Con Đường Lá Me

20 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4622)

conduonglame_resizeChương 01

Chị Quyên ngồi xỏa tóc bên cửa sổ, đôi mắt đỏ hoe. Nắng chiều vàng vọt xuyên qua song cửa, vẽ lên nền nhà những đường nét nhợt nhạt, buồn bã như tia nhìn chị Quyên đầy van lơn hướng về me tôi :
- Con không đi mô hết con xin me, cho con ở lại Huế.
Me tôi phác một cử chỉ chán nản :
- Quyên ơi, con báo cha báo mẹ vừa vừa thôi chớ, xấu hổ quá rồi, thiên hạ chỉ chỏ, dư luận bàn tán. Con phải xa Huế một thời gian, khi câu chuyện ni chìm lắng xuống và tâm hồn con lấy lại được cân bằng, con hãy trở về. Ba me không đời mô hẹp lượng với con.
Chị Quyên quay sang tôi :
- Ngọc !
Tôi ngước lên, me tôi đỡ lời :
- Ngọc sẽ cùng đi với con, nó vào học Luật trong đó luôn. Hai đứa sẽ ở nhà bác Phán bên cầu chữ Y.
Tôi rùn vai :
- Trời, ở chi mà xa rứa me. Thôi, con không chịu mô.
Me tôi trừng mắt :
- Ngọc vẫn luôn luôn cải lời me, cái tật la hoài không chịu bỏ.
Me tôi đấu dịu :
- Ngọc à, điều quan trọng là chuyện của chị Quyên con đó. Thương chị, con cố gắng ở bên chị, an ủi chị. Theo me thấy, chỉ có nhà bác Phán là me tin cậy được mà thôi. Đất Sàigòn không hiền như xứ Huế mình mô con.
Vành mi me tôi rơm rớm nước mắt, tôi cảm động đến bên me, cúi mặt nói lí nhí :
- Con xin lỗi, con đã cải lời để me buồn.
Me tôi đứng dậy :
- Thôi hai chị em bây bàn chuyện với nhau đi, me ra sau bếp coi chị Tâm nấu cơm.
Chị Quyên vẫn thút thít khóc, tôi gieo mình xuống chiếc ghế fauteuil cạnh cửa ra vào, chán nản kỳ lạ. Tôi chả muốn vào Saigon học tí nào. Hôm xem kết quả kỳ thi toàn phần xong, tôi rủ Tuyết, con bạn thân nhất của tôi, ghi danh Văn Khoa vì tôi biết Tuyết nó có khiếu về văn chương và tôi thì tuy không bằng Tuyết, nhưng cũng vốn yêu thích văn thơ từ tấm bé. Thuở mới chập chững bước chân vào đệ thất Đồng khánh, tôi đã làm nên những bài thơ đầu đời vụng dại ca tụng mùa thu về có lá vàng bay, mùa Xuân sang với hoa đào nở, rồi chép trang trọng lên từng tờ giấy mỏng mầu xanh. Tôi suy tư, tôi mơ mộng, tôi sống bằng con tim hơn bằng trí óc, me tôi cứ bảo với tôi hoài mỗi lần thấy tôi ngồi hàng giờ nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ :
- Mơ mộng cho lắm vào rồi sau khổ đó con. Con gái không nên lãng mạn như rứa.
Con gái không nên lãng mạn như rứa. Tôi thầm hỏi, tôi có thật lãng mạn lắm không ? Làm một bài thơ ca tụng thiên nhiên, hát khẽ những bài hát trữ tình thơ mộng, thả hồn theo những đám mây trắng bềnh bồng cuối chân trời xa mỗi buổi chiều học về xuôi chuyến đò ngang Thừa Phủ, như vậy là lãng mạn ư ? Thật ra, đến giờ tôi vẫn còn lẫn lộn giữa hai chữ lãng mạn và mơ mộng, tôi chỉ nhận thức được rằng, tôi là con gái đa sầu đa cảm, trót sinh ra giữa cái thành phố diễm tình nầy, nơi mà biết bao du khách ước ao được chiêm ngưỡng những đêm trăng vàng lung linh soi bóng trên giòng Hương Giang êm đềm loang loáng hào quang của rừng tinh tú trên cao, nơi mà biết bao thi nhân đã rút hết tơ lòng để nói lên nỗi nhớ niềm thương khi vì sinh kế phải rời xa xứ Huế, xứ của "núi Ngự Bình trước tròn sau méo, sông An Cựu nắng đục mưa trong", xứ của "Gió đưa cành trúc la đà, tiếng chuông Linh Mụ canh gà Thọ Xương"…
Chị Quyên đến bên tôi :
- Ngọc, em buồn chị đó hả ?
Tôi cúi đầu :
- Mô có, thật ra em chỉ buồn vì… em không thích vào Saigòn học.
Chị Quyên chép miệng :
- Me thật là vô lý.
Tôi cãi :
- Me có lý của me cũng như chị có lý của chị. Chị Quyên, theo em nghĩ, chị nên xa Huế ít lâu, em… em cố gắng, em theo chị.
Chị Quyên nhíu mày :
- Răng… răng em lại phải nói là cố gắng ?
Tôi rơm rớm nước mắt :
- Cố gắng chứ chị, vào Saigon học là một chuyện bất đắc dĩ, em đã sai lời hứa với Tuyết, đã…
Chị Quyên cướp lời :
- Đã lỗi hẹn với Hoàng chớ chi.
Tôi thoáng đỏ mặt, chị Quyên tiếp :
- Chị biết, em đã hứa hẹn với Hoàng thật nhiều, bây giờ lại bỏ ngang mà đi.
Tôi bào chữa yếu ớt :
- Em và Hoàng có chi mô, thật ra thì… à em có hẹn với Hoàng là em sẽ theo Văn khoa như Hoàng, rứa thôi.
Chị Quyên ngồi xuống bên tôi :
- Thì vào trong nớ, em cũng theo Văn Khoa, răng tự nhiên em lại bốc đồng đòi học Luật rứa ?
Tôi vuốt nhẹ nếp áo :
- Tính em đôi lúc thật kỳ lạ, em muốn học Văn Khoa ở Huế nhưng phải Luật ở Saigon, đôi lúc em cũng không còn hiểu em nữa.
Vâng, đôi lúc tôi cũng không còn hiểu tôỉ nữa, khoảng thời gian sau này, tâm hồn tôi bàng hoàng kỳ lạ như vừa nhấp ly rượu say. Từ đêm liên hoan văn nghệ tưng bừng hôm tất niên ở Văn Khoa, từ một ánh mắt vô tình soi nhẹ vào hồn tôi giữa lời ca ý nhạc mừng mùa Xuân tới, đôi chân tôi bước ra khỏi vùng tuổi thơ ngà ngọc tự lúc nào tôi không hay không biết, những ngón chân trần lướt nhẹ trên ngàn giọt sương nhỏ long lanh suốt con đường thênh thang hoa cỏ tình yêu, mình lớn rồi, tôi thầm nghĩ. Tôi vừa đủ lớn để nghe thấy nhịp đập của trái tim ngân vang như những phím ngà rung động dưới mười ngón tay mềm, tôi vừa đủ lớn để đọc được trong đôi mắt Hoàng những lời nồng nàn không thoát ra bằng tiếng, những êm đềm tha thiết anh đang gửi trọn về tôi cùng tất cả say mê. Từ Tết đến giờ, Hoàng tới nhà thăm tôi ba lần, những mẩu chuyện vu vơ, những câu thăm hỏi thông thường nhưng chứa đựng nhiều trìu mến, đã khiến tôi có cảm tình với Hoàng sâu đậm. Tôi chưa phân biệt được tình cảm và tình yêu đối với một người bạn trai, nhưng dưới mắt các bạn tôi, cả chị Quyên nữa, tất cả mọi người đều trêu tôi là "bồ" của Hoàng.
Bóng đêm xuống chậm, không gian còn oi nồng sau một ngày nắng hè gay gắt. Tôi đưa tay ra sau gáy buộc cao mái tóc :
- Mình xuống bếp phụ chị Tâm dọn cơm đi, chị Quyên.
Dáng dấp bé nhỏ của chị Quyên vẫn im lim bất động :
- Chị buồn khổ quá Ngọc ơi. Em có cảm thấy xấu hổ như me đã xấu hổ vì chị không Ngọc ?
Tôi bóp nhè nhẹ tay chị :
- Không bao giờ chị Quyên, theo em nghĩ, trái tim chị có riêng những lý lẽ của nó. Chị yêu thầy Thông không phải bằng lý trí, không ai điều khiển nổi tình cảm theo ý mình.
Chị Quyên giọng xúc động :
- Chị cám ơn em, người duy nhất cảm thông được tâm hồn chị.
Tôi cắn môi, lời nói thoát ra ngập ngừng :
- Nhưng còn danh dự gia đình, chị Quyên, thầy Thông đã có vợ con. Thiên hạ đã phong phanh hay biết và vợ thầy Thông dọa sẽ bêu rếu việc này…
Chị Quyên ngắt lời :
- Thì bởi vậy chị mới rời bỏ xứ Huế này mà đi, chị khổ quá, Ngọc đừng nhắc đến nữa.
- Em nhắc đến để chị nghĩ lại rằng me chúng ta có lý, dư luận ở đây độc ác lắm, me bảo chị đi vì me thương chị, chị đừng giận me, chị Quyên nghe.
Chị Quyên đứng dậy :
- Chị mô dám giận me, thôi mình vào ăn cơm đi em.
Chúng tôi đi vào phòng ăn, chị Tâm cũng vừa bưng mâm cơm lên. Ba tôi đi làm về còn đang tắm rửa sau nhà, Toại, em kế tôi và cũng là em út đang ngồi chễm chệ trên ghế tựa. Tôi kêu lên :
- Thằng ni hỗn, chưa ai vô bàn hết răng mi dám ngồi trước ?
Toại nhe hàm răng sún :
- Chưa chi đã đổ hô. Em ngồi chơi chớ có dành cơm của chị mô nờ.
Ba tôi vừa vào tới, me tôi theo sau kéo ghế cho ông ngồi. Gương mặt ba tôi nghiêm nghị, hình như ông sắp nói một điều gì quan trọng, tôi thầm đoán, chắc chẳng có vấn đề gì lạ ngoài chuyện chị Quyên. Mà quả vậy, lời ba tôi tuy trìu mến nhưng vô cùng đanh thép, đôi mắt ông hướng về chị Quyên :
- Quyên, con đã quyết định chưa ? Con có chịu vào Saigon không ?
Me tôi bộp chộp :
- Răng lại không, tôi…
Ba tôi trừng mắt :
- Bà để yên tôi hỏi nó. Này Quyên, hãy cho ba biết cảm tưởng của con.
Chị Quyên cúi đầu, tay mân mê những sứa dài trên chiếc khăn bàn :
- Dạ thưa ba me, con vâng lời, con xin vào Saigon tránh tiếng cho ba me vui lòng.
Nét vui thoáng hiện trong lời nói của ba tôi :
- Rứa là ba me bằng lòng. Quyên à, con cần phải xa Huế một thời gian, nỗi buồn trong con sẽ nguôi ngoai rất nhanh chóng vì đó chỉ là tình yêu bồng bột nhất thời. Con còn trẻ quá, tương lai còn đầy hoa bướm, con hãy ra đi và con sẽ thấy lời khuyên của ba là đúng, con sẽ tìm thấy chân hạnh phúc bằng lòng can đảm dứt khoát của con.
Chị Quyên nói như trong mơ :
- Dứt khoát…
Ba tôi đứng dậy, siết chặt tay chị Quyên :
- Phải, con phải dứt khoát, hãy trả thầy Thông về với gia đình.
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí tẻ nhạt, tôi cứ nghe me tôi nhắc mãi về vụ lo đi mua vé máy bay, hình ảnh Hoàng bỗng nhiên thật xa vời trong tâm não chán chường của tôi.

