Chương ba - bốn

11 Tháng Mười 20132:00 CH(Xem: 1114)

Chương 3

Em ra hồ sen xem hoa nở chưa. Em định chọn bốn đóa hàm tiếu hái vào cúng bạ Hôm nay là ngày rằm, con dâng lên ba bốn cánh hoa tinh khiết tượng trưng lòng yêu kính của mẹ, của con, Cu Quang và bé Bích Tỵ Mùa Hạ đã về rồi ba, con đã nghỉ hè. Năm nay con vẫn được phần thưởng ba ơi, nhưng con không mừng, không vui vì không còn ai nữa để cùng con chia sớt nỗi vui mừng. Bao nhiêu rộn rã, bao nhiêu hãnh diện trong con chợt xìu xuống như mẩu bánh mì gặp mưa dông, khi con ôm gói phần thưởng trên tay bước ra đường thấy mẹ tươi cười bên nguồn hạnh phúc mới. 

Có tiếng mẹ gọi em: 

- Thúy Vy ơi, vào ngó nhà cho mẹ đi chợ. 

Em ôm bốn cành hoa sen vào nhà, đến bên bàn thờ ba: 

- Bữa ni rằm, mẹ nhớ mua huệ cúng ba nghe. 

Mẹ xách chiếc giỏ từ nhà bếp đi lên: 

- Mẹ nhớ chứ. 

Bà nội lim dim đôi mắt, nhìn lên tấm lịch: 

- Mau hỉ, mới mùng một đó mà chừ đã rằm. 

Mẹ ngập ngừng nói với nội: 

- Thưa mạ, trưa ni con có mời khách ăn cơm chay. 

Bà nội với lấy cơi trầu trên bàn: 

- Ai rứa con ? 

- Thưa mạ, anh Huy. Con muốn mời anh dùng cơm chay một bữa cho lạ miệng. 

Bà nội phết một lớp vôi lên lá trầu: 

- Tùy con. Nhớ mua đồ mặn cho hai đứa nhỏ, tụi nó ăn chay không được, tội nghiệp. 

Mẹ dạ nhỏ rồi nhanh nhẹn bước ra ngõ. Em đứng chết trân bên bàn thờ bạ Bích Ty trở mình thức giấc ở phòng bên: 

- Mẹ ơi. 

Em chạy vào: 

- Mẹ đi chợ rồi, đưa chị đỡ dậy. 

- Anh Quang mô rồi ? 

Em nhìn ra vườn vắng lặng. Chắc thằng nhỏ đã qua nhà hàng xóm chơi 

- Anh Quang chạy đi chơi rồi. 

Bích Ty òa khóc, đập chân rầm rầm trên giường: 

- Em không biết, em không biết. Khi hôm anh Quang hứa dắt em qua nhà chị Thắm thả diều, rứa mà chừ anh đi một mình không thức em dậy, không biết, không biết. 

Em ôm đầu bé, vỗ về: 

- Dậy ngoan, rửa mặt đánh răng xong chị dắt đi chơi. 

Bích Ty tươi ngay nét mặt: 

- Thiệt hả chị Vy ? Chị dắt em qua cồn ăn chè bắp nghe. 

Em đỡ bé dậy: 

- Để khi khác, chị phải coi nhà không đi xa được, chừ hai chị em mình ra sau hồ chơi buôn bán, được không ? 

Bích Ty phụng phịu một lát rồi bằng lòng. Con bé có tính hay làm nũng, nhưng mềm lòng dễ nghe lời. Em dẫn bé ra nhà sau rửa mặt, chải đầu. Bà nội nói: 

- Có gói xôi bắp trong cụi, hai chị em lấy ra mà ăn với nhau. 

Có tiếng xe đạp chạy rào rào trên lối sỏi dẫn vào nhà, vòng ra phía bếp. Bích Ty reo lên: 

- A, dì Nguyệt. 

Dì Nguyệt xuống xe, dựng giữa sân. Dì bữa nay mặc chiếc áo dài màu hồ thủy thật tươi. Em trầm trồ: 

- Dì Nguyệt bữa ni đẹp dễ sợ. 

Dì véo má em rồi xoa đầu Bích Ty: 

- Hai chị em không đi chơi mô à ? Có mẹ Ở nhà không ? 

Bích Ty liến thoắng: 

- Mẹ đi chợ rồi dì Nguyệt ơi ! 

Bà nội từ nhà trên đi xuống, dì Nguyệt thưa: 

- Dạ thưa bác. 

- Dì Nguyệt lâu ngày ni, răng cả tháng ni không thấy qua chơi ? 

Dì Nguyệt vén áo dài ngồi xuống phản: 

- Dạ cháu mắc học thi. 

Em hỏi thăm: 

- Dì thi rồi chưa ? Có bảng chưa dì ? 

Dì Nguyệt cười: 

- Dì đậu rồi Vy à. Bữa ni dì qua báo tin cho mẹ biết đây. 

Em vỗ tay reo: 

- Dì giỏi quá ! 

Bà nội góp tiếng: 

- Rứa là cháu ra bác sĩ rồi phải không ? 

- Dạ mô có bác, còn hai năm nữa lận. 

Bà nội gật gù: 

- Con gái mà học nổi bác sĩ, kể cũng hiếm. 

Dì Nguyệt hỏi bà nội: 

- Chị Bảo cháu đi chợ phải không bác ? 

- Ừ, nó mới đi đó. 

