Nỗi Đau Thập Hình

10 Tháng Tư 202011:00 SA(Xem: 4248)

Những người lính thô bạo xô ngã Ngài xuống đất, một người cầm tay Ngài kéo lết để Ngài nằm trên thập giá. Chẳng ai tỏ ra có chút lòng nhân, hay chút nhẹ nhàng trên thân người đã mềm nhũn vì đòn vọt, kiệt sức.

Ngài hầu như cũng không còn sức lực để kêu lên, để rên rỉ nữa sau chặng đường vác thập giá, đi lên núi sọ. Những người lính say máu bắt đầu chuẩn bị búa đinh để đóng. Một người lính khác cầm chén rượu pha mộc dược kê vào miệng Ngài, nhưng Ngài ngoảnh mặt đi không uống, có lẽ chúng muốn Ngài uống chút rượu để có sức chịu đựng lâu dài hơn. Bọn lính bắt đầu cuộc hành hình.

jesus_cross_crucifixion

Chúa Giêsu kinh hãi nhìn người lính cầm búa và mấy cái đinh lớn, hắn quì một chân xuống lấy thế để đóng mạnh hơn. Khi mũi đinh đầu tiên chạm vào lòng bàn tay Ngài, một cảm giác rợn người xung lên tận trí óc, tim Ngài như ngưng lại, chỉ trong một giây chờ đợi đó, cả toàn thân Ngài rướn lên, tim Ngài như muốn vỡ tung ra. Ngài có cảm tưởng như ngoài sức chịu đựng, mặc dù Ngài vẫn nhớ đã tuyệt đối chấp nhận khi cầu nguyện nơi vườn cây Dầu những ngày trước.

Nhát búa thứ nhất ập xuống, thân mình Ngài rung lên như có một sợi dây vô hình thắt chặt các mạch máu, Ngài giãy dụa trong tiếng cười chế nhạo của bọn lính. Quá đau đớn, đầu Ngài run rẩy lắc lư va vào thập giá, những gai nhọn đâm sâu hơn vào xương sọ, nhức nhối tận cùng. Những người lính khác chia nhau giữ chặt các tay chân, không ai có thể nằm yên được trong cực hình này! Chiếc đinh thứ nhất đã đóng thâu qua lòng bàn tay Ngài. Tiếng cười cợt của những người lính trong sự đau đớn rên siết của Ngài làm cho không khí pháp trường càng man rợ.

Một người lính cầm bàn tay kia của Ngài kéo ra để đóng chiếc đinh thứ hai. Hắn lúng túng vì lòng bàn tay không thể nào đến đúng ngay lỗ khoan sẵn. Những người lính khác hò reo để thúc giục hắn rán kéo cánh tay dài thêm ra, bàn tay bên kia như bị xé rách trong chiếc đinh, xương ngực Ngài giãn ra tưởng chừng như gãy gục, từng thớ thịt rung lên bần bật. Đôi mắt Ngài đờ đẫn nhìn quay ngang qua mấy người lính như van lơn, như khẩn nài hãy dừng tay!



Chiếc đinh thứ hai bắt đầu ghim vào da thịt Ngài, tiếng búa đóng vào đinh không nghe đinh tai nhức óc, không rổn rảng như sắt đụng vào thép, nhưng những âm thanh đó lại vang lên dữ dội từ trong tâm trí Ngài. Mỗi nhát búa đóng như là những tiếng sét đánh vào đầu Ngài, có lúc hầu như chịu đựng không nổi, Ngài muốn la lên thật to, muốn gào thét lên cho bớt nỗi đau đớn, nhưng hơi sức không còn nữa, cái đau đớn tê dại trong thân thể làm Ngài như rục xuống, hơi thở ngắn lại dồn dập tưởng chừng như đứt hẳn!

Bọn lính kéo hai chân Ngài xuống, đúng ngay cái đế gỗ đã khoan lỗ sẵn, Ngài bắt đầu yếu ớt quằn quại, bọn lính lại hò reo, giữ rịt chân Ngài xuống. Ngài muốn co chân lại tránh cái đinh tên lính vừa đưa ra, tránh những nhát búa tàn nhẫn oan nghiệt, nhưng bọn lính giữ chặt lại. Hai bàn tay Ngài đã bị đóng cứng vào thân gỗ, hai cánh tay bị kéo giãn càng làm cho cơn đau từ bàn tay lan vào tận vùng ngực, nơi mà bao nhiêu cú đấm đá, đòn roi đã làm bầm dập!



