Thơ của Nguyễn Bắc Sơn

03 Tháng Bảy 20122:00 CH(Xem: 6839)

CHÂN DUNG TỰ HOẠ
Ta sống ở đời như một kẻ nhàn du
blankTrôi qua tháng, trôi qua ngày,
trôi trên cuộc đời huyễn mộng
Trôi từ chiếc nôi ra đền nấm mồ

Trên trái đất có rừng già núi non cùng sông biển
Trong Nguyễn Bắc Sơn có một kẻ làm thơ
Kẻ làm thơ đôi khi biến thành du đãng
Hoặc nhà thơ theo khí hậu từng mùa

Bạn bè đã chia xa ta khề khà cùng sách vở
Mất bảy năm trời mới hiểu thích ca
Ôi nụ cười đã từng đêm mất ngủ
Những ngày ăn gạo lứt muối mè chữa bệnh
Tắm mình trong dòng triết học cực Đông
Những ngày xem Zen là lẽ sống
Hạnh phúc đầy như nước lấp con sông

Ta đổi mới nồng nàn sức sống
Như mùa mưa phân phối ruộng đồng xanh
Ta dự tính sẽ từ vai khán giả
Nối vòng tay vòng tay lớn Việt Nam.

THÁNG CHẠP SẦU ĐỜI TRÊN NÚI CAO 
(Tặng Vũ Trọng Quang) 
 
Nằm ngữa mặt ở bên trời lận đận 
Ta và ngươi, hai gã cóc cần đời 
Đời mạt pháp, con người mạt hậu 
Có một tấm lòng, rồi cũng chỉ rong chơi 
 
Quân tử thất thời nằm gãi háng 
Thuyền quyên lỡ hội bỏ đi tu 
Tiếng chuông em gõ bên chùa cổ 
Mà sao lạnh điếng cõi sương mù 
 
Sương mù, sương mù, ừ sương mù 
Khuya về trăng mọc ngọn mù u 
Cầm ống sáo đồng, gõ vào vách núi 
Tráng sĩ hề! Lạnh thấu thiên thu 
 
Ta lạnh còn em đâu có ấm 
Tiếng tụng kinh, là tiếng chim rơi 
Để ta tụng bài thơ thiên cổ 
Thơ là kinh Phật đó mình ơi!!! 
 
Em ni cô ta là thi sĩ 
Có lúc thần tiên, lúc ngạ quỷ 
Cầm kinh địa tạng ở trong tay 
Mà uống rượu sầu, say bí tỉ 
 
Mười năm nằm đọc Hoa Nghiêm Kinh 
Cảm ơn cõi Phật thật lung linh 
Cảm ơn Ngài Cưu Ma La Thạp 
Cảm ơn Bùi Giáng dạy cho mình 
 
Về núi mang theo Kinh Kim Cương 
Dăm cuốn thơ tình dẫm phong sương 
Nửa đêm tụng chú mà rơi lệ 
Nơi thanh lương địa mà sao lòng mình chưa thanh lương 
 
Tụng Hoa Nghiêm, Đại Bi rồi Chuẩn Đề 
Sao lòng mình cũng vẫn lạnh tê 
Hai thằng ra suối luộc hột vịt 
Làm luôn một chai Ngũ Gia Bì 
 
Nhảy tòm xuống suối giỡn trăng khuya 
Hát khúc vọng tình, khúc nhớ quê 
Quê Nhà xa tít và xa tắp 
Non nước cháy hương chẳng chịu về 
 
Bát cơm Hương tích Phật 
Thọ dụng suốt đời vẫn thấy dư 
Nhưng thiếu tình yêu và tình bạn 
Làm sao cho khỏi ngất ngư

TÌNH BẠN VÀ TÌNH YÊU 
Đêm Phù Cát dù bên ngoài trời rất lạnh
Nhưng trong ngôi nhà tranh của thi sĩ Hồ Bang
Có tình bạn nồng nàn như rượu chôn nhiều năm dưới đất
Có câu chuyện tình thi vị mang mang
 
Vì người đàn bà nào cũng như người nấy
Nên ta bảo rằng thôi hãy quên em
Nhưng đàn bà đâu phải người nào cũng như người nấy
Nên suốt đời ta nhớ nhớ quên quên
 
Có khi nghĩ trời sinh ra chỉ mình ta là đủ
Vì đám đông quậy bẩn nước hồ đời
Nhưng lại nghĩ trời sinh thêm bè bạn
Để choàng vai ấm áp cuộc rong chơi
 
Dù mỗi ngày ta xé đi năm mười tờ lịch
Nhưng thời gian chẳng chịu trôi nhanh
Dù đen bạc là nơi cố xứ
Nhưng đi biền biệt mãi không đành. 

