Bà Rịa - Vũng Tàu: Nhọc nhằn nghề cào ốc

17 Tháng Mười 20132:00 CH(Xem: 2177)

Trời đứng bóng, nắng gay gắt, từng tia nắng chiếu lấp lánh trên mặt biển xanh gợn sóng. “Nước biển “ra” rồi”, bất chợt tiếng một người đàn ông cao gầy hô lớn. Một tốp người túa ra bờ biển, thuê ghe ra các cồn trên biển để cào ốc.

Cào ốc .
Cào ốc .

Cào ốc giữa biển khơi

Theo chân tốp người với các dụng cụ lỉnh kỉnh, tôi lóp ngóp trèo lên ghe đang nổ máy xình xịch để đi cho kịp. Chiếc ghe băng băng ra biển, khoảng gần 10 phút sau, dần hiện ra trước mắt là những cồn cát nổi lên giữa biển khơi. Như đứa trẻ lần đầu tiên thấy những cồn cát như bờ biển giữa lòng biển khơi, tôi òa lên thích thú. Một người trong tốp đi cào ốc oang oang giới thiệu: “Đó là nơi có nhiều “lộc biển”. Chúng tôi kiếm cơm nhờ nó.”

Nghề cào ốc phụ thuộc vào con nước, đúng 12 giờ trưa, nước biển “ra” những người đi cào ốc mới bắt đầu công việc. Thấy tôi ngớ không biết nước “ra” là gì, một người trong đội đi cào ốc hể hả giải thích nước “ra” là hiện tượng thủy triều rút xuống. Hiện tượng nước lên (triều lên) và nước rút (triều xuống) vào những khoảng thời gian nhất định trong một ngày.

“Nghề cào ốc phải kiên nhẫn, chịu lạnh, chịu nắng. Vậy nên đạt yêu cầu này thì đàn ông hay phụ nữ đều theo nghề này được” – anh Võ Trung Dũng, một người đi cào ốc tôi vừa kịp hỏi tên, vui vẻ pha trò.

Đoàn người cào ốc khoảng ba bốn chục người, có cả đàn ông lẫn phụ nữ. Từ 10 giờ sáng, họ từ các nơi bắt đầu đổ về bãi biển Phước Tỉnh để chờ nước “ra” để bắt đầu công việc mưu sinh. Chiếc xe máy chuyên dụng của dân cào ốc cũng thiết kế đặc biệt để có thể chở khoảng 8-9 bao ốc mỗi ngày.

Dân cào chẳng phải sắm đồ nghề gì nhiều. Chỉ một cây vợt chỉa có móc sắt, một cái ống dài bằng bao lưới để đựng ốc. Những bao lưới nối liền với một cái phao đen bóng. Thêm một xấp bao xi măng rỗng để đựng ốc. Đồ nghề sẵn sàng, cứ thế ra là biển. Mỗi người tỏa ra một phía và bắt đầu công việc. Người người lầm lũi cắm chỉa xuống cát, cào, kéo theo một vệt thẳng. Đến khi thấy vợt nặng tay thì kéo lên, chao bao lưới dưới nước biển để rũ cát rồi trút ốc xuống dưới đáy bao. Nặng bao lưới lại trút qua bao xi măng để đóng thành bao “thành phẩm”. Công việc cào ốc kéo dài đến chiều tối, khi con nước bắt đầu lên, họ mới chịu ngơi tay để trở về nhà.

Kết quả sau một ngày nhọc nhằn.
Kết quả sau một ngày nhọc nhằn.

Cào ốc… có đôi

Chị Võ Thị Gái (42 tuổi, ngụ ấp An Thạnh, xã An Ngãi, huyện Long Điền) vừa bặm môi cào ốc vừa ví von kể chuyện: “Ca dao có câu: Đàn ông đi biển có đôi… Chúng tôi cào ốc sánh đôi cùng chồng. Ở đây có nhiều cặp vợ chồng cùng đi biển cào ốc lắm. Chồng tôi là Hồ Phát Sơn (43 tuổi) cào ốc ở mé phía trên. Hai vợ chồng làm nghề cào ốc đã hơn 15 năm. Mỗi ngày hai vợ chồng cào được khoảng bảy, tám bao ốc. Được vậy coi như là đủ ăn”.

