Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu

08 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 8742)

BÌNH GIÃ - QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU.

 

blankB ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đôi khi bỗng thấy chạnh lòng Đời trôi muôn ngã, mà hồn lao đao Về đây tìm lại thuở nào Tuổi xuân chín mọng dạt dào tin yêu!
Thánh tâm tình yêu Chúa Bao la hơn cả đất trời Thương con Chúa Ngôi Lời Xuống trần làm người thế
Ai về Hồng Lĩnh, sông Lam Cho xin nhắn gởi người em Gia Hòa Xa nhau từ độ đông sa 50 năm nhung nhớ lòng xa lạnh lùng
Khoảng trời xanh đến thiết tha Hè sang thu đến đông tà trong tôi Ngày xuân chia nữa vành môi Lặng nhìn dòng nước đẩy trôi lục bình
Chất ngất gió lùa hun hút sâu Chiếc thân vò võ lắng canh thâu Chếch bóng mành thưa vầng nguyệt ảo Xiên song phên vắng khói giang đầu
Đã yêu, yêu mấy cho vừa Để ai giờ cứ thẫn thờ mùi hương Hồn quay quắt, dạ vấn vương Ai mong ai ướp mãi hương của trời…
Xa hun hút một con đường. bạn bè lận đận tận phương trời nào Quê nhà ở phía ngôi sao qua sông mượn khúc ca dao làm cầu
Trăng soi rải bóng đan mành trúc Mây rọi in hình dệt chiếu tre Chắc bởi mẹ cha trồng khế ngọt Để ta phiêu bạt vẫn theo lề…?
Cha chậm bước trên luống cày cổ điển Sỏi đá, cỏ gai cứa xé vết nhọc nhằn Con nước nào rồi cũng xuôi về với biển Ước vọng đời người mấy ai được trăm năm
Giọt sương còn ngủ trên cành Nụ còn e ấp trong mành lá non Mặt trời tô điểm môi son Trăng xa nhạt bóng lòng còn vấn vương Hương đêm ghé lại bên tường
Bảo Trợ