Chương 02

Anh Trứ đón chị em tôi ngay tại phi trường Tân Sơn Nhất. Người bạn đi cạnh anh, nhìn chúng tôi cười, hàm răng trắng đều và con mắt có đuôi. Anh Trứ giới thiệu :
- Anh xin giới thiệu, đây là anh Hữu, bạn đồng nghiệp và cũng là bạn thân nhất của anh, còn đây là Quyên và Ngọc, hai cô em họ, vào Saigon để tiếp tục dồi mài kinh sử đấy Hữu.
Hữu gật đầu chào chị Quyên rồi quay sang tôi :
- Hân hạnh được biết hai cô.
Tim tôi đập rộn ràng, đôi mắt Hữu êm đềm như vỗ về ru ngủ, chiếc xách trên tay tôi lơi đi và nghiêng xuống đất. Chị Quyên đỡ lấy :
- Ngọc, khéo đổ, làm chi mà thẫn thờ rứa.
Giọng Huế đặc sệt của chị Quyên làm Hữu mỉm cười, chị Quyên hơi đỏ mặt, anh Trứ xen vào :
- Con gái Huế có khác, hơi một tí là đỏ mặt. Hữu, mày cười cái gì đó, coi chừng nhé, tao cũng là gốc Huế đấy.
Hữu xua tay :
- Thằng này nhiều chuyện, mày phải biết phân biệt những nụ cười chứ. Có những nụ cười thán phục và có những nụ cười chế nhạo. Tao đang ở vào trường hợp thứ nhất. Cô Quyên nói tiếng Huế thật hay, như tiếng chim hót ấy.
Đôi má chị Quyên càng ửng hồng, tôi nghe lòng buồn buồn, hình như Hữu không để ý gì đến tôi cả. Anh Trứ dục :
- Thôi tất cả ra xe tôi đưa về.
Tôi hỏi anh :
- Xe nhà vào được phi trường hả anh ?
- Phải có giấy Ngọc à, tụi anh phải để căn cước ngoài trạm kiểm soát ấy.
- Phiền ghê anh hí.
Anh Trứ không đáp, đôi mắt anh nhìn đăm đăm con đường trước mặt. Trời Saigon oi bức thật khó chịu, hãy còn mùa mưa. Mây đen giăng nghịt một góc trời, hơi nhựa trên mặt đường bốc lên nhức cả đầu. Hữu ngồi cạnh anh Trứ quay lại nói với chị Quyên :
- Cô Quyên vào Sàigon lần nào chưa ?
Chị Quyên đáp lí nhí :
- Dạ chưa, lần ni là lần đầu tiên đó.
Tôi thấy bàn tay chị Quyên mất tự nhiên, lúng túng vò nát vạt áo dài. Hữu lại hỏi :
- Cô Quyên định theo phân khoa nào đó ?
- Dạ, năm ni Quyên lên năm thứ 3 Văn khoa.
- À, vậy là cô Quyên đã xong hai năm ở Huế, sao cô Quyên không học luôn ở đấy có tiện hơn không ?
Tên này lắm chuyện, tôi thầm nghĩ hỏi gì mà hỏi dữ vậy, tò mò không. Tôi định lắng nghe chị Quyên trả lời ra sao thì chiếc xe bỗng thắng gấp làm tôi bật về phía trước, trán va vào chỗ tựa ghế trước, chị Quyên cũng mất thăng bằng nhưng chị gượng lại được. Giọng Hữu lo lắng :
- Cô Quyên, cô Ngọc có sao không ? Cái gì vậy Trứ ?
Anh Trứ càu nhàu :
- Khỉ thật, đứa nhỏ bất thần băng qua lộ, may mà tao thắng kịp.
Tôi sờ lên trán, chị Quyên cầm lấy tay tôi :
- Đưa chị coi nờ, hơi đỏ một chút, không can chi mô, để chị xức dầu khuynh diệp nghe em.
Sàigon náo nhiệt, Sàigon tưng bừng, Sàigon mang một sắc thái nhộn nhịp khác hẳn vẻ nhu mì trầm lặng của thành phố cổ kính mà tôi và chị Quyên vừa mới chia xa. Xe chạy vòng theo những khu phố đông người, tôi không thể phân biệt nổi sự khác nhau của mỗi con đường, nơi đâu cũng đầy nhóc người qua lại, nhà cửa san sát nhau, những buiding chọc trời, những vila sang trọng cùng những con hẻm nhỏ, tôi tò mò nhìn vào, nhà cửa ở thật dơ dáy tội nghiệp, xiêu vẹo khép nép như cô gái quê mùa vô tình bị đặt đứng cạnh nàng công chúa kiêu xa. Xe ngừng qua một ngã tư gặp đèn đỏ, anh Trứ quay lại :
- Cô Ngọc thơ mộng gì đó ?
Tôi nhìn anh :
- Em đang tìm một bóng cây, nhưng không có.
Tiếng anh Trứ trong veo :
- Thảo nào thím ngoài nhà hôm gặp anh cứ bảo là Ngọc hay mơ mộng lắm. Nhưng Ngọc yên chí đi, Sàigon vẫn có những con đường nên thơ của riêng thành phố này chứ.
- Mô anh ? Cho em đi coi đi.
Chị Quyên đập vào vai tôi :
- Khoan đã nờ, về thăm hai bác đã, con ni nhiều chuyện ghê.
Anh Trứ bảo chị Quyên :
- Cứ để cho Ngọc nó mơ mộng đi Quyên. Còn sớm mà, để chiều ý cô em nhỏ của anh một chút.
Tôi sung sướng :
- Nhất anh Trứ đó.
Tim tôi lâng lâng theo nhịp xe lăn, con đường trước mặt trải dài với hai hàng me thẳng tắp, cành lá xanh non lao xao trong cơn gió chiều nhẹ thoảng, màu xanh ngọc vương vương trên hàng lá của mỗi đôi cây đối diện làm mát rượi cả vùng trời, tôi quên đi thật nhanh sự oi ả của bầu không khí sắp chuyển mưa vừa ngột ngạt vừa khó thở khi tôi cùng chị Quyên mới bước chân xuống phi trường. Hữu hỏi tôi :
- Đẹp không cô Ngọc ?
- Tuyệt quá !
- Cô Ngọc có cảm tưởng gì không ?
Tôi ngập ngừng :
- Tự nhiên… Tự nhiên… Ngọc thấy Sàigon không còn đáng ghét nữa.
Hữu ngạc nhiên :
- Cô Ngọc ghét Sàigòn ?
- Dạ, cho đến khi gặp con đường này.
Hữu gật gù, đôi mắt tinh nghịch :
- À, thì ra cô Ngọc ghét Sàigòn từ lâu lắm rồi, nghĩa là từ dạo còn ở Huế kia.
Tôi không từ chối :
- Dạ, hình như Sàigòn không hợp với Ngọc.
Anh Trứ buộc miệng :
- Thế tại sao Ngọc lại vào Sàigòn học ? Ngoài Huế cũng có phân khoa luật kia mà.
Tôi ấp úng, chị Quyên bấm vào tay tôi. Tôi cố tìm câu trả lời thật thích đáng :
- Em… em theo chị Quyên, chị Quyên thích vào Sàigòn học đó anh. Hơn nữa, em nghe nói, học luật ở đây thích hơn Huế nhiều.
Anh Trứ không hỏi nữa, tôi thở phào nhẹ nhõm. Chị Quyên nói nhỏ vào tai tôi :
- Liệu chừng cái miệng nghe Ngọc. Tính mi bép xép tao sợ lộ chuyện quá.
Tôi trợn tròn mắt nhìn chị :
- Bộ chị tưởng tui con nít lắm há, bép xép theo chuyện chớ. Chuyện bí mật có cậy răng tui cũng câm miệng hến như thường.
Chị Quyên véo nhẹ vào đùi tôi :
- Nói nhỏ nhỏ a.
Đoạn cầu ngắn xe vừa chạy qua tẻ làm đôi, tôi hỏi anh Trứ :
- À, cầu chữ Y đây phải không anh ?
- Ừ.
- Cầu chi mà xấu xí rứa chẳng nên thơ chút mô hết.
Chị Quyên trách :
- Con ni ăn với nói, chi cũng có cái màn thơ với thẩn của mi kéo lên mi mới chịu.
Hữu góp chuyện :
- Nhìn cầu Trường tiền rồi tội nghiệp cho chiếc cầu này quá cô Ngọc nhỉ ?
Tôi không dám chê nữa, sợ chị Quyên la, tính chị Quyên thường đằm thắm trong khi tôi nhiều lúc ngổ ngáo như con trai. Tôi cười với Hữu :
- Dạ mỗi cầu có một vẻ, cầu này có cái đặc biệt là mang hình dáng chữ i dài trong khi hầu hết các cầu khác đều là chữ i ngắn mà thôi.
Anh Trứ quẹo xe về phía trái, gật gù :
- Ba bốn năm không gặp lại Ngọc, bây giờ anh thấy Ngọc lanh hơn hồi xưa lắm đó nghe.
Tôi nheo mắt :
- Anh phải cho em tiến bộ chứ. Hồi anh ra Huế chơi, em còn nhỏ quá mà.
Xe chầm chậm đi vào con đường trải sỏi trắng, nhà bác Phán với những cửa sổ sơn xanh và màn treo màu hồ thủy làm êm ái mắt nhìn. Bác Phán gái đón chúng tôi trên thềm nhà, từng bậc thang dẫn lên thoai thoải :
- Ồ, hai cháu của tôi. Bác mong hai cháu vào từ ngày nhận được thư chú ngoài nhà.
Bác Phán gái người bắc, giọng Hà nội dịu dàng và quí phái.
Tôi và chị Quyên gật đầu chào bác :
- Thưa bác ạ.
Bác Phán gái tươi cười quay vào nhà trong :
- Chú Lễ đâu, xách dùm hai chiếc va li lên lầu dùm tôi nhé.
Có tiếng dạ, người đàn ông trạc ngũ tuần trông hãy còn lực lưỡng từ trong chạy ra nhìn chúng tôi :
- Hai cô mới vào ạ. Ông bà đây cứ nhắc mãi đến hai cô.
Anh Trứ giới thiệu :
- Quyên và Ngọc con chú Đại tôi đó, còn đây là Bác Lễ, tài xế của nhà này đó hai em.
Chị Quyên và tôi cùng nói :
- Dạ chào bác.
Gương mặt bác Lễ thật hiền lành :
- Nghe nói hai cô vào đây học phải không ? Vậy thì mai mốt tôi lại đánh xe đưa hai cô đi học cùng với cô Trinh rồi đó nhé.
Nghe nhắc đến chị Trinh tôi mới nhớ, tôi hỏi bác Phán gái :
- Dạ thưa bác, chị Trinh đi mô rồi ạ ?
Bác Phán gái kéo tay chúng tôi vào nhà :
