Ném đá

26 Tháng Ba 20132:00 CH(Xem: 3669)

Ném đá

blank

WGPSG -- “Ném đá” - một thuật ngữ đã trở nên quen thuộc của thế giới mạng xã hội tại Việt Nam. Có nhiều lý do để người ta “ném đá” nhau:

Người thì vô ý làm một điều gì đó không hay không đẹp, thế là bị “ném đá”;

Người thì vô tình phát biểu đề cao bản thân một chút, cũng bị “ném đá” hội đồng;

Người khác lại cố ý “chơi trội” bằng những xì căng đan để “được ném đá” và như thế tiếng tăm của họ được lan truyền nhanh đến chóng mặt trên các phương tiện truyền thông: “Không có tài năng nổi trội nhưng lại chẳng chấp nhận thân phận người thường, một bộ phận bạn trẻ hiện đang tìm đến những hành vi lập dị, thậm chí trái với thuần phong mỹ tục để ít nhiều thu hút sự chú ý của dư luận dù thừa biết bản thân sẽ bị “ném đá”! (xem thêm bài viết Những bạn trẻ thích được “ném đá” trên báo Người Lao Động, ngày 21.3.2013).

Những viên đá người ta dùng để ném nhau trên thế giới mạng không phải là những viên đá vật chất cụ thể có thể cầm nắm và quăng ném vào nhau, chúng chỉ là những viên đá “ảo” nhưng hậu quả mà chúng gây ra cho nạn nhân thì lại “thật” và đau đến không ngờ: “ném đá” của mọi người không chỉ dừng lại ở cộng đồng mạng mà cũng có thể tác động không nhỏ đến cuộc sống, công việc, các mối quan hệ... ngoài đời thực. (xem thêm bài viết Những bạn trẻ thích được “ném đá” trên báo Người Lao Động).

Phải chăng ĐÁ (dù ảo hay thật) chỉ được dùng cho việc ném vào nhau, quăng qua ném lại giữa người với người?

Nào phải vậy đâu!

Ai mà không một lần kinh ngạc và trầm trồ trước vẻ đẹp hùng vĩ của những ngọn núi cao lớn? Núi có to lớn, có hùng vĩ cũng nhờ tập hợp nhiều phiến đá, tảng đá lớn nhỏ cộng sinh làm nên!

Dưới bàn tay của các nghệ nhân, đá được sắp xếp theo đồ hình trở thành những hòn non bộ nhỏ nhắn, xinh xắn mà vẫn diễn tả vẻ đẹp hùng vĩ của những ngọn núi.

Với khối óc thông minh trổi vượt muôn loài, nhân loại đã biết gắn kết những khối đá khổng lồ theo mô hình để trở nên những kỳ quan kiến trúc bền vững hàng trăm hàng ngàn năm: Kim tự tháp của đất nước Ai Cập; quần thể đá chồng Stonehenge ở Anh có từ thời tiền sử; nhà thờ đá Phát Diệm ở Việt Nam; và cả những nhà ngục kiên cố làm từ những khối đá vững chắc, không thể bị phá hủy, đến nỗi ngục thất kiên cố đó có thể làm nản lòng của bất cứ tù nhân nào muốn vượt ngục...

Đá gắn kết thành bức tường thành kiên cố bảo vệ người dân (Vạn lý trường thành), nhưng cũng chính đá có thể được sử dụng như quả đạn bắn từ những cỗ máy để phá hủy bao thành trì kia!

Đá được gắn kết tinh xảo xây nên nhiều tổ ấm cho bao gia đình, nhưng cũng có khi đá được kết lại tạo thành ngục tù giam hãm con người!

Hình thể đá có thể xù xì, thô ráp, kém giá trị, lặng câm dưới những bàn chân gân guốc của nam nhân, nhưng cũng có đá nhỏ bé, lấp lánh, vô giá, kiêu hãnh nằm trên những ngón tay thon dài hay đôi tai của kiều nữ!

