Dân thiểu số và an toàn lãnh thổ tại Miến Điện

15 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 2708)

Tuần này, thế giới chào đón 17 ngày công du Âu Châu của bà Aung San Suu Kyi, lần đầu tiên với tư cách dân biểu và là dân biểu đối lập. Lãnh tụ có uy tín nhất của phong trào dân chủ Miến Điện sẽ thăm bốn nước, đọc bài diễn văn chưa được đọc khi được giải Nobel Hòa Bình và kết thúc chuyến đi tại Pháp.

 

blank 

 

Miến Điện, giữa hoang tàn của bạo động. Hình chụp tại Sittwe, thủ phủ miền Tây Miến Điện, hôm 12 tháng 6, 2012. (Hình: STR/AFP/GettyImages)

 

Nhưng cùng lúc đó, tình hình an ninh Miến Điện ở nhà lại có dấu hiệu đáng ngại.

 

Trước hết, xung đột chủng tộc bùng nổ tại một tỉnh miền Tây tiếp giáp với Bangladesh, giữa người Miến Điện theo Phật giáo và người “Rohingya” theo Hồi giáo xuất phát từ xứ Bangladesh còn dân địa phương thì gọi là người “Bengalis.” Họ là thành phần thiểu số được Liên Hiệp Quốc coi là cùng khốn nhất. Số thương vong có thể là mấy chục người ở cả đôi bên, và công chức của Liên Hiệp Quốc được lệnh ra khỏi thủ phủ Sittwe của tiểu bang Rakhine. Vụ xung đột và bạo động liên tiếp đã khiến Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ, Ấn Độ và Bangladesh cùng quan ngại và gây lúng túng cho chính quyền Miến Điện vì bị đả kích là không vãn hồi được trật tự.

 

Mối lo còn lớn hơn vậy là những gì xảy ra tại thị trấn Muse, thuộc tiểu bang Shan, giáp giới với thị xã Thụy Lệ (Ruili) thuộc tỉnh Vân Nam của Trung Quốc. Hai thành phố nhỏ này được tiếp nối bằng một cây cầu vắt ngang sông Shweli và nổi tiếng là một trung tâm mại dâm và ma túy. Cây cầu được dân cư địa phương gọi là “Cầu Chở Súng,” vì là nơi buôn lậu võ khí.

 

“Hồ Sơ Người-Việt” xin nói về cái vùng “tranh tối tranh sáng” đó của chủng tộc, an ninh và kinh tế giữa Miến Điện và Trung Quốc. Kết luận ở đây, xin được nói trước, vẫn là những gì xảy ra tại Việt Nam trong vùng biên giới Hoa-Việt hay Lào-Việt tại Cao Nguyên Trung Phần...

 

 

 

Thời sự Kachin

 

 

 

Ngày 9 tháng 6 đã có 5 vụ nổ trên xa lộ Thống nhất (Union Highway) của thị trấn Muse thuộc tiểu bang Shan ở vùng Đông-Bắc Miến Điện. Thị trấn hẻo lánh này được các chính quyền Trung Quốc và Miến Điện nâng cấp thành một trung tâm giao dịch kinh tế giữa hai nước.

 

Ngày xưa, trong Đại Chiến II, Nhật đã muốn phong tỏa khu vực Tây-Nam của Trung Quốc nên hành lang giữa hai thị xã Muse của Miến và Thụy Lệ của Tầu là cửa thông thương duy nhất. Sau đó, mọi sự trôi vào lãng quên, cho đến khi Bắc Kinh siết chặt quan hệ với chế độ quân phiệt Miến Điện. Đôi bên mở rộng hành lang hiểm trở này thành vùng giao dịch kinh tế Miến-Hoa. Quốc lộ Thống Nhất của Miến đã nối thị xã Muse với thành phố lớn thứ nhì của Miến Điện là Mandalay và xuyên qua Miến Điện trổ ra Vịnh Bengal.

 

Ngày nay, Bắc Kinh đang có dự án hỏa xa dài 170 cây số sẽ đưa phẩm vật từ Muse đến thành phố Lashio của Miến và dự án thiết lập 3,000 cây số ống dẫn khí đốt của Miến Điện từ Vịnh Bengal qua thị xã Muse vào đất Vân Nam của Trung Quốc. Chi tiết địa dư ấy cho thấy tầm quan trọng của hành lang Muse-Thụy Lệ, nơi chuyển dịch đến 70% số hàng hóa trao đổi giữa hai nước.

