Nỗi Đau Thập Hình

10 Tháng Tư 202011:00 SA(Xem: 3524)

Những người lính thô bạo xô ngã Ngài xuống đất, một người cầm tay Ngài kéo lết để Ngài nằm trên thập giá. Chẳng ai tỏ ra có chút lòng nhân, hay chút nhẹ nhàng trên thân người đã mềm nhũn vì đòn vọt, kiệt sức.

Ngài hầu như cũng không còn sức lực để kêu lên, để rên rỉ nữa sau chặng đường vác thập giá, đi lên núi sọ. Những người lính say máu bắt đầu chuẩn bị búa đinh để đóng. Một người lính khác cầm chén rượu pha mộc dược kê vào miệng Ngài, nhưng Ngài ngoảnh mặt đi không uống, có lẽ chúng muốn Ngài uống chút rượu để có sức chịu đựng lâu dài hơn. Bọn lính bắt đầu cuộc hành hình.

jesus_cross_crucifixion

Chúa Giêsu kinh hãi nhìn người lính cầm búa và mấy cái đinh lớn, hắn quì một chân xuống lấy thế để đóng mạnh hơn. Khi mũi đinh đầu tiên chạm vào lòng bàn tay Ngài, một cảm giác rợn người xung lên tận trí óc, tim Ngài như ngưng lại, chỉ trong một giây chờ đợi đó, cả toàn thân Ngài rướn lên, tim Ngài như muốn vỡ tung ra. Ngài có cảm tưởng như ngoài sức chịu đựng, mặc dù Ngài vẫn nhớ đã tuyệt đối chấp nhận khi cầu nguyện nơi vườn cây Dầu những ngày trước.

Nhát búa thứ nhất ập xuống, thân mình Ngài rung lên như có một sợi dây vô hình thắt chặt các mạch máu, Ngài giãy dụa trong tiếng cười chế nhạo của bọn lính. Quá đau đớn, đầu Ngài run rẩy lắc lư va vào thập giá, những gai nhọn đâm sâu hơn vào xương sọ, nhức nhối tận cùng. Những người lính khác chia nhau giữ chặt các tay chân, không ai có thể nằm yên được trong cực hình này! Chiếc đinh thứ nhất đã đóng thâu qua lòng bàn tay Ngài. Tiếng cười cợt của những người lính trong sự đau đớn rên siết của Ngài làm cho không khí pháp trường càng man rợ.

Một người lính cầm bàn tay kia của Ngài kéo ra để đóng chiếc đinh thứ hai. Hắn lúng túng vì lòng bàn tay không thể nào đến đúng ngay lỗ khoan sẵn. Những người lính khác hò reo để thúc giục hắn rán kéo cánh tay dài thêm ra, bàn tay bên kia như bị xé rách trong chiếc đinh, xương ngực Ngài giãn ra tưởng chừng như gãy gục, từng thớ thịt rung lên bần bật. Đôi mắt Ngài đờ đẫn nhìn quay ngang qua mấy người lính như van lơn, như khẩn nài hãy dừng tay!



Chiếc đinh thứ hai bắt đầu ghim vào da thịt Ngài, tiếng búa đóng vào đinh không nghe đinh tai nhức óc, không rổn rảng như sắt đụng vào thép, nhưng những âm thanh đó lại vang lên dữ dội từ trong tâm trí Ngài. Mỗi nhát búa đóng như là những tiếng sét đánh vào đầu Ngài, có lúc hầu như chịu đựng không nổi, Ngài muốn la lên thật to, muốn gào thét lên cho bớt nỗi đau đớn, nhưng hơi sức không còn nữa, cái đau đớn tê dại trong thân thể làm Ngài như rục xuống, hơi thở ngắn lại dồn dập tưởng chừng như đứt hẳn!