- Hai cháu vào nhà đã, con Trinh đi với bác Phán trai lên Sàigon có chút chuyện.
Phòng khách thật khang trang, bộ sa lon lót nệm đỏ sang trọng nổi bật giữa tấm thảm lớn màu rêu trải rộng giữa phòng. Trên tường, tấm hình hai bác tôi lồng khung lớn treo đối diện cửa ra vào, bên cạnh, là hai hình nhỏ hơn, anh Trứ và chị Trinh. Gia đình bác tôi vỏn vẹn có 4 người, thật ra thì 5, nhưng người con đầu của bác tôi, anh Triết, làm đến Thiếu tá trong Quân lực Việt Nam Cộng hòa, đã anh dũng đền nợ nước ở chiến trường Pleime cách đây gần bốn năm. Hai bác tôi buồn khổ một thời gian nhưng niềm buồn nào rồi cũng có lúc nguôi ngoai, hơn nữa, công việc đấu thầu hàng ngày quá bận rộn đã chiếm hết của hai bác tôi thì giờ thương nhớ anh Triết. Chỉ còn chị Trinh, người con gái út của bác tôi, bằng tuổi chị Quyên và hiện đang học dược, thỉnh thoảng, viết thư ra thăm ba me tôi và trong mỗi lá thư, chị đều nhắc đến anh Triết với nỗi thương tiếc tưởng chừng không bao giờ nguôi được. Con Trinh đa sầu đa cảm lắm, con gái mà như vậy thường gặp không may trong vấn đề tình duyên, me tôi thường nói như vậy trước khi mắng khéo tôi :
- Còn con Ngọc nữa, mơ với mộng, thơ với thẩn cả ngày không lo học hành chi hết.
Tiếng bác Phán gái kéo tôi về thực tế :
- Hai cháu vào đấy, vào đây. Phòng riêng của hai cháu bác đã dọn sẵn từ chiều hôm kia. Hai cháu cứ tự nhiên và xem như ở nhà mình nhé.
Chị Quyên đang chăm chú ngắm bức tranh lập thể treo cạnh cửa ra vào, quay lại :
- Dạ, bác để hai cháu.
Bác Phán gái chỉ phòng cho chúng tôi xong, bác bảo trước khi trở về phòng riêng :
- Thôi hai cháu nằm nghỉ mệt nhé, lát nữa bác trai và chị Trinh về tới đó.
Chị Quyên để xắc tay lên bàn viết kê sát cửa :
- Căn phòng ni thật lý tưởng, Ngọc hí. Bác Phán thương tụi mình ghê.
Tôi lơ đãng nhìn những nhánh hoa leo buông rũ trước cửa sổ như bức mành thiên nhiên, những chiếc lá tròn bằng nửa bàn tay loang loáng nắng chiều, vài nụ hoa chưa nở màu tím nhạt đong đưa trước làn gió nhẹ. Hình như có một cung đàn nào để vừa ngân nhẹ trong tim tôi, cung bậc êm ái thiết tha như một lời ân cần dịu ngọt len lén đi vào hồn tôi thật tình cờ. Hình bóng Hữu và cuộc gặp gỡ vừa qua đã làm tâm hồn tôi xao động, tôi cố xua đuổi những ý nghĩ lãng mạn đang lẩn quẩn trong đầu óc, mình còn biết bao nhiêu chuyện phải làm, tôi thầm nhủ, nào lo chuẩn bị một nếp sống thích hợp với hoàn cảnh mới nè, nào đi ghi danh cho kịp thời hạn nè, nên quên Hữu đi, nên quên Hữu đi.
- Em suy nghĩ chi rứa Ngọc ?
Tôi rời cửa sổ, đến ngồi cạnh chị Quyên trên chiếc giường trải drap xanh :
- Tự nhiên, em thấy mình xa lạ giữa thành phố này, chị Quyên.
Chị Quyên không giấu được giòng nước mắt đang ứa ra khóe mi :
- Chị cũng thấy rứa, mặc dù hai bác rất tốt.
Nhìn gương mặt buồn thiu của chị Quyên, tôi vuốt nhẹ cánh tay chị :
- Rồi cũng sẽ quen đi, chị Quyên, chị mà cứ buồn hoài rứa, em khóc theo chị cho coi.
Cửa phòng bật mở, chị Trinh xuất hiện lộng lẫy như một nàng công chúa, chiếc quần đen ống rộng hợp thời trang, đôi giầy bóng loáng và chiếc áo dài hoa hippi màu đỏ cắt khéo ôm sát lấy thân hình dầy dặn của chị, khiến tôi phải kêu lên :
- Chị Trinh, chị đẹp quá.
Chị Trinh hơi bẽn lẽn :
- Thôi đi đừng có nịnh. Hai bồ đến đây lúc mấy giờ.
Tôi ngạc nhiên khi nghe chị Trinh gọi chúng tôi bằng "bồ", chị lạ ghê, tôi nhíu mày, hình như chị Quyên cũng nghĩ như tôi, chị nhìn tôi như ngấm ngầm thông cảm rồi cười với chị Trinh :
- "Bồ" à ? Chi lạ, răng chị lại gọi tụi em bằng "bồ" ?
Chị Trinh cười tươi tắn :
- Chứ không lẽ mình gọi Ngọc và Quyên bằng hai em. Mình đâu có lớn. Hai "bồ" ngạc nhiên lắm hả, ở đây bạn bè người ta gọi nhau bằng "bồ" đó.
Tôi nhăn mũi :
- Chi lạ, ngoài Huế tụi em, danh từ "bồ" có nghĩa khác.
Chị Trinh vén những sợi tóc lòa xòa trước trán :
- Ừ, thì đây cũng vậy, chữ bồ còn dùng để gọi bạn nữa. Thôi, thông cảm hết rồi há, bây giờ mình gọi Quyên và Ngọc bằng bồ, đừng ngạc nhiên nữa nghe.
Chị Quyên hỏi :
- Chắc chị chưa đi học lại ?
Chị Trinh dựa lưng vào tường:
- Hè mà, mình đậu kỳ nhất nên rỗi lắm. Nhưng cũng sắp tựu trường rồi, khoá hai vừa mới thi xong.
Tôi xen vào :
- Em định ghi danh Luật, còn chị Quyên vào Văn khoa, mai mốt rảnh chị đưa tụi em đi cho quen đường nghe.
- Cái đó thì hẳn. Có bác Lễ lái xe đưa tụi mình đi mà, lo gì. Thôi hai bồ nghỉ cho khỏe nghe, mình đi thay áo đã.
- Bác trai mô rồi chị ?
- À, bác đưa mình về trước, bác bận lên Thủ Đức có việc chắc đến tối mới về.
Chị Quyên nhìn theo dáng dấp thanh thoát của chị Trinh khuất sau cánh cửa, quay sang tôi :
- Chị Trinh ngó "văn miêng" ghê Ngọc hí.
Tôi gật đầu không nói. "Văn miêng" là tiếng đọc trại ra của chữ "văn minh" mà chúng tôi thường nói với nhau mỗi khi có ý đùa cợt. Tôi ngã người xuống ghế sau khi thay chiếc áo ngắn, thẫn thờ nhìn lên đỉnh màn. Muôn ngàn ý tưởng xoay xoay trong đầu. Nếu không có vụ chị Quyên xảy ra, có phải bây giờ tôi đang cùng Tuyết vui đùa với sóng nước Thuận An trước khi bắt đầu một niên học mới không. Tôi vừa thương vừa tức tức chị Quyên thế nào ấy. Tôi lại nghĩ đến Hoàng nói với tôi hôm chia tay :
- Ngọc đi thật bất ngờ. Tôi không biết nói gì hơn là chúc Ngọc đi gặp nhiều may mắn, và - anh ngập ngừng một giây - và… Ngọc nhớ viết thư về thăm tôi với nghe.
Tôi nói không suy nghĩ :
- Dạ anh khỏi lo điều đó, Ngọc sẽ viết thư thăm anh đều.
Khi Hoàng ra về rồi, Tuyết nói nhỏ vào tai tôi :
- Tội nghiệp, tao biết anh chàng Hoàng yêu mi.
Tôi đập vào lưng Tuyết :
- Nói bậy mi, dị rứa.
Tôi nghe lòng rộn rã, niềm hãnh diện của người con gái được yêu ửng hồng đôi má khiến Tuyết cười rúc rích :
- Đó, mặt mi đỏ tức là sao hồng loan vừa chiếu vào mi.
Tôi ngẩn ngơ :
- Sao hồng loan là chi mi ?
Tuyết vênh mặt tỏ vẻ hiểu biết :
- Sao hồng loan là sao tình duyên đó. Rứa là điềm mi sắp… lên "xe heo".
Tôi mắc cỡ véo vào vai Tuyết một cái rõ đau làm con bé hét to :
- Con ni ác ôn, con ni độc địa quá ta.
Tôi chợt nhớ Tuyết nôn nao. Cô bạn gái với suối tóc dài đặc biệt đã khiến các bạn cùng lớp và kể cả một số học sinh bên Quốc học nữa, gán cho nó một mỹ danh thật nên thơ : "Nàng tóc thề". Mà quả vậy, mái tóc của Tuyết thật đẹp, dày và đen nhánh như mun, mỗi lần cô nàng chải tóc là tôi nhìn hoài không biết chán, giòng tóc xòa nhẹ xuống bờ vai thăm thẳm như con suối đêm.
Tôi và Tuyết là cặp bài trùng của lớp 12 A năm qua, vậy mà bây giờ đã mỗi đứa một phương xa cả ngàn cây số, không còn gì buồn hơn.
Chị Quyên vừa tắm xong, đi vào nằm xuống cạnh tôi :
- Răng đó ? Nhớ… Hoàng hả ?
Tôi thú nhận :
- Không, chị ni nói dị, em đang nhớ con Tuyết mà, chắc giờ ni hắn cũng đang nhớ em.
Chị Quyên cười có vẻ không tin làm tôi nhăn mặt :
- Mắc mớ chi mà đi nhớ Hoàng, chị thì giờ mô cũng chọc người ta hết.
- Rứa… Hoàng là chi của cô ?
- Người xa lạ.
Tôi nói xong xoay mặt vào tường, tôi không muốn nói chuyện với chị Quyên nữa, tôi đang… bận nghĩ tới một người, tôi có lãng mạn như lời me tôi nói không ? Đôi mắt tôi bỗng nặng, cơn buồn ngủ chợt đến không ngờ, tôi thiếp dần trong giấc mơ kỳ thú, tôi thấy tôi và Hữu đang dạo chơi trên con đường với hai hàng lá me giao nhau.

