Chương 5

25 Tháng Tư 20132:00 CH(Xem: 912)

Chương 5 (chương kết)

Buổi trưa thật oi bức . Bầu trời nặng, không có lấy 1 ngọn gió, dù thật nhỏ đủ lay động cành lá . Không gian ẩm thấp đến kỳ la. 

Thụ ngồi im lặng nhìn qua màn cửa sổ. Đầu óc chàng lẩn quẩn toàn những chuyện đâu đâu không ăn nhập vào nhau gì hết . Thụ nghĩ, đầu óc mình giờ này ví như 1 cái máy điện tử bị hỏng . Hình ảnh Như thoáng hiện trong trí óc của Thụ . Hình ảnh Như kết nạp được theo 1 số những ý nghĩ làm Thụ đỡ xáo trộn . Như yêu chàng lắm, Thụ biết quá rõ điều đó, nhưng khổ cho Thụ 1 nỗi, chàng không bao giờ yêu Như . Bây giờ Thụ mới thấy rõ điều đó hơn bao giờ hết . Với Như, Thụ chỉ xem nàng như 1 cô em gái, không hơn không kém, với Thụ, dù xa nhau, Mỵ hình như vẫn là nỗi ám ảnh không nguôi cho tâm tư chàng tưởng nhớ . Mỵ luôn luôn là con chim lạ, và hơn thế nữa, là con chim đã bay khỏi chiếc lồng chàng đang kết . Cho nên Mỵ đã trở nên 1 đối tượng không bao giờ bắt gặp của Thụ . Bây giờ thì Như lại thương chàng . Nhưng vào hoàn cảnh này, Thụ hiểu mình không thể phản kháng gì được cả . Như đang cần được những chất liệu để dưỡng nuôi 1 hy vọng cần thiết . Thụ nhớ âm thanh xôn xao reo vui của Như mỗi khi nghe mình đến, và chàng đã không đến thăm Như . Chắc Như chờ đợi và buồn lắm . Thụ hiểu nỗi cô đơn của 1 kẻ lâm vào hoàn cảnh tương tự Như. 

Chàng đứng lên thay áo 

Thụ vẫy chiếc taxi . Hy vọng sẽ đến Như trước khi trời ào ạt đổ xuống cơn mưa. 

Chiếc taxi dừng trước nhà Như . Thụ trả tiền xe và bấm chuông . Chính bà Phục ra mở cổng . Thấy Thụ bà kêu lên: 

- Kìa cậu Thụ, lâu quá cậu mới lại chơi đấy nhé, làm em nó cứ thắc mắc đến sót cả ruột 

Thụ cười tạ tội: 

- Mấy hôm nay, cháu bận thi ra trường nên không đến thăm Như được . Như thức hay ngủ bác 

Bà Phục gật đầu: 

- Em nó đang thức đấy . Cậu vào cho nó vui. 

Thụ nhảy 3 bước 1 vào nhà . Như đang ngồi trên ghế, đôi mắt không hồn nhìn vào khoảng không . Tiếng động làm nàng ngẩng lên, thói quen mặc dù điều đó không giúp gì cho nàng 

Như hỏi: 

- Ai đến hở má ? 

Thụ đau nhói 1 niềm xót xa không tên . Chàng đến bên Như : 

- Ngọc Như 

Như sững sờ 1 giây rồi òa lên khóc . 1 tuần lễ chờ đợi, 1 tuần lễ nhung nhớ, đã khiến nàng không kềm giữ được . Thụ ngồi xuống bên Như . Rút khăn tay lau nước mắt cho nàng . Giọng Thụ dỗ dành: 

- Nín đi Như . Nghe anh nói đây, sao em khóc ? 

Như thổn thức: 

- Em nhớ anh 

Thụ gật đầu: 

- Anh biết 

- Sao anh không đến em ? 

Thụ giải bày: 

- Tuần rồi anh bận quá, thi ra trường 

- Ngày nào em cũng trông anh lại, sáng trưa chiều tối em đều trông anh lại. Nghe tiếng chuông reo thì trái tim em đập thình thịch trong lồng ngực 

MỗI lời nói của Như, vô tình như 1 sợi dây trói chặt lấy Thụ, và mỗi lúc 1 siết chặt lấy chàng không lối thoát . Thụ ân cần: 

- Anh biết . Anh xin lỗi Như . Thôi nín đi, ngoan rồi anh thương . Có anh đây mà em còn khóc nữa sao ? 

Như lau nước mắt: 

- Từ nay anh đừng bỏ em lâu như vậy nữa nha anh 

Thụ gật đầu: 

- Ừ 

- Anh hứa đi 

- Anh hứa 

Như cười trẻ thơ: 

- Trời ơi ! Em chỉ mong anh thôi . Bây giờ anh hứa không bỏ em lâu như vậy nữa, em mừng lắm 

Thụ lau nốt những giọt nước mắt trên má Như . Bên ngoài gió bắt đầu thổi mạnh hơn, đưa các đám mây đen từ 4 hướng kéo về, đen nghịt bầu trời . Gió làm tung màn cửa màu hồng, và ve vuốt vạn vật 1 cách hung hăng . Mái tóc dài của Như bị 1 luồng gió bay mạnh vào làm tung vào cổ áo Thụ . Như đưa tay giữ tóc, kêu lên: 

- Gió quá phải không anh Thụ ? 

