Nỗi Đau Thập Hình

01 Tháng Tư 202111:00 SA(Xem: 6023)

Những người lính thô bạo xô ngã Ngài xuống đất, một người cầm tay Ngài kéo lết để Ngài nằm trên thập giá. Chẳng ai tỏ ra có chút lòng nhân, hay chút nhẹ nhàng trên thân người đã mềm nhũn vì đòn vọt, kiệt sức.

Ngài hầu như cũng không còn sức lực để kêu lên, để rên rỉ nữa sau chặng đường vác thập giá, đi lên núi sọ. Những người lính say máu bắt đầu chuẩn bị búa đinh để đóng. Một người lính khác cầm chén rượu pha mộc dược kê vào miệng Ngài, nhưng Ngài ngoảnh mặt đi không uống, có lẽ chúng muốn Ngài uống chút rượu để có sức chịu đựng lâu dài hơn. Bọn lính bắt đầu cuộc hành hình.

jesus_cross_crucifixion

Chúa Giêsu kinh hãi nhìn người lính cầm búa và mấy cái đinh lớn, hắn quì một chân xuống lấy thế để đóng mạnh hơn. Khi mũi đinh đầu tiên chạm vào lòng bàn tay Ngài, một cảm giác rợn người xung lên tận trí óc, tim Ngài như ngưng lại, chỉ trong một giây chờ đợi đó, cả toàn thân Ngài rướn lên, tim Ngài như muốn vỡ tung ra. Ngài có cảm tưởng như ngoài sức chịu đựng, mặc dù Ngài vẫn nhớ đã tuyệt đối chấp nhận khi cầu nguyện nơi vườn cây Dầu những ngày trước.

Nhát búa thứ nhất ập xuống, thân mình Ngài rung lên như có một sợi dây vô hình thắt chặt các mạch máu, Ngài giãy dụa trong tiếng cười chế nhạo của bọn lính. Quá đau đớn, đầu Ngài run rẩy lắc lư va vào thập giá, những gai nhọn đâm sâu hơn vào xương sọ, nhức nhối tận cùng. Những người lính khác chia nhau giữ chặt các tay chân, không ai có thể nằm yên được trong cực hình này! Chiếc đinh thứ nhất đã đóng thâu qua lòng bàn tay Ngài. Tiếng cười cợt của những người lính trong sự đau đớn rên siết của Ngài làm cho không khí pháp trường càng man rợ.

Một người lính cầm bàn tay kia của Ngài kéo ra để đóng chiếc đinh thứ hai. Hắn lúng túng vì lòng bàn tay không thể nào đến đúng ngay lỗ khoan sẵn. Những người lính khác hò reo để thúc giục hắn rán kéo cánh tay dài thêm ra, bàn tay bên kia như bị xé rách trong chiếc đinh, xương ngực Ngài giãn ra tưởng chừng như gãy gục, từng thớ thịt rung lên bần bật. Đôi mắt Ngài đờ đẫn nhìn quay ngang qua mấy người lính như van lơn, như khẩn nài hãy dừng tay!



Chiếc đinh thứ hai bắt đầu ghim vào da thịt Ngài, tiếng búa đóng vào đinh không nghe đinh tai nhức óc, không rổn rảng như sắt đụng vào thép, nhưng những âm thanh đó lại vang lên dữ dội từ trong tâm trí Ngài. Mỗi nhát búa đóng như là những tiếng sét đánh vào đầu Ngài, có lúc hầu như chịu đựng không nổi, Ngài muốn la lên thật to, muốn gào thét lên cho bớt nỗi đau đớn, nhưng hơi sức không còn nữa, cái đau đớn tê dại trong thân thể làm Ngài như rục xuống, hơi thở ngắn lại dồn dập tưởng chừng như đứt hẳn!