- Chà, chị bữa ni siêng ghê. 

Bà nội nói giọng hơi buồn: 

- Không siêng thì cũng phải siêng chớ. Bữa ni nó trổ tài nấu đồ chay đãi ông Huy ăn. 

Dì Nguyệt nói như reo: 

- Thiệt hả bác ? Suốt tháng bận học hành, cháu có biết chi mộ Chuyện hai người đi tới mô rồi bác ? 

Chợt biết mình lỡ lời, dì Nguyệt nói chữa: 

- Dạ... dạ, cháu muốn nói là dạo ni chị Bảo cháu đối với anh Huy có chi lạ không ? 

Rồi dì nói thêm: 

- Chị Bảo thiệt là... 

Bà nội ngắt lời: 

- Âu cũng xong, cháu ạ. Con mẹ Bảo còn trẻ quá, lại đẹp nữa, không ông Huy thì người khác, chẳng lẽ cứ ở mãi rứa mà thờ chồng nuôi con răng, quan niệm đó lỗi thời rồi. Tính bác dễ lắm, tùy nó muốn sao thì muốn, đừng quên ba đứa con là được. Vả lại, bác cũng thấy ông Huy là người tử tế. 

Dì Nguyệt kéo Bích Ty vào lòng: 

- Dạ, anh Huy ngày xưa là bạn thân của anh Cả cháu, anh ấy rất đàng hoàng. 

Chiếc xích lô nặng nề đi vòng ra sân sau. Mẹ xách một giỏ đồ ăn thật lớn bước vào: 

- Nguyệt mới sang đó à ? 

Dì Nguyệt đỡ chiếc giỏ trên tay chị: 

- Chị mua chi mà nhiều rứa ? Trưa ni đãi khách hả ? 

Mẹ nói nhỏ: 

- Anh Huy chớ khách khứa chị Em ở lại ăn cơm luôn nghe. 

Bà nội sắp đồ ăn ra rổ: 

- Dì Nguyệt qua báo tin thi đậu đó. 

Mẹ ngó dì: 

- Có bằng rồi hả em ? Mừng ghê hỉ. Rứa cô Thu Hằng có đậu không ? 

- Tụi em chơi thân ba đứa mà đậu có hai. Con Bích Liên rớt rồi chị. 

- Rứa à ! Tội chưa. 

Bích Ty sà vào lòng mẹ: 

- Mẹ Ơi, mẹ có mua chi cho Ty không ? 

- Có 

Mẹ mở ví lấy ra gói chocolate. 

- Chocolate đây con, anh Quang về nhớ bẻ cho anh một miếng nghe. 

Mẹ vào phòng thay áo ngắn. Dì Nguyệt bảo em: 

- Con Nữ mô rồi ? Răng không ra giúp mẹ và nội một tay. 

- Nó về làng rồi dì. Mạ nó mới nhắn lên, nghe nói ba nó đau nặng. 

Dì Nguyệt hỏi: 

- Trưa ni bác Huy ăn cơm hả ? 

Em lẩm bẩm: 

- Ngày mô lại chẳng ăn, một tuần bốn năm lần, không biết dị. 

Dì Nguyệt nhíu mày: 

- Thúy Vy, hình như cháu không ưa bác Huy ? 

Em nói không suy nghĩ: 

- Cháu thù, cháu ghét, cháu không thích mẹ đi chơi với bác Huy. 

Dì Nguyệt nhìn em với ánh mắt thật hiền: 

- Rứa là Vy chưa hiểu mẹ. Đừng nên nuôi lòng thù hận như rứa, vẩn... c tuổi thơ đi. Bác Huy là người tốt. 

Em bĩu môi: 

- Cháu chỉ thấy bác Huy giả dối mà thôi. 

- Đó là ý của Vy ? 

- Dạ, đó là ý riêng Vy và Vy sẽ muôn đời giữ mãi ý kiến đó. 

Mẹ đã ra đến, bảo dì Nguyệt: 

- Giúp chị một tay, em. 

Em đến giỏ lấy bó huệ ra lu nước rửa sạch cẩn thận từng nhánh. Em có cảm tưởng hoa hôm nay bớt tươi vì mẹ không để tâm đến nhiều khi chọn lựa, mẹ bận mua cây trái về làm mì chay cho bác Huy ăn. Em lâm râm khấn vái trước bàn thờ ba: 

- Ba ơi ! Ba linh thiêng phù hộ cho con thêm nhiều nghị lực để đương đầu với mọi trở ngại mới trên đường đời. 

Cu Quang đi chơi về đất cát đầy mặt, em kêu lên: 

- Thằng giặc núi, mi đi chơi mô về mà mặt mũu gớm guốc rứa ? 

Cu Quang nhe hàm răng siết, cười: 

- Em thả diều và chơi đánh nhau với tụi thằng Hào. 

Em cốc nhẹ vào đầu nó: 

- Lại đi chơi với tụi mất dạy nớ. Cấm nghe chưa. Coi chừng tao mét mẹ đó. 

Cu Quang chạy ra bếp la toáng lên: 

- A, mẹ về. A, dì Nguyệt... A, Bích Ty, mi ăn chi rứa, cho tao ăn với. 

Bích Ty hét: 

- Khoan đã, để Ty chia chọ Làm chi mà giành giựt dễ sợ rứa. 