Thụ mỉm cười: 

- Ừ, gió mạnh lắm . Em có lạnh không Như ? 

Như lắc đầu: 

- Dạ không 

Nàng im lặng, chừng như đang suy nghĩ đến 1 điều gì đó, chợt Như quờ quạng níu tay Thụ: 

- Anh Thụ ! 

- Gì đó Như ? 

- Sắp mưa phải không anh ? 

- Sáp mưa rồi 

- Mưa sẽ to không anh ? 

- Có lẽ mưa to 

Giọng Như thoáng niềm vui: 

- Thích nhỉ ? 

Thụ ngạc nhiên: 

- Mưa to có gì mà em thích ? 

Như mỉm cười: 

- Thích chứ anh . Mưa to thì …anh sẽ bị kẹt chưa có về liền được và anh sẽ ngồi chơi với em lâu hơn . Mấy lần trước mỗi khi lại, anh ngồi chơi có năm ba phút, anh về liền 

Thụ thương cảm thật nhiều . Như, em là thiên thần trong trắng, ngây thơ vô tội. Tình yêu của em là tình yêu nguyên thủy, thứ tình yêu sẽ đạp đổ được tất cả để vượt thắng mang hạnh phúc lại cho tâm hồn . Tình yêu của em cao cả quá và xinh tươi mỹ miều quá . Còn anh, anh chỉ là 1 gã giang hồ, lang thang phiêu bạt nay đây mai đó, anh chỉ là 1 Ngạ quỷ đâu xứng đáng được với 1 thiên thần như em . Cám ơn em, cám ơn Như đã cho anh được hân hạnh làm người con trai đầu đời mà em dấu ái . Nhưng Như ơi! 1 khi anh đã không xứng đáng, thì anh biết làm gì để mang hạnh phúc đến cho Như đây! Trong Thụ ý nghĩ dường như loãng đi vì cơn mưa bắt đầu đổ hột . Như cất tiếng hỏi: 

- Mưa rồi phải không anh Thụ ? 

Thụ sửa lại thế ngồi: 

- Mưa rồi đấy Như 

- Nhưng mưa còn nhỏ lắm 

- Tài quá, sao Như biết ? 

- Em nghe tiếng mưa 

Giọng nàng nhỏ lại: 

- Anh biết không, 1 tuần lễ chờ đợi anh, ngày nào em cũng ngồi đây đếm mưa cả . Rồi quen đi . Bây giờ chỉ cần nghe tiếng mưa là em đoán ngay được mưa to hay nho? 

Thụ không muốn Như nhắc đến sự chờ đợi của nàng . Chàng đánh trống lãng: 

- Mưa buồn Như nhỉ ? 

Ngọc Như gật đầu: 

- Mưa làm em nhớ 1 người bạn 

Thụ hỏi bâng quơ: 

- Ai thế ? 

- 1 cô bạn gái anh Thụ ạ . 2 đứa Như thân nhau từ nhỏ, nhưng cách đây không lâu, gia đình nó đổi lên Đà Lạt . Tụi Như xa nhau buồn lắm 

Giọng nàng mơ màng: 

- Nó tên Hạ, em thương nó lắm . 2 đứa quý nhau còn hơn ruột thịt . Ngày nó đi, nó đâu ngờ em sẽ … 

Nàng bỏ lửng câu nói . Hơi đất bốc lên từ ngoài vườn vào phòng, tạo nên 1 chút không khí dường như ẩm thấp, như lạnh lẽo . Như chợt ngã đầu trên vai Thụ . Những đợt gió lại kéo đến làm mưa nặng hơn . Như im lặng để tận hưởng nỗi hạnh phúc cuộc đời, dù sự gần gũi bên Thụ chỉ là khoảnh khắc . 1 đôi khi Như thắc mắc không hiểu Thụ yêu nàng hay không ? Nhưng rồi Như tạm thời không thắc mắc, chỉ cần biết nàng thương Thụ, thế là đủ cho tất cả rồi. 

Giọng Thụ lanh: 

- Như này.. 

- Da. 

Thụ định bảo Như “từ nay đừng chờ anh nữa” . Nhưng khi nghe tiếng dạ nhỏ và thanh của nàng, chàng chợt đổi ý. 

- Nghiệp lâu nay có đến thăm Như không ? 

Như gật đầu: 

- Dạ có anh ạ, cách đây 4 ngày. 