BỎ XỨ 
Mười năm nhỉ, mười năm khuất nhục 
Ngồi khua ly trong quán cô hồn 
Cô độc quá người thanh niên khí phách 
Trời đất bao la mà không chỗ dung thân. 
 
Kỳ lạ nhỉ, giờ đây ta bỏ xứ 
Theo trái phong du níu gió lên trời 
Xin bái biệt cổ thành với nhà ga hoang không thiết lộ 
Khói của chòi rơm, bãi cát trăng soi. 
 
Xin bái biệt những người tin rằng thi sĩ chết 
Và hi hô tát cạn dòng sông 
Khi giã từ, ta tặng cho các ngươi cái búa 
Để đốn đời thánh hạnh của cây thông. 
 
Ở Đà Lạt, ngoài khung cửa kính 
Giàn su xanh thở ấm má em hồng 
Và tôi, kẻ mười năm không áo lạnh 
Biết đời mình đủ ấm hay không? 
 
Ở Đà Lạt ta tha hồ cuốc đất 
Và tha hồ ẩn hiện giữa ngàn cây 
Sẽ đi tìm cây cần trúc nhỏ 
Ra hồ ngồi, câu đá câu mây. 
 
Ở Đà Lạt, lạc đàn dăm bảy đứa 
Còng lưng ra mà cõng ba-lô 
Những hào sĩ đứng bên bờ nhật nguyệt 
Vỗ tay cười khinh lớp sóng lô nhô. 
  
BÀI THƠ TÌNH VIẾT KHI NỖI SÙNG
 
Thời mạt thế người ta yêu nhau bằng cái búa 
và tặng nhau hàng chục nhát dao găm 
anh, kẻ chập chờn giữa càn khôn lảo đảo 
tặng cho em nguyên một đóa trăng rằm 
 
thôi, thời đại chúng ta... 
tâm hồn em ô nhiễm cũng thường 
trời đất đã cho anh nụ cười bất sá 
sá gì cái chuyện tơ vương 
cám ơm em đã viết cho anh những bức thư tình 
tình thảo nguyên hoa quỳ vàng đắm đuối 
em không nói tiếng người, em nói bằng tiếng chim, 
em nói bằng tiếng suối 
tiếng nói em thơm ngát suốt đời anh 
cám ơn em đã đi cùng anh trong khu vườn xanh 
vườn trĩu trái trái hồng như trái ngực 
anh thương những loài câysuốt ngày bực tức 
vì giận mình sao chưa biết đi 
dù sao cây biết đi như mây bay 
vẫn còn thua bước chân người tình đầy dấu ấn 
khi loài chim bước tình cờ tha thẩn 
là lúc tâm hồn anh đầy những dấu chân 
cám ơn Ngôi Nhà em,ngôi nhà đã bao dung người thiếu nữ 
vừa ngọt ngào vừa cay đắng như em 
những đêm khuya em có thắp ngọn đèn 
để soi sáng những góc lòng đen tối 
 
thôi câu chuyện tình nói cho nhiều rồi cũng vậy 
trăm năm dài rồi sẽ đụng nghìn năm 
tất cả qua đi, điều gì còn ở lại 
một đóa hoa quỳnh trong cõi trăm năm

Ở đời như một nhà thơ Đông phương

TÂM HỒN TRẺ THƠ 
Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc
Vô tình ngang một quán cà phê
Giang hồ hảo hán dăm thằng bạn
Mải mê tán dóc chẳng cho về

Về đâu cũng là đâu đó
Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ
Hớt tóc cạo râu là chuyện nhỏ
Ba ngàn thế giới cũng chưa to

Tháng giêng ngồi quán quán thu phong
Gió Nhạn môn quan thổi chạnh lòng
Chuyện cũ nghe đau hồn tứ xứ
Thương Kiều Phong nhớ tiếc Kiều Phong