 

Nhưng khu vực này cũng là nơi sinh hoạt của các sắc dân thiểu số người Karen, Kachin, Karenni và cả người Hoa trên đất Miến. Và trung tâm Muse nằm trong vùng kiểm soát của một lực lượng võ trang người Kachin, gọi là KIA-Kachin Independence Army, cánh tay cầm súng của một tổ chức chính trị có tên là KIO, Kachin Independence Organization.

 

Từ một năm nay, an ninh của Miến Điện đã mở nhiều cuộc tảo thanh vào vùng đất chiến lược ấy mà không có kết quả về quân sự, hay về chính trị là thương thuyết về một giải pháp tự trị cho dân Kachin. Không những vậy, lực lượng võ trang KIA còn phục kích các đơn vị Miến Điện, tấn công xe hàng trên hành lang Muse-Thụy Lệ và phá hủy nhiều trạm kiểm soát của chính quyền Miến. Hôm mùng 9 vừa qua, năm vụ phá hoại đã làm tê liệt Xa lộ Thống Nhất.

 

Sắc tộc Kachin thuộc hệ thống Miến Tạng (Tibeto-Birman), có ngôn ngữ riêng là tiếng Jingpo gốc Tây Tạng. Thế rồi nhờ/vì Đế quốc Anh mà đa số ngày nay lại theo Cơ Đốc giáo. Nhưng họ vẫn có truyền thống canh tác và kinh doanh thuốc phiện, ma túy và cả sản phẩm hiện đại là chất “amphetamine.”

 

Vì vậy, hành lang Hoa-Miến cũng là nơi chuyển vận ma túy vào lãnh thổ Trung Quốc.

 

Tức là trong khi Bắc Kinh khai thông mạng lưới giao dịch kinh tế với Miến Điện để mở đường giải phóng Vân Nam mà khỏi qua Eo biển Malacca hiện do Hoa Kỳ kiểm soát thì mạng lưới đó cũng đưa thuốc độc vào Trung Quốc. Bên kia là sự tiếp sức của các tổ chức tội ác người Hoa, bên này là dân Kachin, rất thiện chiến trên vùng sơn cước!

 

Chúng ta đang ở rất xa phong trào dân chủ.

 

 

 

Tam Giác Vàng và trận đánh Tam Tam

 

 

 

Nói đến ma túy thì người ta không quên vành cùng Miến Điện nối liền khu vực gọi là “Tam Giác Vàng” giữa biên giới Thái Lan, Miến Điện và Lào Quốc ở miền Đông với khu vực Hoa-Việt trên vùng Đông Bắc mà thị xã Muse là một nút chặn.

 

Lãnh đạo Bắc Kinh phải cân bằng quan hệ tay ba với chính quyền Naypyidaw, lực lượng võ trang KIA của dân Kachin và nếu có dùng thế lực Kachin để gây sức ép với chính quyền Miến thì lại sợ dân Kachin khai thác ngay lợi thế đó để gây bất ổn cho luồng giao dịch Miến-Hoa và còn đưa ma túy vào Vân Nam.

 

Lực lượng KIA có thấy ra lợi thế ấy nên đã nhiều lần đe dọa tấn công mạng lưới dẫn dầu thô và khí đốt từ Miến Điện vào Vân Nam. Họ dùng Trung Quốc làm áp lực với chính quyền Miến để được quy chế tự trị nhưng không tin vào khả năng dàn xếp của Bắc Kinh. Khi tấn công hành lang Muse-Thụy Lệ, lực lượng võ trang Kachin không chỉ nhắm vào chính quyền Naypyidaw mà còn bật tín hiệu cho Trung Quốc.

 

Những biến cố thời sự này mới khiến Hồ Sơ Người-Việt lại nhắc đến Miến Điện và những tính toán của Bắc Kinh.

 

Cuối năm 2009, Phó Chủ Tịch Tập Cận Bình của Trung Quốc đã thăm viếng Miến Điện với nhiều ưu tư trong đầu.

 

Bắc Kinh muốn chặn trước kế hoạch trở về Đông Á của Hoa Kỳ. Kế hoạch đó sẽ dẫn đến thay đổi tại Miến Điện như người ta đang thấy. Bắc Kinh cũng muốn khai thác lợi thế ngoại giao của mình với chính quyền quân phiệt ở Naypyidaw, duy nhất được Trung Quốc o bế khi bị các nước Tây phương cô lập. Trong một giai đoạn khá lâu, Bắc Kinh ve vãn Naymyidaw với nhiều dự án đầu tư nhắm vào năng lượng và thủy điện. Hạ tầng cơ sở Miến Điện được phát triển, tài nguyên năng lượng được khai thác và tập đoàn dầu khí doanh Trung Quốc Sinopec được đưa người vào lập ra hơn 600 cây số ống dẫn dầu thô và một dự án khí đốt khác, qua lãnh thổ Miến Điện để tiến thẳng vào Vịnh Bengal.