Có tiếng xe bác Huy tắt máy trong sân. Em chạy vội vào bàn học, lấy tấm hình ba cầm trong tay, em có một quyết định. 

Dì Nguyệt đã giúp mẹ dọn thức ăn lên bàn. Bữa cơm chay hết sức thịnh soạn. Bà nội gọi em: 

- Thúy Vy ơi, nhắc ghế ra ăn cơm con. 

Em sắp năm cái ghế xung quanh bàn, dì Nguyệt nhìn ra sau: 

- Cu Quang và Bích Ty mô rồi ? 

Em đáp: 

- Hai đứa nó ăn mặn dì à, tụi nó ăn chay không được. 

Dì Nguyệt so đũa: 

- Tập ăn cho quen đi chớ, ngày rằm mà nấu hai ba thứ phiền phức lắm. 

Bác Huy cười: 

- Con nít mà, ăn chay không quen, tội nghiệp. 

Em xới cơm ra sáu chén. Bà nội kêu: 

- Con gái vô ý vô tứ chưa. Có năm người mà đơm chi đến sáu chén lận ? 

Em không đáp, kéo chén cơm thứ sáu lại gần chén em. Rồi bất thần, không ai ngờ tới, không ai tưởng tượng nổi, thời gian như lắng đọng, em rút tấm hình ba giấu dưới khăn bàn, đặt cạnh chén cơm và nói: 

- Ba ơi ba, về ăn cơm với Thúy Vy của ba đi ba. 

Dì Nguyệt tái mặt. Bà nội sững sờ. Mẹ như người mộng du buông rơi chén cơm xuống đất. Chỉ có bác Huy bình tĩng, bác nhìn em nghiêm trang nói: 

- Thúy Vy đừng nên làm như vậy, có gì cứ nói riêng với bác, bác nghe tất cả. 

Đôi mắt bác Huy chợt sáng ngời, chợt sâu thẳm. Tim em đập mạnh. Em không dám nhìn thẳng vào mặt bác. Bao nhiêu dự định, bao nhiêu lời nói sắp đặt trước bỗng tan biến trên môi, bỗng khô cứng trong cổ họng. Em muốn nói bác ra khỏi nhà tôi ngay, bác đừng mong thay thế được ba tôi trong cái gia đình này. Nhưng những câu nói đó như sợi dây thừng quấn quanh buồng phổi, ôm chặt lấy tim, em cảm thấy nghẹt thở vô cùng. 

Mẹ phản ứng thật nhanh, mẹ đứng dậy, thu hết tất cả sức lực vào bàn tay, túm lấy tóc em kéo tới, nhưng bác Huy đã cản lại, bóp mạnh tay mẹ: 

- Hà, Hà ! Bình tĩnh lại, đừng làm thế ! 

Mẹ như hết hơi, mẹ như hết sức, mẹ lả người xuống ghế như một chùm hoa héo. Mẹ khóc nức nở, mẹ quờ quạng cánh tay trên bàn làm dĩa rau lăn xuống đất vỡ loảng xoảng . Dì Nguyệt nín thinh . Bà nội nín thinh . Chỉ còn tiếng bác Huy: 

- Hà, đừng đánh con . Em phải tế nhị tìm hiểu Thúy Vy nó muốn gì ? 

Em hóa thành tượng đá . Me gào lên: 

- Em phải đánh nó, nó là con mất nết, nó là con hỗn hào. 

Bác Huy vẫn ôn tồn: 

- Ở tuổi của Thúy Vy, em cư xử như vậy là sai . Em nên nhớ, Thúy Vy không còn là trẻ con nữa. 

Dì Nguyệt đỡ lời: 

- Chị Hà em đang mất bình tĩnh . Anh có khuyên lơn chừ cũng vô ích thôi. 

Rồi dì quay sang em lừ mắt: 

- Thúy Vy xin lỗi me ngay. 

Em lì lợm: 

- Cháu không có lỗi chi hết. 

Dì Nguyệt to tiếng: 

- Cháu vừa làm 1 hành động nông nổi, như rứa là có lỗi với me và tất cả mọi người ở đây . Nghe chưa ? 

Em cất tấm hình ba vào túi: 

- Tôi mời ba tôi về ăn cơm với tôi mà mọi người cũng cấm đoán à ? Răng mọi người vô lý rứa ? 

Me tấm tức kể lể: 

- Con ơi là con, con ranh mương, con lộn giống . Con làm mất mặt me, con giết me không gươm không dao. 

Dì Nguyệt ôm vai me: 

- Thôi chị, để em đỡ chị vô nghỉ. 

Bà nội đặt tay lên vai em: 

- Vy, con ngu dại quá đi, ai xui con làm rứa ? Ai biểu con làm rứa ? 

Rồi bà nội thở dài: 

- Tội nghiệp me mi. 

Em vẫn ngồi im lặng trước bàn, mâm thức ăn nguội tanh bên vịm cơm gạo thơm không còn bốc khói . Cu Quang và Bích Ty ăn cơm xong, từ dưới bếp đi lên . Trông thấy thức ăn còn nguyên vẹn trên bàn, Cu Quang tò mò đến bên em: 

- Răng không ai ăn cơm hết rứa chị Vy ? Me mô rồi ? Dì Nguyệt mô rồi ? Bác Huy mô rồi ? 

Em bực mình gắt: 

- Hỏi chi mà hỏi tứng lựng lên rứa ? Câm cái mỏ lại đi. 