Bày ra một ván cờ thiên cổ
Thua trận nhà ngươi cứ trả tiền
Mẹ nó, tiền ta đi hớt tóc
Gặp ngày xúi quẩy thua như điên
 
Tháng giêng có kẻ đi tìm cúc
Nhưng cõi đời không có cúc hoa
Thấy đám phù bình trên mặt nước
Biết mình đi lộn nẻo bao la

Lạng quạng ra bờ sông ngó nước
Trên trời dưới nước gặp ông câu
Ta câu con đú, ngươi con đẽn
Chung một tâm hồn tất gặp nhau

Ghé thăm ông bạn trồng cây thuốc
Mời nhau một chén rượu trường sinh
Bát cơm tân khổ trong tù ngục
Câu chuyện năm năm khiến giật mình

Khi gã Yếu Ly đâm Khánh Kỵ
Là đâm trúng phải trái tim mình
Sông Mường Mán không dung hào kiệt
Muôn đời bóng núi đứng chênh vênh
 
Nằm ngủ dưới cây nghìn cánh hạc
Dường như mặt đất tiết mùi hương
Ngủ thẳng một lèo chiều mới dậy
Dường như mình cũng mộng Hoàng Lương

Dường như đứa trẻ nghìn năm trước
Bây giờ đây vẫn trẻ trong ta
Khi về râu tóc còn nguyên vẹn
Một ngày loáng thoáng một ngày qua.

MẬT KHU LÊ HỒNG PHONG 
Tướng giỏi cầm quân trăm trận thắng 
còn ngại hành quân động Thái An 
cát lún bãi mìn rừng lưới nhện 
mùa khô thiếu nước lính hoang mang 
 
đêm nằm ngủ võng trên đồi cát 
nghe súng rừng xa nổ cắc cù 
chợt thấy trong lòng mình bát ngát 
nỗi buồn sương khói của mùa thu 
 
mai ta đụng trận, may còn sống 
về ghé Sông Mao phá phách chơi 
chia sớt nỗi sầu cùng gái điếm 
đốt tiền mua vội một ngày vui 
 
ngày vui đời lính vô cùng ngắn 
mặt trời thoắt đã ở phương tây 
nếu ta lỡ chết vì say rượu 
linh hồn ta chắc thành mây bay 
 
linh hồn ta sẽ thành đom đóm 
vơ vẩn trong rừng động Thái An 
miền bắc sương mù giăng bốn quận 
che mưa dùm những nắm xương tàn 
 
ĐẠI LÃN 
Lúc tuyệt nhất là lúc chờ sung rụng 
Nằm lơ mơ trên ghế dựa ngoài hiên 
Con chim sâu, mày nhắm mắt lim dim 
Rồi mới hót mới thật là ríu rít 
 
Tôi dẹp sách vì sách là lá mít 
Không ngọt bùi bằng một củ khoai lang 
Không nhẹ nhàng như nghĩ ngợi lan man 
Không thảng thốt như vừa nghe gió hát 
 
Bậc thánh triết là những tay biếng nhác 
Sống khề khà quanh bữa tiệc nhân sinh 
Kết bạn bè cùng cây cỏ vô minh 
Rất chán ghét những trò chơi thế sự 
 
Trò thế sự khiến con người mệt lử 
Khiến con người quên ý nghĩa du sinh 
Quên trăm năm trong cảnh giới hữu tình 
Là tặng vật đất trời kia gửi biếu 
 
Và vĩ nhân là những tay láo lếu 
Như ta đây chờ sung rụng ngoài hiên. 
 