 

Hoa Kỳ nói đến lý tưởng dân chủ, đằng sau là các tổ hợp năng lượng vẫn phải đứng ngoài vì bang giao Mỹ-Miến chưa tái lập. Trung Quốc thì nói đến nhu cầu tôn trọng chủ quyền quốc gia và nguyên tắc không xen lấn nội bộ để bao che cho chế độ quân phiệt trong khi đã đưa các tập đoàn năng lượng vào lập ống dẫn dầu, khí đốt và nhiều dự án thủy điện. Hai bên đều nhắm vào nhau khi tác động vào sự chuyển hóa của Miến Điện.

 

Cho nên trước khi Tập Cận Bình qua Miến Điện thì phụ tá tổng trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách Đông Á và Thái Bình Duơng là Kurt Campbell đã có mặt từ tháng 11 để đối thoại với cả chính quyền lẫn đối lập. Chính quyền Naypyidaw cũng ý thức được chuyện đó và tìm cách khai thác cả hai cho quyền lợi và sự sống còn của mình.

 

Các tướng lãnh nêu điều kiện với Bắc Kinh là mạng lưới khí đốt phải trước hết phục vụ thành phố Yangon và phải dành một tỷ lệ cao hơn cho nhu cầu tiêu thụ nội địa trước khi nói đến xuất cảng qua Vân Nam. Song song, họ hứa hẹn với Hoa Kỳ là sẽ chuyển qua một chính quyền dân sự và vãn hồi nguyên tắc dân chủ. Nhưng nước Mỹ nên sớm xét lại quyết định cấm vận vì điều ấy gây thiệt hại cho dân Miến, có lợi cho Bắc Kinh và cản trở việc đầu tư của doanh nghiệp Mỹ.

 

Thời sự hàng ngày không thể tường thuật các chi tiết hay uẩn súc của trận đánh “tam tam” giữa ba nước, trong đó lý tưởng dân chủ chỉ chiếm một phần ba của nghị trình, bên cạnh an ninh và kinh tế. Nhưng là một phần ba then chốt.

 

 

 

Vị trí của Kachin trong quan hệ Miến-Hoa

 

 

 

Trong khung cảnh đó, chúng ta trở lại chuyện Kachin. Đầu năm nay, chính quyền Naypyidaw đã tiếp tục thương thảo với tổ chức KIO của dân Kachin.

 

Việc đàm phán nằm trong kế hoạch rộng lớn của Tổng Thống Thein Sein nhằm chính thức đối thoại với lãnh tụ của 16 lực lượng thiểu số đang đòi ly khai hay tự trị. Kế hoạch nhắm vào việc định chế hóa quan hệ sắc tộc trong xã hội và chính trị Miến Điện, một bước cần thiết để bình thường hóa bang giao với các nước Tây phương, hầu có thể kêu gọi đầu tư và phát triển xứ sở.

 

Trước khi có cuộc bầu cử hôm mùng 1 tháng 4, và chiến thắng của bà Aung San Suu Kyi, thì lãnh đạo Naypyidaw đã đạt kết quả là đàm phán chính thức với 12 trong số 16 lực lượng thiểu số. Thời sự quốc tế không nói gì đến thành quả này.

 

Nhưng, trong các lực lượng còn lại, cứng đầu và khó nói nhất chính là tổ chức KIO của dân Kachin. Sắc tộc Kachin này ở vào khu vực hoang vu, hẻo lánh và biệt lập nhất trong lãnh thổ Miến Điện. Xin nhắc lại rằng Miến Điện có địa dư không may và lịch sử tai hại.

 

Về địa dư thì cả một vùng rộng lớn phía Bắc lại nằm trong tay các sắc dân thiểu số. Về lịch sử thì trong thế kỳ 18 và 19, Đế quốc Anh lại giành cho dân thiểu số nhiều ưu đãi để dễ bề khống chế người Miến. Trong số này, có dân Kachin nằm trên miền núi dưới chân rặng Hy Mã Lạp Sơn nên không bị Đế quốc Miến Điện thôn tính và đồng hóa.