Bọn lính kéo hai chân Ngài xuống, đúng ngay cái đế gỗ đã khoan lỗ sẵn, Ngài bắt đầu yếu ớt quằn quại, bọn lính lại hò reo, giữ rịt chân Ngài xuống. Ngài muốn co chân lại tránh cái đinh tên lính vừa đưa ra, tránh những nhát búa tàn nhẫn oan nghiệt, nhưng bọn lính giữ chặt lại. Hai bàn tay Ngài đã bị đóng cứng vào thân gỗ, hai cánh tay bị kéo giãn càng làm cho cơn đau từ bàn tay lan vào tận vùng ngực, nơi mà bao nhiêu cú đấm đá, đòn roi đã làm bầm dập!



Nhát búa thứ nhất đóng vào chiếc đinh thứ ba, lên bàn chân phải của Ngài, không thể kìm hãm được tiếng kêu đau đớn, mấy người lính dùng hết sức giữ cả thân mình lại. Ngài vùng vẫy la lên trong tuyệt vọng, hơi thở đứt quãng lẫn với tiếng chửi rủa, châm biếm của bọn lính! Trong tiếng nấc đau đớn của Ngài, một người lính nhấc bàn chân phải đã đóng đinh thâu qua, hắn đặt bàn chân đó chồng lên trên bàn chân trái, rồi giơ cao búa đóng vào! Bây giờ Ngài không còn hơi sức để để la lên, để rên rỉ nữa, toàn thân Ngài co giật với cơn đau khủng khiếp, cổ họng Ngài khô đắng trong khi máu chảy thấm ướt cả thân hình loang ra cây gỗ thập giá, chảy giọt xuống đất!



Người lính quăng búa qua một bên, cả đám lính hò hét nhau nâng thập giá dựng đứng lên, đúng vào cái lỗ đào sâu trong đất, chúng lấp đất lại, chèn đá chung quanh cho chắc chắn.



Bây giờ thân hình Ngài một phần như được treo từ hai cánh tay, cái đau đớn thể xác như đã thấm đến từng ly từng tí trong con người Ngài, đến nỗi Ngài có cảm giác không còn biết tay chân ở đâu nữa, nó như rời hẳn thân thể Ngài rồi! Hầu như trong những giây phút vừa bị đóng đinh, rồi cây thập giá được dựng lên, thì Ngài không còn nhận thức được việc gì đã xảy ra, cơn đau đớn làm trí óc quay cuồng, mồ hôi và máu chảy làm mắt Ngài cay đờ đẫn nhoà lẫn máu!



Những tiếng cười chế giễu, nhạo báng chẳng đáng gì so với những thớ thịt đang rung lên đau đớn dưới sức nặng của chính thân Ngài. Sự đau đớn của thể xác cộng thêm sự dày vò từ tâm trí, Ngài có cảm tưởng không còn một ai quan tâm đến, ngay cả Chúa Cha có lẽ cũng không tưởng nhớ đến Ngài nữa!



Đến chiều, sức chịu đựng của Ngài có lẽ cùng kiệt, Ngài thoi thóp thở. Khi cảm thấy đã tàn hơi sức, Ngài đau đớn cả thể xác lẫn tâm trí gắng gượng rên rỉ kêu lên:



-Lạy Thiên Chúa! Lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?

jesus-cross

Một người lính dùng cây sậy đưa lên cho Ngài chút giấm tẩm trong miếng bọt biển. Chợt Ngài bỗng kêu lên một tiếng lớn rồi tắt thở!

Thân xác Ngài rũ xuống, thập giá rung lên nhè nhẹ! Chiều đang dần tàn, cảnh hoàng hôn thật thê lương trong ráng chiều màu tím thẫm ảm đạm!