Nhát búa thứ nhất đóng vào chiếc đinh thứ ba, lên bàn chân phải của Ngài, không thể kìm hãm được tiếng kêu đau đớn, mấy người lính dùng hết sức giữ cả thân mình lại. Ngài vùng vẫy la lên trong tuyệt vọng, hơi thở đứt quãng lẫn với tiếng chửi rủa, châm biếm của bọn lính! Trong tiếng nấc đau đớn của Ngài, một người lính nhấc bàn chân phải đã đóng đinh thâu qua, hắn đặt bàn chân đó chồng lên trên bàn chân trái, rồi giơ cao búa đóng vào! Bây giờ Ngài không còn hơi sức để để la lên, để rên rỉ nữa, toàn thân Ngài co giật với cơn đau khủng khiếp, cổ họng Ngài khô đắng trong khi máu chảy thấm ướt cả thân hình loang ra cây gỗ thập giá, chảy giọt xuống đất!



Người lính quăng búa qua một bên, cả đám lính hò hét nhau nâng thập giá dựng đứng lên, đúng vào cái lỗ đào sâu trong đất, chúng lấp đất lại, chèn đá chung quanh cho chắc chắn.



Bây giờ thân hình Ngài một phần như được treo từ hai cánh tay, cái đau đớn thể xác như đã thấm đến từng ly từng tí trong con người Ngài, đến nỗi Ngài có cảm giác không còn biết tay chân ở đâu nữa, nó như rời hẳn thân thể Ngài rồi! Hầu như trong những giây phút vừa bị đóng đinh, rồi cây thập giá được dựng lên, thì Ngài không còn nhận thức được việc gì đã xảy ra, cơn đau đớn làm trí óc quay cuồng, mồ hôi và máu chảy làm mắt Ngài cay đờ đẫn nhoà lẫn máu!



Những tiếng cười chế giễu, nhạo báng chẳng đáng gì so với những thớ thịt đang rung lên đau đớn dưới sức nặng của chính thân Ngài. Sự đau đớn của thể xác cộng thêm sự dày vò từ tâm trí, Ngài có cảm tưởng không còn một ai quan tâm đến, ngay cả Chúa Cha có lẽ cũng không tưởng nhớ đến Ngài nữa!



Đến chiều, sức chịu đựng của Ngài có lẽ cùng kiệt, Ngài thoi thóp thở. Khi cảm thấy đã tàn hơi sức, Ngài đau đớn cả thể xác lẫn tâm trí gắng gượng rên rỉ kêu lên:



-Lạy Thiên Chúa! Lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?

jesus-cross

Một người lính dùng cây sậy đưa lên cho Ngài chút giấm tẩm trong miếng bọt biển. Chợt Ngài bỗng kêu lên một tiếng lớn rồi tắt thở!

Thân xác Ngài rũ xuống, thập giá rung lên nhè nhẹ! Chiều đang dần tàn, cảnh hoàng hôn thật thê lương trong ráng chiều màu tím thẫm ảm đạm!