Bọn lính kéo hai chân Ngài xuống, đúng ngay cái đế gỗ đã khoan lỗ sẵn, Ngài bắt đầu yếu ớt quằn quại, bọn lính lại hò reo, giữ rịt chân Ngài xuống. Ngài muốn co chân lại tránh cái đinh tên lính vừa đưa ra, tránh những nhát búa tàn nhẫn oan nghiệt, nhưng bọn lính giữ chặt lại. Hai bàn tay Ngài đã bị đóng cứng vào thân gỗ, hai cánh tay bị kéo giãn càng làm cho cơn đau từ bàn tay lan vào tận vùng ngực, nơi mà bao nhiêu cú đấm đá, đòn roi đã làm bầm dập!



Nhát búa thứ nhất đóng vào chiếc đinh thứ ba, lên bàn chân phải của Ngài, không thể kìm hãm được tiếng kêu đau đớn, mấy người lính dùng hết sức giữ cả thân mình lại. Ngài vùng vẫy la lên trong tuyệt vọng, hơi thở đứt quãng lẫn với tiếng chửi rủa, châm biếm của bọn lính! Trong tiếng nấc đau đớn của Ngài, một người lính nhấc bàn chân phải đã đóng đinh thâu qua, hắn đặt bàn chân đó chồng lên trên bàn chân trái, rồi giơ cao búa đóng vào! Bây giờ Ngài không còn hơi sức để để la lên, để rên rỉ nữa, toàn thân Ngài co giật với cơn đau khủng khiếp, cổ họng Ngài khô đắng trong khi máu chảy thấm ướt cả thân hình loang ra cây gỗ thập giá, chảy giọt xuống đất!



Người lính quăng búa qua một bên, cả đám lính hò hét nhau nâng thập giá dựng đứng lên, đúng vào cái lỗ đào sâu trong đất, chúng lấp đất lại, chèn đá chung quanh cho chắc chắn.



Bây giờ thân hình Ngài một phần như được treo từ hai cánh tay, cái đau đớn thể xác như đã thấm đến từng ly từng tí trong con người Ngài, đến nỗi Ngài có cảm giác không còn biết tay chân ở đâu nữa, nó như rời hẳn thân thể Ngài rồi! Hầu như trong những giây phút vừa bị đóng đinh, rồi cây thập giá được dựng lên, thì Ngài không còn nhận thức được việc gì đã xảy ra, cơn đau đớn làm trí óc quay cuồng, mồ hôi và máu chảy làm mắt Ngài cay đờ đẫn nhoà lẫn máu!



Những tiếng cười chế giễu, nhạo báng chẳng đáng gì so với những thớ thịt đang rung lên đau đớn dưới sức nặng của chính thân Ngài. Sự đau đớn của thể xác cộng thêm sự dày vò từ tâm trí, Ngài có cảm tưởng không còn một ai quan tâm đến, ngay cả Chúa Cha có lẽ cũng không tưởng nhớ đến Ngài nữa!



Đến chiều, sức chịu đựng của Ngài có lẽ cùng kiệt, Ngài thoi thóp thở. Khi cảm thấy đã tàn hơi sức, Ngài đau đớn cả thể xác lẫn tâm trí gắng gượng rên rỉ kêu lên:



-Lạy Thiên Chúa! Lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?

jesus-cross

Một người lính dùng cây sậy đưa lên cho Ngài chút giấm tẩm trong miếng bọt biển. Chợt Ngài bỗng kêu lên một tiếng lớn rồi tắt thở!

Thân xác Ngài rũ xuống, thập giá rung lên nhè nhẹ! Chiều đang dần tàn, cảnh hoàng hôn thật thê lương trong ráng chiều màu tím thẫm ảm đạm!

