Euro 2012: Cầu thủ 'nội', cầu thủ 'ngoại'

13 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 1823)

Khi các đội tuyển nộp danh sách những cầu thủ sẽ khoác áo đại diện cho quốc gia dự tranh Euro 2012, điều các viên chức của Liên Đoàn Bóng Tròn Âu Châu UEFA nhận ra ngay là phần lớn những đội may mắn lấy được vé tranh giải lại là những đội có rất nhiều cầu thủ “ngoại.”

 

 blank

 

Tiền đạo Lukas Podolski (số 10) hiện đang đá cho đội Đức, nhưng quê gốc của anh là ở Ba Lan. (Hình: Filippo Monteforte/AFP/GettyImages)

 

Các cầu thủ này là những cặp chân vàng sinh trưởng hay từng sinh sống ở nước khác trước khi họ nhập tịch và trở thành những khuôn mặt nổi bật của làng banh da thế giới.

 

Trong số 16 đội đang so giày trên sân Ba Lan và Ukraine, chỉ có 3 đội gồm Anh, Tây Ban Nha và Cộng Hòa Czech có quyền hãnh diện khoe 100% cầu thủ sinh trưởng trong nước, 12 đội tuyển còn lại có khá nhiều cầu thủ sinh trưởng ở hải ngoại và đã từng có lúc mang quốc tịch của một nước khác.

 

Đứng đầu danh sách các đội có nhiều cầu thủ “ngoại” nhất là Cộng Hòa Ireland với 8 cầu thủ sinh trưởng ở Anh, kế đến là đoàn tuyển thủ Croatia có 6 cầu thủ sinh ở những nước khác, kể cả một mở mắt chào đời tại Bosnia-Herzegovina và một làm giấy khai sinh ở Australia. Với Ukraine và Liên Bang Nga, trong số cầu thủ của 2 đội này có tới 40 anh sinh trưởng ở một quốc gia không còn hiện diện trên bản đồ thế giới: Liên Bang Xô Viết.

 

Một điểm khác cũng được chú ý tới: không phải tất cả các cầu thủ đang có mặt tranh tài ở Euro 2012 đều là người... Âu Châu!

 

Bằng chứng rõ ràng nhất là Ecuado của Croatia sinh tại Brazil (tổng cộng có 3 anh gốc Brazil đang đá cúp vô địch Âu Châu), anh Patrice Evra của đội tuyển Pháp sinh tại Senegal, đoàn quân Xứ Gauloisse còn có Steve Mandanda sinh tại Zaire, trong khi một khuôn mặt nổi bật ở vòng bảng của đội tuyển Bồ Đào Nha là anh Nani lại sinh tại Cape Verde, anh Jores Okore đang đá cho Đan Mạch thì sinh tại Bờ Biển Ngà.

 

Đội tuyển Hy Lạp có Avraam Papadopulos từng mang quốc tịch Australia, hay Behrang Safari của Thụy Điển sinh ra và lớn lên tại Iran...

 

Những cầu thủ “ngoại” chuyển thành “nội” này dựa vào 3 tiêu chuẩn: họ theo gia đình ra nước ngoài và sau đó trở thành công dân quốc gia họ đang cư ngụ, hoặc có liên hệ huyết thống với quốc gia họ muốn khoác áo đại diện (thí dụ như cha mẹ, ông bà là người Đức và quay về Đức đá cho đội tuyển quốc gia), hay họ là dân nước ngoài nhưng được một nước khác chú ý tới và mời tham gia, sẵn sàng cho họ “đặc biệt” được nhập tịch mà không phải trải qua thời gian chở đợi như những người bình thường khác.