Bà nội la em: 

- Hết nói mi rồi . Đã rứa lại còn gắt gỏng với em . Con gái hư! 

Bà nội rơm rớm nước mắt, nói với Cu Quang và Bích Ty: 

- Vô thăm me đi 2 đứa bây . Me bây đau nằm trong buồng a. 

Cu Quang chạy vào trước, Bích Ty níu tay nội kéo theo. 

Em gục đầu xuống bàn . Hối hận với me, chỉ riêng me mà thôi . Em sợ me xúc động nhiều rồi sinh bệnh nặng, me vốn yếu tim . Em muốn vào thăm me, ngồi cạnh giường cầm lấy bàn tay mềm mại của me để ngỏ lời xin lỗi . Nhưng em ngần ngại, sợ me thấy mặt em rồi me nổi giận lên 1 lần nữa, me la, me hét, me mệt thêm . Có tiếng kéo ghết trước mặt . Em ngẩng lên . Bác Huy đang ngồi đối diện em, gương mặt vẫn bình thản: 

- Thúy Vy, cháu đang nghĩ gì vậy ? 

Em nhìn xuống bàn: 

- Cháu đang nghĩ đến me cháu, cháu thương me cháu lắm. 

Bác Huy gật đầu: 

- Bác hiểu, bác biết . Cháu rất thương me cháu và hiện giờ cháu đang lo lắng cho bệnh tình của me cháu có phải không ? 

Bác Huy không tỏ ra phiền giận hay trách cứ em 1 câu nào . Em không xứng là đối thủ của người đàn ông đó . Bác Huy là con cáo già và em chỉ là con cừu non bé dại, đôi sừng yếu đuối không thể đương đầu với 2 hàm răng sắc nhọn xuyên thủng da mềm. 

Em cố giữ cho đôi tay khỏi run, hỏi bác: 

- Thưa bác, me cháu có đỡ chút mô không ? 

Bác Huy nói như ra lệnh: 

- Me cháu sắp ngủ rồi, cháu yên tâm, me chỉ hơi bị xúc động thôi . Chút nữa me dậy, nhớ vào xin lỗi me. 

Dì Nguyệt từ buồng bên đi ra, nói với bác Huy: 

- Chị Hà ngủ rồi. 

Bà nội ra theo bảo dì Nguyệt: 

- Lấy đĩa để dành cơm cho nó, rồi cả nhà ăn cơm đi, chớ không lẽ nhịn đói hết à. 

Em chạy ra nhà sau lấy đĩa, vẳng nghe tiếng bà nội trên nhà: 

- Ông Huy tha lỗi cho . Con dại cái mang . Thiệt tôi cũng không ngờ con Thúy Vy lại dám hỗn hào rứa. 

Bác Huy nói nhỏ: 

- Thưa bác không có chi . Thúy Vy hành động thật can đảm. 

Dì Nguyệt xí 1 tiếng: 

- Giây phút mô anh cũng bênh được con Thúy Vy hết à . Con chừng nó lớn mật. 

Bác Huy cười: 

- Thế mà tôi lại ưa những đứa con gái như vậy . Sau này ra đời có thể đương đầu với mọi khó khăn mà không ngại ngùng, không thối chí . Đó là bí quyết thành công trên đường đời. 

Em đi lên nhà, nghe dì Nguyệt nói: 

- Anh lại méo mó nghề nghiệp mất rồi. 

Em vờ nhìn dì: 

- Dì nói chi ? 

Dì Nguyệt không đáp, gương mặt lạnh lùng, dì đang giận em . Em kéo ghế ngồi xuống cạnh dì, Bích Ty lẩn quẩn bên bàn ăn . Bà nội nhắc: 

- Bích Ty đi ngủ đi con. 

Em nuốt cơm như nuốt sỏi đá . Tiếng me trở mình trong buồng . Me rên khe khẽ . Bác Huy giục em: 

- Và xin lỗi me đi Vy. 

Em ngập ngừng . Em lo ngại . Bác Huy lại giụu em lần nữa, em đứng lên nhưng bàn chân như chôn xuống đất . Dì Nguyệt nói như sắp khóc: 

- Vy không hiểu me, Vy không thương me. 

Em chạy thật nhanh vào buồng . Me nằm dán sát xuống giường, mái tóc dài rũ rượi trên nền gối trắng, gương mặt me đầm đìa nước mắt . Em òa lên khóc: 

- Me, me ơi. 

Đôi mắt me hé mở, đôi mắt không còn giận dữ, không còn quắc lên nhìn em nữa, mà niềm tủi cực, nỗi phiền muộn đã vây kín khóe mi sâu . Em cầm lấy bàn tay me . Bàn tay kia, me mệt mỏi đưa lên vuốt nhẹ mái tóc em: 

- Thúy Vy, con ăn cơm chưa ? 

Em nghẹn ngào, em nức nở, em khóc như chưa bao giờ được khóc . 1 hồi lâu, em mới nói lên được. 

- Me ơi, me tha thứ cho con. 

- Không, con không có lỗi chi hết, nín đi Vy. 

Em hỏi me: 

- Me giận con không me ? 

Me im lặng 1 lát, rồi me nói: 

- Me không giận con mô . Thôi con ra ngoài kia, me cần nghỉ 1 chút. 

Em chần chừ: 

- Me buồn con không me ? 

