Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu

08 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 7502)

BÌNH GIÃ - QUÊ HƯƠNG YÊU DẤU.

 

blankB ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
w
Dâng lên Mẹ bao nỗi niềm khổ ải Những suy tư chẳng biết tỏ cùng ai Đời mang theo con cháu một kiếp người Đang mù mịt nhìn tương lai đen tối. T2
ca-nhac-12
Hằng mong trả lại cho người Vầng trăng hạnh phúc môi cười vẹn nguyên Buông câu tìm bến thuyền quyên Mà sao sóng cứ trăm miền yêu thương Bằng lăng tím mọi nẻo đường Điệp vàng mấy ngõ vấn vương mấy lần
lap-dong-thumbnail
Gió vẫn bay giữa trời không ngừng nghỉ Người cứ đi, đi mãi chẳng trở về Đến nơi nào chân bước mỏi lê thê Cứ đi mãi trên cuộc đời rong ruổi Mưa vẫn rơi trên vùng đất cằn cỗi Hạt giống nằm sao chẳng trổ mầm non Để cho hoa trái trổ trên cành Mùa gặt hái được no lòng ấm dạ
em-noel-thumbnail
No-en về lặng lẽ Thiếu phụ sầu héo hon Chạnh nỗi niềm xa xứ Vọng chồng xa mõi mòn Ngước nhìn lên máng cỏ Mắt Mẹ hiền chứa chan
me-maria-01-thumbnail
Đang là Mùa Vọng, Mẹ ơi! Con dâng lên Mẹ những Lời Thánh Ca Chào ''Gratia Plena!'' ''Thánh Danh Mới ấy'' nghĩa là: Hồng Ân! Mẹ sinh ''Thiên-Chúa-cứu'' trần: ''đọa đày, tội lỗi, vong ân, bạc tình...!''
tinh-yeu
Tình yêu như mây cao Chất chứa những giọt buồn Mưa bất ngờ rơi xuống Hòa vào nước mắt tuôn Tình yêu như ngọn lửa
maria-02
Xin Mẹ giữ gìn con trong vòng tay Mẹ, để khơi dậy và nuôi dưỡng đức tin, để nâng đỡ và soi sáng đức cậy, để khích động và linh hoạt đức ái.
trang-tron
Ta hẹn em uống rượu ngắm trăng Mấy khi đời có một người tri kỷ? Nâng chén nhé! Trăng vàng như giọt lệ Buồn ư em? Trăng vằng vặc trên đầu!
quehuong
Gieo câu thơ cánh đồng quê Hai mùa mưa nắng đi về ghé thăm Bàn tay lao nhọc tháng năm Ruộng nương, đồng bãi, bón chăm ngóng chờ
doanvuong
Vần thơ tôi yêu lắm điều nông nổi Lẫn dại khờ xuất phát tận con tim Viết cho ai cũng thắm những ân tình Không sân si sợ đau vần thơ đó. Tôi với thơ cũng như mây với gió Cũng liêu phiêu lang bạc ở chốn trần
Bảo Trợ