Chương 03

Hai tuần lễ trôi qua từ ngày tôi trọ học nhà bác Phán. Mọi người đều đối xử với chị em tôi đầy tình thương mến, do đó, tôi dần dà quen đi với nếp sống mới và không còn buồn vì nỗi nhớ Huế nữa. Tôi có gửi thư cho Tuyết và Hoàng nhưng chưa thấy trả lời. Việc ghi danh vào học và những cuộc đi chơi đây đó, đã giúp tôi có thêm một số bạn mới, đó là những người bạn của chị Trinh cùng đến dự những cuộc vui do anh Trứ tổ chức, những lần đi chơi Lái Thiêu, đi Cấp… nhưng tôi vẫn cảm thấy hình như tâm hồn mình đang trống vắng, đang thiếu một cái gì, một ánh mắt, một lời nồng nàn săn đón, đó là Hữu, đó là người con trai đầu đời đã làm con tim tôi xao động thật sự, tôi thương nhớ mông lung, tôi mong ngóng từng ngày nhưng hình bóng Hữu vẫn biền biệt xa xôi. Từ lần gặp gỡ ban sơ đó, tôi không còn gặp lại Hữu nữa, nhiều lúc tôi định hỏi thăm anh Trứ về Hữu nhưng rồi lại ngập ngừng, tôi cảm thấy vô duyên quá khi hỏi đến một người con trai có thể nói là xa lạ đối với tôi, anh Trứ sẽ chế nhạo tôi, chị Quyên và chị Trinh sẽ trêu tôi hoài hoài dù tôi mới chỉ hỏi về Hữu có một lần chăng nữa, đó là điều mà tôi không thích chút nào. Tôi muốn sống cho riêng tôi trong cái tháp ngà tình cảm kín đáo, đừng ai hay, đừng ai biết niềm tưởng nhớ vừa manh nha trong tôi dành gửi đến một người.
Tiếng anh Trứ làm tôi giật mình :
- Ngọc, làm gì đó, ra anh nói cái này cho nghe.
Anh Trứ đang tươi cười vẫy tôi ngoài hàng hiên, tôi chạy ra :
- Chi rứa anh Trứ ?
- Đi Mỹ Tho chơi không ?
- Đi với những ai anh ?
- Thì cũng như thường lệ, Minh, Phương, Đồng…
- Chị Quyên em có đi không anh?
- Lẽ dĩ nhiên là có.
Tôi bỗng thấy chán nản, những cuộc picnic không có Hữu trở thành vô vị, những lần ngồi trên xe mặc các bạn nói cười, tôi im lìm lặng lẽ như một chiếc bóng cô đơn. Tôi không muốn tái diễn lại cảnh đó nữa, tôi thích nằm nhà nghĩ tới Hữu, như vậy có lẽ thú vị hơn.
- Thôi em không đi mô anh Trứ, để em ở nhà trông nhà cho.
- Sao vậy Ngọc, em sợ không có ai trông nhà hả ? Cần gì, mình khóa cửa lại, gửi chìa khóa cho bác Lễ tài xế ở sau nhà. Ba me anh lên Đàlạt chắc trưa nay cũng về tới mà.
Tôi vờ vỗ vào trán :
- Bữa nay em hơi nhức đầu, anh cho em ở nhà nghỉ nghe.
Anh Trứ có vẻ lo lắng :
- Em đau sao vậy ? Để anh lấy thuốc em uống nhé.
- Thôi anh, em vừa uống viên Rhumex xong. Chúc anh và các bạn đi vui vẻ nghe.
Chị Quyên vừa vào tới :
- Răng ? Ngọc không đi à ?
Anh Trứ đáp thay tôi :
- Nó hơi nhức đầu, để nó ở nhà một bữa, thôi tụi mình đi.
Chị Quyên siết nhẹ tay tôi trước khi rời bước, tôi buông mình xuống chiếc fauteuil vẩn vơ nhìn lên trần nhà. Tâm trí tôi trống rỗng, đầu óc tôi như nhão rời bởi nhiều ý nghĩ lẫn lộn, những hình ảnh xen trộn diễn biến mất trật tự làm tôi chóng mặt. Tôi đứng dậy, bước ra sau vườn, cỏ trên lối đi còn đọng sương đêm, lành lạnh bước chân tôi. Chị bếp xách chiếc giỏ nhỏ từ cuối vườn hấp tấp đi lại :
- Ủa, cô không đi Mỹ Tho với cậu Trứ à ?
- Bữa ni tôi mệt. Chị đi mô rứa ?
Chị Bếp kéo chiếc khăn vắt lên vai quấn lên đầu :
- Thằng con út tôi đau nặng phải chở vào bệnh viện Nhi Đồng. Tôi đã xin cậu Trứ cho nghỉ một bữa. Tưởng cô đi chơi luôn với các cô cậu chớ, tôi vừa mới xuống nhà bác Lễ dặn coi chừng nhà đó, bây giờ có cô rồi, khỏi lo.
Tôi nửa đùa nửa thật :
- Rứa trưa ni lấy chi cho tôi ăn đây ?
Chị Bếp như sức nhớ ra điều chi :
- Ấy chết, mà không lo, có bánh mì và đồ nguội trong tủ lạnh, cô ăn tạm nghe.
Tôi cười vỗ vai chị :
- Nói giỡn đó, tôi nhịn một bữa cũng chẳng chết ai, thôi chị mau về lo cho cháu.
- Dạ, cám ơn cô.
Tôi nhìn theo dáng chị Bếp đi vội vã, tưởng tượng đến đứa con chị xanh xao gầy guộc mà mới tuần trước đây, người em gái của chị từ Long An ẵm lên cho chị thăm, thằng bé sinh thiếu tháng, trông ốm yếu đến thảm hại. Trời về trưa, nắng lên cao nhuộm vàng cây lá trong vườn, ngôi vườn nhỏ xinh xắn thật hi hữu giữa cái thành phố ồn ào náo nhiệt này, nơi mà con người chen lấn nhau từng tấc đất căn nhà, từng miếng cơm manh áo. Tôi với tay ngắt một cành hoa thông thiên, màu hoa vàng rực rỡ nổi bật lên những ngọn lá thon dài xanh mướt đong đưa như thầm hỏi tôi : "Cô bé sao buồn vậy ?". Vâng, tôi đang buồn, nỗi buồn không duyên cớ, hồn tôi như chùng xuống, tâm tư tôi ray rứt kỳ lạ. Hữu, anh có phải là nguyên nhân nỗi buồn đang dằn vặt trong em ? Có tiếng lắc cắc trong bụi cây, tôi tò mò nhìn vào, bác Lễ đang dùng kéo tỉa nhánh ngọn lá hồng sâu.
- Kìa bác Lễ, bác nhiều nghề hí.
Bác Lễ giật mình ngẩng lên :
- Cô Ngọc, cô ra thăm vườn đó à ? Gớm, đã lâu tôi mới thấy cô ra tận đây đó.
- Tại cháu bận quá đó bác.
- À, cô vừa mới nói gì vậy ?
Tôi cười :
- Cháu nói bác nhiều nghề, vừa làm vườn, vừa lái xe.
Bác Lễ vui vẻ đứng lên, phủi mấy vết đất dính trên áo.
- Ông ở nhà dạo này bận công việc đấu thầu liên miên nên vườn tược càng ngày càng bị bỏ bê. Cỏ mọc tràn lan, còn mấy khóm hồng thì sâu ơi là sâu, giống ở Đàlạt đấy, ông quí lắm nên mỗi buổi sáng tôi phải săn sóc dùm ông. Cô nghĩ coi, công việc bề bộn, tôi không có thì giờ để nhổ ba cái cỏ dại, trông bê bối quá nhưng phải đành để vậy chứ biết làm sao.
Tôi góp ý kiến :
- Hồng giống Đàlạt mà răng hoa nhỏ ghê bác hí.
- Đất Sai gon mà, nóng như lửa, hoa nào mà chịu nổi, mấy khóm hồng này còn sống là may lắm đó.
- Thôi bác nghỉ tay đi, trưa rồi đó.
- Mời cô vào nhà tôi chơi nhé.
Tôi hỏi :
- Nhà bác đâu ?
- Kia kìa.
Bác Lễ chỉ tay về phía cuối vườn, ngôi nhà gỗ màu trắng khuất sau hàng phượng vĩ um tùm, tôi buột miệng :
- Nhà bác nên thơ ghê đi.
Bác Lễ thu dọn đồ làm vườn vào một cái túi đeo lên vai :
- Cô đến chơi nhé.
Tôi theo chân bác Lễ băng qua con đường hẹp lát gạch, mầu đỏ đã sạm đen vì ẩm mốc rêu phong. Hoa phượng rụng đầy lối đi, tôi chợt thèm nghe một tiếng ve sầu, điệp khúc mùa hạ ngân vang rền rĩ trong những ngôi vườn hoa lá xanh um của vùng trời kỷ niệm nào đó giờ xa tít mù khơi… Những buổi sáng học bài thi bắc ghế ngồi dưới rặng nhãn lồng, bên hồ sen mát, nhạc ve như quen thuộc, như quấn quít không gian ngào ngạt vạn mùi thơm với hương cau thoảng nhẹ, hương hồng bì vương vấn say mê. Tôi khép hờ đôi mi, hít nhanh vào buồng phổi bầu không khí trong lành buổi sáng, bác Lễ đã bước lên bậc thềm mở cửa :
- Mời cô vào.
Ánh sáng hắt vào nhà, tôi thấy một bộ bàn ghế kê ở giữa và sát về phía bên phải, một chiếc giường tre trải chiếu nylon, ngoài ra không còn một bộ đồ vật nào cả. Bác Lễ cười hiền hòa :
- Cô ngồi chơi, để tôi đi lấy nước.
Tôi xua tay :
- Thôi bác, cháu vừa mới uống trà xong.
Bác Lễ vén bức màn gió nhìn vào trong nhà :
- Chuyên ơi, Chuyên.
Có tiếng dạ lớn. Tôi nhìn bác như thầm hỏi, Bác gãi gãi tai :
- Thằng con tôi, mới được biệt phái về làm ở nha Kiều lộ.
- Bác ở đây với anh ấy thôi ?
- Vâng, mẹ nó mất sớm, hơn hai mươi năm tôi sống trong cảnh gà trống nuôi con. Thằng Chuyên vừa được biệt phái về, thiệt tôi mừng hết sức. Nhờ ơn Trời Phật.
Đôi mắt bác Lễ long lanh một niềm tin. Người con trai cao gầy từ bên trong bước ra gật đầu chào tôi.
- Cô đến chơi. Tôi có nghe ba tôi nhắc đến cô và người chị ở Huế vào đây trọ học. Cô là…
Tôi lúng túng:
- Dạ phải. Tôi là Ngọc, còn anh…
- Tôi là Chuyên, vừa ra khỏi đảng Kaki.
Chuyên cười, kéo ghế ngồi đối diện tôi :
- Cô Ngọc vào đây học Luật phải không ?
- Răng anh biết ?
- Trinh nói. Hình như Trinh sáng nay đi chơi đâu thì phải.
- Dạ, chị ấy đi Mỹ Tho với các bạn.
- Sao cô không đi ?
- Tôi hơi nhức đầu, đi dạo trong vườn cho khuây khoả, tình cờ mới biết được nhà bác Lễ, ngôi nhà ở vào một vị trí thật nên thơ, tôi thích dễ sợ.
Chuyên ngạc nhiên :
- Dễ sợ… ?
Tôi cố gắng giải thích :
- Ờ, đó là tiếng người Huế tôi thường dùng để chỉ một sự gì thái quá, có nghĩa là nhiều lắm, ghê lắm.
Chuyên hơi mỉm cười, tôi đưa tay chấm vào vệt nước trên bàn vẽ những đường vòng vô nghĩa để che dấu thẹn thùng, tính tôi thường hay mắc cỡ như vậy mỗi khi nói chuyện với người khác phái. Bác Lễ đem hộp mứt mận để lên bàn.
- Ăn mận uống nước trà cho vui cô Ngọc.
Có tiếng guốc khua nhẹ trên bậc thềm, chị Trinh bước vào nhà, tà áo xanh mát dịu cả gian phòng. Tôi ngạc nhiên :
- Ủa, chị không đi Mỹ Tho với chị Quyên à ?
Chị Trinh mở sắc tay lấy khăn lau mồ hôi lấm tấm trên trán :
- Đi Mỹ Tho hoài chán thấy mồ, chị theo xe ra phố lấy cái áo rồi trở về đây.
Chuyên nhìn chị Trinh bằng đôi mắt khác lạ, tôi đọc được trong đó vẻ trìu mến thiết tha, nửa gần gũi, nửa xa vời như một buổi nào đó, tôi đã trông thấy một lần, ánh mắt người con trai bâng khuâng trao gửi, phải, đúng rồi, ánh mắt của Hữu nhìn chị Quyên. Tôi thoáng hiểu phần nào khi nghe giọng Chuyên lạc đi :
- Trinh…
Chuyên đang muốn nói chuyện riêng và tôi đương nhiên trở thành người thừa thãi, tôi đứng dậy kiểu từ :
- Chị Trinh ngồi chơi nghe, em lên phòng nằm nghỉ một chút.
Bác Lễ đang đào đất gieo những hạt giống, tôi đến cạnh bác :
- Bác trồng chi rứa bác ?
- À, hoa mồng gà cô. Cô thích chứ ?
Tôi lắc đầu :
- Hoa mồng gà hữu sắc vô hương, cháu không ưa lắm mô.

Chương 04

"Trả lại em yêu, khung trời đại học, con đường Duy Tân, cây dài bóng mát…"

