TÌNH CỦA NÚI RỪNG - Thánh lễ Phong chức Linh mục tại GP. Kontum

16 Tháng Sáu 20132:00 CH(Xem: 999)

THANH LE TRUYEN CHUC LINH MUC THAY PHO TE A - DEN 











TÌNH CỦA NÚI RỪNG 
ktkt2
Tôi xin nói ngay tại sao tôi ghi tựa của bài này là “Tình của núi rừng”, thưa vì tôi đã không ngăn được cảm xúc khi nhìn thấy những người anh em dân tộc bày tỏ tình yêu thương, mãnh liệt, đơn sơ, thẳm sâu, mộc mạc, nồng nàn và bao la như núi như rừng. Có lẽ rất ít người miền xuôi có được thứ tình yêu nồng nàn ấy.
 
Ngày 5 tháng 6 năm 2013. Sau hơn 80 năm Tin Mừng đến với người J’rai, lần đâu tiên một người con của dân tộc J’rai lãnh sứ vụ linh mục. Cả núi, cả rừng bừng sống lên, điệp điệp trùng trùng núi rừng chuyển mình. 
 
Ngay từ hôm trước, từng đoàn người bồng bế nhau cuồn cuộn về Sa Thầy, họ cứ đi, cứ nhắm hướng sẽ có một biến cố thật vui của núi rừng để mà đi, chỉ biết là phải đi vì vui quá, không quan tâm đêm nay sẽ ngủ đâu, ngày mai sẽ sinh hoạt riêng như thế nào. Ngủ đâu cũng đươc, dừng lại đâu cũng được, không cần phải thay áo đổi quần, không cần mùng màn chăn chiếu, chẳng bận tâm chuyện có quán trọ hay không, ngày xưa Thánh Gia cũng nào có quán trọ. Không cần phải chưng diện cao sang, cứ mộc mạc vậy, cứ đơn giản vậy, chỗ nào có niềm vui, chỗ nào có Tin Mừng, chỗ nào có Chúa thì tìm đến. Tìm đến vui cái vui của Chúa và vui với anh em
 
Kẻ có xe đi xe, chở đầy xe thì thôi, cảnh sát giao thông có hỏi thì trả lời “xe khỏe lắm, còn chở được nhiều hơn nữa !”, muốn phạt thì cứ phạt, giữ cả nhà lại đứng bên chiếc xe, không có một đồng để đóng phạt, giữ mãi cũng phải thả cho đi. Không có xe thì đi bộ, núi nào cũng vượt, suối nào cũng lội, chuyện leo núi, chuyện vượt suối là chuyện thường ngày, chẳng ngại ngùng, chẳng ngán ngẩm, áo quần ướt rồi lại khô, có sao đâu, ai cũng vậy mà, mang theo nhiều đồ đạc chi cho mệt, mà cũng có nhiều quần áo đâu mà mang. Ngày sau có ai mang được cái gì sang bên kia thế giới, phụ thuộc vào nó làm gì ?
 
Nhìn anh chị em quây quần bên nhau ăn tối, mấy gói mì được phát ra, mọi người chia nhau vui vẻ, không thấy cảnh dành giật, không thấy cảnh lấy thêm dự phòng cho ngày mai, dù ngày mai chưa biết có gì để ăn, ra đi rời bản làng tay không, đến với nhau tay không, chẳng ai có gì, những gói mì là hồng ân của Chúa, của Chúa thì chia đều cho nhau, không lấy làm của riêng, đơn sơ như vậy, không lý luận, không tính toán. Ngày mai tiếp tục sống trong sự quan phòng của Chúa. Ai nói dại ? Ai nói ngố ? Tinh thần Tin Mừng đấy, mấy ai miền xuôi sống được ? Đâu là khôn ngoan của Thiên Chúa ? Đâu là khôn ngoan của con người ?
 
Nơi cử hành niềm vui là đất, đất đỏ quệch như dòng máu của con người, nồng nàn ấm áp, căng tràn sức sống. Không cần ghế, không cần bàn, không cần bất cứ cái gì, chỉ có tấm lòng, cùng ngồi xuống để tạ ơn Chúa, chung vui với nhau. Đầu đội trời, chân đạp đất, tất cả như nhau, không ai hơn ai, ai cũng ngồi đất, ai cũng đội trời. Thánh Thần chia đều cùng tản ra đậu trên họ, không phân biệt, ai cũng có Thánh Thần, và chỉ có một Thánh Thần.
 