ĐÁ tôn tạo vẻ đẹp của thiên nhiên, của con người. ĐÁ kết tạo xây dựng đền đài nguy nga, đường phố thênh thang. ĐÁ gây đổ vỡ, ngăn cách, đớn đau giữa người với người.

Đá cũng là công cụ để người ta xử tử nhau, như câu chuyện sau đây:

Người ta lôi một người phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình đến trước mặt Thầy Giêsu. Họ muốn hỏi ý kiến Thầy: nên kết án tử (chiếu theo đúng luật Môse) hay là tha bổng (dựa vào lòng từ bi nhân hậu mà Thầy nêu gương)?

Hỏi ý Thầy, mà tay họ lăm lăm những hòn đá to lớn, xù xì, lạnh lẽo nhằm ném và giết chết người phụ nữ đáng thương kia. Đá trên tay họ khiến tội nhân ghê sợ, run rẩy và tuyệt vọng: cái chết đã được định sẵn, nhưng vẫn không nham hiểm và độc ác bằng những hòn đá trong tâm họ: những hòn đá vô hình cũng đang chuẩn bị lao vút vào Thầy Giêsu để kết liễu “sự quấy nhiễu” của Thầy – sự quấy nhiễu do gương sống Yêu Thương và lời dạy Sự Thật của Thầy (một Tình Yêu và Sự Thật làm đảo lộn cuộc sống của họ, buộc họ từ bóng tối của gian dối và tội lỗi bước vào vùng ánh sáng của chân thật và sự sống).

Hai loại đá -xù xì trên tay và sắc nhọn trong tâm của họ- đang dần trở thành công cụ phục vụ cho tội ác: nhấn chìm, chôn vùi một Tình Yêu cứu độ, tha thứ!

Trong một lần khác, Thầy Giêsu đã cất tiếng chất vấn những người muốn hãm hại mình (những người đã chứng kiến nhiều phép lạ Thầy làm và tung hô Thầy như là con Vua Đavít): "Ta đã cho các ngươi thấy nhiều việc tốt lành bởi Cha Ta. Vậy vì việc nào mà các ngươi muốn ném đá Ta?" (Ga 10, 31-42)

Thầy Giêsu buồn vì họ khư khư giữ lấy cái nhìn thành kiến và định kiến mà chối từ những điều tốt lành Thầy làm vì họ, vì nhân loại. Trong trường hợp này, đá cũng miễn cưỡng trở thành đồng lõa với cái tâm ác của họ!

Đá không chỉ là biểu tượng của lòng độc ác và đố kỵ như trong hai câu chuyện trên, mà Đá còn là biểu tượng bền vững thiên thu của một Tình Yêu Bất tử: Thầy Giêsu là đá tảng góc tường dựng xây Giáo hội-Hiền thê yêu dấu của Thầy; Đá Phêrô mong manh-dễ vỡ nhưng lại được chọn làm nền cho tòa nhà Hội Thánh, công trình tuyệt diệu mà Thầy đã khẳng định “lửa hỏa ngục sẽ không thắng được”!

ĐÁ có tội hay có công?

Đá vốn không tội tình gì, chỉ vì lòng người đầy bóng tối mà buộc đá kia trở nên đồng phạm với tội ác.

Quả thế, với thiện tâm dựng xây thì đá góp sức làm nên những công trình kiến trúc, nghệ thuật đa dạng giúp nâng cao tâm hồn, thư giãn tinh thần; trái lại lòng ganh ghét, ác tâm sẽ dùng đá để bắn phá, gây hấn, chôn vùi những ai bất đồng, bất bình hay bất hòa với ta…

Lạy Chúa,
xin cho chúng con biết nhận ra bao việc tốt ý lành anh chị em đã thực hiện,
đừng vì thành kiến hay lợi danh mà nhắm mắt ném đá nhau,
đừng để vụ án năm xưa cứ tái hiện trong lòng đời và nơi hồn con,
đừng để cho oán hận đau thương cứ tự tung tự tác (hoành hành) giữa trời và đất,
nhưng hãy làm cho lòng khoan dung, độ lượng, vị tha 
được tỏa lan khắp cõi nhân sinh.