Chị Gái tiếp lời: “Mỗi bao ốc bán được 50 ngàn, chủ ghe chở vào bờ lấy công mỗi bao 5 ngàn. Coi như mỗi bao chỉ được 45 ngàn. Mỗi ngày cả hai vợ chồng cào được bảy, tám bao như thế là không lo đói. Làm nghề này đủ ăn chứ không dư dả được đồng nào. Từ sáng, sửa soạn việc nhà, hai vợ chồng nấu cơm ăn uống bữa sáng cũng coi như là bữa trưa. Chuẩn bị đồ nghề xong xuôi, gói ít xôi để ăn dằn bụng buổi chiều, đúng 10 giờ là chạy xe ra biển để bắt đầu một ngày cào ốc. Công việc bắt đầu khi trời vừa đứng bóng khoảng 12 giờ trưa cho đến 5 giờ chiều. Đóng bao ốc, vận chuyển, giao hàng cho các chủ mua ốc xong xuôi có hôm 8 giờ tối mới về đến nhà nấu cơm tối”.

Cặm cụi cào ốc cạnh bên là chị Nguyễn Thị Hoàng Trang (31 tuổi, ngụ ở khu phố Phước Thới, thị trấn Đất Đỏ, huyện Đất Đỏ) cho biết, chị và chồng cùng cào ốc ở biển này. Chị mới theo nghề này được hơn hai năm nay nhưng chồng chị- anh Võ Trung Dũng (35 tuổi) đã theo nghề này gần 20 chục năm. Bất kể nắng mưa, gió, bão, ngày nào anh chị đều đi cào ốc. “Nghề này cũng có ăn nhưng không dư dả được đồng nào. Hai vợ chồng cùng làm nhưng chỉ đủ sống, nuôi hai con đang tuổi ăn học. Ngoài ra, trong nhà không sắm sửa được gì thêm. Một ngày lao động quần quật nhưng hai vợ chồng chỉ ăn hai bữa xế trưa và tối muộn. Dẫu vất vả nhưng vợ chồng vẫn động viên nhau để làm việc” - chị Trang tâm sự.

Có thâm niên gần 30 năm làm nghề cào ốc, anh Huỳnh Văn Bảo (40 tuổi, ngụ xã Long Sơn, huyện Long Điền) kể: “Tôi đi cào ốc từ năm 11 tuổi. Rồi gắn bó với nghiệp này luôn. Lấy vợ sinh con, do nhu cầu cuộc sống nên đưa vợ theo nghề cào ốc”.

Vợ anh Bảo, chị Trương Thị Thiết (33 tuổi) làm nghề cào ốc được hơn 8 năm. Mỗi ngày hai vợ chồng cào được tám, chín bao theo như đặt hàng của khách. Vất vả, khó nhọc nhưng công việc có sự đồng lòng cả vợ lẫn chồng nên cuộc sống gia đình nhỏ ấy ngập tràn hạnh phúc.

Chuyển ốc đến chợ.
Chuyển ốc đến chợ.

Sinh nghề tử nghiệp

Chị Gái và chị Thiết vẫn bàng hoàng khi kể lại trận bão số 9 năm 2006 kinh hoàng mà hai chị trải qua khi đang cào ốc trên biển. Gió thổi bay cả người, cát bay mù mịt, sóng biển gào thét dữ dội, các chị phải bám chặt tay vào nền cát. Tiếng chồng gọi vợ bị át đi trong tiếng gió mưa. “Bữa đó mắc kẹt dưới biển, vợ chồng cứ tưởng chết chứ không sống nổi” - chị Thiết nhớ lại.

Chị Gái bồi hồi nói: “Lần đầu tiên chị mới khiếp sợ đến thế, gió thổi bay cả người, chồng mạnh hơn, chạy theo níu vợ lại. Hai vợ chồng dìu nhau về được đến nhà mới bật khóc…”.

Chị Gái tâm sự: “Làm nghề này cũng gặp nhiều nguy hiểm. Nhỏ em gái ruột của chị cũng đi cào ốc, bị sét đánh chết. Lo sợ thì có nhưng nghề mưu sinh thì vẫn phải làm. Trời kêu ai thì nấy dạ chứ sao tránh được…”.

Theo lời người dân đi cào ốc thì tai nạn nhỏ khi làm nghề như chuyện đạp miểng chai, vỏ ốc… là thường. Chị Trang đưa vết sẹo lồi to ở dưới gót chân là “vết tích” cách đây 2 năm, khi dẫm phải mảnh chai dưới lòng biển. 

Chị Gái kể thêm: “Nhìn chị rắn rỏi, đen đúa vậy nhưng trong người nhiều bệnh lắm. Ngày nào cũng phải uống thuốc viêm xoang, nhức mình đủ cả. Riết rồi tiền thuốc nhiều hơn tiền đi cào ốc…”.