Me nhắm mắt lại . Me không muốn trả lời . Em đứng dậy nhìn me 1 lần nữa rồi quay ra . Bác Huy đã về . Dì Nguyệt đang phụ bà nội rửa chén bát sau bếp . Cu Quang và Bích Ty đã ngủ say trên đi văng . Em đến bên bàn học, nhìn chăm chăm vào bức hình ba . Em tự hỏi, bác Huy có thể thay thế được ba trong mái gia đình này không ? Rồi em tự trả lời: "Không, không, trăm lần không, ngàn lần không". Mặc dù bác Huy đàng hoàng tử tế và em không còn thấy bác giả dối nữa . Bác cư xử rất tốt với em . Nhưng sao em vẫn không thương bác được . Em vẫn nuôi ý nghĩ là bác đã chiếm đoạt, chia sớt tình yêu của me dành cho ba. 

Sau buổi đó, hình như me ít nói chuyện với em hơn . Bà nội thường nhìn em với đôi mắt nửa thương yêu nửa ái ngại . Điều quan trọng nhất mà em tự cho là 1 sự thắng cuộc rõ ràng, đó là việc bác Huy từ dạo ấy đã thưa lui tới . Me thường có những giây phút tư lự bất chợt . Đôi lúc nói chuyện này, me lại lẫn sang chuyện khác . Em thương me, em đoán nhận được nguyên nhân nỗi buồn của me, nỗi buồn do em gây ra . Em ân hận rồi lại tự bào chữa . Nỗi buồn nào lại không đến lúc nguôi ngoai, thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm mầu xoa dịu các vết thương . Me sẽ quyên bác Huy và em sẽ được sống lại chuỗi ngày hồn nhiên êm đềm như dạo nào chưa có áng mây mờ bao phủ mái gia đình này. 

Cúc Nhật đi nghỉ hè ở Đà Lạt sau 1 tháng đã trở về . Em lại tiếp tục nhảy nhót đôi chân chim sẻ trên đường tràn đầy hoa bướm tuổi vô tư . Em thường theo Cúc Nhật và ba me nó đi chơi nơi này, nơi khác và em quên dần đi buổi trưa rằm hôm ấy, buổi trưa mà em đã gây ra sự xáo trộn lớn lao trong tâm hồn me. 

Nhưng 1 hôm, em đi phố rồi tạt sang nhà ông ngoại . Em định đến tìm dì Nguyệt để nhờ dì bày cho em cách thêu nổi cành mimosa trên vạt áo dài . Vừa vào đến ngõ, em bắt gặp chiếc Toyota xanh của bác Huy từ bên trong chạy ra . Em định quay đi thì bác đã dừng lại hỏi em: 

- Kìa, cháu đến thăm ngoại đó à ? 

Em bắt buộc phải trả lời: 

- Dạ. 

Bác Huy nói trước khi cho xe chạy: 

- Có me của cháu trong đó, Thúy Vy. 

Em nhìn theo xe bác Huy, lòng không khỏi thắc mắc . Sáng nay me bảo me sang phụ bác Tường làm giỗ, chiều mới về mà . Me sang ngoại sao lại giấu em . Sang thăm cha mẹ là 1 điều hợp lý tự nhiên, sao me không nói cho cả nhà biết và nhất là tại sao me lại không cho bé Bích Ty đi theo như thường lệ . Ông bà ngoại thương Bích Ty nhất trong 3 đứa cháu . Mỗi lần me sang mà không dẫn Bích Ty theo, ông bà ngoại cứ nhắc đến cô bé mãi, rồi lại la me . Bước lên ba bậc thang cấp, em gặp chị Sen: 

- Có dì Nguyệt ở nhà không chị ? 

- Cô Nguyệt vừa mới đi ra phố, à, có mợ Bảo trong đó cô. 

Em đi qua phòng khách, đến nhà ngang, me đang ngồi nói chuyện với bà ngoại . Gương mặt cả 2 người đầy vẻ quan trọng . Thấy em, me ngưng ngang câu chuyện: 

- Thúy Vy, đi mô rứa con ? 

Em muốn hỏi mẹ, tại sao me không qua nhà bác Tường, nhưng em im bặt . Em không muốn me ngượng với em. 

- Dạ, con sang tìm dì Nguyệt có chút chuyện. 

Me đứng lên, nắm tay em: 

- Dì Nguyệt đi công chuyện, trưa mới về . Thôi đi về với me. 

Em nhìn me tò mò: 

- Me, me vừa nói chuyện chi với bà ngoại rứa ? Me bàn chuyện chi cho con nghe với. 

Me gạt đi: 

- Không nên xen vào chuyện người lớn, Thúy Vy. 

Bà ngoại lim dim đôi mắt nhìn ra sân nắng, nói với me: 

- Hà à, trước sau chi cũng phải cho con nó biết . Thôi, nói chuyện đó với con Thúy Vy đi. 

Tim em đập mạnh, linh cảm 1 chuyện bất lành sắp xảy đến . Dòng sông trôi bình thản sau ngày bác Huy xa vắng chỉ là 1 sự nghỉ ngơi nhất thời để khơi nguồn bão tố phong ba . Nước đã nổi bọt trắng xóa và bèo hoa sắp cuồn cuộn dập vùi . Em nín thở chờ đợi . Me ngập ngừng: 

- Khoan đã mạ, để... 

Bà ngoại nhíu mày: 

- Để đến khi mô rứa ? Mi không nói để tao nói . Thúy Vy à! 