Tuần Thánh 2013

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thiên Chúa đang yêu bạn ư? Có lẽ bạn đã từng một lần đắm say trong cảm giác đê mê, ê chề trong bản tình ca Giê-su. Mỗi tâm hồn, từng trái tim sẽ có cách cảm nhận riêng trong những biến cố khác nhau, dập dềnh theo những giai điệu khác nhau, đẩy đưa theo cung đàn nhịp sáo. Nhưng bản tình ca ấy, nơi TÌNH YÊU ấy, vẫn âm vang theo những giai điệu rất đặc trưng lạ thường. Trong những thanh âm đồng điệu nơi mỗi con tim, tính chất lịch sử dường như không dám lộ mặt, dường như không dễ thẩm thấu, nhưng nếu không có nó, nếu thiếu chất sử ấy, bản tình ca sẽ không trọn vẹn, không vuông tròn.
\\ Đời sống xã hội hiện đại được đặc trưng bởi sự ồn ào, náo nhiệt, và vội vàng. Ồn ào của cãi vã, của xe cộ, của nhạc hội xập xình; náo nhiệt của mua sắm, của tiệc tùng, của giải trí; và vội vã trong cạnh tranh công việc, trong ‘lướt sóng’ thông tin, trong gặp gỡ thoáng qua. Vui thì vui đó, nhưng nhịp sống này cũng có nguy cơ dìm con người vào một sự trống trải và cô đơn. Trống trải ngay giữa ồn ào, và cô đơn từ giữa đám đông! Khắc Bá, SJ - CTV Vatican News\
Mỗi năm phụng vụ dẫn chúng ta đến lễ Giáng sinh với ba người hướng dẫn: tiên tri Isaia, Thánh Gioan Tiền Hô và Đức Maria, như thế, chúng ta có một tiên tri, một người loan báo, và một người mẹ. Vị đầu tiên tuyên bố Đấng Cứu Thế từ xa, vị thứ hai chỉ cho chúng ta thấy Người có mặt trên thế giới, và vị thứ ba mang Người trong cung lòng mình. Mùa Vọng này tôi nghĩ chúng ta sẽ giao phó hoàn toàn cho Mẹ của Chúa Giêsu.
‘Mùa Giáng Sinh đang đến’! Cách nói này đã phổ biến mỗi độ Đông về; và nó trở nên bình thường trong tâm thức của hầu hết mọi người trên thế giới, không phân biệt tuổi tác, văn hoá hay tôn giáo. Nghĩa là, Noel không còn chỉ là một ‘Thánh Lễ’, mà đã trở thành một ‘mùa’, một dịp lễ hội, thậm chí là lễ hội thuộc hàng lớn nhất của nhân loại. Vì là lễ hội, Noel trở thành mùa của sự nhộn nhịp: nhộn nhịp của buôn bán, nhộn nhịp của trang trí, nhộn nhịp của âm nhạc, nhộn nhịp của tiệc tùng, vv. Chính vì thế, nhiều Kitô hữu cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến việc một Thánh Lễ bị biến thể thành một lễ hội mang đầy tính thế tục như thế; và đã có không ít người kêu gọi tẩy chay tất cả những hình thức mang tính ‘hội’ đó. Tuy nhiên, thiết tưởng chúng ta cần bình tâm để phân định về hiện tượng ‘hoà trộn’ giữa lễ và hội như thế, hầu thấy rõ hơn những nét tiêu cực và cả những điểm tích cực của nó.
Để sống niềm hy vọng vào Thiên Chúa và gieo niềm hy vọng cho mọi người, đòi tôi phải luôn tỉnh thức trước cuộc sống của mình. Khi xét mình trong Mùa Vọng, tôi thấy mình có khi tỉnh mà không thức, có lúc thức mà không tỉnh; hoặc tỉnh thức về những điều này nhưng lại mê muội về những điều kia… Do đó, có thể tôi đang rơi vào nhiều lối sống nguy hiểm: – Nguy hiểm cơ bản là lối sống không trưởng thành về nhân bản. – Nguy hiểm đáng sợ là lối sống không trưởng thành về tâm linh. – Nguy hiểm thường xuyên là lối sống không trưởng thành về tri thức. I. Nguy hiểm cơ bản là lối sống không trưởng thành về nhân bản