Hôm nay có một người con của núi rừng được tuyển chọn làm linh mục của Chúa, A Đên (Tân linh mục) cứng cáp phong sương, rắn chặc dày dạn mưa nắng. Từ nay trên bạt ngàn đồi núi Tây Nguyên, có tiếng rao Tin Mừng bằng tiếng của núi rừng, hay nói cho đúng hơn từ nay, chính núi rừng lên tiếng ca ngợi Chúa, lời ngợi ca tạ ơn của rừng của núi. Hãy giữ mãi tình của núi rừng, đừng đánh mất theo những cám dỗ của trần gian.


Lm. Vĩnh Sang, dcct.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có bao giờ “Thung lũng trần gian” cạn dòng nước mắt ! Nước mắt người yêu, nước mắt mẹ hiền… Nước mắt khóc chồng phản bội đảo điên, Nước mắt khóc con hoang đàng phóng đãng…
Một danh hài Mỹ khi được hỏi xem ông yêu điều gì nhất trong đời, ông đã trả lời: Tôi yêu phụ nữ nhất, tiếp đến là whiskey, yêu người thân cận một chút, và hầu như không yêu Chúa!
Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu: ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng. Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho người ta ra ô uế".
ĐỨC MARIA TRINH NỮ VƯƠNG Ngày 1 tháng 11 năm 1954, bốn năm sau khi tuyên bố tín điều Đức Maria hồn xác về trời, Đức Thánh Cha Piô XII đã long trọng đội triều thiên lên tượng Đức Trinh Nữ là "sự cứu rỗi của dân Roma". Đây là cử chỉ tượng trưng biểu thị sự công bố về vương quyền phổ quát của Đức Mẹ Maria.
Lời kinh thắm thiết cầu khấn cùng Đức Mẹ Maria - ngoài kinh Kính mừng Maria - mà Kitô hữu đọc hầu như thuộc lòng là kinh “Salve Regina - Lạy Nữ Vương”.
Lạy Thầy, chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con tin và chúng con biết rằng: Thầy là Đấng Kitô Con Thiên Chúa
Sống ở đời, mỗi người đều mang trong mình những niềm khao khát. Ai cũng mong muốn được hạnh phúc, bình an và thành đạt. Nhờ những khát vọng ấy mà con người có nghị lực để vượt lên giữa những nghịch cảnh và đứng vững trước phong ba bão táp của cuộc đời.
Vẫn còn có nhiều người quan niệm đi lễ, giữ chay, đọc kinh, giữ luật đạo, lâu lâu bố thí cho kẻ nghèo hay dâng cúng cho nhà thờ, thì đã thể hiện được lòng đạo đức của mình. Còn ngay trong cuộc sống hằng ngày, họ không cần biết đến người láng giềng đang sống như thế nào? Không cần biết đến xóm làng đang có những vấn đề gì? Họ không cần để ý đến tình người ngay trong mối quan hệ bình thường với kẻ khác. Và như thế vô tình họ đã khoanh vùng hoạt động cho Chúa ở trong nhà thờ mà thôi, họ chưa đưa Chúa vào trong cuộc đời, đang lúc Chúa Giêsu lại sinh hoạt ngay giữa lòng xã hội loài người. Nếu sống đạo như thế, thì làm sao lời Chúa trở thành bán ban sự sống cho được?...
Kinh thánh im lặng về những ngày sau hết của cuộc đời mẹ Chúa. Sau lời trối Chúa Giêsu trao Mẹ cho Gioan thì "từ giờ đó, môn đệ này đã lãnh nhận Mẹ Chúa về nhà mình (Ga 19,27). Sách Công vụ nói đến việc "Maria, Mẹ Chúa Giêsu cùng với các môn đệ đồng tâm nhất trí cầu nguyện" (Cv 1,11) để nhận lãnh Chúa Thánh Thần.
Hăng say học hỏi,cầu tiến, khiêm nhường, và đơn sơ là chìa khóa để có được sự khôn ngoan của Thiên Chúa.
Bảo Trợ