Em dạ nhỏ: 

- Mệ, có chuyện chi rứa mệ ? 

Bà ngoại kéo em ngồi xuống cạnh, vuốt tóc em: 

- Thúy Vy, me con sắp sửa bước thêm 1 bước nữa đó. 

Em tái mặt dù đã đoán trước sự việc xảy ra, em buột miệng: 

- Bác Huy. 

Bà ngoại gật đầu: 

- Phải đó con . Me con sẽ bước thêm 1 bước nữa... với bác Huy. 

Em ngước nhìn me, rưng rưng: 

- Me, phải không me ? 

Me nhìn xuống chiếu hoa, tay mân mê chiếc ví da: 

- Thúy Vy, con không buồn me chứ ? 

Em nghẹn ngào lắc đầu . Em đứng phắt dậy, em chạy vụt ra ngoài, em đã thua cuộc, em đã thua cuộc vì me đã chọn bác Huy . Em đâm sầm vào dì Nguyệt từ cửa đi vào . Dì la lên, cho6`ng sách trên tay rơi tứ tung xuống đất: 

- Làm chi mà chạy như ma đuổi rứa Vy ? 

Me chạy theo níu em lại: 

- Thúy Vy, ở lại với me . Me cần phải giải thích cho con rõ . Con không chịu hiểu me Vy ơi. 

Em cố vuột khỏi tay me: 

- Con hiểu me . Me đừng thắc mắc, đừng bận tâm chi đến con hết. 

Me khóc ròng: 

- Con đừng nói lẫy me . Me biết, con đang giận me. 

Dì Nguyệt đã hiểu ra câu chuyện: 

- Thúy Vy hãy thương me, đừng ích kỷ quá . Nghe lời dì, vui vẻ lên để me an tâm làm lại cuộc đời . Me vẫn thương yêu cháu, vẫn thương yêu Cu Quang và Bích Ty mà. 

Chung quanh em, những gương mặt đang nhìn em như chờ đợi . Mái tóc bạc phơ của ngoại, khuôn mặt tròn trĩnh của dì Nguyệt và đôi mắt đẫm lệ của me, tất cả đang quay tròn trước mặt em . Em ôm lấy đầu, em ngồi xuống sa lông . Me đến bên em: 

- Thúy Vy, con nghĩ sao ? 

Em cúi đầu: 

- Tùy me, con mô có quyền. 

- Đừng nói rứa, hãy cho me biết ý kiến của con. 

Trông me thảm hại quá chừng, đầu tóc rối bù, áo quần nhăn nhúm . Em không còn lý do gì để làm me khổ thêm nữa . Em nói không ra hơi: 

- Ý kiến của con... ý kiến của con... thì con tùy me. 

Me nắm chặt tay em: 

- Thúy Vy, con bằng lòng rồi hả con ? 

Em gật đầu . Em nhìn chăm chăm vào chiếc vòng ngọc đeo nơi cổ tay trắng tròn của me . Dì Nguyệt nói với me: 

- Chị thấy chưa ? Con Thúy Vy nó biết thương me lắm mà. 

Bà ngoại nhìn dì Tuyết, dò hỏi: 

- Nguyệt, con Vy nó nói sao ? Tao nghe không rõ. 

- Nó chịu rồi mạ. 

Bà ngoại thở phào: 

- Giỏi, giỏi . Rứa là khỏe ru chưa, rứa là mi hết lo ngại chưa, Hà . À, mi đã thưa chuyện với chị bên nhà chưa ? 

Me vẫn nắm tay em: 

- Dạ, mạ con cũng biết sơ sơ rồi, chắc mạ con cũng bằng lòng . Mạ con có cảm tình với anh Huy lắm. 

Em đứng dậy: 

- Mình đi về, me. 

Dì Nguyệt cản: 

- Khoan đã, chị và cháu ở lại ăn cơm . Bữa ni có làm bánh ướt với thịt nướng ngon lắm. 

Me nhìn em, em lắc đầu: 

- Thôi me, con... con muốn về nhà. 

Me cười: 

- Cô bé đòi về, thôi để khi khác . Vả lại phải đưa nó về kẻo trưa bà nội trông. 

Thúy Vy à, mày chỉ được me chiều chuộng trong 1 thời gian ngắn nữa thôi . Rồi me sẽ đi theo bác Huy, mày ở nhà coi sóc 2 em bên cạnh bà nội . Mày không thể bỏ bà nội để hòa mình vào nếp sống mới cùng me và bác Huy được . Bà nội đáng yêu, bà nội đáng kính, bà nội hy sinh suốt cuộc đời để nuôi nấng 2 đứa con trai nên vóc nên người . Người con trai đầu chết đi, niềm hy vọng trong đời nội đã tắt lịm như ánh sao hôm cuối chân trời xa . Tội nghiệp nội già nua, sau ngày chú Minh đổi vào Đà Nẵng, bà chỉ biết tìm nguồn an ủi bên cạnh người con dâu hiếu thảo và 3 đứa cháu nội xinh xắn dễ thương . Nội sắp mất thêm người con dâu mà bà đã hằng xem như con gái bà . "Thằng Bảo mất rồi thì con Hà sẽ là con gái tao", nội thường bảo thế, rồi nội cười, chiếc miệng móm và đôi mắt sáng trưng. 

