
Nuôi con ăn học như bao nhiêu người!
Bốn thương cha vẫn tươi cười
Cày sâu, cuốc bẫm, chai mười ngón tay!
Năm thương cha đã hăng say
Tăng gia sản xuất tối ngày chưa thôi!
Sáu thương cha đổ mồ hôi
Ngoài bàu bủa lưới cho nồi canh ngon...!
Bảy thương cha đã la con
Cho con chăm học, không còn ham chơi!
Tám thương dưới ánh sao trời
Cha còn chẻ lạt rã rời tay chân!
Chín thương cha đã ân cần
Kính yêu, đùm bọc mẫu thân tới già!
Mười thương cha chạy bôn ba
Tìm mua vật liệu xây nhà cho con!
Tình thương Phụ-Tử vo tròn
Dù cho dương thế không còn bóng cha!
Phan văn Phước

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bởi cách xa... dường như đã quen dần Con tim cũng như chừng thôi xao xuyến Ánh mắt buồn... bao vạt sóng trào dâng... Ta chẳng dám ghé môi hôn nồng ấm Thôi khát khao trong sâu thẳm ngọt ngào Nghe như tiếng thu sầu muôn giọt mặn Con sóng buồn cuồn cuộn với bão giông. Tim như chết khi ân tình nhoà nhạt Nửa hồn ta như rã nát hoang tàn Chiều đưa gió lang thang... về chốn cũ Lối xưa giờ bụi phủ với tàn hoang.
CẢM TÁC MÙA XUÂN TÂN SỬU Có phải xuân về rồi đó thôi Mà sao rét buốt mãi riêng hồi Mai đào ướm nụ không buồn nở Phố chợ thưa người chạnh khúc nôi. Covid hoành hoành ở xứ tôi Mùa xuân Tân Sửu mất vui rồi Nơi kia,chốn nọ nghe dương tính Thổn thức cung lòng mong gió trôi. Canh Tý một năm bão tơi bời Lan tràn dịch bệnh dạ chơi vơi Mùa xuân Tân Sửu mong tươi sáng Cầu Chúa yêu thương đón nhận lời. Thánh Lễ mồng ba nguyện Chúa Trời
Như là bông huệ trắng Tỏa hương ngát thơm nồng Giữa cuộc đời mưa gió /post 14 Tháng Giêng 2015 (Xem: 3412)/ Vẫn ngàn lần trinh trong Như là ngọn nến nhỏ Cháy mãi trong lòng người
Con ước muốn làm một bài thơ Bằng đời con thuở bé đến giờ Bao Hồng ân Nhiệm mầu tình Chúa / 2 Tháng Mười 2014(Xem: 2037)/
Em đi qua mùa hạ- Lượm gió thu se hồn- Anh ngồi nhìn chiếc lá- Lòng những luống cô đơn - Lá vàng đưa vọng tiếng- Hồi chuông bên nhà thờ- Ru hồn anh trống vắng- Đầy những lời kinh thơ / post 07 Tháng Mười 2013 (Xem: 2297) Sa Mạc Hồng /
Tác giả: Phạm Lưu Vũ Tiết tháng bảy gió âm lạnh buốt Nỗi buồn dâng nghẹn khúc sông Hồng Thương thay một dải non bồng Bên ngoài giặc cướp, bên trong quan trường Vốn đường đường con nhà khuôn phép Bỗng chốc thành vạn kiếp dân oan Lê la xó chợ đường quan Già thương nỗi trẻ, trẻ than nỗi già Bãi tha ma bóng chiều hiu hắt Chốn công đường lạnh ngắt lương tri Đoàn người từ buổi ra đi Màn trời, chiếu đất biết khi nào về Người yêu nước không hề có tội Cửa lao tù nghẹn nỗi chia phôi Chỉ vì thương xót giống nòi Nỗi oan mờ cả mặt trời, mặt trăng Kìa những kẻ tham tàn xảo quyệt Rước quỷ về hủy diệt sơn khê Ngoài khơi giặc cướp bốn bề Gần bờ biển chết, mất nghề ông cha Dặm đường xa phí chồng lên phí Có đâu ngờ chướng khí còn dai Áo vàng lấp ló bụi gai Dùi cui nó trỏ, biên lai nó cầm Những linh hồn chọn nhầm kiếp sống Mới lọt lòng đã cõng nợ công Thác sinh vào chốn gai chông Hành không thành đạo,
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời. Có phải khi mình mất đi người mẹ Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! '' … Có những mai nụ hồng ngoài hiên nở Chân em qua không buồn ngắm một lần, Chợt chiều hôm gió về làm hoa vỡ Nhìn phai tàn rồi cúi xuống bâng khuâng ..
Hàng mấy vạn chiến thuyền treo lưới cá- Dùng biển người giặc đang cướp biển Đông- Sao Bộ quốc phòng lại ngồi tri ân giặc?- Hưng Đạo vương ơi, đâu Hội nghị Diên Hồng?- Đâu Dã Tượng, Yết Kiêu, đâu hàng triệu cánh tay Sát Thát?- Đâu cọc nhọn Bạch Đằng, đâu kế sách Bình Ngô?- Giặc đến nhà sao vẫn ngồi ca hát? /post 02 Tháng Tám 20122:00 CH(Xem: 5386) Trần Mạnh Hảo (Danlambao)/
Ngày xưa còn nhỏ ngày xưa - Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang - Lòng vui quần áo xênh xang - Tay cầm hương nến đình vàng mới mua - Chị tôi vào lễ trong chùa - Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên - “Lòng thành lễ vật đầu niên/ post 28 Tháng Tám 2012 (Xem: 10860) Hồ Dếnh - VNEBook /
Cảnh sắc Xuân sang mỡn lá cành Bướm vàng bay lượn giữa trời xanh Chim muông cánh vỗ như chào đón Nắng ấm ban mai dẫn mộng lành Những tưởng ni sư mãi ngắm Xuân Đề thơ vãn cảnh chẳng vơi nguồn Non xanh núi biếc sân si diệt Tu tập như vầy sẽ tuyệt luân
Bảo Trợ