Im lặng, bên ngoài cơn mưa mỗi lúc 1 lớn . Bây giờ lại đang vào mùa mưa . Nước tuôn xối xả, tuôn lênh láng . Thượng đế không tiếc những giọt nước trong vắt ngọt lịm đang rơi tình cờ trong khôn gian . Hơi mưa theo làn gió tạt vào phòng . Thụ thấy Như rùng mình . 1 niềm thương chợt xen vào tâm hồn Thụ . Không tự chủ, chàng choàng tay ôm vai Như . Chàng thấy nàng bây giờ chẳng khác nào 1 con chim nhỏ bé đang run rẩy trong cơn bão táp tìm 1 nơi trú ẩn bình yên . Nàng đưa tay sờ soạng trên bờ áo sơ mi của Thụ . Nàng nghẹn lời trong niềm sung sướng . Làm sao diễn đạt được hạnh phúc bây giờ . Hạnh phúc 1 đời mơ tưởng nhưng sẽ chỉ đến 1 lần trong tầm tay mình, tôi không mơ ước cao xa, tôi không mộng lấp bể vá trời, tôi chỉ mộng người tình là mãi mãi của tôi . Nhưng chính cơn mộng đó 1 mai biết đâu chẳng thành ảo mộng. 

- Em nghĩ gì thế Như ? 

- Em nghĩ về anh 

- Nghĩ về anh ? 

- Nhiều thứ lắm 

Thụ cười ấm: 

- Kể anh nghe 

Như nũng nịu dụi đầu vào vai áo Thụ: 

- Em không kể đâu 

- Sao vậy ? 

- Kỳ chết 

Thụ vuốt tóc Như: 

- Với anh mà cũng kỳ hả ? 

Như cắn môi: 

- Xấu hô? 

Có 1 chút nào đó Thụ nghĩ là mình có thể yêu Như . Nhưng rồI chàng hiểu mình đã lầm . Dù sao đi nữa, đối với Như bây giờ chàng cũng phải đóng cho trọn vẹn vai trò . Đó không phải là bổn phận hay trách nhiệm nhưng đó là tình người. Chàng không thể vì bất cứ lý do gì mang lại nguồn thất vọng cho Như . Có ai nỡ nhẫn tâm hái đi 1 đóa hoa đang hé nhụy hay không ? Như nắm tay Thụ lắc mạnh: 

- Anh 

- Gì em ? 

- Sao anh không nói gì cả ? 

- Em muốn anh nói gì bây giờ ? 

- Nói gì cũng được, nhưng anh đừng im lặng . Em sợ sự im lặng 

- Nói về nắng nghe 

Như lắc đầu: 

- Không, về mưa cơ 

Thụ hắng giọng: 

- Mưa hở ? Ừ, này nhé, mưa đang là rất lớn 

Như cười khúc khích: 

- Giọng anh giống đọc bài quá 

Thụ cườI theo: 

- Méo mó nghề nghiệp rồi 

Như nói: 

- Hồi trước Hạ còn ở Saigon, khi nào trờI mưa 2 đứa em thường hay đứng trong phòng học nhìn mưa . Mưa đan từng hàng mỏng và đẹp . Mưa rơi, liên kết, dạn dày . Em và Hạ, cả 2 đứa yêu mưa. 

- Anh cũng yêu mưa 

Như diễu cợt: 

- Anh bắt chước 

Giọng cười cả 2 hòa đầm ấm . Thụ đứng lên: 

- Anh khép cửa sổ lạI mớI được . Mưa lớn quá thế này, để cửa sổ hở, mưa bắn vào làm ướt hết. 

Thụ bật đèn .Căn phòng sáng lên . Bà Phục bước vào, tươi cườI: 

- Mưa to quá, cậu Thụ Ở lạI dùng cơm vớI chúng tôi nhé …Ba em đi vắng rồi, nhà chỉ có 2 mẹ con 

Như reo lên: 

- Phải đó má à 

Quay lại Thụ, nàng tha thiết: 

- Anh ở lại dùng cơm tối nghe anh Thu. 

Thụ nhìn cơn mưa và nhìn khuôn mặt Như . Chàng nói với bà Phục: 

- Thưa bác vâng . Cháu xin làm phiền bác 1 buổi vậy 

Bà Phục trách nhẹ: 

- Cậu khách sáo quá đi thôi . Cậu là bạn em Như thì cứ coi như là người nhà ca? 

Rồi bà hỏi con gái: 

- Chiều nay con ăn súp chớ ? 

Như lắc đầu: 

- Thôi con không ăn đâu, bữa nay có anh Thụ ăn cơm, con ăn luôn mọi thứ 

Không khí thật cởi mở . Bà Phục ngồi xuống ghế đối diện với Thụ và Như 

- Thế nào, bao giờ cậu Thụ ra trường đấy ? 

- Dạ, cháu vậy coi như là xong rồi. 

- À há, thế có phải đổi đi xa không ? 

Thụ trầm ngâm: 

- Cháu cũng chưa rõ . Nhưng theo chỗ cháu biết thì có lẽ khó ở Saigon 

Bà Phục gật đầu: 

- Ở Saigon khó chen chân 

Như xen giọng: 

- Em thích anh ở Saigon 

Thụ cười: 

- Đâu phải thích là được 

Bà Phục gật đầu ra điều hiểu câu chuyện theo đúng ý Thụ … Mưa vẫn nặng hạt . Bữa cơm diễn ra thật thân mật . Như ngồi giữa bà Phục và Thụ nói huyên thuyên . Bà Phục thầm cảm ơn Thụ đã đem đến cho Như những giờ phút như hôm nay. 

