Bắc Triều Tiên và chủ nghĩa sùng bái cá nhân

08 Tháng Mười 20132:00 CH(Xem: 1114)

Bắc Triều Tiên và chủ nghĩa sùng bái cá nhân

Tượng các lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Nhật Thành (trái) và Kim Jong Il tại Bình Nhưỡng, 15/02/2012
Tượng các lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Nhật Thành (trái) và Kim Jong Il tại Bình Nhưỡng, 15/02/2012
REUTERS

Đền đài, lăng tẩm hay tượng đài nguy nga tráng lệ được bảo tồn kỹ lưỡng, dành cho lãnh tụ tối cao Kim Nhật Thành và Kim Chính Nhật. Những khu « chợ chồm hổm » của người dân ở những khu phố ngoại vi Bình Nhưỡng hòng cải thiện đời sống và mầm mống của một tầng lớp tư sản sơ khai. Đây là những cảm nhận của phóng viên Ursula Gauthier, đặc phái viên tuần báo Le Nouvel Observateur nhân một chuyến tham quan Bình Nhưỡng qua bài viết đề tựa « Chuyến tham quan tại đất nước khép kín nhất hành tinh ».

Tác giả nhận định Bắc Triều Tiên của thế kỷ XXI vẫn là một ví dụ điển hình cho chủ nghĩa chuyên chế lố bịch, một kiểu vương quyền tối cao mang hơi hướng của chủ nghĩa Staline-Mao Trạch Đông, một chủ nghĩa sùng bái điên cuồng đối với một triều đại cai trị.

Trong một chuyến tham quan dành cho giới báo chí tác giả bài viết đã có dịp được đi thăm Bình Nhưỡng. Tuy nhiên, tác giả nhận thấy là chương trình tham quan đó giống như là một chuyến hành hương dài dằng dặc đến các « thánh địa » hơn là đi du lịch. Tất cả những nơi hay những gì có mang dấu ấn của Kim Nhật Thành đều được biến thành những điểm tôn thờ, từ phủ chủ tịch được chuyển thành Cung điện Thái Dương hay là lăng Kumsusan, bảo tàng chiến tranh Giải phóng đất nước, cho đến khu triển lãm hoa « kimilsungia » và « kimjongilia » - một loại hoa lan tím và một loại cây thu hải đường được đặt theo tên hai vị lãnh tụ đã qua đời là Kim Il Sung và Kim Jong Il.

Tại thủ đô Bình Nhưỡng, hàng loạt công trình kiến trúc đồ sộ mọc lên tua tủa để ca ngợi sự vĩ đại của người sáng lập Kim Nhật Thành (Kim Il-sung, mất vào năm 1994), cũng như về đảng, về những chiến thắng, về hệ tư tưởng của ông v.v…Trên ngọn đồi Mansudae, là bức tượng dát vàng của ông cao 22m, mới đây được kèm theo bức tượng Kim Chính Nhật, con trai ông, qua đời năm 2011. Tổng cộng có đến 30.000 đền đài thờ phượng như vậy trên khắp cả nước.

Và sự tôn sùng này được thể hiện hầu như thường trực. Một nhà ngoại giao đã đưa ra một nhận xét như sau với ký giả tờ Le Nouvel Observateur « Cả ngày thành lập nước lẫn ngày thành lập Đảng Lao động đều không quan trọng bằng ngày sinh của Kim Nhật Thành. Cứ như là trong một chế độ quân chủ vậy ».

Ngay đến việc đến viếng tượng đài cũng không được tùy nghi hành lễ. Khách đến viếng phải kính cẩn nghiêng mình trước khi đặt bó hoa và phải rút lui bằng cách đi lùi. Điều này cũng bắt buộc cho các du khách nước ngoài. Việc gọi tên các nhà lãnh đạo cũng phải được « tôn trọng », nghĩa là không được gọi tên tục như tại nhiều quốc gia khác mà phải gọi kèm theo chức vị, chẳng hạn như « lãnh đạo tối cao Kim Jong Un ».