Những người cào ốc có hẳn một “nghiệp đoàn”. Ông Trần Văn Sửu, một người làm nghề cào ốc lâu năm tiết lộ, người đi cào ốc chia theo từng nhóm, mỗi nhóm chừng 5-6 người, nhà ở gần nhau. Khu vực cào cũng được thỏa thuận phân chia bằng miệng - của nhóm nào nhóm đó cào. Những người phụ nữ gặp nhau hàng ngày trên bãi biển ấy nương tựa vào nhau cùng kiếm ăn. Chị nào trong nhóm cần tiền, chị em trong nhóm có thể “cho mượn” ốc cào được trong ngày để bán. Lúc nào có tiền thì trả tiền, không thì trả bằng ốc cũng chẳng sao. Vì quan niệm ốc là “lộc của biển” nên các chị cũng tổ chức một buổi cúng biển vào đầu mùa ốc, gọi là để “tạ ơn” biển. “Sinh ra nghề cũng phải làm cái lễ để bày tỏ lòng thành, mong biển sẽ cho nhiều “lộc” hơn nữa để không phải đi xa cào ốc…”.

Anh Sửu kể thêm: “Hiện “nghiệp đoàn” chúng tôi ở đây có khoảng hơn 30 người. Nếu ốc ở đây ít đi, chúng tôi lại dắt díu nhau sang các biển La Gi (Bình Thuận), có khi ra đến Phan Thiết, Quy Nhơn để cào ốc. Sau đó, gửi xe đông lạnh về Vũng Tàu bán”.

Xế chiều, chiếc ghe chở khách ra đón “nghiệp đoàn” cào ốc với những bao ốc đầy đặn vào bờ. Mang, vác, chở nhiều bao ốc nặng trĩu còn ướt sũng nước biển pha cát nhưng không ai than phiền. Trong họ đang khấp khởi niềm vui thành quả lao động của một ngày. Những bao ốc chất đầy lên xe, chở theo đó là công sức lao động mưu sinh vất vả…