Tôi bước ra cổng trường Luật, vừa đi vừa hát nho nhỏ. Những ngày đầu niên học buồn thật buồn, giáo sư dạy chưa thường xuyên và hình như tôi xa lạ giữa đám bạn bè đông đúc này. Tiếng Huế khó nghe lắm, đó là ý kiến của Châu Hà, cô bạn người Nam đến làm quen với tôi hôm tựu trường đã khiến tôi mặc cảm, tôi không dám mở miệng nếu không ai hỏi đến, và chính vì vậy mà tôi chưa có thêm một người bạn nào thêm nữa ngoài Châu Hà. Sáng nay Châu Hà nghỉ, học hai giờ đầu tôi một mình thả bộ theo đường Duy Tân suy nghĩ vẩn vơ. Tôi nhìn sang công trường Duy Tân, hai nụ hoa súng đỏ hồng nổi trên mặt hồ nước thật dễ thương và một đôi nhân tình nhỏ dìu nhau đi trên thành hồ lát đá hoa, ríu rít chân sáo làm tôi chạnh nghĩ đến thân phận lẻ loi của mình. Mười tám mùa Xuân trôi qua trong cuộc đời, lần đầu tiên, tôi đã nhận thức được thế nào là tình yêu. Nhưng ánh lửa tình yêu vừa nhen nhúm trong tôi sao mong manh dễ tắt quá, tôi đặt tình cảm mình không đúng chỗ rồi chăng ? Hữu ơi, tôi gọi thầm tên anh, giờ này anh ở đâu và có một giây phút nào đó nghĩ đến em không, hay anh chỉ xem em như một đứa con nít, bởi bên cạnh em còn có chị Quyên, chị Quyên đẹp đẽ, chị Quyên duyên dáng, chị Quyên lịch thiệp mà cách đây ba năm, chị đã một thời vang danh hoa khôi Đồng Khánh, em đã lu mờ, em đã chìm đắm hoàn toàn trước sắc đẹp chị Quyên.
- Ngọc, cô Ngọc.
Tôi quay lại. Tôi nhìn lầm chăng. Hữu đó, Hữu của tôi đó từ trong viện Đại Học đi ra, trên tay ôm tập sách, đôi môi tươi cười :
- Cô Ngọc đi học về đó à ?
Tim tôi đập mạnh :
- Dạ.
- Cô Ngọc đã quen với không khí Saigon chưa ?
- Dạ rồi.
Tôi trả lời cộc lốc. Lưỡi tôi như líu lại giữa hai hàm răng, chân tôi luýnh quýnh và hai tay tôi thừa thãi vụng về. Hữu đi song song bên tôi hồi nào tôi cũng không hay biết.
- Hai tuần nay tôi đi công tác ở Nha Trang, cả nhà vẫn bình yên chứ cô Ngọc ?
- Dạ.
Hai đứa rẽ về phía tay mặt, suốt con đường rợp mát bóng me. Tôi lặng người. Hình ảnh nầy tôi đã được thấy một lần trong mộng, cũng Hữu bên cạnh tôi cùng đếm bước trên một con đường mơ hồn nào đó với ánh nắng êm soi cành lá, lung linh bóng hàng me nhảy múa trên mặt đường nhựa đen tuyền. Tôi còn nhớ, tôi có đọc trong một số báo về Siêu hình, người ta giải thích giấc mơ như sau : Có nhiều loại, có những giấc mơ vẩn vơ nhưng cũng có nhiều khi ta xuất hồn thật, nghĩa là, khi ngủ say, linh hồn ta có thể trở về quá khứ hoặc đi vào tương lai, linh hồn sẽ gặp trước những sự kiện mà sau này khi gặp lại trong hiện tại, ta cứ ngợ ngợ rằng hình như ta đã gặp nó ở đâu rồi. Phải chăng tôi đã nghĩ đến Hữu nhiều quá nên trong buổi chiều ngủ muộn đó, linh hồn đam mê của tôi đã lang thang đi vào tương lai để tìm gặp người mình mơ tưởng ?
Tôi lặng lẽ nhìn Hữu, anh vẫn điềm nhiên bước đều bên tôi, không hay biết được muôn ngàn niềm sung sướng đang reo vui trong hồn tôi, đang nở hoa trên đôi môi tôi ấp e lời nói.
- Con đường này nên thơ quá, cô Ngọc nhỉ ?
Tôi lại nói không thành lời :
- Đây là đường…
- Trần quý Cáp đó cô Ngọc. Nhìn những cành lá hai bên đường giao nhau im mát, cô Ngọc có ý nghĩ gì không ?
Tôi đáp không ngần ngại :
- Dạ, Ngọc không nghĩ chi hết, nhưng Ngọc nhớ đến một câu trong bản nhạc của Trịnh công Sơn : "Hàng cây lá xanh gần với nhau…" 
Hữu nhíu mày :
- Đó là bài…
- Dạ Mưa Hồng.
- Chắc cô Ngọc thích nhạc lắm nhỉ ?
- Dạ, Ngọc yêu tất những cái gì được gọi là nghệ thuật.
- Con đường này, dạo tôi và Trứ đón hai cô từ phi trường về, Trứ có lái xe qua đây, cô Ngọc còn nhớ không ?
Tôi ngước nhìn lên khoảng trời xanh trong suốt như pha lê :
- Saigon nhiều đường quá, Ngọc không nhớ hết nổi, nhưng trong tư tưởng Ngọc, hai hàng me xanh mướt với cành lá giao nhau vẫn là hình ảnh sâu đậm nhất kể từ ngày Ngọc biết Saigon.
Có chiếc Honda màu đỏ đi ngược chiều, tôi thoáng nhận ra người con gái ngồi phía sau, chị Trinh.
Hữu quay sang tôi :
- Kìa, Trinh và Chuyên. Cô Ngọc biết Chuyên chứ ?
Tôi gật đầu :
- Dạ, Ngọc mới biết đây, anh Chuyên con của bác Lễ tài xế nhà chị Trinh.
- Chuyên đi lính lâu rồi, chắc anh chàng được về phép.
- Ủa, anh không biết à ? Ngọc nghe bác Lễ nói anh Chuyên được biệt phái về Nha kiều lộ đó.
- Vậy à - Hữu đưa một ngón tay lên trán - à mà đúng, Chuyên là cán sự công chánh mà, loại này được biệt phái về nhiều lắm, các Nha thiếu nhân viên.
Tôi không nói chuyện nữa. Tôi muốn nhắc đến bài thơ của một thi sĩ nào đó ca tụng con đường lá me nhưng tôi quên mất câu mở đầu. Mặt trời càng lên cao, bóng tôi và Hữu in trên mặt đường dần thu ngắn lại, mồ hôi tôi đổ lấm tấm hai bên thái dương. Hữu nhắc :
- Trưa rồi, mình về đi thôi.
Tôi bàng hoàng bước ra khỏi vùng mộng mơ :
- Dạ, thôi anh về trước đi, Ngọc đi từ từ ra đầu đường đón xe lam.
Hữu đưa tay vẫy chiếc Taxi :
- Để tôi đưa cô Ngọc về.
Tôi muốn con đường cứ dài mãi ra để xe đừng bao giờ tới nhà được, nhưng chiếc cổng vôi trắng đã hiện ra đằng kia, anh Trứ vừa đi làm về đang dắt chiếc xe Vespa vô ngõ.
- Kìa Hữu, đến chơi gì mà trưa thế ? Cả Ngọc cũng về nữa à ? Hai người gặp nhau ở đâu mà tương ngộ thế ?
Hữu cười vui vẻ :
- Đi công tác về nghỉ phép buồn quá, đi lang thang chơi thì gặp cô Ngọc.
Anh Trứ nhìn tôi chăm chú. Tôi bước nhanh lên bậc thềm đi vào nhà, có tiếng Hữu cáo từ.
- Thôi tao về đã, hẹn gặp mày ngày mai.
- Vô nhà chơi đã nào, xe máy đâu ?
- Xe nổ lốp hồi sáng, bỏ sửa rồi.
- Thôi, lên đây tôi chở về ông ơi.
Tôi đưa hai tay lên ngực. Toàn thân tôi nóng bừng, giòng máu luân lưu trong huyết quản tôi chạy nhanh hơn bởi trái tim tôi đang đập mạnh, Hữu đưa tôi về, chỉ với mục đích đó thôi, không phải nhân dịp Hữu đến thăm anh Trứ hay chị Quyên, sao tự nhiên, tôi cảm thấy đời đẹp đến thế này ?
Tôi huýt sáo bản : "La vie en rose" làm chị Quyên đang nằm trên giường đọc sách phải nhăn mặt :
- Ngọc, dị rứa, con gái mà huýt sáo như con trai. Cái tật me la hoài không bỏ.
- Em đang vui mà.
- Vui thì hát hò lên có được không, còn bày đặt huýt sáo, tao nể mi luôn rồi đó.
Tôi mỉm cười một mình. Chị Quyên trở mình, quay mặt vào trong :
- Mấy giờ rồi Ngọc ?
Tôi nhìn đồng hồ :
- Gần 12 giờ rồi chị. Hai bác đi mô chưa về hả ?
Chị Quyên ngồi dậy :
- Hai bác đi Bình Dương từ sáng, chiều mới về.
Tôi chép miệng :
- Làm thầu khoán thiệt mệt, đi hoài.
Chị Quyên vén mái tóc :
- Con ni nói vô duyên. Có rứa mới giàu chứ. Làm công chức như ba me suốt đời không mua nổi xe đi.
Tôi đưa một ngón tay lên môi :
- Nì chị Quyên, em vừa khám phá ra một chuyện ni, bí mật lắm.
Gương mặt chị Quyên sáng lên, chị là chúa tò mò :
- Chi ? Chuyện chi rứa Ngọc.
- Du dương lắm !
- Ai du dương ?
- Mùi mẫn lắm !
- Ai mùi mẫn ?
- Tuyệt vời lắm !
- Ai tuyệt vời ?
- Đắm say lắm !
Chị Quyên củng vào đầu tôi :
- Con ni thúi.
- Thúi thì thôi, tôi không kể nữa.
Chị Quyên đấu dịu :
- Thôi mà, ai biểu mi úp mở làm chi.
Tôi xoa xoa đầu :
- Đánh người ta đau vô hậu.
- Xin lỗi mi mà, kể tao nghe đi Ngọc.
Tôi xích lại gần chị Quyên :
- Chuyện chị Trinh đó.
Chị Quyên lại xích sát vào người tôi thêm :
- Chị Trinh răng mi ?
Tôi nói bằng hơi gió :
- Chị Trinh có bồ nì, em mới bắt gặp quả tang hai ông bà đang dẫn nhau đi chơi.
- Mà người nó là ai, mi có biết không ?
Tôi vênh mặt :
- Sức mấy mà không biết, đố chị ai ? Nói trúng tôi thưởng 100 đồng.
Chị Quyên suy nghĩ một lát rồi lắc đầu :
- Nuốt một trăm bạc của mi coi bộ khó quá. Tao chịu thua. Nói đi.
- Anh Chuyên con bác Lễ đó.
Chị Quyên giật mình :
- Bậy nà, có lý mô…
Tôi trợn mắt :
- Răng lại không có lý, tình yêu mà.
- Anh Chuyên chỉ là…
Tôi cướp lời :
- Chị muốn nói anh Chuyên chỉ là con một ông tài xế nghèo hèn thôi phải không ? Răng chị nặng thành kiến rứa, theo em, anh Chuyên rất xứng đáng…
- Ngọc, em còn con nít quá, em còn mơ mộng quá nên em thường thi vị hóa các mối tình…
Tôi tức quá, tính con trai trong người tôi bừng dậy, tôi la lên :
- Rứa tại răng chị yêu thầy Thông được, mà chị không muốn chị Trinh và anh Chuyên yêu nhau ?
Chị Trinh hốt hoảng bịt lấy miệng tôi, nước mắt chị ứa ra làm tôi quýnh lên :
- Chết cha, em xin lỗi chị, em lỡ lời, chị đừng giận em nghe chị Quyên.
Chị Quyên cúi đầu :
- Chị không giận em mô, nhưng lần sau Ngọc gắng giữ gìn lời ăn tiếng nói. Đừng khơi lại nỗi buồn mà chị đang cố gắng quên, đừng làm khổ chị - có tiếng máy xe nổ, tôi mở xắc lấy khăn tay đưa cho chị :
- Chị lau nước mắt đi rồi ra ăn cơm, anh Trứ về nơi tề.
Chị Trinh đi chơi vẫn chưa về, anh Trứ bảo chị bếp :
- Chị khỏi để cơm cho con Trinh. Đi về đúng bữa thì ăn, chả ai hầu.
Chị bếp dạ nhỏ, để mâm cơm trên bàn rồi lui ra.
Tôi ái ngại nhìn anh Trứ :
- Thưa anh, hình như bữa ni anh có điều chi bực mình ?
Anh Trứ bưng chén cơm lên :
- À, chuyện con Trinh đó mà.
Chị Quyên lại tò mò :
- Chuyện chi rứa anh ?
Anh Trứ không đáp, lặng lẽ gắp thức ăn bỏ vào chén. Chúng tôi cũng nín luôn, không dám hỏi nữa. Một lát, anh Trứ trầm ngâm :
- Quyên và Ngọc là cháu ruột của ba anh, anh xem như người trong gia đình này rồi, thành thử, anh cũng chả dấu diếm gì hai em nữa. Anh muốn nhắc đến chuyện con Trinh…
Tôi nhìn chị Quyên, chị cũng đang len lén nhìn tôi. Anh Trứ tiếp :
- Con Trinh nó yêu thằng Chuyên con bác Lễ tài xế. Chúng nó ngày xưa học cùng lớp, tình bạn dần đổi thành tình yêu, điều mà gia đình không thể ngờ trước để ngăn ngừa.