Tác giả lấy làm lạ là chẳng có lấy một chút hình ảnh hay lời nói nào cho nạn đói khủng khiếp trong những năm 1990, kết quả của một chính sách điều hành kinh tế tồi tệ dẫn đến thảm kịch hàng triệu người chết đói. Không một tấm ảnh nào về 150.000 tù nhân trong các trại cải tạo tàn khốc. Cũng như là việc kiểm duyệt thông tin, lẫn tình trạng suy dinh dưỡng ảnh hưởng đến ¼ trẻ em trong nước.

Lạ hơn nữa là trong nội dung chương trình tham quan không có một địa điểm nào khác cho phép người xem tìm hiểu khám phá cuộc sống thường nhật của người dân tại chỗ.

Tác giả cho hay phải đánh lừa người thông dịch viên kiêm giám sát để có thể đến xem một khu cửa hàng bán toàn các sản phẩm được cho là cao cấp như đồ chơi, giày dép, chén dĩa … đến từ Trung Quốc. Tại đây, người xem đông hơn người mua vì giá một món hàng tương đương mấy tháng lương của một anh giáo viên.

Xa hơn nữa, trong những khu phố ngoại vi, với những tòa nhà cũ kỹ dưới những đoạn đường nối, một chiếc cầu là cả một khu chợ « chồm hổm ». Chính tại đây, người nông dân trên chiếc xe đạp cà tàng hay xe kéo tựu về để tiêu thụ một phần hoa lợi riêng được nhà nước cho phép giữ lại. Nhưng ngay khi có một tín hiệu nhỏ của người gác, ngay lập tức khu chợ này « bốc hơi ».

Điều nghịch lý là khu chợ đen này lại là nơi phát sinh ra một tầng lớp giàu có mới nhờ vào sự thông đồng của một bộ phận quan chức hám lợi. Nhiều quán cà phê sang trọng, những quán bia nhà, hay những phòng spa đang nở rộ tại Bình Nhưỡng, phục vụ những kẻ tư bản sơ khai như nhận xét của Le Nouvel Observateur.

Phát triển du lịch tại Fukushima để chống quên lãng

Tại Nhật Bản, một nhóm các nhà trí thức đề ra một dự án, biến trung tâm hạt nhân Fukushima bị tai nạn sóng thần và động đất thành một điểm du lịch, như là Tchernobyl đang làm. Mục đích là nhằm lưu truyền ký ức về thảm họa tàn khốc đó cho các hậu thế. Về chủ đề này, Courrier International trích dịch lại bài viết đăng trên tờ Aera ở Tokyo qua hàng tựa « Tại Fukushima, du lịch chống lại sự quên lãng ». 

Theo tờ báo Nhật, ông Hiroki Azuma, một nhà phê bình và triết gia, đang lên kế hoạch xây dựng một khu phức hợp du lịch rộng lớn tại một khu làng cách khu trung tâm hạt nhân bị tàn phá 25 km. Tham gia dự án còn có sự ủng hộ của nhà xã hội học Hiroshi Kainuma, cũng thuộc vùng Fukushima, các kiến trúc sư, nghệ sĩ và nhiều ký giả khác.

Tờ báo cho hay, nhân chuyến đi thăm trung tâm hạt nhân Tchernobyl hồi tháng tư năm nay (2013), nhóm làm việc Azuma và Kainuma đã nảy sinh ra ý tưởng trên. Trong quá trình tham quan, hai ông đã có dịp trao đổi với người dân địa phương, sống xung quanh khu vực thảm họa và nhận thấy nỗi ám ảnh của họ lo sợ thảm họa hạt nhân sẽ đi dần vào quên lãng.

Đối với người dân vùng Tchernobyl, chính việc gợi nhắc kinh nghiệm đau đớn mà người dân tại những khu vực bị thảm họa tàn phá cảm thấy được xoa dịu và tìm lại được sự tồn tại.

