Một ngày thật buồn

06 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 5575)

 

Tối qua mẹ gọi điện cho con, con đang học bài. Ngày mai con thi thuyết trình, sẽ gặp một thầy giáo vô cùng khó chịu, luôn đưa ra những câu hỏi cắc cớ để bắt bẻ sinh viên.

 blank

 Mẹ chỉ biết động viên con cố lên. Sáng nay, con bước vào cuộc chiến với Mr. Tom, cũng vào thời gian này mẹ tất tả vội vàng đi viếng một cô gái hơn con bốn tuổi, vừa tốt nghiệp ĐH Ngoại Thương và đầu quân cho một công ty kiểm toán quốc tế.

 

Cô gái đó là con gái bác L. đồng nghiệp cùng cơ quan mẹ. Chồng bác L. chết vì tai nạn nghề nghiệp khi bác L. ba mươi tuổi và cô con gái vừa tròn 6 tuổi. Bác L. xinh đẹp, mặn mòi nhưng ở vậy thờ chồng nuôi con. Cúc cung, tận tụy, chăm bẳm, lo toan, vừa làm bố vừa làm mẹ. Mọi người hay đùa nói bác L. là nô lệ cho con. Bởi bác ấy làm tất cả những gì có thể chỉ để cho con vừa lòng hoặc hài lòng. Bù lại, chị cũng rất ngoan và học giỏi, là con mọt sách chính hiệu, kỳ thi quốc gia nào cũng có tên tuổi của chị. Chị luôn là niềm tự hào của nhà trường và nhất là bác L.

 

Sự hy sinh của bác L. những tưởng được bù đắp xứng đáng bằng sự đỗ đạt, giỏi giang của con cái. Khi chị làm lễ tốt nghiệp đại học, cũng là lúc chị nhận được giấy báo trúng tuyển vào làm cho công ty kiểm toán hàng đầu thế giới. Không những bác L., mà cả cơ quan mẹ ai biết cũng thật vui, và tự hào về chị. Một chân trời mới, thế giới toàn màu hồng chào đón chị.

 

Thế nhưng sự đời thật quá nhiều điều bất ngờ.

 

Hôm qua cả cơ quan mẹ bàng hoàng khi nghe tin chị bị ngã từ sân thượng tầng thứ 9 xuống đất, “tan xương nát thịt”...

 

Thấy các bác kể lại, trên sân thượng, nơi chị ngã, có một đôi dép, một chùm chìa khóa, một điện thoại được xếp ngay ngắn... Trong túi của chị có vài vỉ thuốc ngủ..

 

Đau lòng quá, con gái ơi! Mẹ chẳng làm được gì, cứ thẫn thờ, ai có con đi học trên xa bỗng dưng đều gọi cho con cái họ. Và mẹ cũng chẳng ngoại lệ. Con cứ trách “trời mưa hay sao mẹ lại gọi nhiều cho đến thế!”

 

Nhìn di ảnh của chị ấy, gương mặt trong trẻo, tinh anh, xinh xắn, non nớt so với tuổi 23, cùng những vòng hoa trắng rợp nhà tang lễ, những tiếng khóc nức nở của mọi người đến viếng chị, chẳng biết nói với mẹ chị điều gì, bởi tất cả lời nói đều trở nên thật sáo rỗng trong nỗi mất mát quá lớn này.

 

Giọng bác L. nấc nghẹn, ngắt quãng, như tỉnh như mê, kể những thói quen của chị: chị chẳng thích đi chơi, chẳng thích ngao du cùng chúng bạn, về đến nhà ăn uống xong là lại đâm đầu vào học, làm bạn với sách vở, luôn đưa ra mục tiêu phấn đấu, không giao lưu với hàng xóm láng giềng, ở chung cư nhưng cũng ít ai biết chị, cô đơn cô độc trong căn hộ của mình...