Chị Quyên xen vào :
- Thưa anh, theo em thì vấn đề tình cảm, làm răng mà ngăn cấm được ?
Anh Trứ dằn chén cơm hơi mạnh lên bàn :
- Được chứ, được chứ. Tuổi trẻ nông nổi, con Trinh nông nổi. Thằng Chuyên chắc gì đã yêu nó thành thật.
Tôi nói nhỏ :
- Em thấy… anh Chuyên cũng là người đôn hậu…
Anh Trứ nghiêm nghị nhìn tôi :
- Ngọc nhỏ hơn cả Trinh nữa, Ngọc làm sao hiểu được lòng người. Con trai thời bây giờ ghê lắm đó. Theo anh nghĩ, thằng Chuyên theo con Trinh chỉ vì tiền, thằng đào mỏ…
Thằng đào mỏ. Ba tiếng dội mạnh, âm thanh vang vọng từ bốn bức tường trong phòng ăn, tôi cảm thấy tội nghiệp cho Chuyên quá. Tôi nhớ lại ánh mắt Chuyên nhìn chị Trinh buổi sáng tôi sang thăm nhà bác Lễ, nồng nàn và trìu mến, con người như vậy không thể nào có tâm địa xấu được. Tôi hơi bất bình, anh Trứ có thể phản đối cuộc tình giữa chị Trinh và Chuyên bởi vì Chuyên nghèo, chứ anh không thể khinh Chuyên quá thế. Tôi nghĩ vậy nhưng không dám nói ra, khoảng thời gian sau này, tôi có một nhận xét khi giao tiếp với những người thân yêu quanh tôi là, hai bác tôi chỉ biết sống bằng lý trí, tình cảm của hai bác đã bị bẹp dí dưới đống tiền cao ngất càng ngày càng dồi dào, càng ngày càng phong phú mà hai bác tôi đã dùng biết bao nhiêu thủ đoạn để tạo nên. Chị Trinh như lạc lõng, như bơ vơ trong tình thương nhạt nhèo của cha mẹ, có lần chị tâm sự với tôi :
- Ba má chị đi tối ngày Ngọc ạ, ba má chị cứ tưởng cho chị tiền nhiều là chị sung sướng, như vậy là tình thương đó ư ? Chị không cần, chị chỉ muốn được thấy hàng ngày sự săn sóc ân cần của ba chị, chị chỉ muốn được nép mãi trong vòng tay ấm nồng của má chị, thế thôi, tiền bạc để làm gì, của phù du.
Tôi an ủi :
- Thôi chị đừng buồn nữa, hai bác ham làm giầu cũng chỉ cốt là lo tương lai cho chị, cho anh Trứ…
Chị Trinh nói như khóc :
- Nhưng ba má chị không từ bỏ một thủ đoạn nào để làm giầu cả, chị sợ quá Ngọc ạ, chị sợ trời trả báo quá đi.
Anh Trứ cũng giống hệt hai bác tôi ư ? Tôi tự hỏi. Anh luôn luôn nghĩ đến tiền đó kia, làm thế nào để có thật nhiều tiền, vậy thôi. Chuyên nghèo, Chuyên lại yêu chị Trinh, tại vì Chuyên ham tiền. Kết luận của anh Trứ thật giản dị như hướng ý nghĩ nông cạn của anh. Tình cảm tôi dành cho anh Trứ như vơi đi thật nhiều trong bữa ăn trưa này.
Có tiếng mở cửa nhẹ, chị Trinh rón rén đi vào. Anh Trứ đập bàn mạnh làm tôi và chị Quyên giật mình theo.
- Trinh, mày đi đâu bây giờ mới về ?
Chị Trinh ấp úng :
- Dạ, em… lên trường…
- Láo, sáng nay mày nghỉ, tao vừa gặp con Huệ thực tập cùng nhóm với mày. Trinh, mày đi chơi với thằng đào mỏ phải không ?
Đôi má chị Trinh chợt đỏ bừng vì giận :
- Anh không được gọi anh Chuyên như vậy.
Anh Trứ xô ghế đứng dậy :
- Tao gọi đấy, tao gọi thằng Chuyên là thằng đào mỏ đấy, rồi ai cấm được tao ? Đẹp mặt nhỉ. Đồ mất dạy.
Chị Trinh buông chiếc xắc xuống bàn cúi mặt khóc. Anh Trứ vẫn không tha :
- Tao cũng mong nó đi lính mất đất cho rồi, ai ngờ nhà này còn xui nên mới khiến nó được biệt phái về. Này Trinh, mày coi chừng đấy, mày tự xét xem, nó yêu mày hay yêu cái gia tài của mày ?
Chị Trinh vẫn tấm tức khóc. Anh Trứ đấu dịu :
- Nói trước cho mày biết để mà liệu lấy. Ba me mà biết chuyện này, ông bà sẽ không để yên cho mày đâu.
Bàn tay chị Trinh bấu mạnh trên tấm khăn bàn, hình như chị đang đè nén niềm đau thương vừa dâng nghẹn trong tim. Anh Trứ đã đứng dậy ra ngoài, chị Quyên gọi nhỏ :
- Chị Trinh.
Chị Trinh ngước lên, nuớc mắt chảy dòng trên má :
- Mình khổ quá, Quyên ơi.
Tôi đến bên chị :
- Thôi chị đừng buồn nữa, tính anh Trứ nóng lắm.
Chị Trinh đưa tay chùi nước mắt :
- Mình không buồn vì bị mắng đâu. Mình chỉ đau đớn một điều là anh Trứ đã hiểu lầm Chuyên, hai đứa mình yêu nhau thành thật mà.
- Chị ăn cơm chưa ? Để em xuống bếp…
Chị Trinh khoác tay :
- Thôi Ngọc, chị hơi mệt, để chị vào nghỉ một tí.
- Em đưa chị vào.
Nụ cười chị Trinh héo hắt :
- Ngọc làm như chị sắp xỉu đến nơi không bằng.
Chị Quyên dục tôi :
- Để chị Trinh đi nghỉ, còn Ngọc, dọn thức ăn xuống đi.
Trời sắp chuyển mưa, mây đang trắng bỗng xám hẳn lại, gió xua hơi nóng bên ngoài bốc vào cửa sổ, chị Quyên để chiếc dĩa xuống bàn, hắt hơi liên tiếp :
- Trời ở đây thiệt độc.
- Sao em thấy không khí ngột ngạt quá chị Quyên ơi, vừa khí hậu ngoài trời, vừa cả dưới mái nhà này nữa.
Chị Quyên gật đầu :
- Ừ, chị cũng thấy rứa. Những người trong nhà này đối với nhau có vẻ bề ngoài quá, tình cảm hời hợt, hai bác ham làm ra tiền quá rồi không ngó ngàng chi đến con cái cả.
- Tội nghiệp chị Trinh.
Chị Quyên thở dài :
- Chị Trinh muốn tìm một bóng mát bên anh Chuyên, nhưng… chắc là khó đạt thành.
Tôi nói như giận dữ :
- Chi lạ ghê, anh Trứ với hai bác răng mà giống nhau như rứa không biết, thích tiền rồi cứ tưởng ai cũng ham tiền hết. Chuyến ni em phải làm răng cho chị Trinh và anh Chuyên thành vợ thành chồng, hai người ngó đẹp đôi bắt chết.
Chị Quyên xí một tiếng :
- Con ni vô duyên, chuyện của mình không lo, đi lo chuyện thiên hạ.
Tôi hỏi chị :
- Chuyện của em là chuyện chi ? Dị chưa ? Người ta còn nhỏ, còn ngây thơ vô tội mà.
- Ở đó mà ngây thơ trăm lá. Chuyện mi với thằng Hoàng ai mà không biết.
Hôm qua tôi có nhận một lá thư của Hoàng. Chắc bà chúa tò mò này muốn lái câu chuyện sang vấn đề Hoàng để tìm hiểu nội dung lá thư đây. Đâu có được, tôi phải dấu kỹ để chọc tức chị Quyên chơi dù trong thư Hoàng không có gì cả ngoài những câu thăm hỏi thân mật giữa hai người bạn. Tôi đánh trống lảng :
- Thôi dọn bàn, còn đi ngủ trưa nữa, em buồn ngủ bắt chết.
Chị Quyên có vẻ tức vì không hỏi được thêm gì nơi tôi, chị nguýt dài :
- Mi đi ngủ đi, để đó cho tao.
Tôi thao thức hoài với hình bóng Hữu chập chờn trong trí. Tôi vừa đi dạo với Hữu đó ư ? Tôi vừa cùng Hữu sánh bước trên con đường Trần Quý Cáp lợp mát bóng me, màu xanh dìu dịu ru hồn tôi về một bến mộng mơ nào đó thật xa vời, thật ư Hữu ? Thật ư anh ? Em không mơ chứ ? anh vẫn bằng xương bằng thịt chứ không phải là ảo ảnh mà em vẫn nghĩ từ khi gặp anh lần ban sơ đó rồi hình bóng anh biền biệt xa mờ, phải không anh ? Tôi úp mặt vào gối, tôi tựa má vào tay, tôi cố tạo một tư thế thoải mái để dỗ giấc ngủ muộn, mà vẫn không được. Đồng hồ trên tường gõ hai tiếng, sắp đến giờ tôi đi học, tôi uể oải ngồi dậy, gian phòng im vắng, cả nhà im vắng, chắc giờ này mọi người đang thả hồn vào giấc ngủ. Có tiếng nước giội thật mạnh ở cuối vườn, nơi chiếc giếng nhỏ mới đào hồi tháng trước, tôi mở cửa sau bước ra vườn. Nắng không lên, bầu trời âm u ngột ngạt, khóm hồng khô héo tàn tạ dưới tiết trời nóng nực, tôi ghé hôn nhẹ lên những cánh hoa, hương thơm dìu dịu thoảng qua xua tan cơn buồn ngủ.
Tôi nhìn ra xa, bên giếng nước, Chuyên đang chùi rửa một chiếc xe jeep mang bảng hiệu V A mầu trắng, thoáng thấy tôi, Chuyên ngước lên, mỉm cười. Tôi đi lại :
- Xe của ai rứa anh Chuyên ?
Chuyên kéo chiếc gàu từ giếng lên.
- À, xe trong sở tôi phế thải, tôi lấy về sửa lại để dùng.
Tôi tròn mắt :
- Xe còn tốt mà, anh khiêm nhường rứa, Ngọc hỏi anh phải nói thật nghe, có phải xe của sở cấp cho anh đi không ?
Chuyên cười :
- Cô Ngọc làm như tôi làm cái chức gì thật to trong sở ấy.
- Cần chi phải địa vị lớn, theo Ngọc thấy, làm công chức, cỡ Cán sự như anh là đã có xe đi rồi.
- Cũng tùy nơi chứ cô Ngọc.
Tôi lại bảo :
- Anh chưa trả lời câu hỏi của Ngọc mà.
Chuyên lại cười, nụ cười hiền hòa đôn hậu :
- Thôi, xin chịu thua Ngọc.
- Ủa, ngày nay anh không đi làm à ?
- Tôi còn phép thường niên cô Ngọc ạ. Chiều nay cô Ngọc có giờ không ?
- Ngọc sắp đi đây, chiều nay Ngọc có giờ Kinh tế.
- Cô Ngọc vào đây học có cảm thấy vui hơn khi ở Huế không ?
Tôi lắc đầu :
- Buồn lắm anh. Chắc tại Ngọc chưa quen, hơn nữa, Ngọc thấy cuộc sống ở đây có vẻ xô bồ quá.
- Nhưng mà ở Saigon có cái hay là dư luận dễ dãi, ai làm gì mặc ai, ít người dòm ngó.
Tôi nghĩ đến chuyện của chị Quyên, tôi gật đầu :
- Đúng đó anh, ở ngoài Huế dư luận khắt khe lắm, mình làm gì người ta cũng biết cả, con gái giao thiệp với con trai là một trọng tội, thiên hạ xầm xì bàn tán dữ lắm, đôi lúc Ngọc thấy vô duyên ghê. Nhưng Ngọc được sinh ra và lớn lên ở đó gần mười tám năm trời, Ngọc quen thuộc từng bờ lau ngọn cỏ, những con đường êm đềm men theo từng nhánh nhỏ của giòng sông Hương thơ mộng, Ngọc quyến luyến mỗi buổi chiều đi học về qua mấy nhịp cầu Tràng Tiền gió lộng thổi, Ngọc yêu tha thiết những đêm trời nóng thả bộ ra vườn hoa Nguyễn Hoàng ăn chè hạt sen ướp nước đá... những kỷ niệm đó như khắc sâu vào tâm khảm Ngọc, những kỷ niệm đó không thể tìm thấy được giữa cái thành phố náo nhiệt này, do đó Ngọc nhớ Huế kinh khủng là nhớ.
Lời Chuyên trầm ngâm :
- Ở đâu quen đó. Tôi thì thích Saigon hơn. Có một dạo tôi đi công tác ở Huế một tháng, cảnh vật trầm lặng quá, tịch mịch quá, thiệt tôi buồn muốn khóc... lên đó.
Tôi cười :
- Ngọc không tin. Anh đàn ông mà biết khóc à ?
Chuyên vừa chùi khung kính xe vừa tròn mắt nhìn tôi :
- Sao lại không biết, bộ Ngọc tưởng tôi nói đùa hả. Con người ai cũng có tuyến nước mắt chứ.
- Nhưng con trai ít xúc động hơn con gái.
Chuyên gật đầu :
- Ngọc nói như vậy tôi chịu. Nhưng phản đối thành kiến con trai không biết khóc.
Tôi đưa tay nhìn đồng hồ :
- Đến giờ Ngọc phải lên trường. Anh ở nhà nghe.