Bà Phục nhìn Mỵ . Chiếc bụng của nàng đã bắt đầu lum lúp dưới làn vải dày của chiếc quần rộng ống . Bà nói: 

- Bắt đầu từ tháng này con phải bỏ mặc loại đồ này đi . Mặc váy hay là áo dài tốt hơn. 

Mỵ gật đầu: 

- Dạ, con cũng tính thế đấy má . Như thế nào má ? 

Bà Phục nhìn bâng khuâng: 

- Ờ, thì cũng vậy 

- Bao lâu nữa nó mổ lại má 

- 2 tuần lễ 

Mỵ chép miệng: 

- Chà, con lo ghê . Đó là hy vọng cuối cùng 

Bà Phục thở ra: 

- Má hy vọng sẽ thành công 

- Con cũng mong như vậy 

Bà Phục khẽ nói: 

- Như nó đang xây nhiều mộng đẹp 

Mỵ hỏi mơ hồ:: 

- Hình như nó đang thương anh chàng sinh viên nào đó hả má ? 

Bà Phục gật đầu: 

- Ừ, ông thầy giáo ấy mà 

- Con biết 

- Như thì nó còn nhỏ, nên nó thương yêu gì là lộ ra cho má biết hết . Chỉ kẹt 1 điều là không hiểu thằng đó đối với nó ra sao

Mỵ hơi chồm lên: 

- Nghĩa là má muốn nói … 

- …Sợ nó làm bộ . Sao má nghi quá 

Mỵ mơ màng: 

- Má đừng nghi oan cho người ta tội nghiệp . Con nghĩ ông giáo đó không xấu đâu 

Bà Phục chắc lưỡi: 

- Chà, làm sao mà con dám quả quyết như vậy 

Mỵ cắn móng tay: 

- Má cứ tin con là được rồi, chớ bây giờ mà má bắt con giải thích thì chắc con khó lòng …. 

Mỵ đứng lên: 

- Con quên chứ . Má uống nước trái cây nghe má 

Bà Phục lắc đầu, níu tay Mỵ lại: 

- Thôi con à, má mới uống đằng nhà 

Rồi bà hỏi: 

- Kháng chừng nào đi ? 

Mỵ nhìn cuốn lịch: 

- Chừng tuần nữa má 

- Chà, con đang cưu mang như vầy mà nó đi cũng kẹt . Bao lâu nó mới về 

Mỵ thở ra: 

- Kẹt cũng đành chớ sao má . Mình đi tu nghiệp chớ có phải đi chơi đâu mà muốn ở là ở muốn đi là đi . Có điều đáng lẽ ảnh đi 2 năm, thì ảnh xin đợt đầu 6 tháng đã 

- À, như vậy là nó về trước ngày con lâm bồn ? 

Mỵ gật đầu . Bà Phục nói: 

- Má lo cho con Như quá . Nó đang tuổi yêu đời như thế này, nó đang đặt bao nhiêu hy vọng của nó vào trong lần giải phẫu này . Nếu mà bất thành, má ngại lắm 

Mỵ vén tóc trên trán mẹ: 

- Má ngại gì ? 

- Thì ngại … nó nghĩ quẩn 

Mỵ lắc đầu trấn an mẹ: 

- Má đừng lo, con tin là mọi chuyện sẽ tốt đẹp . Vả lại ông bác sĩ này, ông ấy tu nghiệp Nhật 3 năm, về khoa giảI phẫu, ông ta rất trứ danh 

Bà Phục nhìn xa: 

- Thì má cũng chỉ biết hy vọng vậy chứ sao 

Mỵ nói bâng quơ: 

- Như còn nhỏ quá 

Bà Phục liếc con: 

- Nhỏ cái nỗi gì nữa . Coi như vậy là nó lớn lắm rồi đa . Có điều tánh nó bồng bột thành ra chuyện gì cũng lụp chụp. 

Hai mẹ con nhìn nhau 1 thoáng rồi lảng ra . Bà Phục ngồi nán lại 1 chút nói chuyện trời trăng mây nước rồi đứng lên ra về.

° ° °

Nghiệp với tay lấy ly nước trên bàn đưa cho Như . Ly nước chònh chành . Nghiệp nói: 

- Bữa nay có chuyện gì vui vậy ? 

Nghiệp thấy nụ cười của Như thấp thoáng trên gương mặt . Như đáp: 

- 1 tuần nữa mình giãi phẫu lạI 

- Thứ 3 tuần sau hả ? 

- Ừ 

Nghiệp nhìn bạn . Mấy ngày sau này Nghiệp thấy Như lạc quan dễ sợ, chả bù cho lúc Như mới bị nạn, Như lúc nào cũng càu nhàu mình sẽ tật nguyền suốt đời. Nghiệp nghĩ đến anh chàng Thụ mà những lần trước thỉnh thoảng Nghiệp thấy Thụ đến đón Như ở trường . Biết đâu đó chẳng là động lực thúc Như yêu đời hơn? Nghiệp chỉ buồn cho số phận hẩm hiu của mình. 

Như chờ đợi bạn 1 câu nói nhưng thấy Nghiệp im lặng mãi . Như đành lên tiếng trước: 

- Nghiệp nghĩ gì thế ? 