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
...tôi nghĩ quà cho Chuá Hài Đồng là những gì mà mọi người chuẩn bị cho mùa Giáng sinh chung quanh những hang đá là "ý nghĩa" rồi!... cuối cùng tôi mới biết là tôi đã thua xa các chú mục đồng của 2000 năm trước, họ chẳng có gì trong tay, ngoài vài chục con bò, con lừa
Khám phá những qui luật, điều khó hiểu, bí mật là những tố chất cần có của những nhà tri thức, học giả, những con người may mắn sở hữu các bộ óc có chỉ số thông minh cao. Điều này không những đúng trong khoa học mà còn cả trong tôn giáo. Có hai mẫu truyện sau minh họa cho ý trên...
Lá xanh hay lá vàng có thể “rụng” bất kỳ lúc nào, dù gió to hay gió thoảng; trái xanh hay trái chín cũng có thể được (hay “bị”) người ta “hái” bất cứ lúc nào, dù sáng hay chiều. Không ai muốn nói đến sự chết.
ĐTC PHANXICÔ: TỰ DO XUẤT PHÁT TỪ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA VÀ LỚN LÊN TRONG TÌNH BÁC ÁI
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Một ngày nọ tại thành Athens cổ đại, các học trò của triết gia Plato thảo luận với nhau về một câu hỏi hóc búa: “Con người là gì?” Sau khi chưng ra rất nhiều lí lẽ, họ tiến đến một kết luận thế này: “Con người là động vật có hai chân và không có lông.” Dường như ai cũng lấy làm hài lòng về định nghĩa này, mãi cho đến khi Diognens bước vào cuộc tranh luận với một con gà tuy còn sống nhưng bị vặt trụi lông. Ông này la lớn lên rằng: “Nhìn đi thưa quí vị! Tôi gửi đến quí vị này đây một con người!” Ai ai trong cuộc họp cũng sửng sốt bàn tán xôn xao. Đợi đến khi không khí cuộc thảo luận tạm lắng xuống, các triết gia của chúng ta mới ngồi lại với nhau để cùng đưa ra một định nghĩa tốt hơn. Lần này, họ khẳng định: Con người là động vật có hai chân, không có lông nhưng có móng khá lớn.
Người chăm chú theo dõi câu chuyện của anh nhất là cô cháu bé chưa tròn 10 tuổi. Khi anh vừa chấm dứt thì cô bé đã bất thần đặt một câu hỏi như sau: “Thưa cậu, cháu đã thấy cậu làm được nhiều việc vĩ đại... Thế cậu đã làm được gì cho Thiên Chúa chưa?”//12 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5092) Nguon XudoanThanhTam
Mẹ của con, ôi cao vời khôn sánh Dạy dỗ con nào ai biết bao điều Nên con viết cho Mẹ biết bao nhiêu Cầu xin Chúa ban ơn lành cho Mẹ./12 Tháng Năm 2012(Xem: 9682)/
Ngày còn nhỏ, tôi rất mê đọc truyện kiếm hiệp, và hình ảnh một môn sinh hoàn tất công việc học hỏi, bái tạ thầy để xuống núi luôn luôn là một hình ảnh gây xúc cảm. Người môn sinh sau một thời gian rất dài theo thọ giáo đã được vị thầy khả kính truyền hết bí quyết võ thuật, kiếm thuật...đôi khi cả những tuyệt chiêu mà chỉ có những môn sinh tài đức vẹn toàn mới được thầy thương mến truyền cho/24 Tháng Bảy 2012(Xem: 6420) Đặng Xuân Hường/
Khi cuộc sống trở nên phức tạp, hãy tìm sự an ủi nội tâm nơi Lời Chúa. Dưới đây là tuyển tập các đoạn Thánh Kinh nhằm thêm sức mạnh trong những lúc khó khăn của cuộc đời. 1 - “Đừng sợ, vì Ta đã chuộc ngươi về, đã gọi ngươi bằng chính tên ngươi: ngươi là của riêng Ta! " (Is 43, 1). 2 - “Kẻ cậy chiến xa, người nhờ chiến mã, phần chúng tôi, chỉ kêu cầu danh CHÚA là Thiên Chúa chúng tôi” (Tv 20,8). 3 - “Và toàn thể đại hội này sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà ĐỨC CHÚA ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của ĐỨC CHÚA và Người sẽ trao các người vào tay chúng ta!” (1 Sm 17, 47). 4 – “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào ĐỨC CHÚA, và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân.” (Gr 17,7)
Bảo Trợ