 

Trong tiến trình đấu tranh cho độc lập, lãnh đạo Miến Điện thời ấy đã đặt nền móng cho hợp tác sắc tộc và hòa đồng văn hóa với các lực lượng thiểu số. Đó là Hội nghị Panglong vào năm 1947 của Tướng Aung San, anh hùng dân tộc và thân phụ của bà Aung San Suu Kyi ngày nay. Nhưng việc thi hành thỏa ước của Hội nghị Pang long lại bị bỏ rơi khi lãnh tụ Aung San bị ám sát vào năm 1948. Từ đấy, các vụ xung đột lẻ tẻ vẫn xảy ra.

 

Và trong tiểu bang Kachin, dân Kachin nổi lên thành lực lượng có lợi thế nhất kể từ năm 1961, với sự ra đời của một tổ chức chính trị là KIO. Tình hình bất ổn kéo dài hơn ba chục năm cho đến khi KIO ký hiệp định ngưng bắn vào năm 1994. Nhờ sự thỏa hiệp này, dân Kachin có thể tồn tại trong khu vực riêng và còn trưng thu lợi tức qua những khoản tiền mãi lộ trên các trục giao thông giữa Miến Điện với Trung Quốc.

 

Kết cục thì chính quyền Miến Điện vẫn khó kiểm soát được dân Kachin về cả an ninh, kinh tế lẫn chính trị và tổ chức KIO trở thành bài toán cho Miến Điện. Đấy là lúc Bắc Kinh nhảy vào thủ vai trung gian môi giới.

 

Với chính quyền Miến Điện đã bị cô lập, Trung Quốc là đồng minh và nhà đầu tư mạnh nhất. Với tổ chức KIO, Trung Quốc là thế lực có thể thuyết phục được tướng lãnh Miến Điện và còn bảo vệ quyền sinh hoạt lẫn lợi ích kinh tế của dân Kachin. Bắc Kinh không chỉ du dây mà còn chăng ra nhiều sợi dây như một mạng lưới quyền lợi cho cả ba.

 

Nhưng mà thiên bất dung gian. Dân Kachin rất cương cường lại không chịu giữ vai phụ.

 

Tháng 6 năm ngoái, hai dự án thủy điện của Trung Quốc trong tiểu bang Kachin đã bị lực lượng võ trang KIA của tổ chức chính trị KIO tấn công. Nghĩa là 90% năng lượng của các dự án quốc doanh này sẽ khó chảy về Vân Nam. Trước đó, vào năm 2009 đã xảy ra một vụ khủng hoảng tại Kokang trong tiểu bang Shan, khiến ba vạn người gốc Hoa phải túa chạy về Vân Nam và gây vấn đề bất ngờ cho Trung Quốc.

 

Khi ấy Bắc Kinh mới hiểu rằng chính quyền độc tài ở Naypyidaw không thể chấp hành chính sách thân Tầu nếu không dàn xếp được giải pháp sống chung với 135 sắc tộc thiểu số tại Miến Điện và nội loạn tại Miến sẽ gây bất ổn cho Vân Nam.

 