- Nghĩ đến cuộc đời 

Như cười nụ: 

- Cuộc đời thì thiếu gì chuyện để nghĩ . Nhưng phải nói rõ là nghĩ về phương diện nào ? 

Nghiệp vén mái tóc mình xõa xuống: 

- Thôi bỏ chuyện đó đi . Tao hy vọng kỳ này giãi phẫu xong, mày sẽ bình phục 

Như gật đầu: 

- Hy vọng thế 

Nàng nghe khát nước: 

- Đưa lại dùm tao ly nước coi 

Nghiệp kêu: 

- Uống gì mà uống dữ vậy ? 

Như đưa tay phác 1 cử chỉ: 

- Ờ, không hiểu sao khát nước ghê . Chắc bữa nay tại trời nóng quá 

Nghiệp gắt: 

- Nóng, nóng con khỉ . Thế bộ tao không biết nóng sao 

Đôi bạn cười thật vui . Như hỏi: 

- Bây giờ thiên hạ ăn diện tới mốt nào rồi mày ? 

Nghiệp ngẫm nghĩ: 

- Cũng chưa có gì thay đổi nhiều đâu 

Như chắt lưỡi: 

- Tao sợ tao không nhìn thấy gì, mai mốt lành lặn bắt đầu ăn diện trở lại, thành quê mất. 

Nghiệp rùn vai: 

- Sức mấy 

Như uống thêm nước: 

- Màu đỏ còn thịnh hành không mày ? 

- Ờ quên, hết rồi 

- Vậy bây giờ … màu gì ? 

- Màu bông bèo . Mày biết màu bông bèo không ? 

Như gật: 

- Biết 

Nghiệp tiếp: 

- Ừ đó, ra đường thấy nhan nhản đầu trên xóm dưới toàn là 1 màu. 

Như im lặng 1 chút, nàng nói: 

- Nhiều khi tao nghĩ con gái kỳ ghê hả mày ? 

Nghiệp hỏi bạn: 

- Sao kỳ ? 

- Tại sao lại phải chạy theo thời trang, phải đồng hóa mình cùng với những người con gái khác mà không chịu cho mình 1 sắc thái riêng ? 

- Thế nào gọi là sắc thái riêng ? 

- Thí dụ, 1 cô mặc màu xanh hợp thì cứ khai thác màu xanh đó để làm đẹp cho mình đi . Lại bày đặt mặc màu đỏ khi thời trang về màu đỏ, mặc màu vàng khi thời trang thiên về màu vàng …. kỳ la. 

- Ừ, kỳ la. 

- Người con trai yêu 1 người con gái thời trang ra đường sẽ mềm lòng và dễ lầm lẫn với những kẻ khác và người yêu. 

Nghiệp cười: 

- Sao hôm nay mày nói nhiều vậy ? 

Như nhún vai: 

- Lâu lâu phát biểu ý kiến 1 lần 

Chị người làm bước vào: 

- Cô 3 ăn súp chưa tôi dọn 

Như nói với Nghiệp: 

- Mày ăn với tao chén súp nghe 

Không đợi Nghiệp đồng ý, nàng nói với chị bếp: 

- Chị cho 2 chén nghe chi. 

Chị người làm quay gót, Nghiệp cằn nhằn: 

- Mày chưa thấy tao bữa nay nên mày mời tao ăn súp, mày mà thấy là mày hết mời 

Như ngạc nhiên: 

- Sao vậy ? 

Nghiệp lầu bầu: 

- Mập chứ sao ! Tao ăn légume muốn chết mà chưa xuống cân, mỗi tuần đi cân 1 lần, tao rầu muốn chết 

Như cười lớn: 

- Bộ sợ thành bé bự hả ? 

Nghiệp bĩu môi: 

- Còn lâu à 

Nghiệp ăn súp, khen: 

- Chị bếp mày nấu hả, ngon thật ! 

Như lắc đầu: 

- Má nấu đó chứ . Má mần tao mới ăn 

Suýt nữa Như đánh đổ chén súp . Nghiệp giúp bạn . Nàng chậm rãi: 

- Thụ vẫn đến thăm mày chứ ? 

Như vui như chim: 

- Vẫn đến 

- Anh chị tới đâu rồi? 

Như mơ màng: 

- Chưa biết . Có điều … Nếu những hôm tao ốm mà thiếu anh chắc tao chết 

Nghiệp trách: 

- Đừng nói bậy, chết thế nào được 

- Tao nói “nếu” mà 

- Không có chuyện “nếu” kỳ vậy 

Bà Phục đứng lâu trước cửa phòng . Bà nói: 

- Nghiệp tới chơi hả cháu ? 

Nghiệp đứng lên vội vã: 

- Dạ thưa bác, bác mới về 

Bà Phục gật đầu: 

- Ừ, cháu ngồi đó chơi với em đi . Như ăn súp rồi chưa ? 

