Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu

08 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 8528)

BÌNH GIÃ - QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU.

 

blankB ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Cha chậm bước trên luống cày cổ điển Sỏi đá, cỏ gai cứa xé vết nhọc nhằn Con nước nào rồi cũng xuôi về với biển Ước vọng đời người mấy ai được trăm năm
Giọt sương còn ngủ trên cành Nụ còn e ấp trong mành lá non Mặt trời tô điểm môi son Trăng xa nhạt bóng lòng còn vấn vương Hương đêm ghé lại bên tường
Nhìn trăng lên ta với đêm tâm sự Tiếc một ngày đã vội vã qua mau Trong màn đêm nghe ma quỷ đang cười Chờ trăng lặn thì rủ nhau nhảy múa Tiệc liên hoan trong hộp đêm rầm rộ Người quay cuồng bên dục vọng đam mê
Em bên tôi về Hòa Long, Bến Cát Chiều bâng khuâng Bình Giả tiếng chuông vang
Hào phóng tung gieo muôn muôn nắng Xé tan ám tối phủ khắp trời Nhiệt năng nghìn tỉ me-ga watt3 Tràn ánh hào quang khắp nơi nơi
Ba mươi năm lắng tâm mình Sắc màu áo trắng trung trinh một lòng . Mặc cho bão tố cuồng phong Vẫn luôn thắp sáng nến hồng chân y .
Mẹ Maria dấu yêu, Ngày của Mẹ Con chẳng có gì làm quà dâng kính, Mẹ yêu! Có chăng, Một tâm hồn tan nát, Bởi trần tục đam mê Do yếu đuối nặng nề
Tôi về xứ Huế mưa sa em ơi Đồng Khánh đã là ngày xưa tôi về xứ Huế chiều mưa em ơi áo trắng bây giờ ở đâu Bến Tuần loáng thoáng hàng dâu
Bình minh bên cánh đồng quê Nắng vừa lên đã ướt vê áo sòng Đường xa oằn gánh lưng cong Mẹ em đã cắm một vồng mạ non
60 năm biết bao nhiêu dông tố Những thăng trầm gian khổ kiếp nổi trôi Bình giã ơi ! Bao nhiêu kẻ xa đời Ai còn lại sống trên đời viễn xứ Quê hương ta lớn khôn vùng đất đỏ Nơi chông gai sỏi đá lớn thành người
Bảo Trợ