 

“Thế giới thay đổi, quy định của chúng tôi cũng thay đổi theo” là giải thích được ông Tổng Thư Ký Jerome Valcke của Liên Đoàn Bóng Đá Thế Giới (FIFA) đưa ra trong cuộc họp báo ở Nam Phi cách đây 2 năm, để trả lời câu hỏi về chuyện cầu thủ đổi quốc tịch để đá cho đội tuyển quốc gia họ chọn. Ông Valcke cho rằng cũng như các môn thể thao khác, luật lệ liên quan đến các cầu thủ đổi quốc tịch mà FIFA soạn thảo “nhắm vào mục đích tạo cơ hội thăng tiến cho các Liên Đoàn Bóng Tròn địa phương bằng cách giúp họ có thể kêu gọi những cầu thủ tài giỏi nước ngoài tham gia,” đồng thời tạo cơ hội cho các cầu thủ “khoác áo đại diện những nước mà họ có liên hệ, thấy phù hợp với ý muốn của họ” miễn là “mọi chuyện phải được thực hiện công khai và minh bạch.”

 

Điều đáng tiếc là ngay trong lãnh vực thể thao, chuyện “công khai và minh bạch” là điều chẳng đơn giản, điển hình là chuyện 3 nữ vận động viên bóng bàn của Singapore sau ngày chiếm huy chương bạc Olympic Bắc Kinh 2008.

 

Cả 3 tay vợt nữ này - tên Wang Yuegu, Li Jiawei and Feng Tianwei - đều sinh trưởng và tập luyện ở Trung Quốc, được chính phủ Singapore mời sang định cư với nhiều bổng lộc - đương nhiên có kèm theo cái passport để xác nhận họ là người Singapore. Thành công của họ không đủ làm cho người dân quốc gia nhỏ bé ở Đông Nam Á này hài lòng, mà ngược lại, dấy lên dư luận ngay trong nước cho rằng chính phủ đã chú trọng quá nhiều đến việc “nhờ vả” vận động viên nước ngoài thay vì “sử dụng khoản tiền đó” vào một chương trình huấn luyện cho những vận động viên trong nước.

 

Cuộc tranh cãi sôi nổi tới mức đích thân Thủ Tướng Lý Hiển Long phải nhảy vào can thiệp. Ông bảo rằng thông thường, “Chúng ta chỉ gửi chừng 25 vận động viên dự tranh Olympic, trong đó phân nửa là những người mới nhập tịch Singapore. Tại sao chúng ta lại cần họ? Trung Quốc có 1.3 tỷ người, Singapore chỉ có 4 triệu. Nếu chúng ta muốn thể thao và những lãnh vực khác phát triển thì phải hiểu không thể nào chỉ trông chờ vào người trong nước. Chúng ta đón chào tất cả những ai sẵn lòng giúp chúng ta, sẵn lòng xem đất nước này như quê hương của họ.”

 

Cũng chính cuộc tranh cãi này đã giúp một số người đặt thẳng câu hỏi với FIFA, đề nghị tổ chức thể thao quyền uy nhất thế giới nên có quy định về số cầu thủ “ngoại” các câu lạc bộ có thể thuê mướn và số cầu thủ “ngoại” mà các nước có thể “đặc biệt” mời tham gia đội tuyển, đồng thời thúc giục FIFA nên dành một ngân khoản nhiều hơn giúp các nước đang phát triển tổ chức những chương trình huấn luyện cầu thủ ngay từ lúc còn nhỏ, để có đủ người tài năng trong tương lai. Đến giờ, FIFA mới hứa thực hiện điều thứ nhì, còn chuyện giới hạn cầu thủ “ngoại” vẫn đang nằm trong vòng thảo luận với các liên đoàn địa phương, nhất là với UEFA.