 

Chương 05

Tôi xuống xe lam, đi bộ đến Đại Học Xá tìm Châu Hà, con nhỏ ba bốn ngày nay không hiểu bận việc gì mà chẳng thấy đến trường.
Sáng nay không có giờ học, nhưng tôi vẫn muốn mặc quần áo ra khỏi nhà để đi lang thang một mình, để thả giòng tư tưởng về một phương trời nào đó, về một hình bóng thân yêu chập chờn như ảo ảnh xa vời... Tôi buồn như chưa bao giờ được buồn. Hồi hôm, tôi đã để mặc cho giòng lệ chảy dài trên má nhòa nhạt chiếu chăn, tôi đã âm thầm khóc một mình trong khi chung quanh mọi người đều yên giấc. Không gian yên tĩnh quá, tôi nghe rõ tiếng tim mình thổn thức. Hữu ơi, sao anh vẫn xem em là một đứa bé con, sao anh vẫn nhìn hoài chị Quyên bằng đôi mắt đắm say cho em tủi cực, cho em âu sầu suốt ngày bỏ ngủ quên ăn. Em yêu anh, em yêu anh thật rồi đó Hữu, sao anh không chịu hiểu em, anh cứ nói với em những lời đùa giỡn :
- Ngọc ốm nhom như con cò hương. Phải ăn nhiều đi mới mau lớn được chứ.
Em mười tám tuổi rồi chưa lớn sao anh ? Chị Quyên hơn em có ba tuổi thôi mà. Tôi buồn quá, tôi khổ quá. Từ ngày đi Nha Trang về, Hữu đến nhà chơi luôn, trong những bữa cơm, anh Trứ thường nhìn chị Quyên rồi nói với mọi người :
- Dạo này thằng Hữu chịu khó đến nhà mình ghê, hiện tượng lạ.
Chị Quyên cúi đầu, chị Quyên chớp mắt, tôi thầm nghĩ, chắc chị Quyên đã quên thầy Thông rồi. Lời ba tôi thật đầy kinh nghiệm : "Tình đầu bồng bột lắm, sớm muộn chi con Quyên cũng quên được thầy Thông, nhưng điều kiện tiên quyết là phải làm sao cho hai bên đừng gặp nhau một thời gian, thầy Thông sẽ quay về với bổn phận và con Quyên sẽ tìm thấy hạnh phúc mới." Hạnh phúc đó chị Quyên ơi, hạnh phúc của chị thật huy hoàng chói lọi, thật rực rỡ hào quang. Hữu đến thật đúng lúc dìu chị ra khỏi con đường tình nghẽn lối, cứu chị thoát khỏi những dư luận khắt khe, thành kiến cổ kính đã làm chị điêu đứng khổ sở đến bỏ Huế mà đi. Chị Quyên vẫn luôn luôn là kẻ diễm phúc. Cách đây bốn năm, me tôi rước ông Giáo Ảnh về nhà coi tướng, ông đã bảo chị Quyên :
- Cô ni về sau cũng không đến nỗi đói cơm mô, số vượng phu lắm.
Me tôi nghe nói mà mừng. Cả thành phố Huế, ai lại chẳng nghe danh ông Giáo Ảnh, ông ta nói điều chi là đúng điều đó, từ tình duyên gia đạo cho đến thời cuộc bên ngoài. Me tôi phải nhờ người đến nhà mời mấy lần mới được nhưng phải đợi lúc ba tôi đi làm. Ba tôi không thích ông Giáo Ảnh tại vì ông ta hay nói thẳng chẳng vị nể ai, mà lời lẽ ông ta cũng không được tế nhị cho lắm. Ví dụ như tướng chị Quyên đó, thay vì bảo "cô này sau đủ ăn" ông ta lại nói là "cô này không đến nỗi đói cơm" nghe thiệt sái tai, nhưng thiên hạ phục tài ông quá nên những sự nhỏ nhặt đó đều được người ta cho thông qua hết. Chị Quyên tướng tốt, môi đỏ trán cao, vừa bước vào nhà ông ta đã nói với me tôi :
- Sau ni bà nhờ cô con gái lớn đó nghe.
Xây qua tôi, ông bảo :
- Còn cái cô ni, tướng ăn hiếp chồng thấy rõ, ni coi chừng, quá lắm là rã đám đó nghe.
Tôi nghe mà giận ông ta suốt mấy hôm, giờ nghĩ lại, tôi thấy mình trẻ con quá. Chuyện tương lai, định mệnh đưa đẩy con người giạt đến những bờ bến khác nhau, có gì mà phải lo buồn đâu. Dạo còn nhỏ vào gia đình Phật tử, tuần nào cũng đi nghe thuyết pháp, tôi tin ở luật nhân quả ghê lắm, ở hiền gặp lành, gieo gió gặp bão. Nhưng bây giờ, tôi tin ở định mệnh hơn, định mệnh chi phối đời người, định mệnh theo dõi cuộc sống như một bóng ma. Có bao giờ tôi nghĩ rằng chị Quyên lại đi yêu thầy Thông, một người đã có vợ ba con để đến nỗi phải vào Saigon lánh nạn đâu ? Có bao giờ tôi nghĩ rằng mình sẽ vào trọ học ở nhà bác Phán để con tim mãi thổn thức vì một bóng hình đâu ? Định mệnh đã đem lại nguồn hạnh phúc mới cho chị Quyên, như lời ông Giáo Ảnh nói : số cô ni nhiều hồng phúc lắm. Chỉ có em, Hữu ơi, chỉ có em là bạc phước vô duyên, tình yêu đơn phương nào ai hay ai biết ?
Tôi đi men theo lề đường, nắng mai dịu dàng in bóng lá lung linh dưới bước chân, tôi thích con đường này, tôi yêu say mê những cảnh me cao chụm đầu vào nhau như một tha thiết hẹn hò. Như một buổi sáng đầu thu nào đó tôi cùng Hữu sánh bước bên nhau cho con tim tôi non nớt lần đầu tiên rung nhẹ, cho tâm hồn tôi mới lớn bừng nở cánh hoa yêu, cho tà áo tôi mầu hồng e ấp trên từng bước chân thẹn thùng mọc cánh. Nhưng bây giờ còn tìm đâu thấy nữa, cung phím đã chùng, khúc yêu đương chỉ mình tôi độc tấu. Những lần đi học về ngang qua đường Trần quý Cáp, gió lồng lộng sua từng đám mưa lá me tơi tả trên mặt đường, đậu nhẹ trên mái tóc xót xa.
Tôi gõ nhẹ cửa phòng Châu Hà. Cô bé hiện ra với gương mặt rạng rỡ :
- Ủa Ngọc, mày đi đâu đây ?
Tôi bước vào phòng ngồi xuống chiếc giường nhỏ kê cạnh cửa sổ :
- Quỷ sứ, tao tưởng mi đau nên đến thăm. Ai ngờ cái mặt mi phây phây. Mi làm chi mà cứ cúp cua hoài rứa ?
Châu Hà nhún vai :
- Con này yếu quá, mày không hay gì hết sao ?
Tôi nhăn mặt :
- Hay cái chi ?
- Đại Hội thể thao liên viện sẽ được tổ chức vào tháng tới nè. Tao bận đi dượt để thi mà.
Tôi lại ngẩn ngơ như mán về chợ :
- Mi thi chi ?
- Con này quê một cục. Tao thi nhảy cao và xa đó mày. Vài bữa mày đi cổ võ cho tao nhé. Chà con bé bữa nay còn bày đặt thể thao thể thiết nữa, vậy mà từ trước đến giờ nó có bảo gì với tôi đâu. Châu Hà lại hỏi :
- Mày có muốn dự không Ngọc ? Tao giới thiệu anh trưởng ban cho mày ghi tên nhé.
Tôi le lưỡi :
- Tướng tao ra đường gió thổi bay luôn chớ thi chi mà thi.
Châu Hà nhìn tôi có vẻ thương hại :
- Ừ, mà sao mày ốm vậy Ngọc ? Mày gắng ăn uống tẩm bổ vào để lấy sức mà học chứ.
Tôi lại nhớ đến câu phê bình của Hữu : "Ngọc ốm như cò hương", nước mắt chợt ứa ra rơm rớm vành mi, Châu Hà ngạc nhiên :
- Ô kìa, sao mày khóc vậy Ngọc ?
Tôi chối :
- Không, bụi vừa bay vào mắt tao đó, để tao đi rửa mặt là hết liền.
Châu Hà dẫn tôi ra sau rửa mặt, nó rủ tôi :
- Mình đi phố chơi Ngọc nhé.
Đang buồn, tôi nhận lời :
- Ừ, mình lên Tax chơi, nghe nói có hàng vải về đẹp lắm mi ơi.
- Mày ngồi chờ tao thay áo quần một tí nhé.
Tôi giở cuốn sách trên bàn Châu Hà xem trong khi chờ đợi nó, những giòng chữ nhảy múa trước mắt làm đầu óc tôi quay cuồng chóng mặt. Tôi chán nản gấp cuốn sách lại lơ đãng nhìn ra khung cửa. Khuôn trời vuông vắn trước mắt tôi là những tàng lá me chơi vơi ngợp nắng, là hai hàng cây thẳng tắp chợt vô tình trở thành kỷ niệm muôn đời khó quên. Tòi bỗng nhớ đến lời me nói, mơ mộng cho lắm rồi khổ đó con. Con nào có mơ mộng gì đâu me, con lớn rồi mà, con đã đến tuổi biết yêu rồi mà, tại vì con vô phước, tại vì con bất hạnh nên tình yêu vừa đến đã vội chấp cánh bay cao, nhưng rồi con sẽ quên, me yên lòng đi nhé me, con tin lời ba nói mà, tình đầu là tình bồng bột và chóng quên.
- Thôi, đi mày.
Châu Hà kéo màn bước ra, tay gài cúc áo cuối cùng :
- Mày nghĩ gì mà thừ người ra thế Ngọc ?
- Không.
Tôi đứng dậy theo Châu Hà. Cô bé mở xắc lấy chìa khoá, khoá trái cửa lại :
- Mình đi taxi nghe Ngọc.
- Chà sang dữ.
- Bữa nay tao bao mày đi ăn bánh cuốn luôn. Ba má tao vừa mới gửi tiền lên đó.
- Rứa là number one rồi. Hoan hô mi một phát.
Ngang qua Quốc hội, tôi thoáng thấy anh Chuyên và chị Trinh đang ngồi trong Givral, hai mái đầu kề nhau, đôi môi chị Trinh cười chúm chím. Tôi thấy để mà mơ, tôi nhìn để mà ước, nhưng mộng đẹp trong tôi làm sao thành tựu được khi tâm hồn Hữu đã hướng về một nẻo khác, khi con tim Hữu đã khắc sâu hình bóng dịu dàng tha thướt của chị Quyên. Tôi chợt giật mình kìa, anh Trứ từ phòng Thông tin bên kia đường bước qua, anh cùng đi với người bạn trai gầy ốm mà tôi chưa hề gặp lần nào, thấy tôi, anh đưa tay vẫy rối rít :
- Ngọc, Ngọc.
Tôi kéo Châu Hà chạy đến :
- Anh Trứ, anh đi mô rứa anh ?
Anh Trứ giới thiệu người bạn :
- Đây là anh Ngôn, bạn anh. Còn đây là...
Tôi đỡ lời :
- Châu Hà, bạn thân của em.
Anh Trứ quàng vai tôi :
- Tụi mình vào Givral đi.
Tim tôi đập thình thình trong lồng ngực, tay tôi run rẩy víu lấy Châu Hà, cô bé ngạc nhiên :
- Mày làm sao thế Ngọc ?
Anh Trứ và người bạn cũng ngây người ra nhìn tôi. Tôi vuốt nhẹ vầng trán lấm tấm mồ hôi :
- Em bị... ho. Em không ăn kem được.
Anh Trứ lại đề nghị :
- Thôi, mình vào Thanh Vị đi, kiếm cái gì ăn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi sợ anh Trứ bắt gặp quả tang chị Trinh đang ngồi cùng anh Chuyên trong Givral thì không biết hậu quả sẽ ra sao, ai chứ anh Trứ dám làm to chuyện lắm, tôi biết rõ tính anh mà, nóng nẩy còn hơn Trương Phi.
- Em ăn gì Ngọc ? Anh Trứ hỏi.
- Cho em bánh tầm bì đi.
- Còn cô Hà ?
- Dạ em cũng vậy.
Tôi ghé nói nhỏ vào tai châu Hà :
- Sáng ni ra ngõ gặp trai, mày khỏi tốn tiền bao tao ăn bánh cuốn.
Anh Trứ chợt hỏi tôi :
- Sáng nay chị Trinh đi đâu ? Ngọc có biết không em ?
Tôi vờ hỏi lại anh :
- Rứa không phải sáng ni chị Trinh đi thực tập hả anh ?
- Anh biết rõ thời khắc biểu của nó mà. Thôi, chuyến này con nhỏ lại đi chơi với thằng Chuyên rồi.
Tôi bào chữa :
- Anh đừng nghi rứa mà tội nghiệp cho chị Trinh. Có thể chị ấy đi đến nhà các bạn chơi.
Anh Trứ xoay cốc bia trong tay :
- Anh biết rõ chuyện này lắm. Ngọc đừng binh vực cho Trinh nữa.
Khi anh Trứ cùng tôi về đến nhà thì trời đã quá trưa, chị Quyên đang ngồi làm bài trên bàn viết, ngẩng lên :
- Đi mô về rứa Ngọc ?
- Em đi phố.
- Thay quần áo ăn cơm cho rồi, cả nhà đang chờ cơm đó.
Suốt bữa cơm, gương mặt anh Trứ lầm lì, gương mặt chị Trinh len lén thỉnh thoảng nhìn anh rồi nhìn tôi như thầm hỏi, tôi kín đáo lắc đầu tỏ vẻ không hay biết gì cả. Hai bác tôi vẫn đi Đàlạt đều đều để tham dự những cuộc đấu thầu và bữa ăn hôm nay lại vắng mặt. Anh Trứ vừa đứng dậy ra khỏi bàn, chị Trinh đã xích ghế lại gần bên tôi hỏi :
- Ngọc, hồi nãy chị thấy Ngọc.
- Chị thấy mô ?
- Có cả anh Trứ nữa phải không ?
Tôi trợn mắt :
- Ờ.
Tôi để tay lên ngực :
- Hú hồn. May không thôi anh Trứ vào Givral là đụng độ với anh Chuyên rồi.
- Ngọc có thấy chị trong Givral hả ?
- Ừ, em giả đò ho hen, em ăn kem không được, anh Trứ mới rủ cả bọn đi chỗ khác đó chứ.
Chị Quyên xen vào :
- Con ni khôn tao khen mi đó.
Chị Trinh nắm tay tôi :
- Chị cám ơn Ngọc.
Tôi kể công :
- Trời ơi, chị biết không, em lo dễ sợ, em run dễ sợ, anh Trứ rủ vào Givral làm em xanh mặt xanh mày, em hú hồn hú vía. Em thương chị và Chuyên rứa ghê.!
Chị Trinh cúi đầu :
- Chị buồn ghê, chị khổ ghê.
Chị Quyên an ủi :
- Chị nén buồn đi. Rồi hai bác sẽ hiểu chị, rồi anh Trứ sẽ hiểu chị.
Chị Trinh lắc đầu :
- Chỉ có Quyên và Ngọc hiểu mình mà thôi, sao mình chán đời quá đi hai bồ ơi.
Chị Trinh rơi nước mắt, chị đứng dậy chạy vụt ra khỏi phòng, cánh cửa mở tung, gió lùa vào phần phật, trời lại sắp chuyển mưa.