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
“Phúc cho đầy tớ nào chủ gặp thấy còn tỉnh thức khi chủ trở về” (Lc 12,37). Đâu đâu trên thế giới người ta cũng đi tìm tình yêu, vì ai cũng tin rằng chỉ có tình yêu mới cứu được thế giới, chỉ có tình yêu mới làm cho cuộc đời có ý nghĩa và đáng sống. Nhưng rất ít người hiểu được tình yêu thực sự là gì và làm thế nào tình yêu nảy sinh trong tâm hồn con người. Tình yêu thường được đồng hoá với những tình cảm tốt đẹp của ta đối với người khác, hoặc là sự nhân hậu, không bạo động hay sẵn sàng phục vụ. Tuy nhiên, tất cả những tình cảm này tự chúng không phải là tình yêu.
Chúng ta được mời gọi nên thánh. “Hãy nên thánh, vì Ta là thánh” (Lv 11,44; 1Pr 1,16). Đó là đích nhắm và là thách đố cho mỗi người. Đích nhắm vì “anh em hãy nên hoàn thiện.” (Mt 5,43–48), vì nơi đó có bình an, hạnh phúc. Thách đố vì nên thánh là đi ngược lại với những mời gọi của thế trần, nơi đó luôn có nhiều hấp dẫn gọi mời. Mỗi người đều có con đường nên thánh rất riêng, tùy theo bậc sống và môi trường người ấy dấn thân. Chút chia sẻ dưới đây cho chúng ta thấy giáo dân có một con đường nên thánh rất đặc thù.
Thân phận con người là hữu hạn: “Hữu sinh, hữu tử”. Nghĩa là có sinh ắt phải có tử; nhưng ngày sinh thì biết, ngày tử thì không. Chết ở đâu, khi nào và chết bằng cách nào chúng ta không hề hay biết, chỉ biết rằng sinh ra trong cõi đời này, sống trong cõi tạm này và ngày nào đó ta sẽ phải buông bỏ tất cả để chấm dứt cuộc đời chóng qua này. Như thế, đời người được ví như một chuyến đi, một hành trình có khởi đầu và kết thúc như một “cuộc chơi” mà không ai thoát khỏi. ‘Sinh, lão, bệnh, tử’ đã trở thành quy luật của một đời người và là định mệnh của con người. Quan niệm ấy không chỉ đúng với Phật giáo nhưng còn đúng với nhiều người. Với Kitô giáo thì bệnh tật và tội lỗi là do con người. Bởi, hệ lụy này chính là sự đổ vỡ tương quan giữa Nguyên tổ với Thiên Chúa khi ông bà bất tuân lệnh Chúa truyền và họ phải chuốc lấy khổ đau, bệnh tật và sự chết (x. St 2, 7-8; 3, 1-7).
Do đại dịch, từ Chúa nhật 08/3, buổi đọc Kinh Truyền Tin của Đức Thánh Cha với các tín hữu và du khách hành hương không diễn ra tại cửa sổ Dinh Tông tòa như thường lệ, nhưng được chuyển vào Thư viện cũng của Dinh Tông tòa. Và hôm Chúa Nhật 31/5, Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, Đức Thánh Cha đã xuất hiện tại cửa sổ để đọc Kinh Lạy Nữ Vương với các tín hữu. Cũng như mọi lần, trước khi đọc kinh, Đức Thánh Cha có bài huấn dụ ngắn.
Trước khi Chúa Giêsu rời bỏ các môn đệ, Người nói với họ rằng: “Thầy sẽ không để anh em mồ côi. Thầy đến cùng anh em. Chẳng bao lâu nữa, thế gian sẽ không còn thấy Thầy. Phần anh em, anh em sẽ được thấy Thầy, vì Thầy sống và anh em cũng sẽ được sống” (Ga 14,18-19). Cách nào đó Chúa Giêsu đã đề cập đến “Đấng Bảo Trợ”, hay Chúa Thánh Thần, Đấng mà Người sẽ ban cho các Tông đồ trong ngày lễ Ngũ tuần. Chúa Giêsu cũng nói đến cách hiện diện khác mà Ngài đã hứa sẽ “ở cùng chúng ta”.