Sáng Chúa nhật hôm nay, Chúa Nhật thứ nhất mùa Vọng, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự Thánh lễ tại đền thờ thánh Phêrô nhân dịp kỷ niệm 25 năm thành lập văn phòng tuyên úy Công giáo Congo tại Roma. Cộng đoàn Công giáo Congo Roma được thành lập năm 1994 và có trụ sở tại nhà thờ Giáng sinh. Thánh lễ được cử hành theo nghi lễ Zair.
Nghĩa trang có nhiều loại hoa. Chúng khác nhau ở tên gọi mà giống nhau ở một sự kiện: Hoa nghĩa trang là hoa ở lại với người sống chứ làm sao theo người chết ra đi được. Trong không gian lạnh, trong vùng tối không còn bầu trời của huyệt mộ làm sao người chết biết đến màu sắc của hoa? Vì thế, hoa ân tình hay hoa xã giao thì cũng chỉ người sống nhìn thấy hoa thôi. Bi thương của con người trong kiếp sống nhân sinh là kẻ sống có thể lấy hoa thật tiễn đưa người chết bằng những tâm tình giả. Bi thương của người chết là có những tâm tình thật, nhưng kẻ đã miền miệt ra đi rồi thì chẳng bao giờ nhìn thấy hoa.
Trời chiều nghĩa địa sương dầy buông phủ. Không gian tờ mờ trong làn khói trắng toả lan khắp cả một cõi dường như càng tô thêm vẻ cô tịch bình lặng của chốn này. Đây là nơi an nghỉ của những người đã kinh qua cuộc sống trần gian, những người đã trải qua mọi cảnh đời nhộn nhịp, nay thân xác bất động nơi thinh không. Đứng trước ngôi mộ rêu phong của các bậc tiền nhân, tôi chợt thấy vẩn vơ trong mình trầm sâu suy nghĩ về sự mong manh, vắn vỏi của kiếp người. Chốn này đây, một chốn nghỉ chân, nhưng người ta vẫn sẽ bước tiếp. Bước vào cái chết là tất yếu, nhưng sẽ là hy vọng nếu đây là cánh cửa dẫn vào một con đường, để tiếp tục bước đi… tôi biết rằng mình cũng đang trong hành trình ấy, rằng, một ngày kia tôi cũng phải chết.
Anh chị em thân mến! Mừng lễ trọng thể các thánh hôm nay nhắc nhớ rằng tất cả chúng ta được kêu gọi nên thánh. Các thánh nam nữ thuộc mọi thời, mà chúng ta mừng chung hôm nay, không chỉ là một biểu tượng hay những người xa cách, không thể với tới được. Ngược lại, họ là những con người đã sống với đôi chân trên đất; họ đã trải qua những khó nhọc thường ngày của phận người với cả thành công lẫn thất bại, và họ tìm thấy nơi Chúa sức mạnh để luôn lại đứng dậy và tiếp tục hành trình.
Sáng Chúa nhật 27/10, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cử hành Thánh lễ kết thúc Thượng Hội đồng Giám mục về Amazon, sau 3 tuần nhóm họp tại Vatican. Cùng đồng tế với Đức Thánh Cha có các Hồng y, Giám mục và linh mục tham dự Thượng hội đồng. Trong số các tín hữu tham dự Thánh lễ, cũng có nhiều người bản địa Amazon và các tham dự viên của Thượng Hội đồng, đặc biệt có một số thành viên thuộc cộng đoàn “Con Tàu”.
Bảo Trợ