Kết luận ở đây? Nếu Miến Điện có dân chủ đích thực và với uy tín của Tướng Aung San, lãnh tụ Aung San Suu Kyi có thể nói chuyện hòa hợp sắc tộc và tìm ra giải pháp ổn định. Doanh nghiệp Mỹ có cơ hội kiếm lời, nhưng vẫn nằm trong sự thẩm xét của dư luận và báo chí để không thể xảy ra những bất công hay lạm dụng... Và Trung Quốc khó thi hành những chuyện mờ ám như các dự án Bauxite tại Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tác giả Pingping Yu đã có bài bình luận với tiêu đề “Đã đến lúc người Mỹ chống lại nạn trộm cắp công nghệ của Trung Quốc”, đăng tải trên Epochtimes ngày 15/4. Dưới đây là nội dung bài viết 30 năm trước, Hoa Kỳ bắt đầu mở cửa với Trung Quốc theo chính sách “can dự mang tính xây dựng”, với hy vọng giúp Trung Quốc tự do hóa và hướng nước này trở thành một quốc gia “ổn định, cởi mở và không hiếu chiến”, như cựu Tổng thống Bill Clinton đã hình dung. Vào thời điểm đó, công nghệ của Trung Quốc tụt hậu so với Hoa Kỳ. Không thể tưởng tượng được, một ngày nào đó, Trung Quốc sẽ trở thành một đối thủ cạnh tranh về công nghệ [với nước Mỹ]. Sau ba thập kỷ mở cửa thương mại, bây giờ Trung Quốc dường chỉ “cách gang tấc” là có thể thay thế nước Mỹ trở thành nhà cung cấp công nghệ hàng đầu thế giới. Chuyện này xảy ra như thế nào?
Thế là một tòa án ở Minneapolis đã đăng đường xét xử vụ viên cảnh sát Derek Chauvin, một người Mỹ da trắng, đã đè đầu gối lên cổ George Floyd, 46 tuổi, một người Mỹ da đen, trong chín phút rưỡi khi bắt giữ anh ta vì bị tình nghi xài tiền giả. Floyd chết, và chuyện đáng tiếc ấy đã xảy vào buổi tối hôm 25 tháng 5, 2020. Sau gần một năm, phiên xử đầu tiên đã diễn ra ngày 29 tháng 3 trong bầu không khí khá căng thẳng và nghi kỵ cả bên trong lẫn bên ngoài phòng xử. Trong gần một năm qua, cái chết của Floyd đã làm thay đổi nước Mỹ hoàn toàn. An ninh, trật tự tại những nơi công cộng không còn. Công lý nằm trong tay đám đông bạo động làm chủ trên đường phố, và nhiều tai to mặt lớn trong chính quyền đã hãnh diện được quỳ gối và vinh danh Công lý của BLM và Antifa, hai tổ chức đã công khai đứng ra nhận công lãnh đạo phong trào tranh đấu cho công lý và bình đẳng chủng tộc của dân Mỹ.
Ngay từ khi thành lập ngày 26/10/1955, Việt Nam Cộng Hòa chọn con đường phát triển xã hội lấy con người (người dân) làm trọng tâm và tự chủ quốc gia làm mục tiêu chiến lược, nên đến nay vẫn còn nhiều ảnh hưởng để chúng ta tìm hiểu và học hỏi. Tự cung tự chủ Trong thời thuộc địa người Pháp tập trung xây dựng kỹ nghệ ở miền Bắc Việt Nam, nên ngay khi thành lập Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã hướng đến phát triển kỹ nghệ nhẹ và kỹ nghệ tiêu dùng phục vụ nhu cầu quốc nội. Để có thể tự chủ về kinh tế, chính phủ khuyến khích các nhà tư sản ngoại quốc, đa số là người Hoa có quốc tịch Trung Hoa Dân Quốc, trở thành công dân Việt Nam Cộng Hòa. Với chủ trương kinh tế tự do, Chính phủ chỉ giữ một số hoạt động công ích, như điện, nước, hỏa xa, hàng không, còn hầu hết mọi hoạt động kinh tế đều để tư nhân vận hành.
Tổng thống Joe Biden muốn thực hiện chính sách 'nước Mỹ trở lại' tăng cường sự lãnh đạo của Mỹ trên toàn thế giới nên tình trạng đối đầu Mỹ-Trung ngày càng khốc liệt. Như thế liệu Chính phủ Biden có thực hiện được ý muốn hay lại lâm vào “bế tắc” như các chính phủ tiền nhiệm trước đây? Chính phủ Obama Chiến lược xoay trục Thái Bình Dương mở đầu những thay đổi về chính sách đối ngoại, chuyển trọng tâm về khu vực Á Châu, bao vây kinh tế và kềm hãm tình trạng trỗi dậy của Bắc Kinh. Về quân sự Chính phủ Obama vẫn lún sâu vào chiến tranh Trung Đông, mà ngân sách quốc phòng thì không được Quốc Hội đồng ý tăng thêm. Nên giữa tháng 4/2012 Trung cộng xâm chiếm Bãi cạn Scarborough thuộc Phi Luật Tân, họ còn liên tục xây dựng các đảo với phi trường quân sự trong khu vực Hoàng Sa và Trường Sa mà hề gặp phản ứng quân sự nào từ phía Mỹ.