 

Mọi người quay ra trách bác L. đã chăm sóc con một cách thái quá, xem như búp bê trong lồng kính, để đến khi gặp phải áp lực, thử thách, chị chới với, không bạn bè thân thiết để chia sẻ, còn mẹ lại càng không thể giãi bày... Dẫn đến nhất thời hồ đồ, một phút dại dột, nông nổi, chị lao xuống đất để chấm dứt bế tắc, chấm dứt những áp lực, những thách thức... Để lại mẹ chị, người nô lệ trung thành, người mẹ hết mực yêu thương, sống dở chết dở.

 

Con gái ơi! Mẹ chỉ muốn nói với con rằng, cha mẹ cho con hình hài, công sinh thành dưỡng dục, yêu con hết thảy trên cuộc đời này. Thân xác của con không chỉ thuộc về con mà còn là một phần cha mẹ. Cuộc sống không chỉ là của riêng con, mà thuộc về cha mẹ, những người thân của con. Đừng bao giờ vì một phút thoảng qua, bốc đồng, xốc nổi, ngu xuẩn mà hủy hoại mình, con nhé!

 

Chết có thể là chấm hết, là giải thoát đối với bản thân. Nhưng như thế thật là nhẫn tâm và ích kỷ, vô trách nhiệm với những người ở lại. Cả quãng thời gian thật dài, người sống sẽ sống trong đau khổ, trong dằn vặt bởi suy nghĩ mình có phải là một trong những nguyên nhân dẫn đến cái chết ấy? Cái “chết không toàn thây” sẽ ám ảnh, vây bủa, gặm nhấm tâm hồn và thể xác họ. Nếu thực sự còn có kiếp sau, liệu linh hồn người chết có thanh thản nơi chín suối? Hay vật vã, lang thang vất vưởng sám hối?

 

Cuộc sống vô vàn những áp lực, gian nan, khó khăn, cạm bẫy đang chờ con, rình rập con ở phía trước. Nhưng mẹ đọc ở đâu đấy: “Cuộc sống tràn ngập những thử thách. Và mỗi người sẽ có một sự lựa chọn của riêng mình để đối đầu với những thử thách ấy. Cho dù cách nào đi nữa, tận cùng của mọi cách thức, mỗi người đều gặp nhau ở một khát vọng mãnh liệt - khát vọng được sống và được là chính mình. Chính khát vọng ấy đã khiến bao trái tim trăn trở, thao thức tìm cho mình cách nghĩ, một sức mạnh tình thần, một hướng đi để theo đuổi những hoài bão, ước mơ của bản thân.”

 

Dù thế nào, trong bất kỳ hoàn cảnh cam go nào, ba mẹ luôn là bờ vai vững chãi, là chỗ dựa an toàn cho con, con gái nhé

