Giầy cao gót: thời trang, sự sùng bái và biểu tượng

01 Tháng Tư 20142:00 CH(Xem: 2117)

Trong hàng thế kỷ, giầy của phụ nữ thường chỉ được giấu dưới lớp váy dài và tất cả chị em cần chỉ là một đôi giầy đế thấp hay giầy cao cổ đơn giản. Tuy nhiên, khi gấu váy bắt đầu được vén lên cao trong thế kỷ 20, nhưng đôi giầy lại được đưa vào tầm ngắm.

 FIRST STEP (1966). POP ARTIST ALLEN JONES' WORK POPULARISED THE STILETTO IN THE 1960S
Bức tranh ‘First step’ năm 1966, của Allen Jones. Ông cũng là người khiến giầy cao gót đế nhọn phổ biến trong những năm 1960.

Ngày nay, hình ảnh mẫu mực cho sự hấp dẫn nữ giới thường được gắn với một người phụ nữ mang giầy cao gót.

 Đây có thể là một định kiến về giới nhưng hình ảnh này đã có lịch sử lâu đời. Mục đích của những đôi giầy cao gót là để nhấn mạnh hình thể bằng cách làm cho đôi chân thon dài hơn, tăng thêm chiều cao và đẩy ngực và mông ra hơn. Đường kẻ đen ở phía sau của vớ cũng giúp làm cảm giác tăng chiều cao đáng kể.

Giầy cao gót đế nhọn xuất hiện năm 1955 và là một bước đột phá từ những đôi dầy đế to thô kệch từng làm bá chủ trong thập niên trước đó. Ngay cả tên gọi ‘stiletto heel’ của nó trong tiếng Anh cũng gợi lên thẩm mỹ kiểu Ý mới, giống như đôi gò má sắc sảo và tự tin diễn viên Sophia Loren hay những bộ phim của Federio Fellini.

Thiết kế này được cho là của nhà thiết kế người pháp Roger Vivier, người còn được biết đến với kiểu giầy đen, mũi vuông, có khóa sắt bản to trang trí, nổi tiếng trong những năm 1960. 

Giầy cao gót đế nhọn, có thể cao đến 20cm và quá mảnh nên cần một thanh sắt để chống đỡ giúp cho nó không bị gẫy dưới sức ép từ cân nặng của người mang. Điều này từng khiến những đôi giầy này làm hỏng các sàn nhà bằng gỗ và cực kỳ đau chân khi đi bộ. Độ cao này thật sự là một thách thức đối với người mang về khả năng giữ thăng bằng và đôi khi kết quả thường là trật khớp hay vỡ mắt cá chân.

Giầy cao gót ban đầu chỉ là một hiện tượng thời trang, chỉ tồn tại đến đầu thập niên 60. Khi đó nó trở nên một biểu tưởng mang tính tôn sùng mà họa sĩ Allen Jones chuyên khai thác, chủ thể của ông thường là chân dung những người phụ nữ mặc quần áo da mang giầy cao gót. Những thiết kế nội thất của ông, cũng thường bằng da, những manơcanh mang giầy cao gót đỡ bàn hay ghế, từng xúc phạm đến phóng trào giải phóng nữ quyền thời đó. Khi đó giầy cao gót cũng trở thành điều không thể thiếu đối với trang phục của các cô gái đứng đường và càng khiến ý nghĩ rằng giầy cao gót đế nhọn là một sự trào phúng đối đối với nữ quyền.

Một số nhà hoạt động nữ quyền xem giầy cao gót đế nhọn là một truyền thống lâu đời mà đàn ông (và các nhà thiết kế nam giới) tạo ra để hạn chế và hạ thấp phụ nữ, giống như tục bó chân của phụ nữ Trung Quốc đến thế kỷ 20.

Liệu đàn ông đã từng mang những đôi giầy không dành để đi lại?

Nếu nhìn lại thời trang của thể kỷ 18 và xem các xu hướng mang giày cao gót của nam và nữ giới trong tầng lớp quý tộc thì họ không nhưng chỉ nâng mình lên hơn về chiều cao so với những kẻ thấp hèn mà còn để chỉ ra rằng những người mang chúng ta những người nhàn rỗi (thử làm việc khi mang những đôi giầy cao gót xem nào, thông điệp được ngầm gửi đi.)