Tuần lễ qua trên thế giới diễn ra hai sự kiện quan trọng: Thứ nhất là vào ngày 12/3/2021 lần đầu tiên Tổng thống Joe Biden họp trực tuyến với thủ tướng ba nước Úc, Ấn và Nhật trong Bộ Tứ An Ninh (the Squad); Và sự kiện thứ hai là nước Anh công bố chuyển hướng Chiến lược ngoại giao, an ninh và quốc phòng từ đặt trọng tâm vào Châu Âu chuyển sang Châu Á Thái Bình Dương. Cả hai sự kiện cho thấy Mỹ, Anh và một số quốc gia khác đang hình thành chiến lược phát triển khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và mở rộng. Ý tưởng chiến lược Vào tháng 8/2007 tại Bombay, cựu Thủ tướng Nhật Abe Shinzo đưa ra ý tưởng xây dựng một châu Á trải dài từ Thái Bình Dương đến Ấn Độ Dương như một vùng biển của tự do và mở rộng cho tất cả mọi quốc gia trên thế giới.
Mỹ sẽ chỉ chiến thắng khi chính quyền Trung Quốc sụp đổ =Thiện Nhân • Căng thẳng Mỹ-Trung có thể dẫn đến sự “chung sống cạnh tranh” hay không, hay phải lên đến đỉnh điểm - dẫn đến sự thất bại của chế độ Trung Quốc? Các quan chức Mỹ có thể đang hy vọng vào kết quả đầu tiên, nhưng họ có lẽ nên chuẩn bị cho kết quả thứ hai.
Cộng hòa nhân dân Trung Hoa siêu cường toàn cầu mới nổi cạnh tranh giành quyền lực tối cao giữa Mỹ và Trung Quốc, đặc biệt trong các lĩnh vực kinh tế, công nghiệp, tội phạm mạng, gián điệp công nghiệp, v.v ... (Ảnh của Ulrich Baumgarten/ Getty Images) Toàn cảnh cuộc đấu kinh tế, an ninh quốc gia giữa Mỹ và Trung Quốc Bình luận Lê Minh - Tâm An •
Mặc dù ông Trump thất cử tổng thống 2020, nhưng ngay sau ngày 6/1/2021 đã rộ lên tin đồn ông Trump sẽ bỏ đảng Cộng Hòa thành lập đảng chính trị mới quy tụ những người ủng hộ ông. Tin đồn được truyền thông chính mạch Mỹ triệt để khai thác, họ cho tổ chức nhiều cuộc thăm dò dẫn đến cùng một kết quả là cử tri đảng Cộng Hòa vẫn nồng nhiệt ủng hộ ông Trump và sẵn sàng gia nhập đảng thứ ba nếu ông thành lập. Giới truyền thông chính mạch bấy lâu nay tập trung vào phần nổi là cá tính “độc đáo” của ông Trump mà quên đi phần chìm là những thách thức mà hệ thống chính trị Mỹ đang phải đối đầu. Vì thế họ đã không giải thích lý do cử tri đảng Cộng Hòa vẫn tiếp tục ủng hộ dù ông Trump không còn là tổng thống. Cử tri đảng Cộng Hòa nghĩ gì ? Kết quả từ một cuộc thăm dò được Viện thăm dò dư luận Gallup thực hiện từ ngày 21/1/2021 đến ngày 2/2/2021 và công bố ngày 15/2/2021 cho thấy:
Trong khi người Mỹ kiêu ngạo nghĩ rằng họ đang “chơi khăm” Trung Quốc để kiếm lợi lớn hơn, thì thực tế lại là điều hoàn toàn ngược lại. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) luôn chơi một trò chơi dài hơi với họ, đương nhiên không phải vì lợi ích cho đôi bên. Vào năm 2021, bất kỳ ai vẫn nói rằng ĐCSTQ “chỉ muốn trở thành đối tác kinh doanh”, thì đó đều là ảo tưởng hoặc đang nói dối.
Tôi dùng từ “trắng án” để nói về kết quả phiên tòa luận tội ông Trump lần thứ hai, nhưng nếu bạn dùng từ “chiến thắng”, hay “tha bổng”, hay “tha tội” theo tôi đều có lý cả. Mục tiêu của đảng Dân Chủ là kết tội ông Trump nhưng họ đã không đạt được kết quả, nên phía ủng hộ ông Trump có quyền xem đó là chiến thắng của ông ấy và của họ. Thượng nghị sĩ Mitch McConnell Lãnh đạo phe Thiểu số đảng Cộng hòa cho biết ông không kết tội ông Trump vì ông ấy đã mãn nhiệm, kết tội ông là vi phạm Hiến Pháp. Nhưng ông McConnell cũng cho biết ông Trump vẫn phải chịu trách nhiệm về lời nói, việc làm và vẫn có thể bị tòa án truy tố trong tư cách một thường dân khi có bằng chứng phạm tội, nên cũng có thể coi như ông Trump đã được ông McConnell tha tội. Dưới một phiên tòa pháp lý chỉ khi nào tòa án kết tội và người bị cáo buộc không tiếp tục kháng án thì mới bị xem là có tội.
Bảo Trợ