Từ những cuộc trao đổi đó, mà mô hình du lịch có liên quan đến thảm họa hạt nhân đã nảy sinh trong tâm trí ông Azuma. Đối với ông, « Không nên để cho ký ức về thảm họa hạt nhân bị lu mờ ». Ông nhấn mạnh rằng, chính thông qua các chuyến tham quan đó, người xem có thể theo dõi được tiến triển của tình hình, họ có thể yên tâm là công tác giảng dạy về thảm họa sẽ được truyền đạt cho các thế hệ nối tiếp.

Các cuộc trao đổi giữa ông với người dân Ukraina đã cho thấy một lý lẽ rất rõ ràng là « cần phải lĩnh hội tai nạn Fukushima qua cái nhìn tổng thể. Nếu không, tai nạn này sẽ trôi vào quên lãng và thảm kịch sẽ lại tiếp diễn ».

Nhật Bản : cải tiến công nghệ bằng mọi giá

Tuần báo L’Express cũng quan tâm đến Nhật Bản, nhưng trên lãnh vực công nghệ. Kể từ châu Á mở cửa cho các nhà đầu tư nước ngoài, Nhật Bản vô hình chung bị kềm kẹp giữa các đế chế công nghiệp mới như Hàn Quốc và Trung Quốc, đến mức mà khi nhắc đến công nghệ tiên tiến, người ta nghĩ ngay đến Samsung, Lenovo, Hoa Vi và nhiều tập đoàn lớn khác nữa.

Nhân chuyến tham quan hội chợ Ceatec tại Tokyo vừa kết thúc ngày 05/10 - hội chợ công nghệ cao châu Á lớn nhất hành tinh - phóng viên tờ báo có bài nhận định đề tựa « Nhật Bản canh tân bằng mọi giá ». 

Đơn giản, gọn nhẹ, tùy nghi sử dụng theo mục đích và dễ kết nối với các tiện ích khác là những mục tiêu nghiên cứu mới của các nhà sản xuất thuộc lãnh vực công nghệ cao hiện nay tại Nhật Bản. Hầu hết các loại thiết bị công nghệ cao đều tập trung nghiên cứu vào việc thu nhỏ kích cỡ, ngoại trừ màn hình tivi là càng ngày càng lớn. Bài viết đơn cử trường hợp nhà sản xuất hiệu Panasonic.

Theo giải thích của ông Eric Novel, tổng giám đốc Panasonic France, ngoài việc tăng kích cỡ màn hình rộng ra (mức trung bình hiện nay là 50 inch), chất lượng hình ảnh không ngừng được cải thiện. Hiện tập đoàn đang nghiên cứu nâng chất lượng hình ảnh từ Full HD (độ phân giải cao) hiện nay lên thành UHD (Ultra high definition), nghĩa là độ phân giải cực cao. Điểm thuận lợi của công nghệ mới này là cho phép nhìn màn ảnh rộng ở khoảng cách gần không có rủi ro gây rối loạn thị giác, và cuối cùng là cho phép xem hình ảnh ba chiều không cần kính.

Việc phát triển công nghệ còn lan sang cả lãnh vực đồ điện gia dụng. Các thiết bị này có khả năng nhận biết giọng nói và có thể kết nối với các dữ liệu trên mạng. Như vậy các trang bị nhà bếp tương lai sẽ phải hiểu được cách sống, theo được nhịp sống của chúng ta và dự đoán trước được các nhu cầu của con người. Dĩ nhiên, mẫu mã thiết kế của sản phẩm phải được bám sát với văn hóa của từng quốc gia.

Trung Quốc kiểm soát hệ thống báo chí tại châu Phi

Không chỉ tăng cường kiểm soát thông tin trong nước, Trung Quốc đang dần nắm luôn cả quyền kiểm soát mạng báo chí tại các quốc gia châu Phi có quan hệ đối tác với Bắc Kinh. Courrier International trích đăng lại một bài viết của tờ « The Globe and Mail » ở Toronto (Canada) cho hay ảnh hưởng của Bắc Kinh lên ngành truyền thông đang được củng cố đặc biệt là tại Kenya, Nam Phi và Zimbabwe. Giới nhà báo tại các quốc gia này không còn quyền chỉ trích cả Trung Quốc lẫn nhà nước của họ.

