Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu

08 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 8970)

BÌNH GIÃ - QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU.

 

blankB ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ta đứng bơ vơ giữa đất trời Nhìn trăng lăn chậm ánh trắng phơi Màu trăng trắng lạnh pha sương ảo Biển sóng lăn tăn sóng dậy rồi
Trân trọng mời các bạn thơ tham gia tuyển tập thơ Tân hình thức 2015. Mỗi người tham dự có thể gửi cho chúng tôi 10 bài, hạn cuối: 30 tháng 11 năm 2015
Em thèm lắm anh về , em nấu . Bát chè sen hương ngọt quê mình . Đậm Đà thơm , em đó trung trinh . Mát vào dạ nụ cười anh hiền quá !
Hai mốt năm rồi thương nhớ Cha Hôm nay Nghĩa tử về thăm nhà Hiệp dâng thánh lễ nguyện cầu Chúa Tha thứ lỗi lầm ..Trọng thưởng Cha .
Cơn mưa hạ ướt khoảng trời lưu dấu Hoà mênh mang hơi gió thở mùa sang Thanh âm vọng bến bờ nào xa thấu Thu chưa qua – chiều đã tím lá vàng
Đêm khuya, bên ánh đèn chong Học bài, nghe tiếng hàng rong ngoài đường Bàn chân lê khắp phố phường Bởi vì Lòng Mẹ ''khôn lường'', Mẹ ơi!
Tôi cứ gọi tên em là Nguyệt - trong lòng tôi, em mãi mãi vầng trăng! Đêm hôm qua, em ạ, đêm Rằm, tôi không ngủ để nhìn em nhỏ lệ
Con vẫn yêu mẹ hết mình Như yêu người đã thành hình ra con Tình mẹ biển cạn đá mòn Như trời sao sáng mà con hướng về
Khi quấn khăn mầu tang trắng lên đầu, dẫu vẫn biết.. từ đây mình mất mát Đâu ngờ rằng mất nhiều quá mẹ ơi!
Đẹp thay tiếng Mẹ, con thưa, Nguồn thiêng ân phúc, tuôn mưa dạt dào. Quan phòng ẩn dấu thiên cao, Cung lòng nôi ấm, thân trao nhiệm mầu. Cội nguồn sự sống từ đâu? An bài Tạo Hóa, in sâu trong người.
Bảo Trợ