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: NgocLan@nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tư duy quyết định vận mệnh, tư duy quyết định tâm tính, tư duy quyết định phương thức giáo dục, tư duy cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con trẻ. Cha mẹ có tư duy tích cực sẽ dễ dàng bồi dưỡng ra đứa trẻ có tư duy tích cực, cha mẹ với tư duy tiêu cực dễ dàng tạo ra đứa trẻ có tư duy tiêu cực.
Nếu người kéo xe là bạn, trên có bố, mẹ, dưới có vợ và con, chỉ cần một giây sơ sẩy trượt chân thôi, bạn có thể giữ lại cả gia đình hay không? Có thể trong mắt người khác, bạn chỉ là cây cỏ, nhưng với gia đình, bạn là cả một bầu trời. Làm một người đàn ông, sống là phải gánh vác. Làm một người phụ nữ, sống là phải có trách nhiệm. Người đàn ông mệt, là bởi vì không có người phụ nữ ở đằng sau hỗ trợ đẩy xe. Người phụ nữ mệt, là bởi vì không có người đàn ông kéo xe ở phía trước Bố mẹ mệt, là bởi vì không có con cái có khả năng gánh vác. Con cái mệt, là bởi vì không có một mái nhà đúng nghĩa mái nhà. Thế nên, sống trên đời, đừng để bản thân quá thoải mái, bởi vì họ rất cần sự tồn tại đúng nghĩa, tồn tại thực sự của chúng ta chứ không phải chỉ có để xưng hô rồi để đó.
Khác với các bà mẹ phương Đông thường chăm chút từng ly từng tí cho con, các bà mẹ phương Tây lại có phần “làm ngơ” các con của mình. Tuy nhiên, trẻ em phương Tây lại được đánh giá là khá ngoan và tự lập rất tốt. Tôn trọng con trẻ Tuy các con còn nhỏ nhưng các bà mẹ phương Tây không vì thế mà bỏ đi sự tôn trọng “nhỏ nhoi” đối với con mình. Khi đến chơi nhà bạn và được mời thức ăn, các bé được toàn quyền nói Có hoặc Không đối với món ăn đó. Rất ít khi các mẹ Tây ngăn cản con không được ăn (do sĩ diện hoặc e ngại làm phiền) hay ép con chọn món ăn được mời (để lấy lòng gia chủ). Ngoài ra, khi con mắc lỗi, hầu như bố mẹ không bao giờ quát mắng con nơi công cộng mà thường có những buổi “nhỏ to tâm sự”. Trẻ nhỏ với tính bắt chước cao cũng học theo sự tôn trọng này một cách vô thức và lâu dần hình thành thói quen tôn trọng người khác. Do đó, những trẻ được bố mẹ tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ, hữu hảo với bạn bè, và không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người lớn.
Trước nay, người ta nói nhiều đến phép tính “nhiệm mầu” của hôn nhân, đó là 1+1=1 để nói lên sự hợp nhất nên một trong vợ chồng. Nghĩa là trong hôn nhân, hai bạn trở nên một trong tình yêu, cùng chia sẻ một định mệnh và cùng chịu trách nhiệm với nhau, vì nhau. Như ông bà ta thường nói “Vợ chồng như đũa có đôi”. Tuy nhiên, ngày nay, một số người muốn thay đổi phép tính, thay vì nói: 1+1=1 thì họ dùng công thức khác, rất toán học và lại bao hàm ý nghĩa đặc biệt, đó là 0,5+0,5=1. Nghĩa là trong hôn nhân mỗi bạn sẽ là một nửa của nhau, họ tìm đến nhau để cuộc hôn nhân được vuông tròn, họ sẽ kết hợp là MỘT trong tình yêu, trong cuộc sống, trong gia đình. Như lời Thánh Kinh đã viết: “Người đàn ông sẽ kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thân xác” (Mt 19, 5; x. St 2, 24).