Như hàng tựa nhận định của bài viết, « Trung Quốc đang hình thành mạng báo chí của mình tại châu Phi », tác giả cho hay Bắc Kinh đang ồ ạt đầu tư vào ngành truyền thông của châu Phi. Vào tháng Tám vừa qua, một hãng báo Nam Phi tại Nairobi đã được bán cho Đài Truyền hình Quốc tế Trung Quốc, một tập đoàn nhà nước.

Bài viết cho rằng chính sách này nằm trong một chiến dịch dài hạn nhằm củng cố quyền lực mềm « soft power » của Bắc Kinh, thông qua các chương trình trợ giúp quốc tế, các đối tác giữa các doanh nghiệp, học bổng, những chương trình đào tạo tại các trường đại học và ở các hãng báo.

Các khoản đầu tư đó cho phép Bắc Kinh thúc đẩy các tham vọng truyền thông tại châu Phi nhờ vào các chương trình phát sóng đương nhiên về thương mại và văn hóa với một giọng điệu tôn trọng và ca ngợi đối với nhà cầm quyền, mà phớt lờ mọi vấn đề có liên quan đến nhân quyền và những phản ứng xấu đối với thế mạnh ngày càng lớn của Trung Quốc.

Theo lời thuật của nhiều phóng viên làm việc cho đài CCTV châu Phi, các nhà báo nhận được lệnh là chỉ đăng những thông tin có lợi cho Trung Quốc, gạt bỏ những thuật ngữ xấu như « chế độ » chẳng hạn và phớt lờ các quốc gia nào có quan hệ mật thiết với Đài Loan. Những chủ đề thời sự nóng như nhu cầu ngà voi ngày càng lớn tại Trung Quốc hiện đang gây tranh cãi về nạn săn bắn lậu tại châu Phi bị cấm đề cập đến.
 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tác giả Pingping Yu đã có bài bình luận với tiêu đề “Đã đến lúc người Mỹ chống lại nạn trộm cắp công nghệ của Trung Quốc”, đăng tải trên Epochtimes ngày 15/4. Dưới đây là nội dung bài viết 30 năm trước, Hoa Kỳ bắt đầu mở cửa với Trung Quốc theo chính sách “can dự mang tính xây dựng”, với hy vọng giúp Trung Quốc tự do hóa và hướng nước này trở thành một quốc gia “ổn định, cởi mở và không hiếu chiến”, như cựu Tổng thống Bill Clinton đã hình dung. Vào thời điểm đó, công nghệ của Trung Quốc tụt hậu so với Hoa Kỳ. Không thể tưởng tượng được, một ngày nào đó, Trung Quốc sẽ trở thành một đối thủ cạnh tranh về công nghệ [với nước Mỹ]. Sau ba thập kỷ mở cửa thương mại, bây giờ Trung Quốc dường chỉ “cách gang tấc” là có thể thay thế nước Mỹ trở thành nhà cung cấp công nghệ hàng đầu thế giới. Chuyện này xảy ra như thế nào?
Thế là một tòa án ở Minneapolis đã đăng đường xét xử vụ viên cảnh sát Derek Chauvin, một người Mỹ da trắng, đã đè đầu gối lên cổ George Floyd, 46 tuổi, một người Mỹ da đen, trong chín phút rưỡi khi bắt giữ anh ta vì bị tình nghi xài tiền giả. Floyd chết, và chuyện đáng tiếc ấy đã xảy vào buổi tối hôm 25 tháng 5, 2020. Sau gần một năm, phiên xử đầu tiên đã diễn ra ngày 29 tháng 3 trong bầu không khí khá căng thẳng và nghi kỵ cả bên trong lẫn bên ngoài phòng xử. Trong gần một năm qua, cái chết của Floyd đã làm thay đổi nước Mỹ hoàn toàn. An ninh, trật tự tại những nơi công cộng không còn. Công lý nằm trong tay đám đông bạo động làm chủ trên đường phố, và nhiều tai to mặt lớn trong chính quyền đã hãnh diện được quỳ gối và vinh danh Công lý của BLM và Antifa, hai tổ chức đã công khai đứng ra nhận công lãnh đạo phong trào tranh đấu cho công lý và bình đẳng chủng tộc của dân Mỹ.