Như cười với mẹ: 

- Dạ rồi má, hôm nay súp ngon 

Nghiệp nói: 

- Mai mốt cháu đến phải thọ giáo bác về nội trợ mới được 

Bà Phục cười thoáng 1 chút kiêu hãnh: 

- Tụi này trước học trường dòng, mấy bà bắt học nấu nướng gắt lắm nên quen đi 

Bà đến bên con bưng chén . Nghiệp định dành phần dọn, nhưng bà Phục nói: 

- Cháu ngồi chơi đi, sẵn bác xuống bếp để bưng xuống luôn . Như nó thấy cháu đến nó vui lắm 

Bà đi xuống bếp . Nghiệp bảo bạn: 

- Bà cụ cưng mày quá trời 

Như gật đầu . Nắng buổi sáng nhảy nhót trên bầu trời cao và rộng, trên bàn ghế, trên tường, trên tủ . Như nhỏ giọng: 

- Mấy hôm nay Saigon mưa hoài, hôm nay không biết có mưa nữa hay không 

Nghiệp nhìn trời: 

- Hôm nay chắc là nắng 

- Bầu trời thế nào mày ? 

- Xanh, mây hồng, trắng 

Như chép miệng: 

- Đẹp quá ! 

Nghiệp thương hại nhìn bạn . Cầu mong sao cho ánh sáng trở lại cùng Như

° ° °

Như lăn trở trên nệm . Đêm nay hừng hực khó ngủ quá . Còn 1 ngày nữa thôi, nàng sẽ trở lại bệnh viện chịu cuộc giải phẫu quan trọng . Như thấy hồi hộp quá . Không hiểu mọi chuyện có xuôi chèo mát mái hay không ? 

Thụ thì lúc nào cũng an ủi nàng rằng hãy yên tâm, ánh sáng sắp đến với nàng . Thụ, nghĩ đến Như thấy nỗi yên tâm nàng vui sướng . Có lẽ bên Thụ, Như không còn sợ gì nữa, dù là 1 đe dọa đến bất cứ từ đâu.

° ° °

Dũng leo lên gác, Thụ kêu lớn: 

- Dũng 

Đôi bạn bắt tay nhau mừng rỡ . Dũng đen sạm hẳn đi, nhưng rất rắn rỏi, Dũng nhìn Thụ: 

- Mày sao lại xanh xao vàng võ thế này ? 

Thụ cười: 

- Tao vẫn vậy 

Họ ngồi xuống chiếc ghế bố độc nhất trong căn gác nhỏ . Dũng đặt chiếc mũ sang 1 bên .Thụ nói: 

- Trông mày lạ hẳn 

- Sao ? 

- Oai hùng ra 

Dũng cười: 

- Vào lính rồi quên hết mày ạ . Ban đầu tao chịu đựng muốn không nổi, nhưng dần dần, tao thấy như pha 

Dũng móc thuốc đốt tiếp: 

- Xa Saigon chưa bao lâu mà tao thấy lạ hẳn đi mày 

Thụ cười: 

- Lạ sao ? 

- Con gái Saigon chỉ biết ăn diện . Ngoài ra …chả biết gì 

Giọng Thụ cao: 

- Sao mày hiểu “người ta chả biết gì?” 

Dũng nhún vai: 

- Mày thử đi lính như tao về là chuyện gì mày cũng biết 

Đôi bạn ngả người trên ghế thả khói trò . Thụ đăm chiêu nhìn lên trần nhà . Căn gác thật hẹp và nóng . Thụ nghĩ chẳng biết bao giờ mình mới thoát được cảnh chật chộI nghèo túng này 

Dũng bất chợt hỏi: 

- Lâu nay mày có gặp Như không ? 

Thụ gật đầu: 

- Có, mày có biết Như bị tai nạn không ? 

Dũng nhỏm dậy: 

- Không, bị sao đó mày ? 

- Hỏng đôi mắt 

Tiếng kêu khẽ bị tắc nghẹn . Dũng mở to đôi mắt đến muốn nứt khóe: 

- Mày nói gì ? 

- Không sao, bây giờ đang chờ 1 cuộc giãi phẫu chót 

- Có hy vọng gì không ? 

Thụ thả khói: 

- Cả nhà chỉ đặt hy vọng vào lần này 

Dũng ngã người lại bên cạnh bạn im lặng nhìn lên trần nhà . Quả tình, chàng không bao giờ ngờ bất hạnh lại có thể xảy đến cho gia đình Như như vậy . Dũng nghĩ đến nỗi hẩm him của tuổi trẻ bị tàn lụn trong tật nguyền. 

Thụ mơ màng: 

- Đời, tất cả mọi chuyện đều bất ngờ 

Họ nằm bên nhau, 2 tư tưởng khác biệt mà cùng cảm nghĩ về 1 người con gái tên Ngọc Như 

Dũng tần ngần đứng trước cổng nhà Như . Cuối cùng, chàng bấm chuông, chị Bốn chạy ra mở cổng . Thấy khách lạ, chị lên tiếng: 

- Thưa ông hỏi ai ? 

- Cô Như có ở nhà không chị ? 

Chị Bốn gật đầu: 

- Vâng, cô tôi có ở nhà, mời ông vào chơi 

Chị đứng né 1 bên nhường chỗ cho Dũng . Bà Phục gọi Như: 

- Như ơi, có khách 

Người con gái dò dẫm từng bước tiến ra . Bà Phục rút lui vào nhà sau . Dũng đau xót nhìn Như . Mới ngày nào đây nàng còn là 1 con chim Khuyên hót líu lo mà bây giờ … 

Dũng nghẹn ngào nhìn Như . Như hỏi: 

- Ai đó ? 

