TÌNH CỦA NÚI RỪNG - Thánh lễ Phong chức Linh mục tại GP. Kontum

16 Tháng Sáu 20132:00 CH(Xem: 808)

THANH LE TRUYEN CHUC LINH MUC THAY PHO TE A - DEN 











TÌNH CỦA NÚI RỪNG 
ktkt2
Tôi xin nói ngay tại sao tôi ghi tựa của bài này là “Tình của núi rừng”, thưa vì tôi đã không ngăn được cảm xúc khi nhìn thấy những người anh em dân tộc bày tỏ tình yêu thương, mãnh liệt, đơn sơ, thẳm sâu, mộc mạc, nồng nàn và bao la như núi như rừng. Có lẽ rất ít người miền xuôi có được thứ tình yêu nồng nàn ấy.
 
Ngày 5 tháng 6 năm 2013. Sau hơn 80 năm Tin Mừng đến với người J’rai, lần đâu tiên một người con của dân tộc J’rai lãnh sứ vụ linh mục. Cả núi, cả rừng bừng sống lên, điệp điệp trùng trùng núi rừng chuyển mình. 
 
Ngay từ hôm trước, từng đoàn người bồng bế nhau cuồn cuộn về Sa Thầy, họ cứ đi, cứ nhắm hướng sẽ có một biến cố thật vui của núi rừng để mà đi, chỉ biết là phải đi vì vui quá, không quan tâm đêm nay sẽ ngủ đâu, ngày mai sẽ sinh hoạt riêng như thế nào. Ngủ đâu cũng đươc, dừng lại đâu cũng được, không cần phải thay áo đổi quần, không cần mùng màn chăn chiếu, chẳng bận tâm chuyện có quán trọ hay không, ngày xưa Thánh Gia cũng nào có quán trọ. Không cần phải chưng diện cao sang, cứ mộc mạc vậy, cứ đơn giản vậy, chỗ nào có niềm vui, chỗ nào có Tin Mừng, chỗ nào có Chúa thì tìm đến. Tìm đến vui cái vui của Chúa và vui với anh em
 
Kẻ có xe đi xe, chở đầy xe thì thôi, cảnh sát giao thông có hỏi thì trả lời “xe khỏe lắm, còn chở được nhiều hơn nữa !”, muốn phạt thì cứ phạt, giữ cả nhà lại đứng bên chiếc xe, không có một đồng để đóng phạt, giữ mãi cũng phải thả cho đi. Không có xe thì đi bộ, núi nào cũng vượt, suối nào cũng lội, chuyện leo núi, chuyện vượt suối là chuyện thường ngày, chẳng ngại ngùng, chẳng ngán ngẩm, áo quần ướt rồi lại khô, có sao đâu, ai cũng vậy mà, mang theo nhiều đồ đạc chi cho mệt, mà cũng có nhiều quần áo đâu mà mang. Ngày sau có ai mang được cái gì sang bên kia thế giới, phụ thuộc vào nó làm gì ?
 
Nhìn anh chị em quây quần bên nhau ăn tối, mấy gói mì được phát ra, mọi người chia nhau vui vẻ, không thấy cảnh dành giật, không thấy cảnh lấy thêm dự phòng cho ngày mai, dù ngày mai chưa biết có gì để ăn, ra đi rời bản làng tay không, đến với nhau tay không, chẳng ai có gì, những gói mì là hồng ân của Chúa, của Chúa thì chia đều cho nhau, không lấy làm của riêng, đơn sơ như vậy, không lý luận, không tính toán. Ngày mai tiếp tục sống trong sự quan phòng của Chúa. Ai nói dại ? Ai nói ngố ? Tinh thần Tin Mừng đấy, mấy ai miền xuôi sống được ? Đâu là khôn ngoan của Thiên Chúa ? Đâu là khôn ngoan của con người ?
 
Nơi cử hành niềm vui là đất, đất đỏ quệch như dòng máu của con người, nồng nàn ấm áp, căng tràn sức sống. Không cần ghế, không cần bàn, không cần bất cứ cái gì, chỉ có tấm lòng, cùng ngồi xuống để tạ ơn Chúa, chung vui với nhau. Đầu đội trời, chân đạp đất, tất cả như nhau, không ai hơn ai, ai cũng ngồi đất, ai cũng đội trời. Thánh Thần chia đều cùng tản ra đậu trên họ, không phân biệt, ai cũng có Thánh Thần, và chỉ có một Thánh Thần.
 