Ngay từ khi thành lập ngày 26/10/1955, Việt Nam Cộng Hòa chọn con đường phát triển xã hội lấy con người (người dân) làm trọng tâm và tự chủ quốc gia làm mục tiêu chiến lược, nên đến nay vẫn còn nhiều ảnh hưởng để chúng ta tìm hiểu và học hỏi. Tự cung tự chủ Trong thời thuộc địa người Pháp tập trung xây dựng kỹ nghệ ở miền Bắc Việt Nam, nên ngay khi thành lập Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã hướng đến phát triển kỹ nghệ nhẹ và kỹ nghệ tiêu dùng phục vụ nhu cầu quốc nội. Để có thể tự chủ về kinh tế, chính phủ khuyến khích các nhà tư sản ngoại quốc, đa số là người Hoa có quốc tịch Trung Hoa Dân Quốc, trở thành công dân Việt Nam Cộng Hòa. Với chủ trương kinh tế tự do, Chính phủ chỉ giữ một số hoạt động công ích, như điện, nước, hỏa xa, hàng không, còn hầu hết mọi hoạt động kinh tế đều để tư nhân vận hành.
Tổng thống Joe Biden muốn thực hiện chính sách 'nước Mỹ trở lại' tăng cường sự lãnh đạo của Mỹ trên toàn thế giới nên tình trạng đối đầu Mỹ-Trung ngày càng khốc liệt. Như thế liệu Chính phủ Biden có thực hiện được ý muốn hay lại lâm vào “bế tắc” như các chính phủ tiền nhiệm trước đây? Chính phủ Obama Chiến lược xoay trục Thái Bình Dương mở đầu những thay đổi về chính sách đối ngoại, chuyển trọng tâm về khu vực Á Châu, bao vây kinh tế và kềm hãm tình trạng trỗi dậy của Bắc Kinh. Về quân sự Chính phủ Obama vẫn lún sâu vào chiến tranh Trung Đông, mà ngân sách quốc phòng thì không được Quốc Hội đồng ý tăng thêm. Nên giữa tháng 4/2012 Trung cộng xâm chiếm Bãi cạn Scarborough thuộc Phi Luật Tân, họ còn liên tục xây dựng các đảo với phi trường quân sự trong khu vực Hoàng Sa và Trường Sa mà hề gặp phản ứng quân sự nào từ phía Mỹ.
Tuần lễ qua trên thế giới diễn ra hai sự kiện quan trọng: Thứ nhất là vào ngày 12/3/2021 lần đầu tiên Tổng thống Joe Biden họp trực tuyến với thủ tướng ba nước Úc, Ấn và Nhật trong Bộ Tứ An Ninh (the Squad); Và sự kiện thứ hai là nước Anh công bố chuyển hướng Chiến lược ngoại giao, an ninh và quốc phòng từ đặt trọng tâm vào Châu Âu chuyển sang Châu Á Thái Bình Dương. Cả hai sự kiện cho thấy Mỹ, Anh và một số quốc gia khác đang hình thành chiến lược phát triển khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và mở rộng. Ý tưởng chiến lược Vào tháng 8/2007 tại Bombay, cựu Thủ tướng Nhật Abe Shinzo đưa ra ý tưởng xây dựng một châu Á trải dài từ Thái Bình Dương đến Ấn Độ Dương như một vùng biển của tự do và mở rộng cho tất cả mọi quốc gia trên thế giới.