 

Trong lúc chờ đợi quyết định của FIFA, một số cầu thủ “ngoại” đang khoe tài ở sân Euro 2012 chắc cũng chẳng vui gì khi thấy “quê mẹ” đang gặp khó khăn, trong lúc đội bóng của “quê hương thứ hai” mà họ đang khoác áo lại hùng dũng tiến bước. Điều này có thể được áp dụng với 2 siêu sao Lukas Podolski và Miroslav Klose của cỗ xe tăng Đức Quốc. Hầu như chẳng có trở ngại nào có thể cản đoàn quân Đức tiến vào vòng tứ kết, nhưng “quê mẹ” Ba Lan của 2 anh cầu thủ nổi tiếng này chưa chắc đã vượt qua được vòng bảng.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhà Trắng là nơi làm việc chính thức của của Tổng thống – người quyền lực nhất nước Mỹ, đồng thời đây cũng là nơi ở của ông và gia đình. Tòa nhà này đã có lịch hàng thế kỷ và trở thành biểu tượng quyền lực của người đứng đầu nước Mỹ. Và tất nhiên bản thân nó cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật thú vị mà không phải ai cũng biết. Top 14 điều không phải ai cũng biết về Nhà Trắng
bài hát “ĐỪNG EM” Link Video: https://www.youtube.com/watch?v=55glr5LDysA Ca sĩ: Đoàn Sơn Thơ: Nguyên Khang Nhạc: Mai Phạm Keyboard: Duy Tiến Video: APHUONGFILM – Melbourne, AUSTRALIA Link Youtube : https://youtu.be/55glr5LDysA Link lời bài hát file PDF: https://drive.google.com/file/d/1eb2g_SGvLK3pOXtcYdsge-MfShAd6EGU/view Trân trọng và cám ơn, Mai Pham
Âm nhạc chữa bệnh “Hãy tập trung vào âm thanh của nhạc cụ,” Andrew Rossetti, một nhà nghiên cứu và trị liệu âm nhạc được cấp phép cho biết khi anh gảy các hợp âm trên một cây đàn guitar Tây Ban Nha cổ điển . “Nhắm mắt lại. Hãy nghĩ về một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và thoải mái,” Rossetti nó
Trận Xương Giang là trận chiến cuối cùng đặt dấu chấm hết cho toàn bộ cánh quân của Liễu Thăng. Đây là một trong những trận chiến thảm khốc nhưng oanh liệt nhất của toàn bộ cuộc chiến. Chỉ trong vòng 27 ngày đêm (từ ngày 8/10/1427 đến ngày 3/11/1427) mà có sự tham chiến của gần 20 vạn quân từ đôi bên trên một chiến tuyến khoảng 100 km. Trong trận chiến này, chủ lực của quân Minh sang tiếp viện bị thiệt hại gần như toàn bộ và không thể tham chiến nữa.
Khoa học tồn tại vốn là để giúp con người ngày càng tiến bộ hơn, và cũng là để giải đáp những bí ẩn tồn tại trong cuộc sống. Tuy nhiên, đã có rất nhiều lần các chuyên gia bị lạc lối vì chính những thứ họ tìm ra. Những bí ẩn của thế giới đến nay vẫn chưa có lời giải
Các đường phố ở London ngày đêm đốt lửa lớn, đốt trầm hương và ớt với nỗ lực làm sạch không khí. Một số người đem xác người chết bỏ vào hố lửa rồi đốt, khói dày đặc và mùi chết chóc bao trùm khắp thành phố.