- Tôi, Dũng đây Như 

- Anh Dũng! 

Như thốt lên như 1 sự hoài tưởng nào đó 

- Anh mới về hở ? 

Dũng gật đầu: 

- Như ngồi xuống đi, anh mới về 

Chàng bước đến giúp cho Như dễ dàng hơn . Như cười: 

- Chắc trông anh lạ lắm nhỉ ? 

Dũng lắc đầu: 

- Cũng không có gì la. 

- Chắc đen ra 

- Có đen chút ít . Anh vừa về, nghe tin buồn nên đến Như ngay, thật anh không ngờ 

Như cúi mặt: 

- Thì có ai ngờ được đâu anh . Chính Như, Như cũng chả bao giờ ngờ đời mình lại có những lúc như thế này nữa 

Khuôn mặt nàng đẹp thánh thiện . Tiếng Dũng: 

- Hy vọng rằng lần giải phẫu này 

- Vâng, cả nhà đều mong thế . Riêng Như không còn cảm thấy tin tưởng gì nữa cả anh a. 

Dũng an ủi: 

- Như đừng nghĩ thế . Đời mỗi người có 1 lúc chớ đâu phải lúc nào cũng bắt buộc như lúc này, cái gì rồi cũng qua đi thôi 

Như chuyển thoại đề: 

- Anh đi lính vui không ? 

Dũng lắc đầu: 

- Biết thế nào là vui thế nào là buồn . Gia nhập vào 1 tập thể rồi thì mình bắt buộc phải sống như mọi người thế thôi 

- Bình lặng anh nhi? 

- Có thể tuy theo mình quan niệm 

Dũng tần ngần nhìn Như . Khi đến thăm Như, Dũng dự định mình sẽ nói nhiều, thế mà bây giờ gặp nàng rồi, Dũng thấy bối rối. 

Như hỏi: 

- Anh Dũng về được bao lâu ? 

- 24 giờ Như a. 

- Ít quá nhỉ ? 

Dũng bồi hồi: 

- Theo lệnh thì đó là quá nhiều rồi. Anh không có họ hàng bà con thân thuộc, anh không có ai yêu thương chờ đợi thì về phép nhiều hay ít cũng chỉ chừng đó thôi 

Như cắn môi, tuy Dũng không trách nàng nhưng Như nghe dường như có 1 cái gì trong giọng nói . Sự hối tiếc 1 cái gì đẹp đã qua . Như ngầm hối hận, dù sao trước đây nàng cũng đã có những lúc đối với Dũng không đẹp . Tuy nhiên, bây giờ Như hiểu rằng Dũng đã tha thứ hết 

Như gọi: 

- Anh Dũng! 

- Sao Như ? 

- Anh có giận Như không ? 

Dũng lắc đầu: 

- Anh không bao giờ giận bé ca? 

Như nghe niềm thương mến dâng trào . Nàng nói: 

- Anh cho phép Như …coi anh như 1 người anh, 1 người anh thật gần gũi thân thiết nghe anh Dũng 

Dũng cảm động: 

- Anh rất sung sướng Như a. 

Bàn tay Như tìm tay Dũng, siết chặt: 

- Cám ơn anh …

° ° °

Họ đối diện nhau 1 cách thật bất ngờ . Ánh mắt Thụ nhìn thẳng, ánh mắt Mỵ chạy trốn 

- Hôm nay là ngày mở băng mắt cho Như 

Mỵ gật đầu: 

- Vâng 

- Theo Mỵ thấy thế nào ? 

- Rất hy vọng anh a. 

- Tôi cũng mong Như bình phục . Như còn nhỏ, xứng đáng để được hưởng những gì tốt đẹp 

Mỵ trầm ngâm: 

- Anh Thụ, theo tôi thấy, Như nó yêu anh nhiều lắm 

Thụ lắc đầu: 

- Điều đó tôi không dám nói tới, nhưng nếu ở địa vị tôi, Mỵ sẽ xử trí thế nào ? 

- Tôi sẽ tiếp tục như ngày qua 

- Không . Mỵ đừng dối lòng . Tôi không thể nào đóng tiếp vai trò này được nữa . Dù sao, Như cần tôi trong những tháng ngày lao đao tôi đã đến với Như . Tôi không thể dối trá thêm vì Như sẽ nhận biết 1 ngày nào không xa . Lúc đó có lẽ Như sẽ đau khổ hơn 

Mỵ thảng thốt: 

- Anh nói thế nghĩa là … 

- Tôi sẽ ra đi … 

Mỵ kêu lên: 

- Anh không yêu Như sao ? 

Thụ nhìn sâu mắt Mỵ: 

- Mỵ đừng hỏi tôi câu đó vì sẽ khó cho tôi trả lời lắm Mỵ ạ . Dù sao đi nữa tôi không thể nói lên rằng dĩ vãng của chúng ta, tuy chúng ta cố tình quên lãng đến bao nhiêu đi nữa thì nó vẫn là 1 phần đời của chúng ta . Tôi không thể bỏ đi 1 phần đời mình và tôi cũng không muốn làm khổ 1 người khác . Nhất là người đó lại là Như, em My. 