Em bằng lòng, em sẽ ở lại với nội mãi mãi . Me có quyền sống bên cạnh bác Huy . Thỉnh thoảng me đến thăm các con và nội là đủ rồi . Em không mong gì hơn, em không đòi hỏi gì hơn được nữa . Em đã thất bại rồi.

 

Chương 4

Sáng nay, ở nhà buồn thật là buồn. Bích Ty theo me ra phố với bác Huy. Cu Quang đi học hè bên nhà cô Hạnh, còn bà nội thì đau lưng nằm trong buồng. Em mở ngăn kéo lấy kim chỉ ra thêu, chị Nữ về làng không thấy lên . Hôm kia chị nhắn với ông Rớt dưới đò đến bảo ba chị đau nặng lắm, chị phải ở lại với mạ săn sóc cho ông. Có lẽ còn lâu lắm chị mới có thể trở lên giúp việc lại đượ . Me bảo bà nội: 

- Tội nghiệp con Nữ hiếu thảo, còn nửa tháng lương thôi cho nó luôn. Bữa nay còn nghỉ hè, con Vy ở nhà trông cửa hàng giúp me và nội được rồi. 

Hôm trước, me có bàn với nội việc dẹp cửa hàng tạp hóa nầy đi, bây giờ me đủ sức lo cho gia đình rồi . Nhưng bà nội không chịu, nội bảo: 

- Cửa hàng đồ gốm bên chợ An Cựu đã sang cho người ta rồi. Chừ còn cửa hàng ni để buôn bán kiếm lời mà đành dẹp nữa hay sao ? 

Me nói: 

- Thưa mạ, mai mốt con về bên kia rồi thì cửa hàng còn ai trông nom. Mạ đã già yếu rồi, cần dưỡng sức cho khỏe. Con Thúy Vy bận đi họ . Nuôi người giúp việc thì thời buổi ni biết ai mà tin cậy được, chi bằng mạ nghỉ đi đừng buôn bán chi nữa, hàng tháng con sẽ phụ giúp thêm. 

Bà nội lắc đầu: 

- Con có lo thì lo cho ba đứa đó đi. Còn mạ, ngày ăn ba hột cơm, con đừng bận tâm làm chi. 

- Mạ nói rứa sao phải. Con đã là vợ anh Bảo thì cũng như con gái của mạ, con có bổn phận phải lo cho mạ chớ. 

- Không, mạ không có ý chi hết, mạ vẫn xem con là con gái mạ. Nhưng mạ muốn nói với con là, cứ để cửa hàng đó, mạ coi ngó cho vui tuổi già. 

Em biết, bà nội có tự ái to lắm, nội không muốn nhờ vả đồng tiền của bác Huy . Chỉ còn một tháng nữa, me sẽ là vợ của bác Huy và tình cảm của me sẽ theo thời gian nghiêng dần về bác Huy nhiều hơn . Em cố làm mặt vui cho me yên lòng, tuy trong tâm hồn em rối vò như tơ. 

Có tiếng rên nho nhỏ, bà nội đang vén màn bước ra. Em chạy đến đỡ nội: 

- Mệ ơi, mệ bớt đau lưng chưa mệ ? 

Bà nội mệt mỏi ngồi xuống giường: 

- Me mi đi mô rồi ? 

Em buồn buồn: 

- Me đi sắm đồ cưới với bác Huy, có dắt theo con Bích Ty nữa. 

- Rứa à, răng mi không đi ? 

- Con mắc ở nhà ngó hàng. 

- Mai chừ có ai mua chi không ? 

Em nhăn mũi: 

- Ế quá mệ ơi, dẹp quách cửa hàng ni cho rồi. 

Bà nội nổi nóng: 

- Dẹp, dẹp! Hở một chút là dẹp. Thiệt chẳng khác chi me mi, không đứa mô chịu nghĩ mà thương tao hết. 

Hai giọt nước mắt ứa ra trên vành mi nhăn nheo, em hốt hoảng: 

- Con xin lỗi mệ, mệ đừng giận, đừng khóc nữa. Trong gia đình mình ai cũng thương mệ cả mà. 

Bà nội mếu máo: 

- Thương mà rứa à, thương mà bất nhơn thất đức rứa à ? 

Em im lặng. Em biết tính bà nội hay tự ái và tủi thân lắm. Kể từ ngày ba em mất đi, chú Minh cưới vợ đổi vào Đà Nẵng, bà nội hay ngồi khóc một mình trước bàn thờ ba . Me hiểu nội nên me hết lòng săn sóc chiều chuộng nộ. Thế mà một đôi khi, nội cũng giận me bỏ hết hai bữa cơm vì một lỗi hết sức nhỏ nhặt. Việc mẹ bước thêm một bước nữa đã làm nội khổ tâm không ít . Nhưng nội thương me, nội gượng vui bằng lòng chấp nhận giữa me và bác Hu . Hôm me ngỏ lời xin phép nội, nội nhìn lên bàn thờ ba rồi nói với me: 

- Con đã cho thằng Bảo biết chưa ? 

Me xúc động, lời run run: 

- Thưa mạ, đêm nào con cũng thầm khấn nguyện anh Bảo phù hộ cho gia đình mình, phù hộ cho ba đứa con nên vóc nên người. Con vẫn nhớ anh Bảo, con vẫn thương anh Bả . Thưa mạ, anh Bảo là người đàn ông duy nhất mà con yêu kính muôn đời. 

