Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu

08 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 9194)

BÌNH GIÃ - QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU.

 

blankB ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ở nơi đây những ngày trời mưa ấm Gió lang thang đùa dỡn với trời mây Trôi đi đâu bên đồi núi xanh màu Rồi dừng lại nơi nầy tình yêu mến
Trường ca Phêrô Từ bải biển Galilê, Tiếng gọi nào đã đưa anh lên đường thưở ấy ! Để mẹ lại với tuổi già trống trải, Xa cha cùng tấm lưới, chiếc thuyền câu ! Tiển chân anh, người vợ yêu với những giọt nước mắt u sầu Mấy thằng bạn dân chài…vẫy tay thay cho lời giã biệt…
Đường khuya vắng bóng người qua Mưa giăng thành sợi, nhạt nhòa phố đêm Tiếng mưa gợi nhớ, buồn thêm! Ngày còn Cha-Mẹ êm đềm biết bao! Cha nhìn bốn phía trời cao Ước mong có trận mưa rào tưới cây!
Anh viết cho em bài thơ tình Dẫu đêm nay đã không là tình nữa Chẳng còn đâu những lời yêu chan chứa Chẳng hẹn hò để hai đứa đợi chờ nhau
Bờ Hòn Chồng, quán gió, một trưa chiều Anh đứng dưới bóng dừa xứ sở Nghe cả biển, tình yêu và đời vỗ... Nhúm cỏ lòng xé rách bụi thơ bay. Em nằm đây, em hỡi! Em nằm đây Làm núi đợi ngàn năm cùng với bể
Hát rằng ''Lòng Mẹ bao la...'' (1) Vậy thì tình của Người Cha thể nào? Lời Cha như mật ngọt ngào Qua tai của Mẹ ''thấm vào'' thai nhi!!!
“ Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra, Một lòng thờ mẹ kính cha, Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con .”
Người đưa tôi chén rượu nồng Để tôi cứ mãi ấm lòng men cay Nhìn đời những phút cuồng say Và khi tỉnh nhớ đong đầy ngày trôi
Về Quê (sau 4 năm xa cách) Tôi trở về quê một buổi chiều Bên dòng sông nhỏ gió hiu hiu Nắng vàng còn rải trên đồi núi Thấp thoáng đàng xa bóng cánh diều .
Việc cửa viêc nhà bà quán xuyến Chuyện dơi chuyện chuột ổng sa đà Khi buồn quấy quá bà la oải « Muốn chết » không mà giỡn đó ta ?
Bảo Trợ