Mỹ sẽ chỉ chiến thắng khi chính quyền Trung Quốc sụp đổ =Thiện Nhân • Căng thẳng Mỹ-Trung có thể dẫn đến sự “chung sống cạnh tranh” hay không, hay phải lên đến đỉnh điểm - dẫn đến sự thất bại của chế độ Trung Quốc? Các quan chức Mỹ có thể đang hy vọng vào kết quả đầu tiên, nhưng họ có lẽ nên chuẩn bị cho kết quả thứ hai.
Cộng hòa nhân dân Trung Hoa siêu cường toàn cầu mới nổi cạnh tranh giành quyền lực tối cao giữa Mỹ và Trung Quốc, đặc biệt trong các lĩnh vực kinh tế, công nghiệp, tội phạm mạng, gián điệp công nghiệp, v.v ... (Ảnh của Ulrich Baumgarten/ Getty Images) Toàn cảnh cuộc đấu kinh tế, an ninh quốc gia giữa Mỹ và Trung Quốc Bình luận Lê Minh - Tâm An •
Mặc dù ông Trump thất cử tổng thống 2020, nhưng ngay sau ngày 6/1/2021 đã rộ lên tin đồn ông Trump sẽ bỏ đảng Cộng Hòa thành lập đảng chính trị mới quy tụ những người ủng hộ ông. Tin đồn được truyền thông chính mạch Mỹ triệt để khai thác, họ cho tổ chức nhiều cuộc thăm dò dẫn đến cùng một kết quả là cử tri đảng Cộng Hòa vẫn nồng nhiệt ủng hộ ông Trump và sẵn sàng gia nhập đảng thứ ba nếu ông thành lập. Giới truyền thông chính mạch bấy lâu nay tập trung vào phần nổi là cá tính “độc đáo” của ông Trump mà quên đi phần chìm là những thách thức mà hệ thống chính trị Mỹ đang phải đối đầu. Vì thế họ đã không giải thích lý do cử tri đảng Cộng Hòa vẫn tiếp tục ủng hộ dù ông Trump không còn là tổng thống. Cử tri đảng Cộng Hòa nghĩ gì ? Kết quả từ một cuộc thăm dò được Viện thăm dò dư luận Gallup thực hiện từ ngày 21/1/2021 đến ngày 2/2/2021 và công bố ngày 15/2/2021 cho thấy:
Trong khi người Mỹ kiêu ngạo nghĩ rằng họ đang “chơi khăm” Trung Quốc để kiếm lợi lớn hơn, thì thực tế lại là điều hoàn toàn ngược lại. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) luôn chơi một trò chơi dài hơi với họ, đương nhiên không phải vì lợi ích cho đôi bên. Vào năm 2021, bất kỳ ai vẫn nói rằng ĐCSTQ “chỉ muốn trở thành đối tác kinh doanh”, thì đó đều là ảo tưởng hoặc đang nói dối.
Tôi dùng từ “trắng án” để nói về kết quả phiên tòa luận tội ông Trump lần thứ hai, nhưng nếu bạn dùng từ “chiến thắng”, hay “tha bổng”, hay “tha tội” theo tôi đều có lý cả. Mục tiêu của đảng Dân Chủ là kết tội ông Trump nhưng họ đã không đạt được kết quả, nên phía ủng hộ ông Trump có quyền xem đó là chiến thắng của ông ấy và của họ. Thượng nghị sĩ Mitch McConnell Lãnh đạo phe Thiểu số đảng Cộng hòa cho biết ông không kết tội ông Trump vì ông ấy đã mãn nhiệm, kết tội ông là vi phạm Hiến Pháp. Nhưng ông McConnell cũng cho biết ông Trump vẫn phải chịu trách nhiệm về lời nói, việc làm và vẫn có thể bị tòa án truy tố trong tư cách một thường dân khi có bằng chứng phạm tội, nên cũng có thể coi như ông Trump đã được ông McConnell tha tội. Dưới một phiên tòa pháp lý chỉ khi nào tòa án kết tội và người bị cáo buộc không tiếp tục kháng án thì mới bị xem là có tội.
Bảo Trợ