Để nuôi dưỡng và giáo dục một đứa trẻ thành người, các giáo sư của đại học Harvard University khuyên cha mẹ đừng lơ là “Golden 7 Years” (7 năm vàng) đầu đời của con. Theo Healthline, các nghiên cứu về “7 năm vàng” này rất quan trọng, vì bước qua năm thứ tám, trẻ có sẵn một số kỹ năng cần thiết để tiếp tục con đường học tập và làm việc trong cả cuộc đời của bé sau này. Nhà triết học Hy Lạp vĩ đại Aristotle từng nói: “Hãy đưa tôi một đứa trẻ, đến khi nó 7 tuổi, tôi sẽ cho bạn thấy cháu bé là con người thế nào.” Trí tưởng tượng bắt đầu hình thành và phát triển từ khi trẻ lên ba. (Hình minh họa: Free-Photos/Pixabay) Nhưng cũng có nhiều người thắc mắc và tự hỏi, liệu có nghiên cứu nào ủng hộ giả thuyết của Aristotle không. Nói cách khác, có sách vở nào dành cho cha mẹ, để chắc chắn những đứa con mình sẽ thành công và hạnh phúc trong tương lai không?
Phạm Quỳnh – nhà báo, nhà văn hoá lớn của Việt Nam đầu thế kỷ 20, trong “Thượng Chí văn tập” – do chính ông tuyển chọn các bài viết đăng trên “Nam Phong tạp chí”, khi bàn về gia tộc, có lời rằng: “Ngày xưa xã hội có cái thể chế nhất định, sự sinh hoạt của người ta trong gia đình có tính cách vững vàng, chắc chắn. Bây giờ ở các nơi đô hội tỉnh thành lớn không đâu được như thế nữa… Trí thức người ta nhân đó cũng một mở mang ra, tư tưởng cũng mở rộng thêm ra, và dần dần muốn bao quát lấy cả nhân loại. Trong khi ấy thì cái trật tự về đạo lý luân thường bị điên đảo đi nhiều, không được vững vàng như trước nữa. Có lẽ rồi cũng có ngày chỉnh đốn lại, vì phàm người ta đã tụ họp thành xã hội, thì tất phải có một cái dây liên lạc gì mật thiết với nhau, không thời không thành xã hội được.
Chúng ta ngày ngày bỏ công dốc sức vì con cái, tại sao chúng lại cho rằng công sức của chúng ta không đáng giá, tại sao chúng lại không cảm nhận được lòng tốt của cha mẹ, cứ luôn đòi hỏi này nọ? iện trạng nhiều gia đình hiện nay là: Cha mẹ nuôi dưỡng con khôn lớn mà con không biết cảm ơn cha mẹ. Bạn đã dành những thứ tốt nhất cho con cái nhưng chúng lại để lại những thứ xấu nhất cho bạn. Đó là kết quả của sự giáo dục con của bạn. Nguồn: Cmoney Biên dịch: Nam Phương
VỢ CHỒNG GIÀ: có hiểu mới có thương BS..CHÂU NGỌC HIỆP Thời gian nghỉ hưu thường tạo ra nhiều sự thay đổi và xáo trộn trong đời sống gia đình. Đó có thể là sự thay đổi trong nếp sinh hoạt quen thuộc và phải hòa mình vào một khung cảnh mới. Hậu quả là hưu viên phải chịu mất đi một số bạn bè cùng mối giao tiếp xã hội của mình từ trước tới giờ.
Hé lộ bí mật giúp người Hà Lan nuôi dạy thành công những đứa trẻ hạnh phúc, có điều còn đi ngược lại với suy nghĩ của cả thế giới Những bí mật khiến các bậc phụ huynh trên toàn thế giới sửng sốt và ao ước giá như được biết sớm hơn để nuôi dạy con mình thành những đứa trẻ hạnh phúc nhất. Trong một báo cáo năm 2013 của UNICEF đã chỉ ra rằng trẻ em Hà Lan là những đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới. Nhiều nghiên cứu và đánh giá của các tổ chức khác như Hội hành động vì trẻ em nghèo của Anh hay Diễn đàn kinh tế thế giới cũng xếp hạng trẻ em Hà Lan ở vị trí rất cao trong bảng đánh giá hạnh phúc. Hé lộ bí mật giúp người Hà Lan nuôi dạy thành công những đứa trẻ hạnh phúc, có điều còn đi ngược lại với suy nghĩ của cả thế giới
Một người đàn ông thành thục sẽ học được cách làm thế nào để quản lý bản thân, điều này cũng thể hiện qua tư tưởng và sự tu dưỡng của anh ta. Khi bước vào xã hội, quen biết bạn bè, thì sự tự tin trong các cuộc trò chuyện, thể hiện là người có tu dưỡng sẽ là cách tốt nhất để chinh phục người khác. Một người đàn ông thành thục làm thế nào để nâng cao đẳng cấp của bản thân? Dưới đây đều là những điều đáng để nam giới học hỏi. 1. Nếu như có tiền thì sẽ mua một chiếc xe mà bản thân yêu thích, trong độ tuổi này bạn có thể mua một chiếc xe để đưa người nhà đi du lịch khắp nơi, hơn nữa mục tiêu như vậy cũng sẽ giúp bạn càng có động lực phấn đấu.
Bảo Trợ