1. Trận Gettysburg, Nội chiến Mỹ (năm 1863) 5 trận chiến đơn lẻ đẫm máu nhất lịch sử nhân loại: Xác người chất đống - Ảnh 1. Tham chiến: Liên bang miền Bắc - Liên minh miền Nam Tổn thất: Liên bang miền Bắc: 23.000 - Liên minh miền Nam: 23.000 Kết quả: Liên bang miền Bắc thắng. Theo Military History, đây là trận chiến đánh dấu bước ngoặt của Liên bang miền Bắc, đồng thời cũng ghi nhận số lượng tổn thất lớn nhất trong cuộc Nội chiến Mỹ. Sau hàng loạt lợi thế ban đầu, đại tướng Lee dẫn quân miền Nam tiến đánh vùng kiểm soát của Liên bang miền Bắc. Giao tranh diễn ra kịch liệt trong suốt ba ngày trước khi quân đội miền Bắc giành được thắng lợi, đẩy lùi đối phương. Trận đánh được ghi nhận là trận chiến quan trọng nhất của cuộc Nội chiến Mỹ, ghi dấu địa danh Gettysburg và trở thành biểu tượng cho nghị lực và chiến thắng của Liên bang miền Bắc.
1- Tên quốc gia bắt đầu bằng chữ A chấm dứt bằng chữ A. Một quốc gia độc nhất vô nhị của hành tinh này từ ngày sinh ra đã ĐỨNG ĐẦU, hiện ĐỨNG ĐẦU và có thể sẽ mãi ĐỨNG ĐẦU trong danh sách tên các nước trên thế giới. 2- Một quốc gia có số điện thoại bắt đầu bằng SỐ MỘT. 3- Một quốc gia chưa bao giờ bị XÂM LĂNG 4- Một quốc gia tốn tiền nhiều nhất để BẢO VỆ các quốc gia khác. 5- Một quốc gia mà người cùng đường có thể TÁ TÚC và cư trú dù BẠN hay THÙ. 6- Một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì nó GIÀU NHẤT và là kẻ trước nhất cứu trợ khi các quốc gia khác lâm nạn. 7- Một quốc gia không ai nói CẢM ƠN dù bao giờ cũng nhận ơn từ nó. 8- Một quốc gia luôn bị miệt thị là ĐẾ QUỐC, nhưng chính nó là quốc gia thúc đẩy XÓA BỎ THUỘC ĐỊA sau Thế Chiến Thứ 2.
“Karaoke” là tiếng Việt, có nghĩa là cứ “ca ra là OK”. Vậy là dân ta thoải mái ca ra, dù nhiều khi chẳng OK chút nào. Trong mùa dịch cô Vi này, người người ở nhà, thiếu thú vui giải trí, người ta đâm ra thích “ca ra OK”. Tại Việt Nam, karaoke đã trở thành đại nạn, không biết có trầm trọng hơn dịch bệnh không, nhưng đủ để dân chúng la làng. Người ta hát thoải mái bất kể giờ giấc, nửa đêm vẫn cứ đua nhau gào làm náo động khu phố. Tôi đọc được trên Facebook lời than của một bạn ở Sài Gòn: “Nó hát ngày, hát đêm, hát thêm Chủ Nhật, hát tràn cung mây, hát không cho ai ngủ. Nó chuyển sang “Vùng Lá Me Bay” mà giọng lúc thì ồm ồm, lúc thì rít sần sật lên như thế thì lá bay sao được, bay kiểu gì mà từ trưa tới tối vẫn chẳng hết lá!”.
Ngày nay dầu khuynh diệp bác sĩ Tín không còn nữa nhưng người dân miền Nam tuổi trung niên trở lên ai cũng nhớ đến cái mùi đặc trưng của loại dầu gió thông dụng này. Dầu trị nhiều chứng bệnh, cảm mạo, sổ mũi, đau nhức cơ bắp, ho, đau bụng, đau răng, trầy chảy máu, ngừa gió, ngừa ban cho trẻ em… Người thường dùng nhất là các bà già, phụ nữ sinh đẻ nên dầu khuynh diệp còn được gọi là “dầu bà đẻ”. Bác sĩ Tín người đã tạo ra dầu khuynh diệp Tôi chỉ mới biết “dầu bà đẻ” khi đem chuyện dầu gió ngày xưa ra trò chuyện với mấy ông bạn già. Những câu chuyện góp nhặt đây đó đánh thức ký ức của tôi thời còn bé. Nhớ lại, có lần ba tôi dẫn tôi đến Nhà bảo sanh Hoà Hưng thăm má tôi sanh thằng em út. Vừa bước vào cửa chính đã ngửi thấy nồng nực mùi dầu. Mùi khuynh diệp càng lúc càng nồng khi đi ngang qua các buồng sản phụ dọc theo hai bên.
Bảo Trợ