Từ ‘well-heeled’ trong tiếng Anh cũng từ đó mà có nghĩa miêu tả ai đó giàu có, họ giàu có đủ đến nỗi không cần làm việc. Mặc dù giày cao gót của nam giới biến mất rất nhanh thì kiểu dáng và chiều cao của giày phụ nữ lại thay đổi liên tục đến khi chúng biến mất trong những chiếc váy xòe bồng của thế kỷ 19.

Khái niệm chiều cao đồng nghĩa với sự cao quý khó có thể rũ bỏ được ngay cả sau khi xu hướng thời trang của những đôi giày cao gót đế nhỏ mất dần đi. Thập niên 70, chiều cao của gót giầy lại được nâng tầm với kiểu giầy đế xuồng được cả nam và nữ mang (Elton John là một trong những người nổi tiếng về kiểu giầy này). Trong thập niên 80, kiểu áo vai rộng, eo thon lại bất ngờ phù hợp với giầy đế thấp. Tuy nhiên những năm 90 giày đế nhon lại tạo gây sóng gió trong ngành thời trang với show truyền hình ‘Sex & The City’ đã biến nó trở thành một đôi giầy đi thường ngày.

Ngày nay giày cao gót là biểu tượng cho thế hệ phụ nữ xem chúng là sức mạnh của nữ giới chứ không còn phải là thứ chỉ để thỏa mãn khát vọng của đàn ông.
 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhà Trắng là nơi làm việc chính thức của của Tổng thống – người quyền lực nhất nước Mỹ, đồng thời đây cũng là nơi ở của ông và gia đình. Tòa nhà này đã có lịch hàng thế kỷ và trở thành biểu tượng quyền lực của người đứng đầu nước Mỹ. Và tất nhiên bản thân nó cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật thú vị mà không phải ai cũng biết. Top 14 điều không phải ai cũng biết về Nhà Trắng
bài hát “ĐỪNG EM” Link Video: https://www.youtube.com/watch?v=55glr5LDysA Ca sĩ: Đoàn Sơn Thơ: Nguyên Khang Nhạc: Mai Phạm Keyboard: Duy Tiến Video: APHUONGFILM – Melbourne, AUSTRALIA Link Youtube : https://youtu.be/55glr5LDysA Link lời bài hát file PDF: https://drive.google.com/file/d/1eb2g_SGvLK3pOXtcYdsge-MfShAd6EGU/view Trân trọng và cám ơn, Mai Pham
Âm nhạc chữa bệnh “Hãy tập trung vào âm thanh của nhạc cụ,” Andrew Rossetti, một nhà nghiên cứu và trị liệu âm nhạc được cấp phép cho biết khi anh gảy các hợp âm trên một cây đàn guitar Tây Ban Nha cổ điển . “Nhắm mắt lại. Hãy nghĩ về một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và thoải mái,” Rossetti nó
Trận Xương Giang là trận chiến cuối cùng đặt dấu chấm hết cho toàn bộ cánh quân của Liễu Thăng. Đây là một trong những trận chiến thảm khốc nhưng oanh liệt nhất của toàn bộ cuộc chiến. Chỉ trong vòng 27 ngày đêm (từ ngày 8/10/1427 đến ngày 3/11/1427) mà có sự tham chiến của gần 20 vạn quân từ đôi bên trên một chiến tuyến khoảng 100 km. Trong trận chiến này, chủ lực của quân Minh sang tiếp viện bị thiệt hại gần như toàn bộ và không thể tham chiến nữa.
Khoa học tồn tại vốn là để giúp con người ngày càng tiến bộ hơn, và cũng là để giải đáp những bí ẩn tồn tại trong cuộc sống. Tuy nhiên, đã có rất nhiều lần các chuyên gia bị lạc lối vì chính những thứ họ tìm ra. Những bí ẩn của thế giới đến nay vẫn chưa có lời giải
Các đường phố ở London ngày đêm đốt lửa lớn, đốt trầm hương và ớt với nỗ lực làm sạch không khí. Một số người đem xác người chết bỏ vào hố lửa rồi đốt, khói dày đặc và mùi chết chóc bao trùm khắp thành phố.