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chúa Nhật 24 tháng Giêng, Giáo Hội cử hành Chúa Nhật thứ Ba mùa Quanh Năm với chủ đề “Anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Phúc Âm”. Tin Mừng theo Thánh Máccô thuật lại cho chúng ta biết hoàn cảnh Chúa kêu gọi các tông đồ đầu tiên như sau: Sau khi Gioan bị bắt, Chúa Giêsu sang xứ Galilêa, rao giảng Tin Mừng nước Thiên Chúa, Người nói: “Thời giờ đã mãn và nước Thiên Chúa đã gần đến; anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Phúc Âm”. Đang lúc đi dọc theo bờ biển Galilêa, Người thấy Simon và em là Anrê đang thả lưới xuống biển, vì các ông là những người đánh cá. Chúa Giêsu bảo các ông: “Hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người”. Lập tức các ông bỏ lưới theo Người.
Ba Vua là ba khuôn mặt không thể thiếu vắng trong mùa Giáng Sinh. Nhắc đến Giáng Sinh là nhắc đến mục đồng thôn Bêlem và Ba Vua. Nhưng người Kitô hữu nói chung rất mù mờ về thân thế của Ba Vua. Nếu đặt câu hỏi, “Ba Vua tên gì?” nhiều tín hữu sẽ lúng túng và ngập ngừng trước câu hỏi vừa được nêu. I. Ba Vua Trong văn bản tiếng “phổ thông Hy Lạp,” theo như thánh sử Mátthêu, khi “Đức Giêsu sinh ra tại Bêlem, xứ Giuđê, trong đời vua Hêrôđê, mágòi (μάγoi) từ phương Đông tìm đến Giêrusalem. Các ông hỏi, — Vua người Do Thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhìn thấy ngôi sao của Người ở phương Đông, và chúng tôi đến để triều bái Người” (Mátthêu 2:1). Trong tiếng cổ Hy Lạp mágòi (μάγoi) không có nghĩa là vua. Mágòi là danh từ số nhiều của mágọs (μάγos), một danh từ giống đực. Mágói, theo như Raymond Brown, là một thuật ngữ bao gồm nhiều nghĩa: chiêm tinh gia, giải mộng gia, phù thủy (pháp sư), và thầy tư tế của tôn giáo vùng Trung Đông.
Thiên Chúa đã phái các thiên thần đến báo cho những người chăn cừu biết một Đấng Cứu Thế đã được sinh ra: “Thiên thần Chúa bỗng hiện đến bên họ và vinh quang Chúa rạng ngời bao quanh họ, làm họ kinh khiếp hãi hùng. Nhưng thiên thần nói với họ: “Đừng sợ! Này ta đem tin mừng cho các ngươi về một niềm vui to tát, tức là niềm vui cho toàn dân: là hôm nay, đã sinh ra cho các ngươi vì Cứu Chúa, tức là Đức Kitô Chúa, trong thành của Đavit” (Lc 2,9-11). Hôm nay Ngài báo tin cho chúng ta Giáng sinh đã được một thế giới vô thần tục hóa đến nỗi ngày càng nhiều người cùng thời với chúng ta đã quên đi nguồn gốc của nó. Chắc chắn, khung cảnh Chúa giáng sinh cho họ một ý tưởng chung, nhưng họ không biết rằng trẻ nhỏ nằm trong máng cỏ đơn sơ này đã đến để mang lại cho họ tình yêu và niềm vui mà họ tìm kiếm trong vô vọng.
Lễ Giáng Sinh luôn rất lạ. Lạ đủ thứ. Lạ từ nội tại tới ngoại tại. Giáng Sinh tại Việt Nam chỉ se lạnh một chút, chẳng thấm gì so với cái lạnh của Hài Nhi Giêsu năm xưa, nhưng cũng là lời nhắc để chúng ta nhớ tới cái lạnh của những phận người cơ nhỡ, những kẻ cô đơn, nghèo khó, thiếu thốn những thứ cơ bản nhất,… Việt ngữ thật chí lý khi nói là giá lạnh hoặc lạnh giá, cái “giá” này mới “đáng giá,” chứ cái “lạnh” chưa thấm thía chi đâu. Điều đáng quan tâm là cái lạnh ngoại tại gợi nhớ tới cái lạnh tâm hồn, cái lạnh linh hồn, cái lạnh tâm linh. Cái lạnh này khủng khiếp, cái lạnh giá băng. Có nhiều kiểu lạnh.
Chuyện kể rằng: Có một người đàn bà giàu có đang hấp hối trên giường bệnh. Trong tờ chúc thư để lại, bà kể tên của tất cả mọi người thân thuộc và xa gần sẽ hưởng gia tài của bà. Tuyệt nhiên, bà không hề đá động đến cô gái nghèo và trung thành hầu hạ bà từng giây từng phút. Quà tặng duy nhất mà bà tặng cho cô đó là một thánh giá được bọc thạch cao. Cô gái nhận lấy món quà nhưng lòng cô đầy cay đắng buồn phiền. Cô tự nghĩ: mình đã trung thành phục vụ, hầu hạ sớm hôm để rồi chỉ được món quà không ra gì. Không còn đủ bình tĩnh để nuốt lấy từng giọt cay đắng, cô đã kéo thập giá xuống khỏi tường và ném tung trên nền nhà. Cây thập giá vỡ tung và kìa, trước sự ngạc nhiên của cô, tất cả những mảnh vụn thoát ra khỏi lớp vỏ thạch cao đều là những viên kim cương óng ánh...
