Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu

08 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 9352)

BÌNH GIÃ - QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU.

 

blankB ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Biết vô thường sao còn hoài cảm Đã hư không sao cứ mong chờ Đời người có đến có đi Nằm trong lòng đất lấy gì hoài mong Đục hay trong dòng sông vẫn chảy Một đời người sướng khổ cũng qua Đường trần mấy nẻo gần xa Đôi chân dừng lại mới ra kiếp người
Vô tình cảnh sắc gây màu nhớ Khép kín tâm tư đến thuở nào ? Thu đến thôi nhìn sương ảo ảnh Lá vàng mê hoặc lượn lao xao !...
Giọt tình đọng mãi lòng ai Ký ức hoài niệm đong đầy chảy trôi. Một mùa hoa nữa tàn rơi Mênh mang với những đầy vơi ngập tràn Bên dòng lặng chảy thời gian Ai người vớt những chứa chan nỗi niềm
Hiu hắt chiều rơi mây trắng bay Gọi mùa thu đến nắng hao gầy Hàng cây trút lá sầu tơi tả Tỉnh lặng lòng dâng nỗi nhớ đầy . Nhớ lại mùa thu cũng độ nầy Một cơn gió cuộn lá chiều bay Mẫu từ vĩnh biệt đời dương thế Quặn thắt cung lòng con xót cay .
Đã bốn mùa rồi mà chửa đủ Thêm mùa giông nữa mới cho vừa ? Ngồi buồn ta nhớ miền Nam quá Mưa nắng hai mùa khó cũng ưa
Biết rằng chẳng thể cùng ai Ngắm trăng dạo phố chung hai mái đầu Bước qua muôn dặm bể dâu Tin yêu như phút ban đầu gặp nhau
VanVN.Net - Và có phải mùa xa dần về phía/ Hợp âm lòng run rẩy nép vào tim/ Đêm lá cỏ thở than mùa tình tự/ Cung đàn yêu từ đó vạn cổ tìm - Ngưng Thu tên thật là Phùng Thị Như Hà, sinh năm 1968, hiện là giáo viên giảng dạy môn Vật lý tại Bình Thuận.
Thu Bồn uốn khúc đợi trăng Thu Bến cạn chờ trông thủy thượng phù Cố hữu tha phương còn nắng Hạ Quảng Nam cố quận thoảng sương mù
(Nhớ những chiều sông nước Đồng Nai) Chậm lắm chiều êm con nước xuôi Lơ lững tầng không mây nhẹ trôi Chất ngất từng cơn buồn gío gợn Lặng lẽ chiều qua dạ bồi hồi
Ngồi bên anh … Lắng nghe từng nốt nhạc Hàng dừa xanh hai bên đường xao xác Tiếng sóng vỗ bờ khao khát yêu thương Ngồi bên anh … Thêm nhịp đập tơ vương
Bảo Trợ