Tiếng reo của Bích Ty cắt đứt nguồn tư tưởng em: 

- Chị Vy ơi! Chị Vy ơi! Em có cái ni đẹp lắm. 

Con bé ôm con vịt bằng cao su to phồng che lấp cả người giơ lên cao: 

- Me mua cho em để mai mốt em ra cửa Thuận tập bơi đó chị Vy. 

Me bước vào, bác Huy theo sau mang trên tay nhiều gói lớn. Me đến bên bà nội: 

- Sáng ni mạ thấy trong người khỏe không mạ ? 

Em nhanh nhẩu: 

- Bà nội đau lưng đó me ơi! 

Bà nội gạt đi: 

- Con Vy nhiều chuyện, đau chi mô mà đau. 

Me lo lắng: 

- Để con bóp dầu cho mạ, nghe mạ. 

Bà nội cản: 

- Thôi, tao bớt rồi. Kìa, con Vy xuống pha nước cho bác Huy dùng đi con. 

Bác Huy ngồi xuống ghế: 

- Dạ, bác để mặc cháu. 

Em bưng nước lên, me gọi: 

- Thúy Vy, đến me biểu. 

Me mở gói giấy lớn nhất, lấy ra hai sấp hàng tuyệt đẹp. Một sấp mướt như nhung màu bích ngọc, và một xấp màu hồng điểm những cành hoa phớt vàng và xanh nhạt thật trang nhã: 

- Hàng Pháp mới về đó con. Me mua cho con hai áo dài để mặc cho có với người ta. 

Me tránh nhắc đến ngày vui của me trước mặt em. Ngày đó, em cũng sẽ khoác áo mới vào người. Chỉ khác một điều, chiếc áo mới đó màu sắc vô cùng rực rỡ chứ không trắng toát một màu như tấm áo tang ngày ba mất. Em mân mê lớp vải mịn màng: 

- Con còn nhỏ, mặc áo dài đắt tiền làm chi cho phí, me cho dì Nguyệt đi. 

Me kéo em ngồi cạnh me, nựng má em: 

- Me muốn con gái quí, con gái tiên của me phải ăn mặc thật đẹp, thật sang trọng như một cô công chúa. 

Me quay sang bác Huy: 

- Phải không anh ? 

Bác Huy gật gù: 

- Thúy Vy một4 tuổi rồi, đâu còn nhỏ nhít gì, để me làm đẹp cho. 

Me như nhớ ra điều gì: 

- Chết, quên mất. 

Me chạy đến chiếc giỏ xách đặt gần bực cửa, lôi ra một gói to bọc giấy nylon kín mít. Bà nội hỏi: 

- Chi rứa con ? 

- Vịt quay mạ, để con đem ra bếp chặt dọn lên ăn, trưa rồi. Thúy Vy nấu cơm chưa con ? 

- Chắc cơm chín rồi me, con cắm điện từ lúc mộtmột giờ. 

Bích Ty chạy vào: 

- Chị Thúy Vy, có chị Cúc Nhật tìm kìa. 

Em nhìn ra: 

- Cúc Nhật hả ? Chờ tao tí nghe. 

Em lau tay vội lên tấm khăn treo trên lavabo: 

- Có chuyện chi rứa Nhật ? 

Cúc Nhật đưa cho em tờ giấy: 

- Con Hoàng Anh mở tiệc sinh nhật, nó nhờ tao sang mời mi, chiều mai 6 giờ đó. 

- Rứa à. Mi định mua chi tặng nó đó ? 

- Chiều ni tao sang rủ mi đi phố lựa quà tặng nó nghe. 

Me bưng mâm cơm đi lên: 

- Cúc Nhật ở lại ăn cơm với Thúy Vy đi cháu. 

Cúc Nhật lễ phép: 

- Dạ thôi, xin phép bác cho cháu về kẻo ba me cháu trông. Chiều nay bác cho phép Thúy Vy đi phố với cháu mua quà sinh nhật tặng người bạn ạ. 

Me cười thật tươi: 

- Được, được, chiều cháu nhớ qua rủ Thúy Vy nghe. 

Cu Quang đi học về vứt cặp trên bàn, me dẫn nó xuống nhà sau rửa mặt. Em nhìn theo: 

- Lớn đầu rồi mà ngó như con nít mới đẻ. 

Bác Huy ở lại ăn cơm trưa với gia đình, Cu Quang và Bích Ty không còn xem bác như người xa lạ nữa. Chúng nó nô đùa và đôi khi làm nũng với bác còn hơn đối với me. Me thường bảo bác: 

- Anh đừng chìu hai đứa nó quá rồi chúng đâm ra lờn mặt. 

Đối với em, bác Huy dè dặt hơn. Bác vẫn nhìn em bằng đôi mắt bao dung của một người cha. Nhưng trong câu chuyện, trong những vấn đề bác muốn bàn luận với em, em thấy có một sự suy nghĩ kỹ càng trước khi bác mở lời. Em không còn thấy bác dễ ghét nữa, mặc dù em biết bác đang cố gắng tạo thiện cảm với em. Bác đang muốn thay thế hình ảnh ba trong trái tim yêu kính của em. Nhưng không được đâu bác ơi! Dù cháu đã hết căm thù bác như xưa nữa, nhưng cháu vẫn không thương được bác, cháu vẫn thấy ghen với bác vì me đã san sẻ tình thương cho bác quá nhiều.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám /post 29 Tháng Chín 2015 (Xem: 1054)/
Bảo Trợ