AN NHIÊN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhà Trắng là nơi làm việc chính thức của của Tổng thống – người quyền lực nhất nước Mỹ, đồng thời đây cũng là nơi ở của ông và gia đình. Tòa nhà này đã có lịch hàng thế kỷ và trở thành biểu tượng quyền lực của người đứng đầu nước Mỹ. Và tất nhiên bản thân nó cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật thú vị mà không phải ai cũng biết. Top 14 điều không phải ai cũng biết về Nhà Trắng
bài hát “ĐỪNG EM” Link Video: https://www.youtube.com/watch?v=55glr5LDysA Ca sĩ: Đoàn Sơn Thơ: Nguyên Khang Nhạc: Mai Phạm Keyboard: Duy Tiến Video: APHUONGFILM – Melbourne, AUSTRALIA Link Youtube : https://youtu.be/55glr5LDysA Link lời bài hát file PDF: https://drive.google.com/file/d/1eb2g_SGvLK3pOXtcYdsge-MfShAd6EGU/view Trân trọng và cám ơn, Mai Pham
Âm nhạc chữa bệnh “Hãy tập trung vào âm thanh của nhạc cụ,” Andrew Rossetti, một nhà nghiên cứu và trị liệu âm nhạc được cấp phép cho biết khi anh gảy các hợp âm trên một cây đàn guitar Tây Ban Nha cổ điển . “Nhắm mắt lại. Hãy nghĩ về một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và thoải mái,” Rossetti nó
Trận Xương Giang là trận chiến cuối cùng đặt dấu chấm hết cho toàn bộ cánh quân của Liễu Thăng. Đây là một trong những trận chiến thảm khốc nhưng oanh liệt nhất của toàn bộ cuộc chiến. Chỉ trong vòng 27 ngày đêm (từ ngày 8/10/1427 đến ngày 3/11/1427) mà có sự tham chiến của gần 20 vạn quân từ đôi bên trên một chiến tuyến khoảng 100 km. Trong trận chiến này, chủ lực của quân Minh sang tiếp viện bị thiệt hại gần như toàn bộ và không thể tham chiến nữa.
Khoa học tồn tại vốn là để giúp con người ngày càng tiến bộ hơn, và cũng là để giải đáp những bí ẩn tồn tại trong cuộc sống. Tuy nhiên, đã có rất nhiều lần các chuyên gia bị lạc lối vì chính những thứ họ tìm ra. Những bí ẩn của thế giới đến nay vẫn chưa có lời giải
Các đường phố ở London ngày đêm đốt lửa lớn, đốt trầm hương và ớt với nỗ lực làm sạch không khí. Một số người đem xác người chết bỏ vào hố lửa rồi đốt, khói dày đặc và mùi chết chóc bao trùm khắp thành phố.
1. Trận Gettysburg, Nội chiến Mỹ (năm 1863) 5 trận chiến đơn lẻ đẫm máu nhất lịch sử nhân loại: Xác người chất đống - Ảnh 1. Tham chiến: Liên bang miền Bắc - Liên minh miền Nam Tổn thất: Liên bang miền Bắc: 23.000 - Liên minh miền Nam: 23.000 Kết quả: Liên bang miền Bắc thắng. Theo Military History, đây là trận chiến đánh dấu bước ngoặt của Liên bang miền Bắc, đồng thời cũng ghi nhận số lượng tổn thất lớn nhất trong cuộc Nội chiến Mỹ. Sau hàng loạt lợi thế ban đầu, đại tướng Lee dẫn quân miền Nam tiến đánh vùng kiểm soát của Liên bang miền Bắc. Giao tranh diễn ra kịch liệt trong suốt ba ngày trước khi quân đội miền Bắc giành được thắng lợi, đẩy lùi đối phương. Trận đánh được ghi nhận là trận chiến quan trọng nhất của cuộc Nội chiến Mỹ, ghi dấu địa danh Gettysburg và trở thành biểu tượng cho nghị lực và chiến thắng của Liên bang miền Bắc.
1- Tên quốc gia bắt đầu bằng chữ A chấm dứt bằng chữ A. Một quốc gia độc nhất vô nhị của hành tinh này từ ngày sinh ra đã ĐỨNG ĐẦU, hiện ĐỨNG ĐẦU và có thể sẽ mãi ĐỨNG ĐẦU trong danh sách tên các nước trên thế giới. 2- Một quốc gia có số điện thoại bắt đầu bằng SỐ MỘT. 3- Một quốc gia chưa bao giờ bị XÂM LĂNG 4- Một quốc gia tốn tiền nhiều nhất để BẢO VỆ các quốc gia khác. 5- Một quốc gia mà người cùng đường có thể TÁ TÚC và cư trú dù BẠN hay THÙ. 6- Một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì nó GIÀU NHẤT và là kẻ trước nhất cứu trợ khi các quốc gia khác lâm nạn. 7- Một quốc gia không ai nói CẢM ƠN dù bao giờ cũng nhận ơn từ nó. 8- Một quốc gia luôn bị miệt thị là ĐẾ QUỐC, nhưng chính nó là quốc gia thúc đẩy XÓA BỎ THUỘC ĐỊA sau Thế Chiến Thứ 2.
“Karaoke” là tiếng Việt, có nghĩa là cứ “ca ra là OK”. Vậy là dân ta thoải mái ca ra, dù nhiều khi chẳng OK chút nào. Trong mùa dịch cô Vi này, người người ở nhà, thiếu thú vui giải trí, người ta đâm ra thích “ca ra OK”. Tại Việt Nam, karaoke đã trở thành đại nạn, không biết có trầm trọng hơn dịch bệnh không, nhưng đủ để dân chúng la làng. Người ta hát thoải mái bất kể giờ giấc, nửa đêm vẫn cứ đua nhau gào làm náo động khu phố. Tôi đọc được trên Facebook lời than của một bạn ở Sài Gòn: “Nó hát ngày, hát đêm, hát thêm Chủ Nhật, hát tràn cung mây, hát không cho ai ngủ. Nó chuyển sang “Vùng Lá Me Bay” mà giọng lúc thì ồm ồm, lúc thì rít sần sật lên như thế thì lá bay sao được, bay kiểu gì mà từ trưa tới tối vẫn chẳng hết lá!”.
Ngày nay dầu khuynh diệp bác sĩ Tín không còn nữa nhưng người dân miền Nam tuổi trung niên trở lên ai cũng nhớ đến cái mùi đặc trưng của loại dầu gió thông dụng này. Dầu trị nhiều chứng bệnh, cảm mạo, sổ mũi, đau nhức cơ bắp, ho, đau bụng, đau răng, trầy chảy máu, ngừa gió, ngừa ban cho trẻ em… Người thường dùng nhất là các bà già, phụ nữ sinh đẻ nên dầu khuynh diệp còn được gọi là “dầu bà đẻ”. Bác sĩ Tín người đã tạo ra dầu khuynh diệp Tôi chỉ mới biết “dầu bà đẻ” khi đem chuyện dầu gió ngày xưa ra trò chuyện với mấy ông bạn già. Những câu chuyện góp nhặt đây đó đánh thức ký ức của tôi thời còn bé. Nhớ lại, có lần ba tôi dẫn tôi đến Nhà bảo sanh Hoà Hưng thăm má tôi sanh thằng em út. Vừa bước vào cửa chính đã ngửi thấy nồng nực mùi dầu. Mùi khuynh diệp càng lúc càng nồng khi đi ngang qua các buồng sản phụ dọc theo hai bên.
Bảo Trợ