Ánh mắt Mỵ dò dẫm: 

- Anh Thụ, Như nó sẽ khổ tới đâu 

- Rồi Như sẽ quên 

- Anh cho là vậy ? 

- Dù muốn dù không, tôi bắt buộc cũng phải nghĩ vậy, giờ phút này tôi không còn dấu diếm Mỵ nữa . Tôi chả thể đóng hoài 1 vở kịch khi tôi không phải là người diễn viên 

Mỵ đau đớn: 

- Tội nghiệp Như 

Thụ âm thầm: 

- Như còn nhỏ, đời còn đẹp lắm . Như sẽ có nhiều nguồn vui làm quên đi nỗi buồn 

- Bây giờ anh muốn tôi phải làm gì ? 

- Mỵ tìm cách làm Như vui . Dĩ nhiên tôi không thể nhờ Mỵ làm công việc giải bày vì điều đó quá khó khăn 

Mỵ nói nhỏ giọng: 

- Anh không để lại gì cho Như sao ? 

- Không . Tôi sẽ không để lại gì cả . Đừng tạo thêm cho Như 1 kỷ niệm nào hết, như thế Như sẽ dễ dàng quên hơn 

Mỵ lắc đầu: 

- Chưa chắc đâu anh Thu. 

Khói thuốc lãng đãng trong không gian . Thụ cúi mặt tránh nhìn 1 giọt nước mắt lăn dài trên má My.

° ° °

“Hạ thân mến, 

Saigon sắp hết mùa mưa rồi Hạ ạ . Mình viết thư cho Hạ lá thư đầu tiên kể từ ngày mình được sáng mắt khi ngoài trời đang đổ nốt những cơn mưa cuối. 

Hạ thử tưởng tượng, mình ngồi trong 1 căn phòng nhỏ, căn phòng mà ngày xưa Hạ và mình vẫn thường ngồi học chung bài . Bên ngoài, gió nhè nhẹ thổi, và trong tâm hồn mình, mưa cũng bay như những giọt mưa ngoài trời nữa Hạ . Hạ Ơi, người ta đã ra đi không 1 lời từ giã . Mình vẫn tưởng mộng xây bao nhiêu cũng sẽ không bao giờ vướng mây đen . Nhưng tiếc thay mặt trời không tìm đến tình yêu của mình, nên mây đen phủ dăng ngùn ngụt. 

Hạ Ơi, những ngày mưa mình đã vùi đầu vào chăn và khóc 1 mình . Nhớ những chiều mưa người ta ngồi bên cạnh mình, vuốt tóc và dỗ dành nói những lời tha thiết . Thế mà bây giờ đã biền biệt chân mây . Người ta suốt đời chỉ là 1 chiếc bóng vời vợi không bao giờ đến với mình cả. 

Hạ có nhớ ngày nào, 2 đứa cùng đứng đợi mưa nhìn người ta, mình đã tưởng đó chỉ là điều mơ mộng . Nhưng rồi Hạ thấy không, sự thật đã xảy ra, người ta đến với mình như 1 vì sao thật đẹp, cho mình ánh sáng khi mình đang gặp cảnh tối tăm . Khi mình tìm được ánh sánh cũng chính là lúc người ta xa mình mãi mãi. 

Hạ thương yêu, 

Đà Lạt của Hạ chắc lạnh lắm phải không Hạ, còn mình bây giờ, Saigon tuy lúc nào cũng nóng mà tâm hồn mình lại lạnh như băng giá 

Chiều hôm qua mình đi lang thang trên mấy con đường vắng . Mưa nhẹ đổ trên tóc trên áo . Mưa mơn man da thịt làm mềm lòng mình 

Hạ ơi, rồi những cơn mưa nữa đã qua đi, mỗi cơn mưa là khơi dậy kỷ niệm không cùng . Làm sao quên đi bây giờ hở Hạ, khi mà người ta đã đến 1 lần trong đời … 

Chị Mỵ vẫn mơ sinh 1 đứa bé trai thật kháu khỉnh, mình xin chị nếu là con gái thì cho mình đỡ đầu . Mình ghét chị Mỵ sinh con trai lắm Hạ ạ . Con trai xấu lắm, con trai không biết chung tình . Con gái dễ thương, hiền lành mà lại chung tình nên thường thường con gái phải khổ. 

Mình lại nói những điều lẩm cẩm rồi Hạ nhỉ . Có lẽ dạo này đầu óc mình hơi bất thường, 1 chút niềm tin yêu tưởng đã tìm gặp 1 sớm 1 chiều vụt mất đi, quăng mình vào tận cùng của những nỗi giao động tâm tư. 

Mình thèm ghê lắm được trở lại thuở dong chơi với Hạ, để mơ màng 1 cách đơn phương nhưng mà đẹp . Có lẽ, mai đây mình sẽ tìm dịp đi xa Saigon 1 thời gian . Sống ở Saigon để nhìn những cơn mưa cuối mùa, mình sẽ không tài nào chịu đựng . Hạ ơi !!! ”


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