Hôm nay có một người con của núi rừng được tuyển chọn làm linh mục của Chúa, A Đên (Tân linh mục) cứng cáp phong sương, rắn chặc dày dạn mưa nắng. Từ nay trên bạt ngàn đồi núi Tây Nguyên, có tiếng rao Tin Mừng bằng tiếng của núi rừng, hay nói cho đúng hơn từ nay, chính núi rừng lên tiếng ca ngợi Chúa, lời ngợi ca tạ ơn của rừng của núi. Hãy giữ mãi tình của núi rừng, đừng đánh mất theo những cám dỗ của trần gian.


Lm. Vĩnh Sang, dcct.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
duc-tin-thumbnail
Đêm qua, 16-10, tôi nhận một email chuyển tiếp, nội dung được chép lại từ một trang facebook với tựa đề “Cái Đạo Ấy Hay Thật”. Nội dung như sau: “Xin cầu cho linh hồn Maria mới qua đời. Maria Nguyễn Thị Liên. Sinh năm 1982. Thôn Tân Mỹ, Xã Nghĩa An, Huyện Tư Nghĩa, Tỉnh Quảng Ngãi. Chiều nay đúng 17h15 ngày 16-10-2014 em đã trút hơi thở cuối cùng về với Chúa sau hai năm dài đằng đẳng sống chung với bệnh tật. Xin mọi người hãy hiệp ý cầu nguyện cho em.
images
Hãy đón nhận những người xa lạ với lòng quảng đại và yêu thương, vì trong cuộc đời của chúng ta, hay người thân của chúng ta, có lúc là kẻ xa lạ, đã được những người mà chúng ta không quen biết tiếp đón và giúp đỡ
johnpaul2-thumbnail
Karol Józef Wojtyła, lấy danh hiệu Giáo Hoàng là Gioan-Phaolô II sau cuộc bầu chọn ngày 16.10.1978, sinh ngày 18.05.1920 tại Wadowice, một thành phố cách Kraków (Ba Lan) chừng 50 km.
hongy-giaosy
Bài giảng của ĐTC trong thánh lễ kết thúc Thượng Hội Đồng và tôn phong Chân Phước cho Đức Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục
popepaul6-thumbnail
Tiểu sử của Tân Chân Phước Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục – Văn Phòng Nghi Lễ Phủ Giáo Hoàng Đức Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục tục danh là Giovanni Battista Montini. Ngài chào đời tại Concesio (Brescia, nước Ý) vào ngày 26 tháng 9 năm 1897. Ngài đã theo học dòng Tên và là thành viên của Tu Hội Thánh Philip Neri tại Brescia. Ngài được thụ phong linh mục ngày 29 tháng 5 năm 1920.
suy-tu-thumbnail
Trong bài giảng ở nhà nguyện thánh Marta, Đức Phanxicô đã nói về những ơn sủng và căn tính người kitô hữu là đến từ Chúa Thánh Thần. Tuy nhiên, ngài cảnh báo rằng những lúc rơi vào cám dỗ có thể làm cho căn tính của họ lu mờ, và trở nên một người kitô hữu lãnh đạm. Sau đây là nội dung toàn đoạn video này:
hon-nhan
Thượng hội đồng không được yêu cầu để quyết định về vấn đề này. Nhưng giả thiết về các cuộc hôn nhân thứ hai nay đã có đầy đủ quyền công dân tại cuộc hội nghị thượng đỉnh của Giáo hội. Bài phê bình của hồng y Camillo Ruini.
phuc-am-0
Theo các nhà Kinh Thánh học, thánh Luca đã hiến cho chúng ta hai tác phẩm: một là cuốn Tin Mừng thứ ba và hai là sách Tông Đồ Công Vụ. Qua các tông đồ, nhất là Mẹ Maria và thánh Phaolô, thánh Luca đã ghi lại tiểu sử của Chúa Giêsu bằng những nét đặc sắc. Ngài đã hết lòng ca tụng ơn cứu độ và lòng từ bi của Thiên Chúa.
caesar
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy đón nhận những công trình của ThiênChúa qua những người không nhận biết Chúa, cũng như mời gọi chúng ta mở lòng ra và cùng đồng hành với những người không tin Chúa.
truyengiao-10-content
Ơn gọi và sứ vụ truyền giáo thuộc căn tính của người Kitô hữu, nó là thước đo mức độ đức tin và lòng mến của chúng ta vào Chúa Giêsu. Đức tin và truyền giáo đi đôi với nhau: đức tin càng mạnh càng sâu thì nhu cầu truyền thông, chia sẻ và làm chứng niềm tin càng bức thiết. Ngược lại, nếu đức tin suy yếu thì nhiệt tình truyền giáo cũng suy giảm và khả năng làm chứng cũng mất đi sức mạnh. Đó là điều vẫn xảy ra trong lịch sử Giáo Hội:
Bảo Trợ