Vỗ tay cười khinh lớp sóng lô nhô.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Em chào anh buổi tối, em chào anh buổi sáng- Em chào anh buổi chiều, say hello buổi trưa- Em gặp anh ban đêm, em từ giã ban ngày- Ban đêm ngắm những nụ quỳnh đang nở- Không gian đêm thật êm đềm dễ thở- Bóng tối mời chào gió mơn trớn lả lơi!.
Lời Cho Con Ngày xưa con mới chào đời Mẹ cha bồng ẵm ru lời ca dao Tình sâu nghĩa nặng dạt dào Đêm thâu thức trắng con đau, xót lòng Trời thu, nắng hạ, chiều đông Cơm no, áo ấm vui lòng mẹ cha Dầu cho thời cuộc bôn ba Nuôi con khôn lớn đi ra với đời Những mong con sẽ thành người Thành công, thành đạt như lời mẹ cha Giờ đây ba tuổi đã già Dựa vào bóng mẹ, nương nhờ tay con Ngày xưa con khóc từng cơn Mẹ dành ba dỗ cạn nguồn kinh thi Ngày xưa từng bước tập đi Mẹ đưa ba đẩy con thì cười vui Ngày nay ba đã già rồi Chân đi không vững, đứng ngồi không yên Gió đưa, sóng đẩy con thuyền Con, người có hiếu báo đền công cha Mai này đến mẹ cũng già Các con dìu bước mẹ cha đến cùng Đất trời khắc cốt ghi công Người con có hiếu động lòng Thiên cung. (30/8/2021 Viết cho các con) Đặng Xuân Hường
Nàng đi mãi mà không trở lại - Gió bên đường kéo liễu hát trong mưa - Và mặt nước bi bô lời than thở - Chiều buông rèm tàn tạ nắng buồn mơ. - Anh ngắm liễu bên hồ càng nhớ bóng - Ai ru mình trong trăng sáng nép vào anh
Bên nớ chiều nay nắng có vơi - Bên ni cháy bỏng một khung trời - Màu hoa rực lửa lòng nao nức - Cứ ngỡ ngày xưa thuở thiếu thời .- Gió lặng hàng cây ve réo rắt - Lâm ly nhạc khúc lệ sầu khơi
Ngập ngừng ôi tuổi học trò,- Nhớ tà áo trắng vẩn vơ bên đường.- Cùng chung dưới một mái trường,- Giá không đi học dễ thường quen nhau.- Mộng mơ những chuyện không đâu,- Xa xa từng giọt mưa ngâu cuối trời.
HẠNH PHÚC QUANH TA Một ngày vui trong từng giây phút Không chỉ là ánh mắt thân quen Không chỉ là mái ấm ngọn đèn Trong căn nhà bình thường hạnh phúc Một ngày vui trong mỗi nụ cười Có nụ cười rất đỗi xa xôi Có nụ cười tươi trong tổ ấm Tất cả là niềm vui tình người Bạn ơi! Thế giới này quanh ta Tất cả chung một mái nhà Dù trái tim mình nhỏ bé Nhưng tình người biển rộng bao la Một ngày vui từng giây hạnh phúc Cám ơn đời cuộc sống đẹp hơn Cám ơn người nâng đỡ tâm hồn Hạnh phúc không chỉ là "hạnh phúc" Mà còn ý nghĩa là: ..."luôn luôn Đem niềm vui cho người khác..." Thơ : Đặng Xuân Hường LỜI TRI KỶ Thơ:Hoa Hồng Tím Hoa Nếu một ngày con nước phải chia hai Không thể cùng ai viết những lời tri kỷ Mây không trôi và gió ngừng hoan hỉ Sắc cầu vồng cũng chỉ bảy màu thôi. Suối cạn nguồn sỏi đá cũng im hơi Trăng quạnh cô rơi vào không gian vắng Sương không long lanh trong bình minh ngời sáng Mưa rơi rớt buồn trên thềm vắng cô đơn…
Tôi ! bước chân lạc loài xứ lạ - Đang quay cuồng cơm áo ngựa xe - Thương mẹ già sống nơi Bình Giả - Ngóng hoàng hôn đợi bóng con về. - Tôi có người yêu ở Bình Giả - Nơi ấy còn hờn còn giân không ?
Phá thai trọng tội người ơi - Sao đành giọt máu để rơi xuống mồ - Những người nam nữ cặp bồ - Gánh phần trách nhiệm bạo thô của mình - Đâu rồi ông bố vô tình - Để cho mầm sống con mình đau thương
ĐỜI VẮNG EM RỒI SAY VỚI AI Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu, Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu. Thôi rồi, tay nắm tay lần cuối, Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau.
Có ai mà hiểu cho mình nhỉ Đưa tiễn về nơi chẳng phải quê- - Hai nửa chẳng nên một hả em ? Biết em chưa chịu sống êm đềm- Nên anh không dám bàn duyên phận- Hai đứa đành lòng lở dở thêm !.../11 Tháng Tư 2014(Xem: 2053) Thái Huy Long/
Bảo Trợ