 Mời các bạn xem tiếp Chương 6 trong TỦ SÁCH TUỔI HOA - LOẠI HOA TÍM

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khi nhận lệnh động viên, tôi về thăm gia đình trước khi lên đường nhập ngũ. Ngày tôi ra đi, mẹ tôi cho tôi một chuỗi Mân Côi, nói: “Biết con không tin gì ở những lời cầu nguyện với chuỗi Mân Côi, nhưng mẹ cho con chuỗi này và xin con một điều là luôn để chuỗi trong túi áo. Biết có chuỗi này trong túi áo con thì mẹ được an tâm.” Đó là loại chuỗi rất đẹp, dây bằng kim loại óng ánh, hạt bằng ngà trắng trong. Nghe lời mẹ, tôi để chuỗi vào túi áo và xem đó như một món trang sức kín đáo luôn mang theo người. Khi vào lính thì cuộc sống thành khác xưa. Áp lực cộng việc, những chuyến đi xa, những hiểm nguy về thời tiết, về đối phương lúc nào cũng rình rập quanh mình khiến lòng trí tôi luôn bị chi phối và dính chặt vào thực tế hàng ngày. Xâu chuỗi lúc nào cũng nằm trong túi áo.
Edward J. Barr là Giáo sư Đại Học, có bằng Cao học Thần học tại Học viện Thánh Augustinô. Ông cũng là một nhà văn Công Giáo. Văn của ông chuyên về thể loại văn chương châm biếm, chua chát. Ông cho rằng đó có thể là kết quả của những tháng ngày cận kề cái chết khi còn là một Thủy Quân Lục Chiến, và sau đó là một sĩ quan tình báo. Xin giới thiệu với quý vị và anh chị em một bài văn trào phúng mới nhất của ông. Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ. The Devil Came to Mass this weekend
🌹 Quà sinh nhật Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má : "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má về sớm, nói vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi : "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và đĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... 🌹 Con Nuôi Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói : - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi : - Thế con nuôi là gì ? Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng. 🌹
Đám cưới dài dằng dặc trên con đường thấp lè tè phủ bóng mát từ những hàng cây cao ở bờ dốc các trang trại. Đôi tân hôn đi đầu rồi đến cha mẹ, khách mời và người nghèo trong vùng, cuối cùng là bọn trẻ con. Chúng lượn quanh đám rước như những con ruồi, hoặc chen vào giữa hàng hay leo lên cành cây để nhìn cho rõ. Chú rể là một anh chàng bảnh trai tên là Jean Patu, chủ trại giàu nhất vùng. Nhưng trước hết đó là một anh thợ săn cuồng nhiệt, say mê săn bắn đến độ sẵn sàng tiêu những khoản tiền lớn cho chó săn, toán gác, cho chồn sương và súng ống mà không cần tính toán. Cô dâu, Rosalie Roussel, đã được khá nhiều đám ở các vùng lân cận ngấp nghé dạm hỏi vì họ thấy cô xinh đẹp, và họ biết cô có của hồi môn đáng kể, nhưng cô chỉ chọn Patu, có lẽ vì anh nầy được lòng cô hơn, hay đúng hơn, theo thói suy tính hơn thiệt của người Normandie, là vì anh có nhiều tiền.
Mùa Giáng Sinh về, có lẽ tâm hồn ai cũng rộn lên một niêm vui nào đó trong bầu khí cuối năm, khi tiết trời thay đổi… Xin góp một vài câu chuyện sưu tầm về mùa Giáng Sinh làm món quà nhỏ cho quý bạn đọc… Chúc các bạn tìm được niềm vui Giáng Sinh thật sự trong tâm hồn mình…. Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. /post 22 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 964)/
Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông , một thương gia . Ấy vậy mà cuộc đời phiêu bạt để bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ. Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.
Hoa Dã quỳ gắn với một câu chuyện truyền thuyết cảm động về tình yêu đôi lứa. Chuyện kể rằng từ xa xưa có một bộ tộc Lasiêng sinh sống ở vùng Tây nguyên xa xôi. Trong bộ tộc có nàng H’Linh xinh đẹp yêu tha thiết chàng K’Lang, ngày ngày K’Lang vào rừng săn bắn, hái lượm, còn H’Linh ở nhà se sợi dệt tấm chăn kiệu chồng (theo tục lệ của bộ tộc thì con gái trước khi lấy chồng phải dệt một tấm chăn thật đẹp để mang về nhà chồng), tối về họ lại quây quần đốt lửa và múa hát cùng dân làng. Cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc của họ cứ thế trôi qua và chờ đến ngày trở thành chồng vợ. Nhưng tình yêu giữa hai người lại không được suôn sẻ như mong đợi, bởi trong bộ tộc có chàng LaRihn là con trai của người tộc trưởng cũng ngày đêm thương trộm, nhớ thầm H’Linh, nhưng không được nàng đáp lại. LaRihn rất hờn ghen.
Mụ Chét tất tả đi về phía Ủy Ban Xã. Hôm nay là ngày mụ được vinh dự mời lên để nhận quà. Món quà mà chỉ có gia đình liệt sĩ mới nhận được. Mấy tháng trước làng bị lụt nặng. Những cơn mưa dầm liên tiếp cả tuần, gió rít từng cơn khiến trời lạnh cóng hơn nhiều hơn năm trước. Nước từ con sông dâng lên mỗi lúc một cao. Nhà mụ chồng ghế, chồng bàn lên giường để tránh lụt. Cuối cùng mụ được đưa lên ngồi lên khu đĩ nhà, lụt mới từ từ rút lui. Nước rút, căn nhà như ruộng mới bừa xong, dơ nhớp không chịu được. Mọi thứ đều hư hại. Lúa không có bao nhiêu lại bị ngâm nước lên mộng hết phân nửa. Sắn trong nương bới không kịp cũng bị hư hết một mớ. Nhà đã nghèo lại bị tai trời, rau ngoài vườn thúi cả, gạo ẩm độn với sắn đã chạy chỉ vàng khè, cơm ăn vào nó cứ say say thế nào.
Năm 2016, tôi đến Huế. Đấy là lần đầu tiên tôi đến thăm lăng Gia Long. Tôi đã đi Huế rất nhiều, đã đi lăng Tự Đức, Khải Định vài lần. Nhưng lăng Gia Long hầu như tôi không hề đặt chân đến, chỉ vì … tôi không biết. Ngài được mặc định là nhân vật phản diện trong sách giáo khoa, trong những tài liệu chính thống, và vì thế, lăng của ngài cũng bị đưa vào quên lãng. Dịp đó là lần đầu tiên tôi đưa bạn gái ra Huế chơi. Trong vé tham quan các điểm di tích lăng tẩm, thì chỉ có lăng Minh Mạng, Tự Đức, Khải Định và thăm Đại Nội, không có lăng Gia Long. Chiều đó, tôi chở bạn gái đi thăm lăng Minh Mạng. Nhưng không hiểu sao tôi chạy lố đến một cây cầu mới xây và có biển hiệu chỉ dẫn "Lăng Gia Long". Vừa lạc, vừa tìm mãi chưa ra lăng Minh Mạng mà thấy biển chỉ lăng Gia Long.
1. Lương tâm . Con ốm, nhập viện. Làm thủ tục, bác sĩ mặt lạnh tanh. Biết ý, tay mẹ run run dúi trăm nghìn vào túi “lương y”… Bác sĩ thân mật: “Nằm giường này cháu, đừng lo có bác!”. Biết đâu mẹ đang xỉu dần vì bán máu cho con. Lương tâm? 2. Xứ lạ quê người . Qua xứ người được vài năm thì ông anh họ của tôi bắt đầu gởi tiền về, giục các con lo học tiếng Anh và vi tính đẻ mai mốt qua đó có thể dễ dàng kiếm việc làm. Hôm vừa rồi, anh gọi điện về thăm gia đình chúng tôi, tôi hỏi anh có địa chỉ eMail chưa để tiện liên lạc, giọng anh chùng hẳn xuống: ”Suốt ngày tích- cực lao-ôộng, làm thêm "over time", đâu rảnh để chơi internet!" 3. Chung Riêng. Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung t
Bảo Trợ