Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu

08 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 7283)

BÌNH GIÃ - QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU.

 

blankB ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
chieu
Như đôi tình nhân sánh bước biển chiều Dừa xõa tóc gối đầu e ấp núi Sóng rì rào ru khúc khải hoàn ca Tầm Dương ơi! Thắng cảnh sơn hà Hạt muối mặn như ngày đầu hò hẹn.
xoai-thumbnail
Bông xoài trắng đong đưa miền cát trắng Cháy trong ta một vùng nắng hanh hao Lắt lay lá dõi mắt người xa vắng Gọi tuổi thơ – hoài nỗi nhớ lao xao Gói muối ớt phập hồng trong ngăn cặp Vù ra chơi tíu tít chấm xoài non Xít xoa cay và chua nheo con mắt
hanhphuc01-thumbnail
Những bài thơ tựa chiếc lá rơi Giản dị như cuộc đời bước ra từ trang vở Rồi thành nỗi niềm sau này nhắc nhớ Một thuở xanh ngời từ mộc mạc chân phương Chẳng điều gì có thể vui hơn Tuổi học trò hồn nhiên trong sáng
ngaynhagiao-20-11-content-thumbnail
Đời em đã xếp bút nghiêng Vẫn dành một góc thiêng liêng tặng Thầy Viết vần thơ vẽ mây bay So lòng tiếng nhạc tháng ngày thoi đưa
ngaynhagiao-20-11-content-thumbnail
Tôi lặng ngắm một khoảng trời nghiêng bóng Nhớ một thời xa tít tận chân mây Thời gian vô tình như những cánh chim bay Bạn bè tôi mỗi người một chí hướng Đỏ hoàng hôn tôi nhớ màu hoa phượng
mua-thu
Trăng mười sáu Em đi trong nhịp thu Tôi nhặt chiếc lá vàng xào xạc Chân em để lại tròn xoe thời trẻ dại Thời gian ngả nét phai
nusinh-thumbnail
Mải mê cùng con chữ Nghĩa thầy trò ghi đậm một đời con Dẫu cho phai nhạt cùng năm tháng Ký ức một thời cùng văn chương chữ nghĩa Con vẫn nhớ Thuở mài đũng quần trên ghế
canh-hoa-dau
Tháng ngày không héo úa Con cảm tạ Ngài ơi Tình Ngài như biển khơi Con Xin làm đá cuội . Rơi vào lòng biển Ngài Lặng nghe lời ru hát Khúc tình ca bát ngát Thiên Chúa là tình Yêu .
ngay-nha-giao-content
Xóm chiến tranh. Thời thơ sơ tán học. Lớp cũng là một mái nhà gianh Sân trăng sáng như lòng cô đằm thắm Soi vào em bao nỗi ân tình.
baby-1-thumbnail
Khi người đàn bà Được đón nhận đặc ân thượng đế Được mang hai linh hồn Là hạnh phúc miên man Của những người mang thiên chức... Không ai hạnh phúc hơn người đàn bà Được mang hai linh hồn
Bảo Trợ