“Thì giờ hay đời sống là món quà quý Đức Chúa Trời ban cho mỗi người chúng ta. Đời sống quý vì nó đến từ chính Chúa là Đấng Tạo Hóa.” Đời sống thật mong manh và ngắn ngủi. Con người sống đó rồi chết đó cũng mấy hồi. Bởi vậy, con người quy về Thiên Chúa là cội nguồn của sự sống và hạnh phúc. Tiền bạc quan trọng nhưng không là tất cả. Quyền lực, thú vui rồi cũng chỉ là cát bụi mà thôi. Vì thế, một nhạc sĩ đã từng cảm nhận: “Làm con người trong cuộc đời được bấy nhiêu năm. Ai vốn giàu sang, ai vốn kiếp bần hàn, ai giãi dầu một nắng hai sương, mai lìa đời nhắm mắt xuôi tay. Đua đòi nhiều chỉ khổ thêm thôi”. /post 19 Tháng Tám 2012(Xem: 7000) Tâm Thương - TgpSaigonnet/
Nếu vào một ngày nào đó tôi không còn sống nơi trần gian này nữa, thì những đứa trẻ vẫn lần lượt lớn lên, người thân người thương của tôi họ vẫn ăn, vẫn uống và làm việc theo lẽ sinh tồn, những ngôi nhà, con đường tôi quen thuộc bỗng chốc trở nên xa lạ, mặt trời vẫn giải nắng trên đồng cỏ xanh và cơn mưa vẫn tưới mát trên những thửa ruộng khô cằn… Không gian yên tĩnh ngày nào chẳng còn, khi người viếng, kẻ thăm, người khóc, kẻ cười,… tạo nên khung cảnh bi đát, chua xót và đau thương. Thân xác tôi vẫn nằm đó chẳng cử động hay nhúc nhích, chẳng thở than hay kêu gào mặc cho lũ ruồi muỗi đậu bay. Người ta thức cố thức tôi dậy sau giấc ngủ dài nhưng kết quả nhận được là sự thinh lặng chẳng một lời hồi âm phát ra. Tôi biết và tôi cố gồng mình ngồi dậy để an ủi những người thân đang ngồi than khóc, nhưng bàng hoàng chợt nhận ra tôi đã chết rồi!
Khi những chồi non đua nhau chởm nở, đó là lúc báo hiệu về một mùa xuân đang kéo đến. Khi những áng mây đen kéo về phía cuối trời, cũng là khi báo hiệu cơn mưa. Và khi những biến cố xảy ra trong đời là khi báo hiệu cho ta về dấu chỉ của lòng thương xót của Thiên Chúa. Thiên Chúa muôn đời là tình yêu. Ngài cảm thấu nỗi đau, nỗi mất mát của phận người. Những cảnh tượng xảy ra trong thời đại hôm nay mà ta chứng kiến, như thiên tai, đại dịch Covid 19, như một màu tím đang bao trùm toàn nhân loại. Trước những cảnh tượng đó, có ý kiến cho rằng đó là một cuộc đại thanh tẩy của Đấng Tạo Hóa, cũng có người cho rằng, nếu Thiên Chúa là Đấng toàn năng và tình yêu, tại sao Ngài lại để những thảm họa khủng khiếp ấy xảy ra? Phải chăng đó là một dấu chỉ mà Thiên Chúa gửi đến để cảnh tỉnh nhân loại này?
Diễn đàn Quốc tế vì Sự Sống đã phát động sáng kiến có tên “Một cây nến cho trẻ em không được chào đời” nhắm cổ võ một loạt các Thánh lễ, từ ngày 25/10 đến 2/11, với những ý chỉ đặc biệt, cầu nguyện cho các trẻ em không được chào đời. - Sáng kiến được nhiều thành phố ở Slovakia tham gia. Mục đích của sáng kiến là “hy vọng rằng người dân mở lòng và hộ trợ tài chính cho tất cả các phụ nữ chờ sinh con và cho các tổ chức giúp đỡ họ.” Sáng kiến cũng “cầu nguyện cho những cặp vợ chồng có ý định thực hành thụ tinh nhân tạo và cho những người trẻ để họ bảo vệ sự sống từ khi thụ thai đến khi chết tự nhiên.”
GNsP (04.03.2018) – Ngay từ khi tạo dựng nên con người, Thiên Chúa đã ban thiên chức là mẹ cho người phụ nữ, niềm yêu mến sâu xa dành cho người mẹ định cư trong đáy thâm sâu của trái tim con người khiến tất cả mọi hoạt động của loài người cách này cách khác đều bày tỏ lòng yêu mến và trân trọng dành cho người mẹ. Thánh Phanxico Assi đã cất cao lời ca tụng “Mẹ trái đất”, người Việt Nam gọi ba chữ “Mẹ tổ quốc” với tất cả lòng trìu mến yêu thương, Dòng Chúa Cứu Thế gọi “Mẹ nhà dòng” trong một bài thánh ca truyền thống.
Bảo Trợ