Những bông hoa đầy màu sắc bên ngoài chỉ tỏ lòng mộ mến với Đức Mẹ. Thực ra, những bông hoa được vun tưới trong lòng bằng lời tâm tình cầu nguyện, được ấp ủ bằng kinh Mân côi, được chăm bón bằng tràng hạt, đó mới là những bông hoa sẽ được đón nhận bằng chính Trái tim yêu thương của Mẹ Maria./post 12 Tháng Năm 2013 (Xem: 43352)/
THÁNG 5. 2020 – CẦU CHO CÁC PHÓ TẾ (*) Lạy Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã hiến mạng sống vì tình yêu. Chúng con xin dâng lời cảm tạ vì ân sủng Chúa dành cho các Phó Tế, một ơn gọi phục vụ đặc thù. Nhờ ân sủng của Thiên Chúa, các Phó Tế là những người coi sóc việc phục vụ trong Giáo Hội: phục vụ Lời Chúa, phục vụ Bàn Thánh và phục vụ người nghèo. Ơn gọi của các Phó Tế nhắc nhớ rằng đức tin, qua các hình thức khác nhau như: phục vụ cộng đoàn, kinh nguyện cá nhân, những hình thức bác ái khác nhau và trong các bậc sống: giáo dân, tu sĩ, thừa tác viên – có một chiều kích thiết yếu đó là phục vụ Thiên Chúa và con người. Thông qua các Phó Tế, Thiên Chúa muốn toàn thể Giáo Hội tái khám phá ý nghĩa phục vụ như một trong những ân sủng đặc trưng của mình. Xin cho các Phó Tế, qua bí tích của sự phục vụ Thiên Chúa và anh chị em, có thể sống ơn gọi trong gia đình, cùng gia đình, trong Giáo Hội và cùng với Giáo Hội. Amen.
Lễ Phục Sinh có một ý nghĩa vô cùng trọng đại đối với các Kitô Hữu, cho nên Hội Thánh dành cả một tuần lễ, Tuần Bát Nhật để long trọng tưởng niệm biến cố Đức Kitô vinh thắng sự chết mở đường cho nhân loại tiến vào sự sống viên mãn. Kể từ Năm Thánh 2000, Chúa Nhật sau Lễ Phục Sinh đã không chỉ đơn thuần được coi là ngày kết thúc Tuần Bát Nhật Mừng Chúa Phục Sinh nữa, nhưng thêm vào đó, ngày Chúa Nhật thứ II Mùa Phục Sinh chính thức mang tên Ngày Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót. Phải có lý do chính đáng nào đó mới khiến cho Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II chọn ngày này để truyền cho cả Giáo Hội long trọng tuyên dương lòng thương xót vô bờ bến của Thiên Chúa. Cho dù những lý do đó là gì, thì cũng không khó để chúng ta nhận ra rằng đây là một chọn lựa thích hợp vì chưng tất cả các bài đọc Tin Mừng trong suốt Tuần Bát Nhật Phục Sinh đều chứa đựng những chi tiết sống động giúp chúng ta hiểu được tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta vĩ đại đến mức nào.
Hãy thức với Thầy con ơi!- Thầy lo âu mà con đã ngủ vùi- Trong vườn vắng, đêm âm u lặng lẽ- Gió lạnh áo Thầy đẫm mồ hôi- Quay nhìn con, con đã ngủ rồi!-
Lần nọ, không để ý, gọi điện về gia đình quen nhưng gia đình không nghe máy. Lát sau, gia đình gọi lại báo là lúc nãy gia đình đang dự Lễ trực tuyến. Nghe xong hiểu và cảm thông cũng như hài lòng với tâm tình như thế. Hóa ra rằng dù là Lễ trực tuyến nhưng gia đình cũng không sử dụng điện thoại. Thật thế, tình huống dự Lễ trực tuyến là tình huống không ai muốn bởi lẽ có quá nhiều vấn đề đi kèm theo Thánh Lễ. Nhiều vấn đề phát sinh hết sức tinh tế và tế nhị nên cần được lưu tâm. Thánh Lễ là đỉnh cao của Phụng Vụ của Hội Thánh. Chính vì vậy, Thánh Lễ được đặt ở tầm cao nhất của tâm tình giữa con người và Thiên Chúa. Cạnh đó, Bí tích Thánh Thể rất linh thánh nên không để hiểu sai và lạm dụng cũng như coi thường.
Bảo Trợ