Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu

08 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 7112)

BÌNH GIÃ - QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU.

 

blankB ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
thang-linhhon-thumbnail
Tâm hồn con mỏi mòn nhớ về mẹ Tiếng kinh đêm chia sẻ nỗi tâm tư Nơi tha hương gởi nỗi nhớ quay về Bên hương khói nơi nấm mồ lạnh lẽo Tháng linh hồn con lấy gì báo hiếu Nước trong nguồn chảy từ núi thái sơn Biển mênh mông tình mẹ ngập nỗi nìêm Con uống mãi mà lòng còn khao khát
mua-buo62n
Cuối hè tháng bảy mưa ngâu Buồn ai thả trắng sông sâu mịt mờ Búp tròn xoe lá ngẫn ngơ Cho đau cả tiếng ve khờ khạo kêu.
chi-toi
Phạm Ngọc Thái với nỗi quê, tình nhà những năm xa xứ - Đôi mắt em buồn cho bài hát anh ca Con sẻ hót mênh mông đồng nước Người hát rong hát vui sân ga Tiếng Hát Đời Thường thường lẫn vào bụi cát Anh hát cho đời... Anh hát em nghe...
song-que-0-thumbnail
Đêm nằm ngâm mấy câu vè Thoảng làn khói thuốc mà the thắt lòng Thường cây lúa trổ đòng đòng Bồi hồi phố thị bềnh bồng tiếng quê.
me-man-coi-thumbnail
Chuỗi Mân Côi : Chìa Khóa Mở Cửa Thiên Đàng *Đầu con dù phủ tuyết sương, Suốt đời Từ Mẫu vẫn thường bên con. Dù cho sông cạn đá mòn, Lòng con yêu Mẹ sắt son đêm ngày.
chi-pheo
Phận nữ mà sao chẳng hồng nhan Dở hơi miệng thế đắng vô vàn Sáng chiều quẩn quanh nơi xóm vắng ....
que-huong-thumbnail
Đêm nẫu ruột nằm thương một đời bao dung của Đất Miền quê ơi ! Ơn lắm những đồi nương Những xanh búp chân bùn... nay vỗ cánh quê hương Nghe nhịp thở thời gian gõ đều thanh âm đời vang vọng Thương những rạ rơm,những khô đồng mùa khan nắng nóng
yeu-01-thumbnail
Không thương anh sao được? Vì anh rất dễ thương Không yêu anh sao được? Không yêu mới khác thường! Em yêu anh nhiều lắm Không muốn nói ra thôi
suy-tu-thumbnail
Nội tâm con người luôn giằng xé, Giữa “khoảng trống” xen lẫn những “ngập tràn”, Luôn mơ ước sự tương xứng bình an, Nhưng mấy ai trong phận người có được? Trong “khoảng trống” ta tìm về níu giữ,
thongvang
Mượn bút ta nhờ giấy viết thơ Biết viết cho ai lúc mịt mờ Ta viết cho ta niềm tâm sự Để lắng nghe đời những ước mơ Lối đã đi qua còn dấu vết Gót chân mòn dựa bóng nắng hè
Bảo Trợ