Chuyện suy tư - Mũi tên chiến thắng

19 Tháng Mười Một 20213:00 CH(Xem: 3051)

Chuyện suy tư - Mũi tên chiến thắng

Sau một trận chiến vô cùng ác liệt của một đội quân với những người lính can đảm, có vô số tử sĩ giữa chiến trường tan hoang...Trong khi những người chiến thắng đang trở về vinh quang, thì cũng có những người thảm bại trốn tránh cái chết trong ê chề tủi nhục...

blank

Vị thần chiến thắng của những người chiến thắng cũng hân hoan thiết đãi một bữa tiệc cho các "dụng cụ, binh khí..." dũng mãnh của mình. Ngài truyền mời tất cả vào dự yến tiệc trong hoàng cung của mình.

Khi tất cả đang nghiêm chỉnh đợi lời phủ dụ của vị thần chiến thắng, chợt Ngài cao giọng:

- Ta thấy dường như chưa đông đủ, còn thiếu nhiều "vị" nữa!

Ngài cho gọi "chú chiến mã" bị sẩy chân, không thể đi lại được nữa vào dự tiệc. Khi chú chiến mã được khênh vào hoàng cung. Nó khuỵ xuống :

- Kính thưa Hoàng thượng, tôi chẳng xứng đáng chút nào để dự tiệc chiến thắng, vì bất tài, tôi đã sẩy chân ngay từ lúc chiến trận chưa bắt đầu...

- Không sao, ngươi đã tham dự chiến trận rồi!

Ngài cho gọi "chiếc cung gãy" đang nằm trong xó ngạch của trại lính. Chiếc cung nằm trước điện rồng "cúi đầu" :

- Kính thưa Hoàng thưọng, tôi chẳng xứng đáng, ngay mũi tên đầu tên, tôi đã chẳng bắn nó đi được...

- Không sao, người đã tham dự chiến trận rồi!

Ngài cho gọi, "chiếc lều vải rách vụn" trong cơn gió bão, khi đoàn quân đang đóng trại chờ lệnh tấn công. Chiếc lều than thở:

- Kính thưa Hoàng thượng, tôi thật là vô dụng, chỉ mấy cơn gió chẳng mạnh mẽ gì đã khiến tôi rách nát và phải nằm trong kho quân cụ đợi ngày vá víu lại.

- Không sao, ngươi đã ra chiến trận rồi!

Ngài cho gọi những "mũi tên" còn khép nép ngoải cửa, ngay cả khi được mời vào cũng ngần ngại chẳng dám. Một "mũi tên" lên tiếng:

- Kính Hoàng thượng, chúng tôi thật là đồ ăn hại....lao ra khỏi cây cung và chẳng trúng vào đâu cả!

Vị thần chiến thắng trả lời:

- Không sao hết! Tất cả các ngươi đã góp công tạo nên chiến thắng này. Các ngươi đã xông pha nơi chiến trận cùng ta, mặc dù các ngươi không cùng trong hàng ngũ những "anh em" chiến đấu cho đến giây phút chiến thắng, nhưng nhờ có sự "hiện diện" của các ngươi đã góp phần tạo nên một đội quân hùng mạnh, làm địch quân phải nhụt chí, dẫn đến chiến thắng của chúng ta!

Con ngựa què khẽ hỏi:

- Kính Hoàng thượng, tôi thì được ích gì?

- Tiếng chân rầm rập của ngươi từ lúc chưa khởi chiến, làm địch quân run sợ vì binh mã của ta.

Chiếc lều rách run run:

- Kính Hoàng thượng, tôi thì được ích gì?

- Mặc dù ngươi đã phải xếp lại nằm im trong góc, nhưng phút đầu ngươi cũng đã che nắng che mưa cho quân sĩ...và từ xa địch quân thấy lều trại san sát đã phải nhụt chí.

Những mũi tên..."đỏ mặt" vì mắc cỡ cũng lí nhí:

- Kính Hoàng thượng, chúng tôi thì...

- Hỡi những mũi tên anh hùng, các ngươi đừng ngại vào dự tiệc mừng chiến thắng với mọi người, khi các ngươi rời khỏi cung nỏ, tuy các ngươi chẳng trúng đích, nhưng tiếng rít trong gió của hàng ngàn mũi tên đã làm cho địch quân khiếp sợ...Các ngươi đã tham dự chiến trận cùng ta và đã chiến thắng! Vậy hãy cùng ta vào dự tiệc mừng chiến thắng vinh quang này!

Đình Nghĩa

Tất cả những đóng góp cho các công cuộc lớn dù nhỏ nhoi đều có giá trị có thể nói là ngang nhau. Vậy chúng ta hãy cố gắng làm một điều gì đó trong khả năng có thể làm được và đừng cho là vô ích...

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tìm hiểu quan niệm của giáo dân xã Bình Trung về vấn đề thất bại và thành công trong cuộc sống, kết quả khảo sát cho thấy 36.7% nhận định thành công hay thất bại trong cuộc sống là “do bản thân”, bản thân họ tự tạo ra thành công hoặc tự gây ra thất bại chứ vấn đề này không có sự can thiệp, tác động nào từ Chúa, suy nghĩ họ mang lý tính nhiều hơn
Giáo xứ Vinh Trung được thành lập ngày 28/10/1955 và hiện nay thuộc địa bàn xã Bình Trung. Sau hơn 40 năm thành lập, giáo xứ Vinh Trung được nhận định là một trong những giáo xứ "có nề nếp sống đạo chuẩn mực, trưởng thành.
Cụ Nguyễn ngồi trầm ngâm với ly cà phê nơi một quán nhỏ trên đường Bolsa, gần khu thương mại Phúc Lộc Thọ. Tuổi già như cụ, sống nơi đất khách quê người, lắm lúc cụ cảm thấy cô đơn lẻ bóng, mặc dù con cháu của cụ cũng khá đông đảo./19 Tháng Mười 2013(Xem: 2959) Đặng Xuân Hường/
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Sau khi sáng tạo các công trình vĩ đại bao gồm cả bầu trời, tinh tú...và mặt đất cùng các sinh vật, Ngài muốn tạo dựng nên một sinh vật trông giống Ngài, để tiếp tay với Ngài cai quản một vùng đất, trong đó đã được Ngài sắp sẵn mọi thứ. Adam đã được tạo thành, và Ngài rất hài lòng/14 Tháng Hai 2013(Xem: 6291)/
Trên lá biếc có chút buồn đọng lại- Nhớ một người tài hoa bạc mệnh xưa- Hương khói dâng cao, cao mấy cho vừa- Làn khói nhẹ tưởng chừng như ũ rũ...- Hàn Mạc Tử! Tôi về thăm anh đó- Giữa giòng đời chẳng gặp anh bao giờ- Nhưng hôn tôi hòa nhập những vần thơ- Và những niềm đau cùng anh thuở ấy/22 Tháng Chín 2012(Xem: 9704)/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Kính nhớ Linh Mục Hiệu Trưởng Phêrô Trần Đình Trong và Thầy Giám học Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi - Trung Học Hồng Lĩnh + Thắp nén hương lòng nhớ trường xưa - Còn ai còn nhớ tận bây giờ - Vật đổi sao dời, lòng không đổi - Hồng Lĩnh trường xưa vẫn trong thơ
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:/18 Tháng Mười Một 2018(Xem: 3472)/
Bảo Trợ