1. Trận Gettysburg, Nội chiến Mỹ (năm 1863) 5 trận chiến đơn lẻ đẫm máu nhất lịch sử nhân loại: Xác người chất đống - Ảnh 1. Tham chiến: Liên bang miền Bắc - Liên minh miền Nam Tổn thất: Liên bang miền Bắc: 23.000 - Liên minh miền Nam: 23.000 Kết quả: Liên bang miền Bắc thắng. Theo Military History, đây là trận chiến đánh dấu bước ngoặt của Liên bang miền Bắc, đồng thời cũng ghi nhận số lượng tổn thất lớn nhất trong cuộc Nội chiến Mỹ. Sau hàng loạt lợi thế ban đầu, đại tướng Lee dẫn quân miền Nam tiến đánh vùng kiểm soát của Liên bang miền Bắc. Giao tranh diễn ra kịch liệt trong suốt ba ngày trước khi quân đội miền Bắc giành được thắng lợi, đẩy lùi đối phương. Trận đánh được ghi nhận là trận chiến quan trọng nhất của cuộc Nội chiến Mỹ, ghi dấu địa danh Gettysburg và trở thành biểu tượng cho nghị lực và chiến thắng của Liên bang miền Bắc.
1- Tên quốc gia bắt đầu bằng chữ A chấm dứt bằng chữ A. Một quốc gia độc nhất vô nhị của hành tinh này từ ngày sinh ra đã ĐỨNG ĐẦU, hiện ĐỨNG ĐẦU và có thể sẽ mãi ĐỨNG ĐẦU trong danh sách tên các nước trên thế giới. 2- Một quốc gia có số điện thoại bắt đầu bằng SỐ MỘT. 3- Một quốc gia chưa bao giờ bị XÂM LĂNG 4- Một quốc gia tốn tiền nhiều nhất để BẢO VỆ các quốc gia khác. 5- Một quốc gia mà người cùng đường có thể TÁ TÚC và cư trú dù BẠN hay THÙ. 6- Một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì nó GIÀU NHẤT và là kẻ trước nhất cứu trợ khi các quốc gia khác lâm nạn. 7- Một quốc gia không ai nói CẢM ƠN dù bao giờ cũng nhận ơn từ nó. 8- Một quốc gia luôn bị miệt thị là ĐẾ QUỐC, nhưng chính nó là quốc gia thúc đẩy XÓA BỎ THUỘC ĐỊA sau Thế Chiến Thứ 2.
“Karaoke” là tiếng Việt, có nghĩa là cứ “ca ra là OK”. Vậy là dân ta thoải mái ca ra, dù nhiều khi chẳng OK chút nào. Trong mùa dịch cô Vi này, người người ở nhà, thiếu thú vui giải trí, người ta đâm ra thích “ca ra OK”. Tại Việt Nam, karaoke đã trở thành đại nạn, không biết có trầm trọng hơn dịch bệnh không, nhưng đủ để dân chúng la làng. Người ta hát thoải mái bất kể giờ giấc, nửa đêm vẫn cứ đua nhau gào làm náo động khu phố. Tôi đọc được trên Facebook lời than của một bạn ở Sài Gòn: “Nó hát ngày, hát đêm, hát thêm Chủ Nhật, hát tràn cung mây, hát không cho ai ngủ. Nó chuyển sang “Vùng Lá Me Bay” mà giọng lúc thì ồm ồm, lúc thì rít sần sật lên như thế thì lá bay sao được, bay kiểu gì mà từ trưa tới tối vẫn chẳng hết lá!”.
Ngày nay dầu khuynh diệp bác sĩ Tín không còn nữa nhưng người dân miền Nam tuổi trung niên trở lên ai cũng nhớ đến cái mùi đặc trưng của loại dầu gió thông dụng này. Dầu trị nhiều chứng bệnh, cảm mạo, sổ mũi, đau nhức cơ bắp, ho, đau bụng, đau răng, trầy chảy máu, ngừa gió, ngừa ban cho trẻ em… Người thường dùng nhất là các bà già, phụ nữ sinh đẻ nên dầu khuynh diệp còn được gọi là “dầu bà đẻ”. Bác sĩ Tín người đã tạo ra dầu khuynh diệp Tôi chỉ mới biết “dầu bà đẻ” khi đem chuyện dầu gió ngày xưa ra trò chuyện với mấy ông bạn già. Những câu chuyện góp nhặt đây đó đánh thức ký ức của tôi thời còn bé. Nhớ lại, có lần ba tôi dẫn tôi đến Nhà bảo sanh Hoà Hưng thăm má tôi sanh thằng em út. Vừa bước vào cửa chính đã ngửi thấy nồng nực mùi dầu. Mùi khuynh diệp càng lúc càng nồng khi đi ngang qua các buồng sản phụ dọc theo hai bên.
Bảo Trợ